Chương 168: ꧁༺ Biển Nhện Và Sát Cơ ༻꧂
—–o0o—–
Chiếc xe địa hình xé toạc màn sương, đưa Thiên Anh trở lại khu vực gần Tổ Nhện chỉ trong thời gian ngắn. Từ trên cao nhìn xuống, anh thấy người của liên minh phía Nam vẫn đang gồng mình chống trả bầy quái vật. Hỏa lực dội xuống liên hồi nhưng dường như chỉ đủ để cầm chân chứ không thể ngăn cản hoàn toàn biển nhện đang cuồn cuộn tràn tới.
Nếu không nhờ chất độc đặc chế của Alisa làm suy giảm tốc độ của chúng, có lẽ ngay cả đám nhện trưởng thành phổ thông cũng đủ sức nghiền nát quân liên minh, chưa nói tới những con nhện tinh anh hung hãn.
Alisa nheo mắt nhìn qua kính chắn gió, cô khẽ chau mày lo lắng:
“Xem ra muốn đánh chiếm được cái ổ này, chúng ta cần chuẩn bị nhiều hơn thế. Số lượng bọn chúng thực sự vượt quá dự tính.”
Thiên Anh nhìn chằm chằm vào biển nhện đen kịt như một cơn thủy triều, anh khẽ gật đầu đồng tình:
“Ừm. Tôi không ngờ chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà quy mô bầy đàn của bọn chúng đã lên tới hàng trăm ngàn cá thể. Nếu không xử lý dứt điểm, chẳng mấy chốc nơi này sẽ trở thành hỏa điểm xâm chiếm toàn bộ thành phố.”
Alisa khẽ thở dài, cô xoay nhẹ vô lăng để tránh một hố sụt trên đường:
“Đúng vậy, với tốc độ sinh sản khủng khiếp này, chỉ cần một năm nữa thôi, số lượng có thể lên tới vài triệu. Lúc đó, con người đừng mong có thể tiêu diệt được chúng.”
Thiên Anh nhìn về phía chân trời xa xăm, giọng nói mang theo sự não nề khó giấu:
“Lam ạ, tương lai sau này thật sự đáng lo. Có khi nào đến một lúc nào đó, nhân loại sẽ bị các loài biến dị nuôi nhốt trong chuồng, giống như cách chúng ta từng làm với gia súc không?”
Alisa nghe vậy thì khẽ nhếch môi đắng chát. Cô hiểu lời nói của anh không hề là viển vông. Khi sinh vật biến dị sở hữu trí tuệ siêu việt, chúng hoàn toàn có thể cầm tù con người để làm thú cưng hoặc thức ăn.
Giữa lúc bầu không khí đang chùng xuống, bộ đàm bỗng vang lên giọng nói khẩn thiết của Bác Tấn. Ông yêu cầu mượn xe của Thiên Anh để chuyển những anh em bị thương nặng về căn cứ.
Thiên Anh lập tức cầm bộ đàm, dứt khoát đáp lời:
“Để cháu đưa xe qua ngay.”
Thiên Anh quay sang nhìn cô, ra hiệu ngắn gọn:
“Lam, lái xe qua bên đó đi.”
Cô gật đầu, đạp lình ga cho xe lao tới vị trí của Bác Tấn. Ngay khi xe dừng lại, Thiên Anh lập tức đẩy cửa nhảy ra ngoài, chạy ra phía thùng xe để mở cửa. Đột ngột, từ bên trong, một bóng đen dài ngoằng lao vút ra khiến anh giật mình lùi lại một bước.
Thiên Anh đưa tay gõ nhẹ vào đầu Bé Thanh, mắng yêu:
“Định làm anh đau tim mà chết hay gì đây?”
Bé Thanh nhanh nhẹn né tránh, rồi trườn nhanh lên quấn quanh người anh, đôi mắt nhỏ lấp lánh tinh nghịch:
“Hì hì. Bé đùa một chút thôi mà. Hi hi!”
Thiên Anh lắc đầu chịu thua trước sự lém lỉnh của linh thú nhỏ. Đang lúc gấp rút, anh nhanh chóng chạy lại giúp đỡ các binh sĩ di chuyển thương binh. Mọi người nhìn thấy Thiên Anh tiến tới với con hổ mang chúa biến dị quấn trên người thì không khỏi kinh hãi. Dù biết nó không tấn công phe mình, nhưng theo bản năng, họ vẫn dạt ra xa, chỉ có Bác Tấn và những người quen cũ là vẫn bình thản.
