-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 167: ꧁༺ Cú Nhảy Thần Sầu và Những Con Rắn Độc Ẩn Trong Bóng Đêm༻꧂
Chương 167: ꧁༺ Cú Nhảy Thần Sầu và Những Con Rắn Độc Ẩn Trong Bóng Đêm༻꧂
—–o0o—–
Cùng khoảng thời gian này tại khu vực tòa tháp Bảo Quang.
Sau khoảng mười phút chờ đợi trong căng thẳng, cuối cùng Alisa cũng đã xuất hiện. Cô lái chiếc xe vượt địa hình được gia cố tấm chống đạn, lao nhanh qua những đống đổ nát. Ngay khi nhìn thấy dáng xe quen thuộc, Thiên Anh đứng từ trên đỉnh tháp cao hàng trăm mét, dứt khoát gieo mình xuống đất.
Với cấu trúc xương cốt dẻo dai và sức mạnh từ lần biến đổi thứ ba, Thiên Anh hoàn toàn tự tin có thể chịu được cú rơi tự do này mà không cần leo xuống theo cách thông thường. Thế nhưng, cuộc đời vốn chẳng bao giờ diễn ra êm đẹp như tính toán. Khi cơ thể anh đang lao đi, bất ngờ từ bên trong các khe nứt của tòa tháp, một con chim biến dị khổng lồ thuộc nòi nhà cò vụt bay ra.
Sải cánh của nó rộng tới bảy tám mét, nhưng dù to lớn đến đâu, nó cũng không thể giữ vững thăng bằng khi bị một vật thể nặng nề như Thiên Anh rơi trúng lưng.
“QUÁC!”
Tiếng kêu thê thảm của con chim vang lên, sau đó cả người lẫn chim cùng lộn vòng trên không trung. Thiên Anh vì va chạm bất ngờ mà mất đi tư thế tiếp đất chuẩn xác, anh rơi vào tình trạng cắm đầu xuống đất – một tư thế cực kỳ nguy hiểm có thể khiến cổ gãy vụn ngay lập tức.
Trong cơn nguy cấp, Thiên Anh không giống như những vị anh hùng trên phim có thể cưỡi chim bay lượn, anh thô bạo túm chặt lấy nhúm lông cánh của nó để điều chỉnh hướng rơi.
“RẮC!”
Lực kéo quá mạnh khiến cả mảng lông và da thịt của con quái thú tách lìa khỏi cơ thể, cánh nó gãy gập ngay lập tức. Con chim biến dị gào rú trong đau đớn rồi đâm sầm xuống mặt đất.
“RẦM! RẦM!”
Thiên Anh nhờ vào cú kéo đó mà lộn người, thành công tiếp đất bằng hai chân một cách vững chãi. Ngược lại, con chim xấu số đập đầu vào khối đá cứng bên dưới, sọ vỡ nát, cổ vẹo sang một bên, chết không kịp ngáp.
Thiên Anh nhìn xác con chim, khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ không giấu nổi vẻ bực bội, anh gắt lên: “Mẹ kiếp, bay mà không chịu nhìn đường, tí nữa thì hại bố mày mất mạng rồi!”
Mít Đặc trong não bộ chỉ biết câm nín, nó hoàn toàn bất lực trước logic của anh. Rõ ràng là anh từ trên trời rơi xuống đụng trúng người ta, vậy mà còn quay lại trách con chim không nhìn đường.
Ngay lúc Thiên Anh còn đang oán hận cái xác chim, Alisa đã lái xe tiến lại gần. Cô hạ tấm kính chống đạn, nhìn bộ dạng phong trần của anh rồi tò mò hỏi:
“Ông đang làm cái trò gì ở đây thế? Lên xe nhanh đi!”
Thiên Anh nhẹ gật đầu, anh chạy lại nhặt khẩu súng năng lượng hạch tâm vừa rơi gần đó rồi nhanh chóng nhảy lên ghế phụ. Chiếc xe lập tức rít lốp, rời khỏi hiện trường. Đi được một đoạn, Alisa bỗng bật cười đầy thú vị:
“Nè nè Lam hỏi thật nhé, sao ông lại im lặng thế? Cảm giác lúc nãy thế nào?”
Thiên Anh ngạc nhiên, anh liếc nhìn cô: “Biết nói gì bây giờ?”
Alisa vẫn không nhịn được cười, cô đùa dai:
“Thì nói về khoảnh khắc ông muốn làm ‘thần điêu đại hiệp’ ấy! Lúc thấy ông nhảy xuống, tôi cứ ngỡ ông sẽ đáp lên lưng nó rồi bay lượn một vòng đẹp mắt cơ. Ai ngờ hai người lại như hai con mèo vờn nhau trên không, nhìn cảnh lông chim văng tứ tung mà tôi buồn cười muốn chết.”
