Chương 67: Kiếm Thánh Quy Thiên, Binh Thư Hiện Thế
Toàn bộ hào kiệt cao thủ bị loại ra khỏi trận chiến tuyệt thế, Giang Hồ Thập Kiệt đứng thành vòng tròn vây quanh nhau, ai nấy cũng đều đã kiệt sức, nhưng xét về thương thế thì bên Ma Vương có lợi nhất, cả ba người của ma giáo cùng với Dương Như Hoa đều không bị thương.
Sáu vị hào kiệt cao thủ còn lại, ít nhiều gì cũng đã bị thương, cho dù cả sáu người cùng lên lúc này, cũng chưa chắc có thể thắng được nhóm của Ma Vương.
Như vậy, chỉ cần Ma Vương hạ lệnh, bên cạnh trận chiến của tuyệt thế cao thủ, một trận chiến khác của hào kiệt cao thủ có thể lập tức nổ ra, và chắc chắn khả năng giành được chiến thắng của bọn họ là rất cao.
Tuy nhiên, Ma Vương lại không hề làm như vậy, ông ta chỉ nhìn lướt qua những hào kiệt cao thủ khác một lượt, sau đó nhìn sang Hoa Phi Vũ, nói:
– Hoa Phi Vũ, với những việc ngươi đã làm, ta thật sự rất muốn giết ngươi ngay bây giờ!
Hoa Phi Vũ không dám đáp lại lời của Ma Vương, hắn hiểu rõ tình cảnh hiện tại không thể khiêu khích Ma Vương, cho nên chỉ dám đứng sau một Kiếm Thánh đang bị trọng thương.
Ma Vương ra hiệu cho đồng bọn cùng rời đi, nhiệm vụ quan trọng bây giờ là hội họp với Trần Như Ngọc và Độc Cô Tuyết, sau đó tiếp tục tìm kiếm ở xung quanh.
Hồng Thất Thất cùng Đỗ Cuồng cũng rời đi, bên họ có hai cha con Liễu Nguyên – Liễu Đỉnh là cao thủ tuyệt thế, phần thắng cũng lớn hơn những bên khác, việc ở đây đã không cần bọn họ phải bận tâm nữa rồi.
Chỉ còn lại những hào kiệt cao thủ của Bắc Ly là vẫn còn ở lại, Kiếm Thánh quay sang nói với Tiêu Dao Hầu:
– Hầu gia, lần này là lần cuối cùng rồi!
Câu nói của Kiếm Thánh rất kì lạ, chỉ có Tiêu Dao Hầu là hiểu được, chắp hai tay lại hướng về Kiếm Thánh, Tiêu Dao Hầu nói:
– Hoàng tiên sinh, bảo trọng!
Kiếm Thánh gật đầu, tuy đang bị trọng thương, những bước chân bước đi trở nên vô cùng nặng nề, nhưng trong lòng ông ta lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, nụ cười mãn nguyện bất giác hiện ở trên môi.
Ba người Tiêu Dao Hầu, Vạn Kim Công Tử và Hoa Phi Vũ cũng tản ra, chưa xác định được trong những thư sách đã bị Tần Phong hủy đi có binh thư trong đó hay không, bọn họ vẫn nên tìm kiếm thêm một lượt.
Kiếm Thánh bước đi từ từ rất chậm, cho nên nếu kẻ nào muốn đuổi theo ông ta, thì việc đó rất đơn giản.
Hoa Phi Vũ có tính toán trong lòng, binh thư quan trọng với Bắc Ly chứ không quan trọng với hắn, hắn đã không thể tranh giành thiên hạ, vậy hắn cần binh thư để làm gì? Cái hắn thật sự cần là thực lực, tốt nhất là vượt qua cả trình độ của những cao thủ tuyệt thế kia.
Đuổi theo hướng mà Kiếm Thánh rời đi, Hoa Phi Vũ rất nhanh đã nhìn thấy bóng lưng của Kiếm Thánh, vội vàng hô lớn:
– Hoàng tiên sinh, xin dừng bước!
Kiếm Thánh quay đầu lại, nhìn thấy người đuổi theo là Hoa Phi Vũ, liền lên tiếng hỏi:
– Hoa minh chủ còn điều gì muốn chỉ giáo sao?
Hoa Phi Vũ đi đến trước mặt Kiếm Thánh, xua tay nói:
– Không, không, … tại hạ làm sao có tư cách chỉ giáo tiên sinh được, tại hạ là muốn đa tạ tiên sinh, đa tạ tiên sinh đã nhiều lần ra tay giúp đỡ, nếu không tại hạ cũng đã không sống được tới bây giờ.
