Chương 58: Ước Định Trong Chiến Tranh
Thanh nhuyễn kiếm trong tay Độc Cô Tuyết linh hoạt biến hóa giống như một con rắn độc, cho dù là Tần Phong cũng không hóa giải được ngay lập tức.
Tần Phong buộc phải lui lại hai bước trước thế công của Độc Cô Tuyết.
Thấy vậy, Độc Cô Tuyết không buông tha, không để Tần Phong kéo dài khoảng cách, tiếp tục đâm kiếm tới.
Thân pháp của Độc Cô Tuyết rất nhanh, có thể xếp hạng trong mười người nhanh nhất thiên hạ hiện nay, chỉ là dù sao đó cũng không phải Thiểm Điện Thân Pháp, Tần Phong chỉ cần thi triển Thần Túc Thông là đã nhanh hơn nàng ta rồi.
Hai tay Tần Phong bốc hỏa, là Hỏa Thần Thông đã được thi triển ra, Độc Cô Tuyết là mỹ nhân băng sương, vậy hắn sẽ khiến nàng phải tan chảy.
Kiếm trong tay Độc Cô Tuyết lại xoay tròn, tạo thành một tấm khiên chắn trước người của nàng, hỏa chưởng của Tần Phong tấn công đến, đều bị nàng chắn lại ở phía trước.
Chiêu kiếm này vừa có thể công vừa có thể thủ, thật giống như Ma Huyệt Thần Thông của Tần Phong, chỉ là, nó kém Ma Huyệt Thần Thông ở hai chữ hoàn hảo.
Dùng lửa đã không được, vậy Tần Phong dùng băng, hắn sẽ cùng nàng so đấu, xem bên nào lạnh hơn.
Băng Thần Thông được thi triển, không khí xung quanh đã lạnh lại thêm phần lạnh hơn, giống như bị băng phong lại.
Kiếm trong tay Độc Cô Tuyết cũng bị ảnh hưởng mà chậm lại, nhưng nàng không hề quan tâm đến chuyện đó, càng lạnh thì càng hợp với nàng hơn.
Từ từ hấp thụ khí lạnh từ Băng Thần Thông của Tần Phong phát ra, đến khi cơ thể nàng cùng thanh kiếm nàng cầm trong tay đều như hóa băng, Độc Cô Tuyết mới bạt ra một đường kiếm.
Bão kiếm mang theo hàn khí cùng sát khí ập đến Tần Phong, sức mạnh của Băng Thần Thông bị dội ngược lại cơ thể chủ nhân của nó.
Cơ thể Tần Phong như bị đông cứng, cử động vô cùng khó khăn, bão kiếm bao phủ lấy cơ thể của hắn, kiếm khí không ngừng làm hắn bị thương, những vết thương vừa mới hình thành đã bị đóng băng lại, làm cho Tần Phong càng thêm khó chịu.
Chỉ là như vậy mà muốn đánh bại Tần Phong thì đúng là đã quá coi thường hắn rồi, Phong Thần Thông kết hợp cùng Hỏa Thần Thông được thi triển, một cơn lốc rực lửa lấy Tần Phong làm trung tâm bộc phát, hóa giải bão kiếm của Độc Cô Tuyết.
Độc Cô Tuyết vẫn chưa chịu dừng tay, đâm kiếm hướng lên trên trời, vô số kiếm khí lạnh lẽo xuất hiện từ hư không trên đầu Tần Phong, rơi xuống như bão táp mưa sa, không cách nào né tránh.
Dưới cơn mưa kiếm khí, Tần Phong chỉ mỉm cười nhẹ, chỉ một ngón tay lên trời, vẽ một vòng tròn lớn, một tấm khiên phong hỏa được hình thành, kiếm khí rơi xuống lập tức tiêu tán,
Độc Cô Tuyết ương ngạnh, chưa chịu biến chiêu, tập chung công lực vào khu vực tấm khiên phong hỏa của Tần Phong, kiếm khí vốn đã dày đặc, giờ lại được tăng cường, đã trút xuống dưới đầu Tần Phong giống như thác nước vậy.
