Xếp hạng
N/A, it has 0 monthly views
“Nếu Ta Không Đạt Được Đến Điểm Đến Cuối Cùng.
Vậy…mong…ta..sẽ..không…có…nuối…tiếc..gì. ” Hai bàn tay nhăn nheo giơ lên giữa bầu trời.
Phía sau, một cô gái bước đến, mặc lên người ông lão chiếc áo khoác. Nở nụ cười nói: ” Sư phụ, trời lạnh người còn ra đây ngắm trăng gì nữa.
Cơm nước xong rồi. Chúng ta vào ăn cơm thôi. Để con đưa người vào trong. ”
Cô gái nhẹ nhàng đẩy từ từ chiếc xe lăn mà ông lão ngồi vào trong nhà.
[Hãy bắt đầu một chặng đường bằng một khởi đầu, nối tiếp câu chuyện chưa chắc là chính nó.]
Truyện sáng tác Việt, cảm ơn đã ghé qua.