Chương 66: Chung kết
Cầm trên tay thanh đao, với vẻ mặt nghiêm túc, Nhất tiếng vào căn phòng phía trước mặt.
Bên trong, một thứ quái vật hỗn độn đang di chuyển tàn phá xung quanh, vừa đi chúng vừa hét.
” Mau thả ta ra, mau thả ta ra….khà khà,..đám các ngươi cuối cùng cũng phải chết thôi. Chúng ta mới là kẻ thống trị ở đây. ”
Con quái vật thấy người bước vào, vô số cái đầu, vô số đôi mắt quay sang nhìn.
Nhất cầm đao, chỉ về phía quái vật.
” Đến lúc, chúng ta đặt dấu chấm hết cho trận chiến dai dẳng này rồi. ”
Nhất cầm đao lao lên, quái vật nhe răng cười, vung vẩy cơ thể tiến lên.
…..
Một thời gian sau. Lão Cửu nhìn Lão Tuế bên cạnh, cảm thán.
” Không ngờ, thủ lĩnh tổ chức này lại làm như vậy, đúng là khó hiểu. ”
Lão Tuế nhìn bầu trời đã trở về hình dáng ban đầu, trận chiến ấy đã kết thúc. Quái vật cũng bị tiêu diệt, lõi bị phá hủy. Thế giới đó liền bị Lục Thiên Giới thôn phệ.
Mọi người cũng được thả ra. Ngạc nhiên thay, dù cảm thấy cơ thể như bị móc rỗng nhưng chỉ cần tịnh dưỡng vài trăm năm, là có thể khôi phục lại trạng thái ban đầu. Điều đó thật khó tin.
Tên thủ lĩnh đó cũng chẳng biết đi đâu, khiến việc cảm ơn hắn cũng chẳng thể làm được.
Lão Tuế quay sang nói: ” Thôi đừng ngồi đoán mò nữa. Chuẩn bị kế hoạch kiến thiết lại quân đội đi, trận chiến này dù đã giảm thiệt hại hết mức có thể, nhưng vẫn quá nhiều người chết. Chúng ta cần bồi dưỡng lại. ”
Lão Cửu buồn buồn: ” Rồi rồi, tôi biết. Lâu lâu rảnh rỗi có tí. Haiz..lại phải làm việc. ”
….
Nhất nhìn bầu trời, cảm thấy tâm hồn thanh thản. Còn ba tháng cuối, coi như ngắm nhìn nơi đây lần cuối.
Bỗng mặt Nhất tái lại, ho liên tục. Bên cạnh, một cô gái choàng áo đen lập tức tiến đến hỏi han.
” Sư phụ, vết thương của người.. ”
Nhất quay sang, xua tay rồi nói: ” Không sao, chỉ vết thương nhỏ. ”
Như nhớ điều gì, Nhất quay sang nhìn cô gái bên cạnh.
” Từ Hoa, con không phải từng than thở không thể dưỡng già cho sự phụ sao. Lần này sư phụ sẽ giúp con hoàn thành nó. ”
Từ Hoa nghe xong, vẻ mặt nhăn nhó lại. Không ngờ trong lúc buồn tẻ, cô lỡ lời mà lại để sự phụ nghe được.
Cô liên tục từ chối, nhưng Nhất cứ khăng khăng bắt cô làm cho bằng được. Với tâm trạng phức tạp lẫn có chút hào hứng. Cô chấp nhận lời sư phụ.
Những ngày còn lại, cô thật sự được chăm sóc sự phụ, giống như đệ tử báo ơn sư phụ.
Cô còn nhận ra, sư phụ như để phối hợp, khí sắc lẫn cơ thể sự phụ đang dần già đi theo thời gian.
Cô nhiều lần nghi ngờ lẫn lo lắng. Hỏi sư phụ, sư phụ chỉ bảo chỉ là làm giả để có thể nhập vai tốt hơn thôi, cô không cần lo lắng.
Dần dà cô cũng chỉ ém lo lắng vào bên trong lòng.
Đến một ngày, Nhất nhìn số đếm chỉ còn [ 0 năm 0 tháng 0 ngày 0 giờ 10 phút 10 giây ].