Nhưng cho dù là như vậy, tấm khiên phong hỏa của Tần Phong vẫn vô cùng kiên cố, không chịu lui một bước, che chắn toàn bộ kiếm khí rơi xuống, bảo vệ chủ nhân của nó ở bên dưới.
Cuối cùng, biết cơn mưa kiếm khí này cũng không thể làm khó Tần Phong, Độc Cô Tuyết đành phải tung ra tuyệt chiêu cuối cùng, chỉ thấy vô số kiếm khí lại không rơi xuống nữa, mà tập hợp lại trên không trung, hóa thành một kiếm ảnh khổng lồ giống y như thật, sau đó đâm thẳng xuống đỉnh đầu Tần Phong.
Tần Phong vẫn giữ nguyên nụ cười của mình, sử dụng hai ngón tay, vươn lên, kẹp lấy kiếm ảnh khổng lồ.
Tần Phong vận công, hai ngón tay của hắn bốc hỏa, kiếm ảnh khổng lồ lập tức tan rã, Độc Cô Tuyết cũng bị ảnh hưởng, nội thương thổ huyết.
Gương mặt Độc Cô Tuyệt vốn đã trắng lại càng thêm trắng hơn, làn da như ngọc dính thêm chút máu không những không làm nàng trở nên xấu xí, mà lại càng khiến cho người ta phải động lòng.
Nếu không phải Tần Phong đã có hai nương tử xinh đẹp không hề kém nàng ở bên cạnh, chắc chắn rằng hắn cũng sẽ phải động lòng trước vẻ đẹp của nàng.
Độc Cô Tuyết còn định tiếp tục ra tay, Độc Cô Tuyệt lại lên tiếng ngăn cản:
– Đủ rồi, Tuyết nhi, nếu con có thể làm bị thương Võ Lâm Chí Tôn, vị trí gia chủ của Thiểm Điện Sơn Trang ta cũng không cần phải ngồi nữa.
Lúc này, Độc Cô Tuyết mới nói câu đầu tiên kể từ khi xuất hiện:
– Dạ!
Nói xong, Độc Cô Tuyết đứng sang một bên, không để lộ ra bất kì biểu cảm nào.
Tần Phong cũng phải cảm thán trong lòng, nàng thật sự là một sát thủ giỏi.
Tần Phong lại lên tiếng nói với Độc Cô Tuyệt:
– Tiên sinh thật là biết cách dạy con, thực lực của tiểu thư chắc chắn có thể xếp vào Hào Kiệt Bảng.
Độc Cô Tuyệt cười rạng rỡ, vô cùng tự hào về con gái của mình, nhưng vẫn giả bộ khiêm tốn, nói:
– Nào có, con trai thứ ba của Bá Đao hiện đã ở Tuyệt Thế Bảng, để so sánh với cậu ấy, con gái của ta thật không đáng nhắc đến.
Tần Phong gật đầu, hắn phải công nhận Liễu Nguyên rất lợi hại, là thiên tài đệ nhất trong thế hệ bọn hắn, nếu không phải hắn luyện ma công thần kì, hiện tại không biết là đã bị Liễu Nguyên bỏ xa đến nhường nào rồi.
Độc Cô Tuyệt lại nói thêm:
– Cũng không phải chỉ có con gái của ta, Ma Thánh không nghĩ rằng, Thiên Kiếm Tông và Ngọc Thanh Quan của Trương Thiên Sư, Trúc Lâm Tự và Lôi Âm Tự cũng có thiên tài kiết xuất. Chỉ là bọn họ vẫn chưa lộ diện ra ngoài giang hồ mà thôi.
Tần Phong suy nghĩ một chút, sau đó lại gật đầu, hắn vô cùng tán thành lời vừa rồi của Độc Cô Tuyệt, những tuyệt thế cao thủ trên võ lâm giang hồ, bọn họ làm sao mà không tìm một hai thiên tài để kế thừa võ công của mình cơ chứ.
Mà Độc Cô Tuyết tuy xuất sắc, nhưng vẫn không được Độc Cô Tuyệt truyền thụ chân truyền tuyệt học, phải đi bái sư ở nơi khác, vậy truyền nhân của Độc Cô Tuyệt cũng vẫn chưa xuất hiện.
