Chương 67: Ngoại truyện { Tổng Kết }
” Thưa giáo chủ, chúng ta cần nhanh chóng đến cuộc họp tiếp theo. ” Một phụ nữ mặc áo choàng đen quỳ gối trước cô gái đang quay mặt về phía cửa sổ.
Cô gái nhìn cảnh sắc về đêm thông qua cửa sổ, vẫn giữ nguyên tư thế, lên tiếng: ” Ta biết. Các ngươi hãy sắp xếp người đến trước, ta sẽ có mặt sau. ”
Nghe vậy, người phụ nữ cung kính đáp: ” Tuân lệnh giáo chủ. ” rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
Nhưng trước khi cô ta bước ra, cô gái cất tiếng:” Dừng lại!”
Người phụ nữ lập tức đứng yên. Cô gái sau một lúc ngẫm nghĩ lên tiếng: ” Lần sau dù có việc gấp gì, có lệnh của ta mới được phép thực hiện. Ngươi thuật lại lời ban nãy cho Mặc Tuyết. Giờ ngươi đi được rồi. ”
Người phụ nữ sau khi cung kính đáp: ” Tuân lệnh” cũng từ tốn khép cửa lại rời đi.
Trong không gian khá u tối, tiếng thở dài phát lên.
” Cảm giác mất mát lại càng sâu sắc. Với tốc độ này, sớm muộn dấu vết tồn tại của sư phụ cũng sẽ bị xóa sạch hoàn toàn. ”
Từ Hoa giơ tay lên đầu, vẻ mặt đau đớn.
“Ngay cả ta cũng bị ảnh hưởng. Lần đầu gặp người, ta chẳng thể nhớ nổi. Nhưng khi cố điều tra, mọi thứ đều bình thường, như thể đó là điều tất nhiên.”
Từ Hoa đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài là cảnh đêm tĩnh lặng. Nhưng ánh mắt cô dường như xuyên qua màn đêm đen kịt, chạm đến một không gian nhỏ ẩn hiện phía sau.
Ở chính giữ không gian là một quan tài trong suốt, khi cô nhấc chân bước về phía trước, cơ thể ngay lập tức có mặt bên quan tài.
Nhìn về bên trong, một thanh niên đang nằm nhắm mắt. Tất cả dấu hiệu sự sống đã dập tắt, nhưng nhờ bảo quản tốt, nhìn bề ngoài vẫn như hắn chỉ đang nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Từ Hoa xoa nhẹ nhàng lên mặt quan tài.
” Sư phụ, tại sao sau bao cố gắng con lại không thể hồi sinh người. Giờ cả việc lưu giữ ký ức người cũng trở lên khó khăn. Giờ con phải làm thế nào đây sư phụ. ”
Trong vô thức, từng giọt nước mắt đã lã chã rơi xuống mặt quan tài. Cô nắm tay lại khóc lớn, vẻ uy nghiêm biến mất, như trở về là đứa trẻ năm xưa.
Sau một lúc, Từ Hoa lau hết nước mắt trên mặt. Ánh mắt đầy lưu luyến nhìn về người trong quan tài lần cuối, rồi cô bước chân về phía trước, tan biến vào khoảng không. Không gian lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu, người trong quan tài vẫn say giấc ngàn thu.
………
” Bây giờ, mọi người đều có mặt đầy đủ. Ta sẽ đưa ra kế hoạch sơ thảo, mọi người thấy cần chỉnh sửa gì cứ lên tiếng. ” Một lão giả lên tiếng nhìn về phía tám vị ngồi trước mặt.
Trong lúc cuộc họp diễn ra, ai cũng đóng góp ý kiến. Lão giả đều gật đầu, rồi sửa chữa kế hoạch cho hoàn thiện hơn. Nhưng cố tình hay vô ý, lão luôn liếc nhìn người chùm áo đen kín mít đang ngồi im lặng nãy giờ ở phía cuối.
Lão giả biết đây là thủ lĩnh kế nhiệm hiện tại của tổ chức OUZO khét tiếng hai mươi năm trước. Ý kiến của người này là không thể thiếu.
