Chương 68: Kiếm Ngâm
Tần Phong vô tình là người rời đi đầu tiên, còn những người khác do còn tiếc thương cho Kiếm Thánh mà ở lại, cho nên Tần Phong đã đến được nơi binh thư hiện thế trước những cao thủ khác.
Khi Tần Phong vừa đến nơi, cột sáng cũng biến mất, binh thư cũng theo đó mà về trời.
Rốt cuộc vì sao Thiên Cơ Các lại biết binh thư sẽ hiện thế ở đây, đã không còn ai quan tâm đến điều đó nữa.
Điều quan trọng là, trong những người nhìn thấy toàn bộ binh thư, ai sẽ là người thống nhất thiên hạ đây?
Tần Phong vừa đến, mắt hắn lướt qua một lượt, cả người mang thiên mệnh, có long khí hóa hình đều vô tình bước lui lại một bước.
U Minh Thiên Tử Kiếm do Tần Phong tạo ra, không ngờ lại đang ở trên tay Trần Lĩnh chứ không phải trên tay Lý Thành, có lẽ Trần Lĩnh đã cướp được Thiên Tử Kiếm về tay của mình.
Đứng cạnh bên Trần Như Ngọc và Độc Cô Tuyết, Tần Phong lên tiếng:
– Ngọc nhi, nếu như ta giết Trần Lĩnh, nàng có vì thế mà giận ta không?
Trần Như Ngọc nhìn Trần Lĩnh một cái, sau đó lại nhìn Tần Phong, cuối cùng ánh mắt kiên định hướng tới Trần Lĩnh, nói:
– Tam ca, muội xin lỗi, lấy chồng thì phải theo chồng!
Gương mặt Trần Lĩnh tái đi, bản lĩnh của Tần Phong hắn đã thấy, nếu như Tần Phong muốn giết hắn lúc này, thì chắc chắn hắn phải chết, không cách nào thoát được.
Chỉ là, Trần Lĩnh đương nhiên sẽ không chịu để Tần Phong giết dễ dàng như vậy, lập tức quay người định bỏ chạy.
Tần Phong thấy vậy thì lập tức động thủ, U Minh Quỷ Ảnh Trảo được xuất ra, ma khí bốc lên tạo thành hình ảnh ác quỷ đang vung trảo đến Trần Lĩnh.
Không ngờ, vị chân long thứ ba – người mà Tần Phong từng dùng Thiên Tử Kiếm đâm xuyên qua người, hắn lại đứng ra ngăn chặn Tần Phong.
Một quyền xuất ra, vậy mà lại uy lực vô cùng, có thể hóa giải U Minh Quỷ Ảnh Trảo của Tần Phong, ép Tần Phong phải dừng lại.
Một quyền này chính là A Nan Quyền trong Nhất Phật Nhị Tôn công của Lôi Âm Tự, Tần Phong từng chịu thiệt dưới môn võ công này nhiều lần, nhất thời kinh ngạc không thôi.
Tuy nhiên, Độc Cô Tuyết không uổng là con gái của Thiên Hạ Đệ Nhất Sát Thủ, thấy Tần Phong không đắc thủ, lập tức ra tay, vượt qua người Tần Phong, hướng đến Trần Lĩnh để tấn công.
Độc Cô Tuyết lướt nhanh qua người cũng khiến Tần Phong trở nên bình tĩnh lại, quay đầu nói với Trần Như Ngọc:
– Ngọc nhi, Lý Thành giao cho nàng, không phải người phe ta, không ai được phép đọc hiểu binh thư!
Lý Thành còn đang đắc chí vì Tần Phong muốn giết Trần Lĩnh – người vừa cướp đi Thiên Tử Kiếm trong tay hắn, không ngờ Tần Phong không chỉ muốn giết một mình Trần Lĩnh, mà là tất cả những người đã thấy được nội dung cuốn binh thư.
Trần Như Ngọc đã xông lên, Lý Thánh cũng không thể chạy nữa rồi, chỉ có thể cố gắng kháng cự lại, đợi những cao thủ khác đến, hắn tự nhiên sẽ có hi vọng sống.