Ngũ Tuyệt Cao Thủ năm xưa, chỉ có duy nhất truyền nhân của Bá Đao là đã xuất hiện trên giang hồ mà thôi.
Có lẽ, đẳng cấp của những người này vẫn còn kém Liễu Nguyên một chút, cho nên mới không xuất hiện trên giang hồ.
Nhưng Tần Phong cũng không quá quan tâm, trên Tuyệt Thế Bảng, hắn vẫn là Võ Lâm Chí Tôn, là người mạnh nhất trong những tuyệt thế cao thủ hiện nay, chỉ có Phổ Đức Thần Tăng ở Lôi Âm Tự mới có thể đánh bại hắn mà thôi.
Tần Phong lại tiếp tục khen ngợi Độc Cô Tuyết:
– Độc Cô tiểu thư thực lực tuyệt đối có thể xếp vào nhóm đứng đầu Hào Kiệt Bảng, lại đã lộ diện trong giang hồ, vậy mà Giang Hồ Long Hổ Bảng lại chưa phát hiện thực lực thật sự, thật khiến tại hạ bái phục.
Lời này của Tần Phong nói là thật, ngày hắn bước chân ra khỏi ma cung, đã có Thiên Cơ Sứ Giả theo dõi, vừa bước vào giang hồ đã được tôn lên làm Võ Lâm Chí Tôn, so sánh với Độc Cô Tuyết có thể che dấu thực lực, về mặt này hắn quả thực không bằng.
Độc Cô Tuyệt lại cười nói:
– Ha ha ha, Ma Thánh nói đúng, thực lực của Tuyết nhi tuy chưa thể so được với Ma Vương và Kiếm Thánh, nhưng đem so với Cái Vương – Hồng Thất Thất thì tuyệt đối không thua kém là bao. Việc chưa được xếp hạng trên Hào Kiệt Bảng là do sát thủ chúng ta không những giỏi che giấu cảm xúc, mà mọi loại khí tức như sát khí hay công lực đều phải cẩn thận che giấu, những người mà Tuyết nhi ám sát trước đây đều không cần phải toàn lực ra tay, cho nên mới có thể che giấu cả Thiên Cơ Sứ Giả. Nhưng nếu là gặp phải Thiên Cơ Tán Nhân, Tuyết nhi chắc chắn sẽ bị ông ta nhìn thấu.
Tần Phong lại gật đầu, hôm nay hắn thật sự gật đầu rất nhiều, chỉ vì những lời của Độc Cô Tuyệt nói đều rất đúng.
Nếu là Thiên Cơ Tán Nhân, Tần Phong đã từng được thấy năng lực của ông ta, quả thật là ông ta có thể nhìn thấu được Độc Cô Tuyết.
Sau đó, Tần Phong lại giật mình, nhớ đến lời vừa rồi của Độc Cô Tuyệt, “ sát thủ có thể che giấu sát khí của bản thân ” không sai, Tần Phong không thể nào cảm nhận được một chút sát khí nào trên người hai cha con nhà Độc Cô, cho nên hắn đã buông lỏng cảnh giác tới mức thấp nhất.
Hắn suy nghĩ, nếu như Độc Cô Tuyệt có thể giết hắn và có ý định giết hắn, như vậy chẳng phải hắn đã chết rồi ư?
Việc Độc Cô Tuyệt từng tuyên bố trên giang hồ rằng có thể giết cả tuyệt thế cao thủ trên Tuyệt Thế Bảng nếu có người có thể đưa ra cái giá thỏa đáng, quả thật không phải là nói quá.
Mồ hôi lạnh đã chảy dọc sống lưng của Tần Phong, hắn cảm thấy may mắn khi có ma thể tự động hồi phục, không ai có thể giết chết hắn được.
Cả hai cha con Độc Cô Tuyệt và Độc Cô Tuyết dường như đều cảm nhận được suy nghĩ trong lòng Tần Phong, chỉ là cả hai đều không thể hiện thái độ ra mà thôi.