Sau khi thấy đã đến lúc, lão giả từ tốn lên tiếng: ” Xin hỏi giáo chủ OUZO, các hạ có cao kiến gì không?”
Khi vị lão giả lên tiếng mời, mọi người cũng cùng loạt quay sang nhìn về phía người áo đen.
Ai cũng có chút ít tò mò về vị giáo chủ cùng tổ chức thần bí này.
Người áo đen như mới nhận ra bản thân đang được mọi người chú ý.
Vai khẽ cựa quậy, tiếng nói phát ra không phân biệt được nam hay nữ: ” Ta thấy kế hoạch rất ổn, đều hoàn hảo từ công và thủ. ”
” Nhưng đây là đang tác chiến với dòng tộc KaLaSa, một vương quốc đủ tồn tại hơn trăm nghìn năm không sụp đổ ở thế giới BAKA. Nên….”
Mọi người cũng hướng hết tinh thần lắng nghe.
Không làm mọi người chờ lâu. Người áo đen lên tiếng: ” Nếu là ta, thì sẽ dùng phương pháp đáng tốc chiến. Đánh mạnh, đánh chắc, đánh thần tốc, không cho kẻ thù cơ hội phản ứng. ”
Mọi người xung quanh nghe xong, điều ngẫm nghĩ. Ít phút sau, một vị thanh niên lên tiếng: ” Giáo chủ OUZO nói rất có lý, nhưng ở đây có một lỗ hổng lớn. Kẻ thù của chúng ta, nói thật chính bản thân bên ta cũng chưa nắm bắt hết thông tin của chúng. Việc tiến công thần tốc có lợi là bất ngờ.
Nhưng sau đó thì sao, chúng ta cũng thua về tình báo mà bị kẻ địch phản công, hay tồi tệ hơn là thiệt hại lớn. ”
Mọi người đồng loạt gật đầu đồng ý. Người mặc áo đen cũng không có vẻ gì là phản bác.
Sau một lúc, người áo đen lên tiếng: ” Ta hiểu, và mọi người cũng vậy. Nhưng dù vậy ta vẫn đề xuất, không phải là ta ngu mà ta có phần nắm chắc lấp đi lỗ hổng lớn trong đó.
Và hơn hết, đừng gọi ta là giáo chủ OUZO. Hãy gọi ta là Hoa giáo chủ. ”
Mọi người lắng nghe kĩ, nên lập tức có người lên tiếng.
” Nói vậy, Hoa giáo chủ đang nắm tình báo cặn kẽ của dòng tộc KaLaSa. ”
Người áo đen gật đầu. Mọi người xung quanh cũng im lặng, nếu lỗ hổng lớn nhất của kế hoạch đã bị sang bằng thì thực sự lựa chọn bây giờ tối ưu nhất chỉ có một.
Vị lão giả cũng lên tiếng để nhận định chắc chắn: ” Mọi người thấy thế nào, ai ủng hộ kế hoạch của ta thì giơ tay lên. ”
Ngay lập tức chỉ một phần ba người giơ tay lên.
Vị lão giả tiếp tục hỏi: ” Vậy ai ủng hộ kế hoạch của Hoa giáo chủ, xin mời giơ tay lên. ”
Thì lập tức có hai phần ba người giơ tay. Thấy kết quả, vị lão giả vuốt râu.
” Vậy chúng ta hãy cùng bàn bạc kĩ càng các chi tiết trong kế hoạch của Hoa giáo chủ. ”
………….
Hai mươi năm sau…
Từ Hoa đứng trên cung điện to lớn đang chìm trong biển lửa, cởi mũ choàng, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Người đứng bên cạnh cô, thấy thế nhẹ giọng hỏi: ” Sư tỷ, vương quốc KaLaSa đã chính thức bị xóa sổ. Quân của chúng ta thiệt hại không quá bốn mươi phần trăm. Theo thống kê…..”
Chưa để người bên cạnh nói tiếp, bàn tay thon thả đã chặn trước miệng cô.
