Chương 64: Động thủ
Trình Thế Minh xưng đế, Tần Phong cũng lên làm thừa tướng Tây Hồng, trong phủ thừa tướng lúc này, lại tập hợp các cao thủ võ lâm giang hồ với nhau.
Tần Phong nhìn Ma Vương và hỏi:
– Ma Vương tiền bối, binh thư có thật sự thần kỳ như trong truyền thuyết không?
Ma Vương đáp:
– Câu hỏi này của ngươi, thiên hạ này không có người nào trả lời được, dù sao lần cuối cùng binh thư xuất hiện, cũng là khi nhà Mạc còn chưa lập quốc, cách đây đã mấy trăm năm rồi.
Tần Phong nói:
– Như vậy, chúng ta cần gì phải tốn sức để đoạt lấy binh thư chứ, cứ trực tiếp đoạt lấy thiên hạ là được rồi.
Ý kiến của Tần Phong, chỉ có duy nhất Độc Cô Tuyết là tán thành, còn những người khác đều không cho là như vậy.
Đào Thanh Mộc lại lên tiếng:
– Binh thư có thần kỳ như trong truyền thuyết không, chúng ta phải đoạt lấy mới biết được. Còn nếu không muốn đoạt thiên thư, chúng ta muốn giành thiên hạ, vẫn nên có kế hoạch rõ ràng, đoạt lấy cả thiên hạ, sẽ không dễ như đoạt Tây Xu đâu.
Ma Vương cũng đồng ý với ý kiến của Đào Thanh Mộc:
– Không sai, Tây Xu có thể dễ dàng đoạt được, là do ở Tây Xu ngoài Độc Cô Tuyệt ra không ai có thể địch lại ngươi, nhưng Độc Cô Tuyệt lại không ra tay giúp đỡ Tây Xu. Còn ba nước khác, bọn họ đều có cao thủ tuyệt thế, có thể cùng ngươi đánh một trận. Hơn nữa, với việc ngươi đoạt lấy Tây Xu, những tuyệt thế cao thủ này cũng đều đã ra trận rồi.
Tần Phong đương nhiên không cho là như vậy, tuyệt thế cao thủ trên Tuyệt Thế Bảng nếu như đơn đấu với hắn, hắn đều có thể chiến thắng.
Nhưng cả Đào Thanh Mộc và Ma Vương đều giống như là cha vợ của hắn, hai người bọn họ đã cùng chung ý kiến, hắn cũng không thể bác bỏ được.
Tần Phong nói:
– Vậy, chúng ta cứ án binh bất động mãi như thế này hay sao?
Ma Vương đáp:
– Ta đã cho người đi điều tra vị trí cụ thể của Linh Hoa Môn rồi, nhưng chúng ta cũng không nên án binh bất động, Nam Ly vẫn đang bị hai nước Bắc Ly và Đông Lạc vây công, nếu như chúng ta cũng đánh Nam Ly, thì nhất định Nam Ly sẽ sớm không còn, đến khi đó lãnh thổ Tây Hồng nhất định được mở rộng.
Ma Vương dứt lời, Đào Thanh Mộc lại nói thêm:
– Lý Thành và Trần Lĩnh sau khi lên ngôi, đều ngự giá thân chinh, ta nghĩ cũng nên để Trình Thế Minh ngự giá thân chinh đánh Nam Ly.
Tần Phong đương nhiên không phản đối, chỉ tội cho Trình Thế Minh, dù đã là hoàng đế, vẫn phải chịu sự sai khiến của người khác, không thể có ý kiến riêng của mình được.
Thế là Tây Hồng lập quốc chưa lâu, lại đã động binh với Nam Ly, hoàng đế Tây Hồng – Trình Thế Minh dẫn theo bốn mươi vạn đại quân rời thành.
Lần này, không chỉ có Tần Phong, mà toàn bộ cao thủ võ lâm có mặt ở phủ thừa tướng của Tần Phong đều đi cùng Trình Thế Minh, bọn họ không phải vì bảo vệ sự an toàn của Trình Thế Minh, mà là đang đợi tin tức của binh thư, một khi có tin, tất cả sẽ cùng nhau đi đoạt lấy binh thư.
Trùng hợp là, đại quân còn chưa đi được bao xa, tin tức về binh thư đã có, một giáo đồ ma giáo được dẫn đến trước mặt Tần Phong và Ma Vương, người này quỳ xuống, nói:
– Giáo chủ, chúng thuộc hạ đã điều tra ra được vị trí của Linh Hoa Môn rồi, là ở một vùng ven biển phía Nam nước Đông Lạc, có tên là Thanh Hải Trấn.
Có được tin tức, Ma Vương nhìn Tần Phong, hỏi:
– Sao nào, vẫn quyết định đi đoạt binh thư chứ?