Đến khi Tần Phong bình tĩnh trở lại, hắn nói:
– Thực lực của tiểu thư ta đã thấy rồi, ta hoàn toàn tin tưởng rằng tiểu thư có thể thay ta ám sát hoàng đế Tây Xu, chỉ là ta vẫn mong rằng, Độc Cô tiên sinh sẽ tự mình ra tay.
Độc Cô Tuyệt vẫn mỉm cười nhẹ, nói:
– Nếu Ma Thánh muốn đích thân ta phải ra tay cũng được thôi, một trăm ngàn lượng vàng, mười lượng bạc việc Ma Thánh hủy đi sơn trang của ta vẫn phải tính vào.
Độc Cô Tuyệt không hỏi lí do tại sao mà Tần Phong lại yêu cầu phải đích thân ông ta ra tay, là một sát thủ, thì chỉ nên quan tâm đến tiền thù lao mà thôi.
Tần Phong cũng không cần phải suy nghĩ lâu, đối với hắn, việc trả thù lao gấp mười lần để đạt được mục đích không phải là vẫn đề, cho dù số tiền phải trả có lên tới hàng trăm ngàn lượng vàng đi nữa. Tần Phong đồng ý:
– Được, vậy xin làm phiền Độc Cô tiên sinh.
Dứt lời, cả ba người trong phòng đều không nói với nhau một câu nào nữa, Độc Cô Tuyết đi ra khỏi phòng, Tần Phong cũng thi triền Phong Thần Thông trực tiếp bay đi, còn Độc Cô Tuyệt vẫn ngồi lại trên ghế của gia chủ.
Tần Phong không bay trở lại Khống Thiên Bang, hắn cứ bay, cho đến khi gặp thuộc hạ của mình thì hạ xuống, để tên thuộc hạ đó báo tin về cho Đào Thanh Mộc, để ông ta chuẩn bị vàng mang tới Thiểm Điện Sơn Trang.
Còn Tần Phong, hắn hỏi thăm thông tin nơi Liễu Nguyên đóng quân, sau đó bay thẳng đi tìm Liễu Nguyên.
Nam Ly bị ba nước vây công ở ba phía, chiến trường phía Bắc cũng là chiến trường khốc liệt nhất do Liễu Đỉnh chỉ huy giao chiến với Bắc Ly, phía Tây do Cái Vương – Hồng Thất Thất lãnh đạo giao chiến với Tây Xu, còn Liễu Nguyên cầm quân ở phía Đông giao chiến với Đông Lạc.
Khi Tần Phong bay đến, thành trì Liễu Nguyên đang giữ đang bị bao vây tứ phía bởi khoảng hai mươi vạn đại quân Đông Lạc, chỉ là cả hai bên vẫn chưa giao chiến mà thôi.
Trên bầu trời, Tần Phong nói thầm:
– Liễu đệ, ta đã đến rồi, vậy trước tiên ta sẽ tặng đệ một món quá trước nhé!
Lời của Tần Phong đương nhiên Liễu Nguyên không thể nào nghe thấy, nhưng ở trong thành, Liễu Nguyên lại bất chợt nghĩ đến Tần Phong, trong lúc đang suy nghĩ về việc thủ thành, bất chợt gọi ra thành tiếng: “ Tần huynh! ”
Bất chợt, một trận cuồng phong kì lạ từ trên trời nổi lên, quân đội Đông Lạc đang vây thành bị thổi ngã nghiêng ngả, các tướng lĩnh nhất thời cũng khó mà có thể ổn định lại binh lính được.
Tần Phong hiện ra trong mây mù, vô số lôi điện từ trên trời đánh loạn xuống, chỉ là không đánh xuống khu vực thành trì mà Liễu Nguyên đang bảo vệ mà thôi.
Hai mươi vạn đại quân Đông Lạc, toàn bộ bị diệt sát hoàn toàn trong màn oanh tạc của Lôi Thần Thông.
Lúc này, Liễu Nguyên cũng đã lên trên thành để quan sát, nhìn thấy người đến là Tần Phong, hắn thật sự rất vui mừng, nhưng khi nhìn đến những thi thể bị sét đánh cháy đen, lòng hắn lại cảm thấy thương xót cho kẻ thù, tiếng gọi “ Tần huynh ” còn chưa phát ra đã bị hắn nuốt lại vào.