Hoa Phi Vũ là một kẻ tiểu nhân, điểm này Kiếm Thánh đã nhận ra từ lâu rồi, cho nên không muốn giao lưu với hắn:
– Những gì ta làm đều là do được người khác nhờ cậy, Hoa minh chủ không cần phải để trong lòng làm gì.
Hoa Phi Vũ đương nhiên cũng không phải do cảm kích mà đuổi theo Kiếm Thánh, chưa đạt được mục đích, làm sao hắn có thể từ bỏ:
– Tiên sinh nói như vậy là không xem trọng tại hại, hay là không tin lời tại hạ vừa nói, tại hạ thật lòng muốn cảm ơn tiên sinh!
Kiếm Thánh gật đầu với Hoa Phi Vũ, cho dù hắn có thật sự muốn cảm ơn thật hay không, ông ta cũng muốn nhanh chóng trở về, không muốn dây dưa với hắn:
– Tấm lòng của Hoa minh chủ, Hoàng mỗ đã thấy, nhưng hiện tại ta còn có chuyện phải rời đi, xin hẹn Hoa minh chủ lần khác rồi chúng ta sẽ nói chuyện này sau.
Kiếm Thánh lần này dứt khoát quay lưng muốn rời đi, Hoa Phi Vũ không cách nào giữ Kiếm Thánh lại được, nhưng mục đích của hắn là để Kiếm Thánh giảm bớt sự đề phòng dánh cho hắn lại, thì hắn đã đạt được rồi.
Một kiếm đâm ra, Hoa Phi Vũ nhắm thẳng giữa ngực của Kiếm Thánh đâm đến, nếu như trúng một kiếm này, dù Kiếm Thánh có là thần tiên cũng không sống được.
Cảm giác với sự nguy hiểm của một cao thủ rất tốt, Kiếm Thánh thì lại càng nhạy bén, mặc dù không hề đề phòng từ trước, cơ thể Kiếm Thánh vẫn tự động né sang bên phải một chút.
Một kiếm của Hoa Phi Vũ tuy nhanh, lại chỉ có thể đâm lướt qua sườn bên trái của Kiếm Thánh. Thấy vậy, Hoa Phi Vũ thuận thế quét kiếm về bên phải.
Lần này, kiếm đã ở sát người, dù Kiếm Thánh có phản xạ xoay nhanh một vòng, nhưng cơ thể ông ta vẫn xuất hiện một vết thương dài và sâu.
Sau khi giữ khoảng cách an toàn với Hoa Phi Vũ, Kiếm Thánh mới lên tiếng đầy giận dữ:
– Hoa Phi Vũ, tên tiểu nhân!
Kiếm Thánh hoành kiếm trước người, ông ta đã trọng thương, nội lực lại đang cạn kiệt không còn đến một thành, nếu như Hoa Phi Vũ quyết tâm giết chết ông ta, ông ta không đủ tự tin để có thể giết ngược lại Hoa Phi Vũ, chỉ mong sao Hoa Phi Vũ thấy khó mà bỏ cuộc, ngày sau sẽ tìm hắn để trả thù sau.
Hoa Phi Vũ nghe Kiếm Thánh chửi mình là tiểu nhân thì không hề tức giận, ngược lại còn mỉm cười với Kiếm Thánh, nói:
– Tiểu nhân? Chẳng phải tất cả các ngươi đều coi ta là tiểu nhân hay sao? Chẳng phải vừa rồi thái độ của ông rất khinh thường một tên tiểu nhân như ta hay sao? Đã biết ta là tiểu nhân mà còn không chịu đề phòng. Kiếm Thánh, kẻ ngu như ông nhất định sẽ phải chết.
Nói rồi, Hoa Phi Vũ không hề che giấu thực lực nữa, giải phóng toàn bộ công lực, nội lực tỏa ra vô cùng khủng khiếp, đã không thua kém Kiếm Thánh lúc toàn thịnh là bao nhiêu, thì ra khi loạn đấu vừa rồi, Hoa Phi Vũ vẫn luôn không thể hiện ra hết thực lực của mình.
Hoa Phi Vũ vùng kiếm lên, không gian xung quanh chìm vào trong huyết cảnh, bách hoa cũng thi nhau nở rộ, kiếm pháp khiến cho trăm hoa đua nở của hắn vốn dĩ vô cùng đẹp, hiện tại lại mang đến cho người ta cảm giác ghê sợ.
Kiếm Thánh chỉ còn lại một thành công lực, không thể lấy cứng đối cứng với Hoa Phi Vũ, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm của bản thân, nắm chặt thánh kiếm trong tay, toàn lực phòng thủ.