Vậy là bên Tần Phong có ba người, động thủ với ba vị mang long khí hóa hình.
A Nan Quyền cực kì lợi hại, đối thủ của Tần Phong lần này có thực lực không thua kém gì cao thủ trên Hào Kiệt Bảng, Tần Phong muốn nhanh chóng kết liễu đối thủ, nhất định phải sử dụng thần thông chân chính.
Hỏa Thần Thông kết hợp cùng Băng Thần Thông, hai loại thần thông không những khắc chế nhau, mà có bù trừ cho nhau, khiến cho uy lực khi kết hợp còn tăng lên nhiều lần.
A Nan Quyền tuy lợi hại, nhưng cũng phải xem người thi triển là ai. Nếu là Phổ Đức Thần Tăng hay Tuệ Hải đại sư, thì Tần Phong đã phải chịu thiệt thòi rồi.
Còn đối thủ của Tần Phong lần này, chỉ sử dụng A Nan Quyền, thì không cách nào phá được Băng – Hỏa Thần Thông kết hợp của Tần Phong.
Cồ Đàm Phật Chưởng đã được tung ra, một chữ vạn khổng lồ xuất hiện, xóa tan đi băng hỏa do Tần Phong tạo thành. Uy lực của Cồ Đàm Phật Chưởng cực kì khủng khiếp, nhìn khắp thiên hạ, cũng chỉ có Như Lai Thần Chưởng của Trúc Lâm Tự và Liễu Diệp Bá Đao của Liễu Diệp Sơn Trang, là có thể so sánh.
Tần Phong bị đẩy lùi, khiến hắn cảm thấy vô cùng tức giận, không ngờ rằng một người không phải cao thủ trên Giang Hồ Long Hổ Bảng lại có thể đây lui được hắn.
Ma Huyệt Thần Thông đã được thi triển, lần này Tần Phong đã sử dụng đến thần thông lợi hại nhất của mình rồi.
Những vòng xoáy tử hắc sắc hiện ra, trông chúng giống như những cánh cổng dẫn đến địa ngục, khiến cho người ta không dám lại gần.
Tần Phong điều khiển ma huyệt phi hành, tấn công từ xa. Cồ Đàm Phật Chưởng tuy uy lực cực lớn, nhưng cũng chỉ cản lại được ma huyệt một chút.
May mắn là, hai cao thủ tuyệt thế khác cũng đã đến, Tuệ Hải đại sư thấy Tần Phong thi triển Ma Huyệt Thần Thông, liền thi triển Diệu Pháp Liên Hoa Công cản lại.
Liên hoa nở rộ khắp nơi, từng đóa, từng đóa va chạm với ma huyệt, cản lại hoàn toàn thế tấn công của ma huyệt.
Tâm Giác đại sư cũng không đứng yên, ấn thứ ba trong Tam Pháp Thủ Ấn – Vô Ngã Ấn được thi triển, Kim Thân Phật Tổ cùng với Hộ Pháp Kim Long hiện ra, một chưởng của Phật giáng xuống người Tần Phong, Hộ Pháp Kim Long cũng theo đó bay tới.
Tần Phong thấy tình hình không ổn, cũng không còn kịp điều khiển ma huyệt trận quay về phòng thủ, cho nên bắt buộc phải tử bỏ việc điều khiển ma huyệt, thi triển những thần thông khác, đỡ lấy phật chưởng.
Phong Thần Thông kết hợp cùng Thổ Thần Thông và U Minh Quỷ Ảnh Trảo cùng lúc được thi triển. Vô số ma trảo màu đen từ dưới mặt đất chui lên, cản lại phật chưởng của Tâm Giác đại sư.
Cùng lúc đó, ma huyệt do không được Tần Phong điều khiển, nên đã mất tác dụng, nhanh chóng bị Tuệ Hải đại sư làm cho biến mất.
Đợi đến khi Tần Phong hóa giải được hết phật chưởng của Tâm Minh đại sư, những tuyệt thế cao thủ khác cũng đã đến, Lý Thành được Trương Thiên Sư che chở, hai vị chân long còn lại cũng được hai vị thần tăng chắn ở phía trước.