Từ Hoa lên tiếng: ” Mặc Tuyết, việc thu dọn chiến trường hay khắc phục thiệt hại, kiểm kê thu hoạch. Và bàn bạc phân chia lãnh thổ, muội cứ làm đi, ta giao toàn quyền cho muội. ”
Chưa kịp cho Mặc Tuyết nói gì, thân hình Từ Hoa đã tan biến. Để lại Mặc Tuyết cô đơn đứng giữa tàn tích.
………..
Năm dài tháng rộng cứ như người lạ, vô tình hữu ý trôi qua, không cho ai cơ hội nắm chặt nó.
” Ha ha ha. Hôm nay là ngày lành tháng tốt, ta đại diện cho đảo MUSUKI làm chủ hôn lễ của thái tử Ngô Tụ với tổng thống lĩnh Mai Cốc.
Rất cảm ơn các vị đã có mặt ở đây để tham dự. Mặc Sầu kính mọi người một ly. ”
Người trung niên đứng trên khán đài lớn giơ cao ly rượu đỏ lên cao, uống hết trong một lần.
Mọi người dưới khán đài, cũng cùng lúc đứng lên kính rượu từng người. Không khí hôn lễ trở lên nháo nhiệt hơn bao giờ hết.
Dễ thấy là hai cặp đôi mặc áo đỏ, không ai khác là Ngô Tụ và Mai Cốc đang đi khắp nơi kính rượu, nói chuyện với từng vị khác mời.
Ngô Tụ vừa kính rượu, vừa quan sát xung quanh. Rồi nhận ra được một cô gái đang ngồi ăn bánh ngọt, vẻ mặt vui vẻ. Hắn liền dẫn theo Mai Cốc chạy đến gọi cô gái.
” Ái chà, không phải là Nguyệt Hoa cô nương đây sao. Thấy thức ăn chúng tôi chuẩn bị có hợp khẩu vị của cô không. ”
Cô gái giật mình khi bị gọi. Nhận ra là người quen, vội vàng đứng lên chúc mừng.
” Thái tử khách khí, đồ ăn rất ngon. Chúc mừng hai vị đây tình yêu vĩnh tồn mãi không chia cắt bởi thời gian. Sớm sinh bảo bảo. ”
Ngô Tụ với Mai Cốc ngượng ngùng cười, lúc định đáp lại Nguyệt Hoa, thì phía trước mặt xuất hiện một vị mặt áo đen kín mít.
Ngô Tụ phản ứng nhanh chóng, tay đã tụ lực. Nhưng người xuất hiện còn nhanh hơn, dễ dàng ngăn cản hành động của hắn.
Ngô Tụ căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm khi người áo đen lên tiếng.
” Xin lỗi đã làm phiền tiệc cưới của hai vị. Ta là giáo chủ của tổ chức OUZO. Nay ta muốn hỏi các vị vài câu hỏi về một người, có được câu trả lời, ta lập tức đi ngay. ”
Ngô Tụ nhận ra được khí tức quen thuộc, cũng chắc chắn lời người này là đúng. Liền hợp tác trả lời.
Sau một lúc, người áo đen cũng rời đi. Mọi thứ xung quanh mới trở lại bình thường, chỉ có ba người, cùng các tộc lão tu vi thông thiên mới có thể nhận ra sự thay đổi ban nãy, và sự xuất hiện của người áo đen.
………
” Thất bại rồi, không được nhất định có cách. ”
” Lại thất bại rồi, dấu vết của sự phụ đang tan biến, kể cả những vị tu vi mạnh mẽ cũng chỉ nhớ chút ít. ”
Trong căn phòng u ám, Từ Hoa ôm đầu đau đớn. Cô đã cố gắng để lưu trữ ký ức lẫn dấu vết của sư phụ qua nhiều cách. Từ việc ghi chép đến truyền bá. Nhưng mọi thứ điều vô ích. Hầu hết đều tồn tại chưa bao lâu đã biến mất.