Kiếm pháp của Kiếm Thánh cao tuyệt, cho dù Hoa Phi Vũ có công lực áp đảo, lại không cách nào có thể làm Kiếm Thánh bị thương thêm được nữa.
Hoa Phi Vũ thì điên cuồng chém ra từng kiếm toàn lực, Kiếm Thánh lại ung dung đứng im một chỗ, nhẹ nhàng hóa giải từng chiêu từng thức của Hoa Phi Vũ.
Như vậy càng làm cho Hoa Phi Vũ trở nên điên cuồng hơn, rõ ràng công lực của hắn đã đại tiến, kiếm pháp nhờ vậy mà cũng có nhiều đột phá, vậy mà lại không thể làm gì được một Kiếm Thánh đã trọng thương và kiệt sức.
Giao thủ một hồi, Kiếm Thánh vừa dơ kiếm phòng thủ, vừa nhẹ nhàng lên tiếng:
– Hoa Phi Vũ, ngươi đi đi, ngươi không thể giết được ta đâu, ta sẽ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hoa Phi Vũ là một kẻ tiểu nhân, hắn sẽ không bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào lời nói của người khác, nếu đặt hắn ở vị trí của Kiếm Thánh, sau này làm sao có thể tha cho người đã đâm lén mình một nhát được.
Cho nên, dù thế nào, hôm nay Hoa Phi Vũ nhất định phải giết được Kiếm Thánh.
Đánh trực tiếp hắn đã không thể thắng, vậy thì dùng mưu. Thu lại kiếm chiêu đang ra, Hoa Phi Vũ giữ khoảng cách an toàn với Kiếm Thánh, hắn nói:
– Lời Hoàng tiên sinh là thật!
Kiếm Thánh nhìn Hoa Phi Vũ, gương mặt đầy chắc chắn, nói:
– Hoàng mỗ trước nay nói lời giữ lời!
Hoa Phi Vũ mìm cười, một nụ cười đầy xu nịnh, nhưng ẩn giấu trong nụ cười đó, là sự nguy hiểm âm độc của hắn, mỗi lần hắn cười như vậy, chắc chắn đối phương sẽ phải nhận một cái chết đầy đau đớn.
Hoa Phi Vũ chủ động xoay người lại, giả bộ sẽ rời đi, chắc chắn lúc hắn xoay người Kiếm Thánh sẽ giảm bớt đề phòng, hàng ngàn kim châm ám khí từ sau lưng hắn bắn ra.
Kiếm Thánh lúc này dù có tập trung tinh thần đề phòng cũng chưa chắc đã có thể đỡ hết được, đừng nói đến việc ông ta vừa thả lỏng cơ thể vì nghĩ rằng Hoa Phi Vũ thật sự sẽ bỏ đi.
Tuy đỡ được phần lớn kim châm, phòng thủ được những chố yếu hại, nhưng cũng có không ít kim châm đã đâm xuyên qua người Kiếm Thánh.
Chỉ một lát, cơ thể Kiếm Thánh cứng đờ, không thể nhúc nhích vì trúng độc. Hoa Phi Vũ không bôi kịch độc chết người trong ám khí, bởi vì mục đích của hắn không chỉ là giết người, hắn muốn dùng cấm thuật của phái Hoa Kiếm, hấp thu tinh huyết và công lực của người khác, giày vò đối phương đến chết.
Bầu trời vốn đang trong xanh, mây đen liên tục kéo đến, cuồng phong cũng bắt đầu thổi, không phải là Tần Phong thi triển thần thông, cũng không phải Trương Thiên Sư sử dụng phù chú, trời đất bỗng dưng biến đổi khiến cho lòng người cảm thấy bất an.
“ Đùng ” một tiếng sấm nổ, cơn mưa nặng hạt bắt đầu trút xuống, lôi điện cũng không ngừng đánh xuống ở một nơi rất gần trận loạn chiến của những tuyệt thế cao thủ.
Trương Thiên Sư bỗng nhiên dừng lại, không tiếp tục đánh nữa, mà thu công, lùi ra khoảng cách an toàn.
Những người khác thấy vậy đáng ra bình thường sẽ không để ông ta thoát khỏi hỗn chiến, làm ngư ông đắc lợi, nhưng không hiểu sao ai nấy cũng đều dừng lại theo Trương Thiên Sư.
Trái tim của Trương Thiên Sư đập mạnh liên hồi, cảm giác trong lòng đang vô cùng lo lắng, rõ ràng vẫn chưa đánh đến mức sinh tử, tại sao ông ta phải lo lắng như vậy?