Tần Phong đã chú ý đến cảm xúc trên mặt của Liễu Nguyên, hạ thân xuống, lên tiếng chào trước:
– Liễu đệ!
Liễu Nguyên mỉm cười gượng gạo:
– Tần huynh!
Tần Phong lắc lắc đầu, nói:
– Đệ vẫn quá nhân từ rồi “ nhất tướng công thành, vạn cốt khô ” đệ phải hiểu điều đó.
Liễu Nguyên ngại ngùng:
– Để huynh phải chê cười rồi!
Tần Phong lại hỏi:
– Với thực lực của đệ, chỉ cần đệ ra tay, hoàn toàn có thể đánh tan được đám quân lính Đông Lạc đó, tại sao lại để bọn chúng vây thành vậy?
Liễu Nguyên lắc đầu, trả lời:
– Trong thiên hạ, cũng không phải chỉ có mình đệ là cao thủ giang hồ, nếu tất cả chúng ta ra tay, sẽ không biết phải chết đi bao nhiêu người, cho nên giữ các cao thủ trên Giang Hồ Long Hổ Bảng đã từng ước định với nhau, không được trực tiếp ra tay tấn công quân lính của nước khác, trừ khi là đang phải phòng thủ thành, hoặc bên phía đối phương cũng có cao thủ giang hồ xuất hiện.
Tần Phong gật đầu như đã hiểu ra, có Liễu Nguyên ở đây, chỉ cần lương thảo đủ, Nam Ly hoàn toàn có thể yên tâm về chuyện giữ thành, nhưng công đánh thì lại là một chuyện khác.
Tần Phong không thuộc thế lực của nước nào, cho nên không biết đến ước định mà Liễu Nguyên nói. Hắn cảm thấy mình cũng chả phải quan tâm đến chuyện này để làm gì cả, hắn thích thì hắn ra tay thôi, cũng như lần trước hắn ra tay, thúc đẩy sự diệt vong của Bắc Mạc vậy.
Liễu Nguyên thấy Tần Phong vẫn chưa hoàn toàn hiểu được hết vấn đề, lại nói:
– Tần huynh, huynh đã thấy, huynh vừa ra tay là hai mươi vạn đại quân đã bị diệt sạch, những người khác trên Tuyệt Thế Bảng nhất định cũng có năng lực đó, huynh thử tưởng tượng nếu là Tiểu Độc Thần, mọi chuyện sẽ kinh khủng đến nhường nào?
Tần Phong vẫn không quan tâm đến lời của Liễu Nguyên, hắn nói:
– Được rồi, ta biết rồi, đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, nào chúng ta đi uống rượu!
Ba ngày sau, tin tức hoàng đế Tây Xu bị ám sát nên đã băng hà truyền đến, Tần Phong cũng từ biệt Liễu Nguyên để rời đi, hắn vẫn muốn giúp Liễu Nguyên thêm một lần nữa.
Quân đội Tây Xu vì hoàng đế của họ đã băng hà nên đã nhanh chóng rút quân về, không còn quan tâm tấn công thành trì phía Tây của Nam Ly nữa, có lẽ Tây Xu sẽ có một cuộc nội chiến.
Chỉ là, nhánh quân Tây Xu được phái đi tấn công Nam Ly, bọn họ sẽ không bao giờ trở lại được hoàng thành Tây Xu nữa.
Tại con đường mà quân đội Tây Xu chắc chắn phải đi qua đế có thể trở về hoàng thành, khi quân đội Tây Xu đến, cuồng phong bất chợt nổi lên, mưa rào ào ào trút xuống, trên bầu trời, một bóng người đang bay lở lửng từ từ hạ xuống.
Người này không phải là Tần Phong thì còn có thể là ai. Hạ thân xuống dưới mặt đất, chặn lại đoàn quân đang kinh ngạc khi nhìn thấy Tần Phong có thể bay lượn trên trời, Tần Phong lên tiếng:
– Các vị, dừng lại ở đây thôi!