Theo thời gian trôi qua, những thứ lưu trữ về sư phụ càng ngày càng tan biến với tốc độ nhanh chóng.
Cắn chặt răng, cô nhẩm bẩm: ” Phải làm sao, phải làm sao đây v.vv….”
Sau một lúc, ánh mắt cô lóe lên.
” Đúng rồi, chính là sức mạnh! Chỉ cần ta đủ mạnh mẽ, ký ức về người sẽ không thể tan biến. ”
” Nhất định là ta chưa đủ mạnh mẽ. Ta phải mạnh mẽ hơn, hơn nữa, hơn gấp bội, gấp gấp nhiều lần bây giờ. ” với lời lẩm bẩm, Từ Hoa nắm chặt tay. Cơ thể tan biến, lúc xuất hiện đã ở thế giới BAKA.
Nơi đây rất rộng lớn, cũng tồn tại cảnh giới to lớn hơn.
Như hiện tại, cảnh giới của cô đã đạt tới Tái Thần cao hơn Đại Trí hai đại cảnh giới. Nhưng Tái Thần vẫn chưa là điểm cuối, trên đó còn có Tạo Thần, Minh Khai Nguyên, Hồi Quy và Tổ Đạo.
Ý định của cô là đạt tới cảnh giới càng cao, đủ để ngăn chặn sức mạnh khiến cô dần lãng quên ký ức về sư phụ.
Với ngọn lửa khát khao sức mạnh, Từ Hoa phi người lao nhanh về phía chân trời.
…………..
Ba mươi năm sau.
” Haiz, đứa nhóc này. Cứ khăn khăn không nhận ta làm sư phụ, đúng là tức chết ta mà. Thôi thôi, coi như quý tài, ta giúp con gỡ khuất mắc trong tâm trí, vậy mới giúp con đột phá cảnh giới Minh Khai Nguyên đạt tới cảnh giới Hồi Quy được.”
Lão giả thân hình mờ ảo đi lướt qua không gian u ám, miệng lẩm nhẩm. Cuối cùng phía cuối đoạn đường, một căn nhà rách nát hiện ra.
Lão giả thân hình từ tốn dừng lại trước căn nhà này. Nghi hoặc thì thầm: ” Đây là khúc mắc trong tâm trí con sao. Nhìn thế nào cũng thật kì lạ. ”
Dù thế lão giả vẫn bước chân vào trong, bên trong như thế ngoại đào viên. Giữa căn nhà một bộ bàn ghế bằng đá đặt ngay ngắn ở đó.
Cây đào nằm ở kề bên bộ bàn ghế đá, nhẹ nhàng đung đưa, theo sự rung động làm cho từng cánh hoa đào rơi xuống.
Nhưng bỏ qua mọi thứ, điều khiến lão giả chú ý là một người thanh niên đang ngồi trên ghế nhấm nháp ly trà nóng hổi.
Ngay lúc ấy, người thanh niên dường như nhận ra lão giả, quay sang nhìn ông và ra dấu mời ngồi.
Lão giả cũng không sợ, từ tốn ngồi xuống đối diện người thanh niên này.
Lão muốn biết, thứ này còn có thể làm gì.
Không mất lâu, thanh niên lên tiếng: ” Vị khách từ bên ngoài này. Không biết có thể nói ra mối quan hệ giữa ông với cô bé ngoài kia không?”
Lão giả vuốt râu cười lớn, nụ cười làm cả không gian rung động.