Trương Thiên Sư không hiểu, những người khác cũng không hiểu, chỉ là không khí bất an đang lan rộng ra, bao chùm lên tất cả những tuyệt thế cao thủ ở đây, mọi người đồng loạt quay đầu, nhìn về hướng mà Kiếm Thánh rời đi.
Trương Thiên Sư đã không nhịn được nữa, ông ta nhất định phải rời đi, chỉ kiếm xuất ra bay nhanh như thiểm điện, Trương Thiên Sư thi triển nhân kiếm hợp nhất, bay sát theo sau chỉ kiếm của mình.
Những người khác cũng dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi theo, bọn họ cũng rất tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cho tất cả mọi người đều phải lo lắng.
Tất cả cao thủ của Giang Hồ Long Hổ sớm đã nhanh chóng tập chung lại với nhau, trước mắt bọn họ là một bộ xương trắng, nhưng bộ xương này lại mang đến cho họ một sự quen thuộc, trong lòng có cảm giác kính trọng người đã chết này.
Trong lòng hai vị thần tăng đã có đáp án, cả hai chắc đến tám phần bộ xương này là ai, chỉ là hai vị không mở miệng, thì vẫn có người khác mở miệng thay.
Trương Thiên Sư cùng Ma Vương đồng thanh nói:
– Đó là Kiếm Thánh!
Những người khác tỏ ra cực kì bất ngờ, rõ ràng vừa mới khi nãy, Kiếm Thánh còn sống sờ sờ trước mắt bọn họ, tại sao bây giờ lại trở thành một bộc xương trắng rồi.
Ma Vương không để mọi người phải suy nghĩ lâu, ngay lập tức giải đáp thắc mắc trong lòng mọi người:
– Trời đang đổ mưa xuống như trút, bởi vì là do ông trời đang khóc thương cho Kiếm Thánh. Đây là sự thật, một vị tông sư võ học đáng được tôn trọng như Kiếm Thánh, khi qua đời do bị kẻ tiểu nhân hãm hại, thiên địa sẽ luôn xuất hiện dị tượng như vậy. Trong điển tịch của giáo ta, vẫn luôn ghi chép lại những trường hợp như thế này.
Trương Thiên Sư cũng gật đầu, tán thành với lời của Ma Vương:
– Không sai, điển tịch của Thiên Kiếm Tông cũng có ghi chép như vậy.
Trương Thiên Sư lại thở dài, nói tiếp:
– Là Hoa Phi Vũ làm!
Tần Phong nghe đến đây đã đủ rồi, hắn không quan tâm nữa, Trương Thiên Sư đã khẳng định là Hoa Phi Vũ, vậy chắc chắn chính là Hoa Phi Vũ, còn tại sao Hoa Phi Vũ có thể giết được Kiếm Thánh, phải tìm được Hoa Phi Vũ mới có đáp án được.
Tần Phong tuy lần nào cũng ở bên đối lập với Kiếm Thánh, nhưng trong lòng hắn thật sự cũng rất tôn trọng người này, hắn cũng muốn trả thù cho Kiếm Thánh, nhưng bây giờ việc quan trọng nhất là cùng Dương Như Hoa hội họp lại với Trần Như Ngọc và Độc Cô Tuyết.
Ngay khi hài cốt của Kiếm Thánh được chôn cất, trời cũng dần ngừng mưa, mây đen dần tan biến, nơi hậu sơn của Linh Hoa Môn bỗng nhiên một cột sáng màu vàng xông thẳng lên trời, từ xa nhìn lại cũng thấy được bên trong cột sáng có vô số văn tự cũng đang bay lên.
Là binh thư trong truyền thuyết, thì ra binh thư không phải là một cuốn thư sách thông thường, phải gọi nó là thiên thư mới đúng. Lần này hiện thế, liệu có phải là do cái chết của Kiếm Thánh tác động đến không?
Phải có một vị cao thủ như Kiếm Thánh chết đi để hiến tế cho trời, cuốn thiên thư này mới chịu hiện thế? Hay tất cả chỉ là một sự trùng hợp mà thôi?
Không ai trả lời được câu hỏi này, cũng không nhất thiết phải trả lời, điều quan trọng bây giờ chính là phải đọc được những chữ hiện ra trong cột sáng đang bay lên trời.
Nhìn từ xa thì rất khó, Tần Phong phải thi triển Thiên Nhãn Thông để nhìn, nhưng cái hắn nhìn được không phải là binh thư, cái hắn nhìn thấy là Trần Như Ngọc và Độc Cô Tuyết đang đứng ngay dưới chân cột ánh sáng, cùng với ba vị chân long thiên hạ.