-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 166: ꧁༺ Kế Trong Kế và Vũ Điệu Tử Thần Của Liệp Nhân Giả ༻꧂
Chương 166: ꧁༺ Kế Trong Kế và Vũ Điệu Tử Thần Của Liệp Nhân Giả ༻꧂
—–o0o—–
Trong khi Thiên Anh đang quan sát từ đỉnh tháp, anh vốn cho rằng bên trong đàn Quỷ lùn xanh chỉ có duy nhất một kẻ giả dạng. Thế nhưng, thực tế tàn khốc hơn nhiều. Có tới hai thuộc hạ của Titan – gã sát thủ điên cuồng nhưng đầy mưu mẹo – đang trà trộn trong bầy quái vật.
Trong hai kẻ này, một tên đã leo lên hàng ngũ tinh anh nhờ những thủ đoạn bẩn thỉu. Kẻ còn lại, Phan Đông, chấp nhận làm “đá lót đường” dưới lốt một con quỷ lâu la. Tuy nhiên, nhiệm vụ của Phan Đông lại vô cùng quan trọng: gã là sợi dây liên kết giữa Titan và các thế lực bản địa.
Phan Đông di chuyển ở cuối đội ngũ đang tiến về phía Tổ Nhện, đôi mắt gã không hề có sát khí của quái vật mà vô cùng linh hoạt, đầy toan tính. Gã bí mật chạm vào một thiết bị nội bộ nhỏ gọn ẩn sâu trong lớp giáp xương, trầm giọng liên lạc với bang Búa Rìu:
“Binh đoàn quỷ đã di chuyển xuống khu vực Tổ Nhện rồi, mất khoảng vài chục phút nữa mới tới nơi. Tình hình bên đó thế nào?”
Thanh âm của một kẻ thần bí bên phía bang Búa Rìu lập tức hồi đáp:
“Vẫn ổn. Người của liên minh phía Nam đang mải mê chiến đấu với lũ nhện, nhìn bộ dạng này chắc chắn bọn hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
Phan Đông nheo mắt, gã cảnh báo với vẻ mặt đầy nghiêm trọng:
“Không có gì là chắc chắn cả, các anh phải có phương án cho trường hợp xấu nhất. Nếu đám kia có dấu hiệu rút lui, các anh nhất định phải chặn đường, tuyệt đối không được để chúng quay về căn cứ.”
Gã thần bí bên kia cười khẩy, giọng điệu đầy tự tin:
“Yên tâm đi, chuyện đó cứ để chúng tôi lo. Anh chỉ cần báo cho tôi biết chính xác khi nào bầy Quỷ lùn xanh đổ bộ là được.”
“Tốt! Có biến cố gì tôi sẽ báo lại ngay.” Phan Đông dứt khoát ngắt liên lạc.
Ngay sau đó, gã tiếp tục kết nối với đồng bọn của mình. Phan Đông khẽ hỏi qua bộ đàm:
“Địch Lệ! Tình hình bên phía anh sao rồi?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đầy hằn học và uất ức của Địch Lệ:
“Con mẹ nó! Tôi đang phải hộ tống thằng chó kia tới căn cứ phía Bắc. Mẹ kiếp! Nếu không phải vì chưa thể tự tay giết chết con Tù trưởng đó, tôi đã sớm cho nó đi chầu ông bà rồi.”
Phan Đông nhíu mày, gã khẽ lách người qua một cái xác quái vật trên đường:
“Anh phải đi theo nó sao? Không có cách nào thuyết phục nó tập trung toàn lực tấn công Tổ Nhện à?”
Địch Lệ nghiến răng gằn giọng:
“Không thể! Đầu óc con Tù trưởng đó toàn cứt, dù tôi có dùng mọi cách cũng không xoay chuyển được ý định của nó. Cứ đợi đấy, khi có thời cơ, tôi sẽ làm thịt nó.”
Phan Đông khẽ thở dài, gã thấp giọng khuyên nhủ:
“Thôi, anh ráng nhẫn nhịn đi. Tuy nó ngu ngốc nhưng thực lực lại vô cùng siêu phàm, chúng ta hiện tại chưa phải đối thủ của nó đâu.”
“Hừ! Đợi tôi bào chế xong loại độc tố đặc chủng kia, tôi sẽ biến nó thành con rối của mình. Lúc đó cả đàn quỷ này sẽ thuộc về tôi.” Địch Lệ đáp đầy hung hăng “Thôi, bên anh thế nào rồi?”
Phan Đông liếc nhìn những con quỷ xung quanh đang bắt đầu có dấu hiệu để ý đến mình:
“Tạm ổn. Thôi nhé, bọn quỷ lùn đang nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ rồi. Liên lạc sau.”