Trong lúc khiêng một chiến sĩ bị trúng độc lên xe, Thiên Anh ghé sát tai Bác Tấn, hạ thấp giọng nhắc nhở:
“Bác cẩn thận, xung quanh đây có rất nhiều ‘rắn độc’ rình rập đấy. Trên đường tới đây cháu đã thấy bóng dáng bọn chúng rồi.”
Bác Tấn khẽ nheo mắt, ông hiểu anh đang ám chỉ đến đám sát thủ ‘Thiên Nga Đen’. Ông khẽ gật đầu:
“Được, bác sẽ cẩn thận. À phải rồi, chút nữa cháu cùng bác ở lại bọc hậu để anh em rút lui an toàn. Không có vấn đề gì chứ?”
Thiên Anh siết chặt báng súng năng lượng, anh đáp gọn:
“Vâng! Không thành vấn đề.”
Trước khi Alisa nổ máy rời đi, Thiên Anh quay sang dặn dò Bé Thanh:
“Mốc, giúp mọi người giải độc. Nhớ là chỉ giải độc thôi, đừng có mà ‘ăn’ luôn bệnh nhân đấy!”
Bé Thanh vẫy vẫy cái đuôi, giọng đầy tự tin:
“Cứ tin ở bé!”
Nói rồi, linh thú nhỏ phóng vào thùng xe, dùng đuôi khép chặt cửa lại. Thấy vậy, Thiên Anh quay sáng ra hiệu cho Alisa khởi hành. Chiếc xe chở đầy thương binh nhanh chóng rời khỏi chiến trường.
Thiên Anh cùng các cường giả như Bác Tấn, Đình Mạnh, Bá Nam, Lê Hùng và Văn Luyện bắt đầu triển khai đội hình đoạn hậu. Có thêm anh tham chiến, áp lực lên phòng tuyến lập tức giảm hẳn.
Đẳng cấp của một sát thủ hàng đầu được phô diễn rõ rệt qua từng phát bắn. Thiên Anh duy trì tốc độ xả đạn vô cùng ổn định, nhãn lực sắc bén giúp anh đạt hiệu suất kinh người: cứ hai viên đạn anh bắn ra là có từ ba đến sáu con nhện gục ngã, trong khi các cao thủ khác chỉ diệt được phân nửa số đó.
Đặc biệt là lũ nhện tinh anh, đám người Đình Mạnh phải vất vả lắm mới hạ được một con, còn Thiên Anh chỉ cần vài viên đạn điểm xạ chính xác vào mắt hoặc khớp giáp là có thể kết liễu chúng ngay lập tức.
Dưới làn đạn bảo vệ của nhóm Thiên Anh, quân liên minh đã rút lui về vùng an toàn. Khi mọi việc đã ổn thỏa, anh cùng Bác Tấn nhảy lên lưng Thiên Lang, còn những người khác nổ máy trên những chiếc mô tô chống đạn hầm hố.
Thế nhưng, ngay khi họ vừa định rút lui, bộ đàm của Lệ Vi lại vang lên tiếng kêu cứu thất thanh:
“Tình hình bên đó sao rồi? Bên này chúng tôi đang bị một nhóm sát thủ lạ mặt tập kích dữ dội! Đã có rất nhiều anh em bị thương!”
Bác Tấn đanh mặt lại, ông hét vào bộ đàm để trấn an cô:
“Bình tĩnh! Đừng có loạn! Bên này đã ổn thỏa, bác sẽ đưa người qua viện trợ ngay lập tức!”
Lệ Vi thở dốc, giọng đầy căng thẳng:
“Vâng! Nhưng bác phải nhanh lên, bọn chúng toàn là cao thủ, số lượng lại đông vô cùng!”
Bác Tấn dứt khoát ngắt liên lạc, ông quay sang nhìn Thiên Anh, nghiêm túc nói:
“Cháu và Thiên Lang đi trước đi, bác cùng mọi người sẽ theo sau bọc lót!”
Thiên Anh không nói lời thừa, anh vỗ nhẹ vào cổ Thiên Lang. Con thú khổng lồ gầm nhẹ một tiếng rồi phóng đi như một tia chớp trắng giữa phế tích. Tuy nhiên, anh không chạy thẳng vào tâm điểm cuộc tập kích mà điều khiển Thiên Lang rẽ sang một hướng khác, tìm kiếm một địa thế cao và thuận lợi nhất. Anh hiểu rằng, với một sát thủ, vị trí thuận lợi mới là nơi anh có thể gieo rắc nỗi kinh hoàng thực sự cho đám kẻ thù đang ẩn nấp.