Tần Phong mỉm cười, nói:
– Đã có quyết định từ trước, làm sao có thể thay đổi được!
Thế là cả nhóm cao thủ đều tách ra, mục tiêu đến Thanh Hải Trấn ở Đông Lạc, đoạt lấy binh thư, để cho Trình Thế Minh tự mình dẫn binh đi đánh Nam Ly.
Di chuyển từ Tây Xu sang Đông Lạc là cả một chặng đường dài, con đường nhanh nhất là đâm xuyên qua Nam Ly cũng phải mất mấy tháng đi đường. Đến khi nhóm Tần Phong đến được Thanh Hải Trấn, hầu hết các cao thủ có tên trên Giang Hồ Long Hổ Bảng đều đã xuất hiện, đặc biệt ngay cả Lý Thành và Trần Lĩnh cũng tự mình đến.
Do tình hình chiến sự căng thẳng giữa các nước với nhau, các cao thủ giang hồ đại diện cho các nước đều hết sức đề phòng nhau, chỉ cần một tác nhân nhỏ thôi là đại chiến sẽ xảy ra.
Xét về thực lực tổng quan, Tây Hồng có vẻ chiếm được ưu thế, có Tần Phong là Võ Lâm Chí Tôn, lại có Ma Vương và Cầm Thánh,khi hai người bọn họ phối hợp có thể giao thủ cùng với tuyệt thế cao thủ trên Tuyệt Thế Bảng, Tần Phá Thiên và Dương Như Hoa cũng là cao thủ trên Hào Kiệt Bảng, Độc Cô Tuyết thậm trí có thực lực vượt trội cao thủ Hào Kiệt Bảng thông thường, Trần Như Ngọc cũng là đỉnh cấp trong hàng nhất lưu cao thủ.
Tiếp theo là Nam Ly, hai cha con Liễu Đỉnh và Liễu Nguyên đều là cao thủ tuyệt thế trên Tuyệt Thế Bảng, ngoài ra còn có Cái Vương – Hồng Thất Thất và Đỗ Cuồng giúp sức.
Thứ ba là Bắc Ly, Trương Thiên Sư thực lực ngang ngửa không phân cao thấp với Bá Đao – Liễu Đỉnh, bên cạnh có Kiếm Thánh, Hoa Phi Vũ, Tiêu Dao Hầu và Vạn Kim Công Tử.
Cuối cùng là Đông Lạc, ngoài Tiểu Độc Thần là cao thủ trên Tuyệt Thế Bảng ra, không còn một cao thủ nào khác có đủ thực lực cạnh tranh binh thư.
Chỉ là, ngoài đại diện của các nước ra, còn có hai vị thần tăng trong thiên hạ là Tâm Giác đại sư của Trúc Lâm Tự và Tuệ Hải đại sư của Lôi Âm Tự cũng đến. Hai vị thần tăng là vì chúng sinh thiên hạ, đến để ngăn cản mọi người tàn sát lẫn nhau. Nhưng cả hai đều nhận lại sự khách sáo đề phong từ cao thủ các nước, duy chỉ có Tiểu Độc Thần là thật tâm chân thành nghe theo.
Cục diện đang vô cùng căng thẳng, Trương Thiên Sư bỗng nhiên lên tiếng:
– Các vị, đây chỉ là Thanh Hải Trấn thôi, không phải là Linh Hoa Môn, chúng ta trước tiên hãy đến Linh Hoa Môn, xác nhận binh thư có thực không đã, sau đó mới tính tiếp được không?
Lời của Trương Thiên Sư rất có lý, nếu như tất cả mọi người động thủ ở đây, mà binh thư lại không thể tìm thấy, như vậy chẳng phải là vô ích lắm sao.
Mọi người đều tán thành với ý kiến của Trương Thiên Sư, nhưng ai dám quay lưng đi trước, ở đây ai cũng đều là cao thủ, nếu như bị đánh lén, chắc chắn sẽ bị trọng thương, phải rút khỏi lần tranh đoạt binh thư này.
Vẫn không một ai động thân, tất cả đều đề phòng nhau, thấy vậy Tâm Giác đại sư thở dài một hơi, lên tiếng:
– A Di Đà Phật, nếu các vị thí chủ tin tưởng vào bần tăng và Tuệ Hải đại sư, vậy hãy để hai chúng ta đi sau cùng, đề phòng có người giở trò.
Tần Phong đã nhiều lần chịu thiệt trong tay Tứ Đại Thần Tăng, nên chưa suy nghĩ, hắn đã phản bác lời của Tâm Giác đại sư:
– Ta không tin hai lão lừa trọc các ngươi, cứ để ta đi sau cùng thì hơn.
Tâm Giác đại sư nghe Tần Phong phản đối ý kiến của mình thì không nói gì, chỉ chắp tay lại, mỉm cười nhìn những người khác.