Quả nhiên, những người mang long khí hóa hình đều là những người có mệnh lớn, đâu dễ dàng để bị người khác giết như vậy.
Tần Phong biết hắn đã hết cơ hội ra tay, nhìn vào người thanh niên đứng sau lưng Tuệ Hải đại sư, lên tiếng hỏi:
– Lần này đã là lần thứ ba gặp được ngươi, nhưng vẫn chưa biết ngươi tên gì?
Người thanh niên đứng sau lưng Tần Phong liền đáp:
– Tại hạ Ngô Xương Quyền!
Tần Phong nhìn hắn gật gật đầu, không hỏi thêm nữa, ra hiệu cho những đồng bạn xung quanh của mình rời đi.
Các thế lực khác thấy Tần Phong rời đi thì cũng rời đi theo, dù sao thiên hạ vẫn còn loạn, bọn họ vẫn phải quay về vị trí của mình, đợi đến một ngày, người mà mình giúp sức, có thể làm cho thiên hạ thái bình.
Tần Phong dẫn đầu rời đi, hắn không trở về tìm Trình Thế Minh luôn, mà đi về phía Nam, bản thân hắn cũng không giải thích được vì sao hắn lại dẫn mọi người đi về hướng này, chỉ là hắn cảm thấy muốn đi về hướng này mà thôi.
Quả nhiên, đi không bao lâu, Tần Phong cùng Ma Vương nhìn nhau một cái, cả hai đều cảm nhận được phía trước có tà ma, nếu không phải là tà vật xuất thế, thì chắc chắn chính là có người đang luyện tà công.
Cả hai vượt lên phía trước, ra hiệu cho mọi người ở lại chờ đợi, dù sao những thứ bẩn thỉu, cả hai đều không muốn những người kia nhìn thấy.
Trước mặt Tần Phong và Ma Vương là một hang động âm u, cả hai dựa vào công lực thâm hậu, vẫn nhìn rõ không gian bên trong đang bị huyết khí bao trùm, lại có những tiếng kêu gào đầy đau đớn như của loài ma quỷ đang bị lửa địa ngục thiêu đốt vậy.
Trong lúc cả hai còn đang phân vân có nên đi vào bên trong xem thử hay không, một giọng nói có phần quen thuộc lại từ bên trong phát ra:
– Ma Thánh cùng Ma Vương nếu đã đến, tại sao còn không vào? Vậy để ta đi ra gặp mặt hai người nhé!
Là giọng của Hoa Phi Vũ, cả Tần Phong cùng Ma Vương đều chắc chắn, nhất định không thể sai được, chỉ là giọng của Hoa Phi Vũ lúc này lại có chút biến đổi.
Hoa Phi Vũ bước ra, huyết khí cũng từ trong động thoát ra, không ngừng lan rộng ra xung quanh. Thật kì lạ, một cánh tay của Hoa Phi Vũ rõ ràng đã bị Kiếm Thánh chặt đứt, vậy mà lúc này lại đã mọc lại.
Xác định thật sự là Hoa Phi Vũ, Tần Phong không nói một lời, rút đao ở phía sau lưng ra, ngay lập tức động thủ.
Vừa ra tay, Tần Phong đã thi triển Huyết Mãn Nhân Gian – đao chiêu mạnh nhất trong Huyết Ảnh Đao Pháp, không gian xung quanh tràn ngập trong huyết cảnh.
Hoa Phi Vũ thấy Tần Phong động thủ cũng không đứng yên chờ chết, mà rút kiếm phòng thủ, huyết cảnh phồn hoa theo kiếm của Hoa Phi Vũ mà thành hình.
Hai loại huyết cảnh trồng lên nhau, không hề bài xích lẫn nhau, mà còn làm tăng sự đáng sợ của nhau lên.
Chỉ là, bên trong huyết cảnh rộng lớn, vô số bông hoa đang thi nhau nở rộ, bao vây quân đoàn khô lâu cầm đao bên trong.
Lần này, đao ý trong ý cảnh của Tần Phong đã thua kiếm ý của Hoa Phi Vũ rồi.