” Lão đây đi không đổi tên về không đổi họ, Bạch Sinh. Ta là sư phụ của cô bé ngoài kia. ”
Nói xong, ánh mắt ông sắt lạnh lại. Nhìn về phía thanh niên mà nói: ” Còn thứ như ngươi, nếu ngoan ngoãn, biết điều mà tự tan biến, ta sẽ không dùng biện pháp mạnh. Còn nếu như…”
Chưa để lão giả nói hết, thanh niên đã ngắt lời lão: ” Bạch Sinh tiên sinh không cần phải đề phòng vậy. Thực ra ta cũng chuẩn bị đi rồi, ta tồn tại được tới bây giờ cũng là sự cố gắng trốn tránh liên tục. ”
” Thôi, hãy gác chuyện đó lại. Ta xin nhờ Bạch Sinh tiên sinh gửi giúp ta tờ giấy này cho cô bé ngoài kia. Cùng nói với cô bé, ta thật là một sư phụ tồi, hãy quên ta đi. ”
Dứt lời, cả không gian tan biến trong chốc lát. Để lại Bạch Sinh cầm một tờ giấy trên tay, ông cũng ngơ ngác. Đây là lần đâu ông gặp được điều lạ kì thế này, nhưng nhận ra theo căn nhà biến mất, Từ Hoa cũng đã thuận lợi đột phá.
Ông cũng chỉ nghi ngờ mà rút lui ra bên ngoài.
Bên ngoài, một thiếu nữ xin đẹp, mặc bộ áo đen tuyền, mở mắt ra. Cùng lúc từ xung quanh cô lan tỏa ra một luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần, không gian rung động lên tục, từng vết rạn nứt được sinh ra.
Trước khi cả không gian bị phá hủy, một lão giả đã xuất hiện, phẩy nhẹ tay. Không gian sắp đổ vỡ được tái tạo lại như ban đầu.
Thấy đã ổn định được không gian, lão giả hài lòng nhìn thiếu nữ trước mắt nói: ” Từ Hoa, con làm tốt lắm, đã thành công đạt tới cảnh giới Hồi Quy. ”
Thiếu nữ với vẻ mặt vẫn như thường, đứng lên làm lễ.
” Cảm tạ ân tình của Bạch Sinh tiên sinh. Từ Hoa nhất định sẽ khắc ghi. ”
Bạch Sinh chỉ lắc đầu nói: ” Chuyện nhỏ, chỉ cần con nhận ta một tiếng sư phụ. Coi như hai ta hết nợ nần. ”
Bạch Sinh đợi một lúc vẫn không thấy thiếu nữ trước mắt có hành động gì, như đã quen ông thở dài. Từ ống tay áo tung ra tờ giấy về phía thiếu nữ, thân hình tan biến mà vẫn để lại lời nói quay quẩng.
” Đây là thứ ta lấy được từ thứ kì lạ trong tâm trí con. Con xem xem. ”
Thiếu nữ cầm tờ giấy trên tay, cô cảm thấy đây như là một thứ quan trọng với bản thân.
Từ tốn mở tờ giấy ra, ánh vào mắt cô là dòng chữ: ” Sinh ra nhất định là số, chết đi nhất định là mệnh. Nhưng cuộc đời không nhất định là số mệnh. Ta gặp con như hữu duyên, sau gần trăm năm cố gắng. Ta cũng đã tồn tại được khá lâu, nay đã đến lúc lên tạm biệt.
Hãy để tình sư đồ của chúng ta chấm dứt tại đây.”
” Ta thật là một sư phụ tồi, hãy quên ta đi. ”
Đọc đến dòng chữ cuối, trái tim lạnh lẽo lâu nay của cô như bị bàn tay bóp nghẹt lại.
Nước mắt đã chảy ra liên tục. Nắm lấy tờ giấy thật chặt.
Nhưng lời nói thì thầm qua kẽ miệng: ” Con nhất định sẽ không quên sư phụ, con muốn mãi mãi làm luôn là đệ tử yêu quý nhất của người: ” Mãi….mãi…không….chia…lìa. ”
Tờ giấy trong tay Từ Hoa từ từ tan biến, cô vẫn không nhận ra điều bất thường.
Sau một lúc, khi tờ giấy tan biến hoàn toàn, Từ Hoa bỗng ngước mặt lên. Trong mắt cô là sự trống rỗng cùng nghi ngờ. Cô đưa tay lên gạt bỏ giọt nước mắt, lẩm bẩm.
” Tại sao ta lại chảy nước mắt. Đột phá thành công, ta phải vui mừng chứ. Tại sao ta lại khóc thế này. ”
………………. HẾT ………………….