Khóe môi Thiên Anh giật mạnh, anh cảm thấy có chút “muối mặt” khẽ hắng giọng hỏi lại:
“Cảnh lúc nãy… Lam thấy hết rồi à?”
Alisa nháy mắt tinh nghịch: “Hì hì, đương nhiên là thấy rõ mồn một rồi, bắt mắt thế cơ mà!”
Thiên Anh nhếch môi nở một nụ cười bất đắc dĩ, anh chủ động chuyển chủ đề: “Mốc đâu rồi?”
Alisa hất cằm về phía sau: “Nó đang nằm ở thùng xe ấy. Mà bọn Quỷ lùn xanh còn cách chúng ta xa không?”
Thiên Anh lắc đầu, tay bắt đầu tháo gỡ vài chi tiết trên khẩu súng năng lượng để kiểm tra hư hại:
“Bọn chúng còn cách một quãng, nhưng Lam yên tâm đi, chúng ta sẽ hội quân với Bác Tấn trước khi bọn chúng kịp đuổi tới.”
Dù súng của anh được làm từ vật liệu cực phẩm, nhưng cú va chạm cực mạnh vừa rồi vẫn khiến nó bị lệch nhẹ. Thiên Anh dùng đôi tay mạnh mẽ của mình để nắn chỉnh lại các khớp nối.
Giữa lúc đó, trên bầu trời cao, một con chim ưng có đôi mắt sắc lẹm đột ngột xuất hiện. Nó không giống loài biến dị hoàn toàn mà mang dáng vẻ lai tạp, ánh mắt nó lạnh lẽo dõi theo chiếc xe của hai người. Sau khi bay lượn vài vòng trên tầng mây, nó đột ngột mất dạng trong làn sương mù.
Cách đó vài cây số, bên trong một căn nhà bỏ hoang, con chim ưng hạ cánh trên bục cửa sổ. Một nam một nữ đang đứng đó quan sát. Cô gái nhìn người đàn ông trung niên, khẽ cười nói:
“Dùng cách theo dõi này đúng là hiệu quả thật, tuyệt đối không lo bị phát hiện.”
Người đàn ông tên Yango khẽ lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thận trọng:
“Đừng có chủ quan, tên kia cực kỳ nhạy cảm với các mối đe dọa. Cách này chỉ áp dụng được khi hắn đang ở trong phương tiện di chuyển thôi, nếu hắn đi bộ bên ngoài, nhãn lực của hắn sẽ phát hiện ra con chim ưng này ngay lập tức.”
Luci – cô gái ăn mặc như một phần tử khủng bố nhướng mày đầy kinh ngạc:
“Tên đó thực sự lợi hại đến mức khiến anh phải đề cao vậy sao? Tôi cảm thấy các anh đang thần thánh hóa hắn quá rồi.”
Yango nhìn ra xa, giọng trầm xuống:
“Đó là vì cô chưa trực tiếp đối đầu với hắn. Khi cô giao chiến, cô sẽ hiểu vì sao người ta gọi hắn là ‘Con Quỷ Phương Bắc’. Người có danh, cây có bóng, cái biệt danh đó không phải tự dưng mà có đâu.”
Luci nheo mắt lại, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên:
“Ồ! Anh nói vậy làm tôi thấy hứng thú rồi đấy. Tôi muốn thử xem gã soái ca đó có bao nhiêu cân lượng mà khiến tổ chức chúng ta phải kiêng dè.”
Cả hai đều là thành viên của ‘Thiên Nga Đen’ – tổ chức sát thủ quốc tế mà Titan cũng là một thành viên. Sau khi xác định được hướng di chuyển của Thiên Anh, Yango lập tức liên lạc với một kẻ bí ẩn để thông báo tình hình, rồi cùng Luci nhanh chóng rời khỏi vị trí.
Thế nhưng, bọn họ không ngờ rằng mọi hành tung che giấu kia đều đã bị Bé Thanh phát hiện. Dù nằm ở thùng xe, Bé Thanh vẫn có thể cảm quan được mọi thực thể trong bán kính vài cây số.
Ngay khi con chim ưng xuất hiện, Bé Thanh đã gửi tín hiệu cảnh báo. Thiên Anh nhận được tin nhắn từ bộ đàm của linh thú nhỏ thì cười gằn, đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia sát cơ lạnh lẽo. Anh vẫn ngồi im, lặng lẽ chờ đợi thời điểm chín muồi để xử lý sạch sẽ lũ ‘rắn độc’ này một lần cho xong.