Đao chiêu của Tần Phong bị hóa giải, buộc hắn phải dừng tay lại, lui ra khỏi huyết cảnh phồn hoa của Hoa Phi Vũ.
Ma Vương cũng chưa vội xông lên, cho nên Hoa Phi Vũ lúc này lại có thể tranh thủ nói tiếp:
– Ma Thánh vì sao vừa gặp mặt đã động thủ?
Tần Phong nghe Hoa Phi Vũ hỏi, liền đáp:
– Bởi vì Kiếm Thánh!
Hoa Phi Vũ lại hỏi:
– Ma Thánh cùng Kiếm Thánh là bằng hữu?
Tần Phong đáp:
– Không phải!
Hoa Phi Vũ hỏi:
– Vậy tại sao phải vì ông ta?
Tần Phong lại nói:
– Bởi vì ông ta đáng để ta tôn trọng.
Hoa Phi Vũ cười, vừa cười vừa nói:
– Đáng để tôn trọng, lần trước ở tổng đàn ma giáo, chẳng phải ông ta đã nói sẽ không dùng kiếm nữa sao, vậy mà ông ta vẫn dùng đó thôi, người nói lời không giữ lời, cũng đáng để Ma Thánh tôn trọng sao?
Tần Phong lần này chưa kịp đáp, Ma Vương đã bước lên, giành nói trước:
– Đáng!
Dứt lời, Ma Vương lại là người động thủ với Hoa Phi Vũ, thanh hắc đao mang bên mình đã được Ma Vương lấy ra, Tà Ảnh Ma Đao đã được thi triển.
Hoa Phi Vũ lần này không chống đỡ mà chọn cách tránh né, chớp mắt một cái, Hoa Phi Vũ đã thoát khỏi vô số đao ảnh của Ma Vương, bình tĩnh nói tiếp:
– Hiện tại, với công lực của ta, hai người muốn giết ta là không thể!
Tần Phong không đáp, còn Ma Vương vừa hụt chiêu lại nói:
– Vậy sao? Nhưng theo ta thấy, một mình ta là đã quá đủ rồi!
Đao trong tay Ma Vương lại một lần nữa vung lên, lần này đao ảnh đã phong tỏa toàn bộ không gian né tránh của Hoa Phi Vũ, không để hắn thoát thân lần nữa.
Hoa Phi Vũ cũng múa kiếm quanh người, bách hoa huyết sắc cùng nhau nở rộ, chặn lại đao ảnh của Ma Vương.
Đến khi đao thế của Ma Vương đã tận, kiếm khí màu đỏ từ những bông hoa huyết sắc do Hoa Phi Vũ tạo nên mới bắn ra, cơn mưa kiếm khí lao nhanh như muốn xuyên thủng cơ thể Ma Vương thành ngàn lỗ.
Ma Vương đương nhiên không thể bại bởi chiêu này, hắc đao trong tay xoay tròn, kiếm khí của Hoa Phi Vũ bị chém tan, không cách nào vượt qua lớp phòng thủ của Ma Vương.
Lúc này, bách hoa quy nhất, sau lưng Hoa Phi Vũ là một bông hoa khổng lồ đỏ tươi đang nở rộ, từ trong nhụy hoa, một kiếm ảnh khổng lồ xuất hiện, một kiếm này đến cả Tần Phong cũng phải dè chừng.
Vậy mà Ma Vương không lùi một bước, ông ta có một bộ quyền pháp phá thiên, đến lão thiên còn không sợ, vậy sao phải sợ hãi trước một thanh kiếm không có thật.
Cắm đao xuống đất, tay phải của Ma Vương tụ lực, một quyền mạnh nhất sắp được tung ra.
Nhưng ngay trong lúc này, một âm thanh thanh thúy từ phía chân trời phát ra, một vệt lưu quang màu vàng kim phòng nhanh về hướng này.
Ma Vương dừng tay, ông ta nhận ra âm thanh đó, đó là tiếng kiếm ngâm của thánh kiếm – thanh kiếm của Kiếm Thánh.