Phan Đông lập tức ngắt máy, rồi bắt đầu gầm gừ những âm thanh quái dị của loài quỷ. Thấy “đồng loại” phát ra tiếng kêu quen thuộc, đám quỷ lùn xanh mới thôi nhìn gã mà tiếp tục hành quân. Phan Đông khẽ thở phào.
Thật ra nếu dùng ngôn ngữ quái vật để nói chuyện thì gã đã không bị nghi ngờ, nhưng gã chỉ biết lõm bõm vài câu cơ bản, buộc phải dùng tiếng người khi bàn đại sự. Cũng may là lũ quái vật này tuy thính tai nhưng đầu óc lại ngu si, nếu là nhân loại thì gã đã sớm lộ tẩy.
…
Trong khi đó, tại khu vực trung tâm thành phố – hang ổ của bọn biến dị nhân.
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG…!”
Những loạt đạn súng trường xé toạc không gian tĩnh mịch, bắn thẳng vào đàn biến dị nhân hàng ngàn con. Tiếng gầm rú điên cuồng ngay lập tức bùng nổ.
“RỐNG… RỐNG…!”
Từ sâu trong bóng tối, những bóng đen khổng lồ lao vút ra. Đó là lũ ‘Liệp Nhân Giả’ – biến dị nhân cấp cao với lớp da đen bóng như nhựa đường. Thân hình chúng cao trên ba mét, tứ chi dài ngoằng dị hợm, chỉ có một con mắt duy nhất sáng quắc đầy hung tàn. Tốc độ của chúng nhanh đến mức chỉ để lại những tàn ảnh.
Nhóm vũ trang trên những chiếc xe địa hình thấy mục tiêu xuất hiện thì kinh hãi hét lớn:
“Nhanh! Chạy mau! Lũ ‘Liệp Nhân Giả’ tới rồi!”
“Bắn chặn bọn chúng lại! Đừng để chúng áp sát xe!”
Tiếng súng nổ liên hồi. Đám phần tử vũ trang vừa cho xe lao như bay về phía Tổ Nhện, vừa điên cuồng xả đạn. Thế nhưng, lũ ‘Liệp Nhân Giả’ không hề ngu ngốc. Chúng sở hữu trí tuệ đáng kinh ngạc, dễ dàng uốn lượn né đạn, thậm chí còn biết nhặt những hòn đá cứng bên đường để phản công.
“VÈO… VÈO…!”
Những hòn đá to như nắm tay được chúng ném đi với lực đạo kinh hồn. Tốc độ của những cú ném đó không khác gì đạn súng máy xé gió bay đi, độ chuẩn xác đạt mức tuyệt đối.
“BỘP! BỘP!”
Dù khoảng cách lên tới cả cây số, lũ quái vật vẫn có thể dùng đá ném vỡ nát đầu một người lính. Những kẻ không có mũ bảo hộ lập tức tử vong, đầu nổ tung như quả dưa hấu bị đập nát. Ngay cả những người có mũ sắt cũng không khá hơn, lực chấn động mạnh đến mức khiến mũ bẹp dúm, cổ gãy gập ngay lập tức.
Chứng kiến đồng bạn chết thảm, những tên còn lại kinh hoàng cúi rạp người xuống, núp sau tấm thép dày chắn ở đuôi xe.
“RẦM! RẦM!”
Tấm thép dày nửa gang tay liên tục bị ném trúng, lún xuống thành những vết lõm sâu hoắm. Sức mạnh của lũ ‘Liệp Nhân Giả’ thực sự là cơn ác mộng.
“Dùng lựu đạn! Mau!” Một tên thủ lĩnh hét lên.
Bọn chúng nhanh chóng rút chốt, căn thời gian cực chuẩn rồi ném ra phía sau.
“ẦM! ẦM! ẦM…!”
Lửa đạn bùng nổ ngay dưới chân lũ ‘Liệp Nhân Giả’ hất văng chúng lên không trung. Thế nhưng, sinh mệnh lực của bọn này vô cùng khủng khiếp. Dù bị nổ cụt tay đứt chân, chúng vẫn điên cuồng bò theo xe với tốc độ còn nhanh hơn người bình thường chạy bộ. Vết thương của chúng cầm máu nhanh đến kinh ngạc, chỉ sau vài phút đã bắt đầu khép miệng.
“RỐNG… RỐNG…!”
Nhìn thấy đồng bọn bị thương, đàn biến dị nhân phía sau càng trở nên điên cuồng hơn. Chúng như một cơn triều dâng đen kịt, lồng lộn đuổi theo nhóm vũ trang.
Đám phần tử vũ trang thấy vậy thì không hề sợ hãi, trái lại còn lộ ra nụ cười đắc thắng. Nhiệm vụ của bọn chúng là dụ cái “ổ kiến lửa” này về phía Tổ Nhện, và kế hoạch đang diễn ra vô cùng hoàn hảo.