Liễu Nguyên thấy vậy thì lên tiếng nói với Tần Phong
– Tần huynh, đệ tin tưởng vào hai vị đại sư.
Chỉ cần Liễu Nguyên lên tiếng, đừng nói là nghe theo lời của Tâm Giác đại sư, bảo Tần Phong dẫn đại quân Tây Hồng tấn công hai nước kia, giải vây cho Nam Ly cũng có khả năng Tần Phong sẽ nghe theo. Cho nên, Tần Phong đã đồng ý:
– Được rồi, vậy thì cứ theo lời của hòa thượng Tâm Giác.
Nói rồi, Tần Phong động thân, thi triển khinh công, bay về hướng Linh Hoa Môn. Những người khác cùng phe với Tần Phong cũng lập tức đuổi theo hắn.
Ngoài Tần Phong ra, không một ai có khúc mắc gì với hai vị thần tăng, cho nên cũng nể mặt hai người, lập tức động thân di chuyển về hướng Linh Hoa Môn.
Sau cùng, hai vị thần tăng nhìn nhau gật đầu một cái, cũng đi theo tất cả mọi người.
Linh Hoa Môn tuy cũng là tông môn ẩn thế giống với Huyết Ảnh Môn và Triều Dương Phái, tuy nhiên bối cảnh lại không được như hai môn phái kia, Linh Hoa Môn đã rất suy tàn, gần đến bờ vực diệt vong.
Ngay khi Giang Hồ Long Hổ Bảng đưa tin cuốn binh thư trong truyền thuyết lại ở trong môn phái của mình, việc đầu tiên mà người trong Linh Hoa Môn làm lại không phải là hết sức tìm kiếm, mà là bỏ của chạy lấy người.
Cũng chính vì như vậy, tin tức Linh Hoa Môn ở tại Thanh Hải Trấn mới nhanh chóng được tìm ra.
Đến khi nhóm cao thủ giang hồ đã có mặt tại Thanh Hải Trấn, thì người trong tông môn này đã chạy trốn đi hết không còn một ai, ai cũng sợ sẽ bị liên lụy vào trong lần tranh đoạt binh thư này.
Quy mô của Linh Hoa Môn vốn dĩ rất rộng lớn, bây giờ đến cả một con gà hay một con chó cũng không thể nào tìm thấy.
Nhìn một cảnh này, những cao thủ đến đây không còn tâm trạng động thủ với nhau, tất cả tản ra, tìm kiếm khắp nơi, xem thử binh thư đã bị người của Linh Hoa Môn mang đi chưa.
Những người khác thì hai vị thần tăng không để ý, nhưng Tần Phong là ma đầu làm loạn giang hồ, cả hai không thể để binh thư rơi vào tay hắn, cho nên cả hai đều theo sát Tần Phong, đề phòng hắn là người lấy được binh thư về tay.
Tần Phong tuy tức giận, nhưng chưa tìm được binh thư, hắn cũng không thể ngu ngốc động thủ với hai vị thần tăng để người khác hưởng lợi được, cho nên chỉ có thể để hai vị thần tăng bám sát theo mình.
Không biết là do hắn may mắn hay đen đủi, vậy mà hắn lại là người đầu tiên tìm thấy tàng thư phòng của Linh Hoa Môn.
Chỉ là, sách trong tàng thư phòng quá nhiều, không biết đâu mới là cuốn binh thư trong truyền thuyết, hay là tất cả đều không phải, Tần Phong đưa tay với lấy cuốn sách gần nhất, dù sao cũng phải kiểm tra, hắn cũng chỉ có cách từ từ kiếm tra vậy.
Nhưng còn chưa mở được sách ra, cuốn sách Tần Phong vừa mới cầm vào tay, đã bị Tâm Giác đại sư đoạt lấy, Tần Phong vô cùng tức giận, nói:
– Lão lừa trọc, ông là có ý gì đây?
Tâm Giác đại sư và Tuệ Hải đại sư cũng không hề che giấu ý định của mình, Tâm Giác đại sư nói:
– A Di Đà Phật, vì chúng sinh thiên hạ, không cần biết trong những cuốn sách này có binh thư hay không, bần tăng cũng không thể để thí chủ xem bất kì trang sách nào.
Tần Phong tức giận, nói:
– Được, vậy ta chỉ còn cách động thủ thôi!
Tần Phong dứt lời, cuồng phong nổi lên, lật tung cả mái của tàng thư phòng, những cuốn sách trong này cũng bị cuồng phong thôi bay tứ tung.
Động tĩnh do Phong Thần Thông của Tần Phong gây ra quá lớn, tất cả mọi người đang có mặt trong Linh Hoa Môn đều thấy một cảnh những cuốn sách bay thẳng lên trời, cứ ngỡ binh thư đã xuất thế, tất cả đều hướng về phía Tần Phong cùng hai vị thần tăng chạy đến.