Nhất thở dài, móc từ ống tay ra quyển sách đưa cho Từ Hoa phía sau.
” Đây, trả lại cho con quyển sách. Ta giúp con nâng cấp nó lên rồi. Về sau có gì không hiểu, cứ nhìn dòng ghi chú phía sau quyển sách là được. ”
Từ Hoa nhận lấy quyển sách, lòng cô cảm thấy không ổn. Cô dò hỏi lại.
” Sư phụ không phải còn ở đây sao, con là đệ tử mà người yêu quý không lẽ người lại không giải thích nghi hoặc giúp con. Cần gì phải ghi chú. ”
Im lặng một hồi, Nhất cười cười, ” Con nói cũng đúng. Nhưng đệ tử của ta phải tự lập, không thể ỷ lại sự phụ này mãi được. Ta.. ”
Nhất đang nói dở, một tiếng mở cửa liền cắt ngang.
Bước vào là một thang niên, khuông mặt tuấn tú, khí chất lạnh lùng.
Từ Hoa thấy có người mở cửa vào không xin phép liền khó chịu, nhưng cô nhận ra là nhị đệ liền dịu lại sắc mặt.
” Thường Mạc đệ, có việc gấp gì à. ”
Trước câu hỏi của cô, Thường Mạc vẫn tiến lên, khoảng cách hai bên càng ngày càng gần.
Cảm thấy được sát ý từ Thường Mạc, Từ Hoa lập tức ra tay trước. Tay cô đưa ra, một thanh kiếm đen tuyền đã vào tay. Cô vung kiếm về phía Thường Mạc.
Nhưng Thường Mạc vẫn ung dung, dùng hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm. Tay còn lại đã nhanh chóng đánh về phía Từ Hoa.
Cả hai giao chiến hơn trăm chiêu trong mấy giây, Thường Mạc nhỉnh hơn một ít. Đã thành công đánh Từ Hoa nằm bất động dưới đất.
Từ Hoa tức giận nhìn Thường Mạc.
” Ngươi..”
Thường Mạc không quan tâm, hắn hướng ánh mắt nhìn lão già trên ghế. Tiến lại gần, hắn thì thầm với lão.
” Sư phụ, cảm ơn người đã nuôi dậy, cưu mang con lúc bần hèn, khó khăn. Nay con đến trả lại ân tình của người. ”
Dứt lời, Thường Mạc đã dùng tay xuyên thủng ngực lão già, lúc lôi tay ra, trên tay hắn là trái tim đã vỡ vụn.
Nhất nhìn mọi truyện trước mắt, thật sự không thể tin được. Không ngờ Thường Mạc lại phản bội hắn.
Nhìn trái tim bị bóp nát, hắn biết không thể cứu vãn được nữa. Vì trận chiến lúc trước, hắn đã bị thương quá nặng, để duy trì sự sống phải liên tục cấp năng lượng.
Nhưng nhận ra bản thân còn ở đây không lâu nữa, hắn không muốn cứ để lại mọi thứ như thế mà đi. Làm vậy quá vô trách nhiệm.
Hắn mới nghĩ ra trò dưỡng già, một bên tạo một quyển sách chứa quyền năng chỉ huy tổ chức OUZO, giao lại cho Từ Hoa để thay mình cai quản.
Là quyền năng loại bỏ những kẻ mang lòng xấu xa, ác độc. Quyền năng ấy là lý do tổ chức rất đông, chọn người rất tạp mà ai cũng chính trực.
Không ngờ, lúc hắn suy yếu cộng thêm truyền lại quyền năng. Thường Mạc lại tìm được thời cơ lật đổ hắn.
Hắn tính mọi thứ, nhưng lại thất bại phút chót.
Nhất nói với Thường Mạc.
” Thường Mạc, ngươi muốn thế nào. ”
Thường Mạc cũng không hoài nghi, người sự phụ mất tim này vẫn có thể trò chuyện được. Coi như là lời nói trước lúc chết. Hắn không ngại nói ra.
” Người đã có được quá nhiều, làm những điều mình thích. Con thật sự ghen tị với điều đó, nhưng người quá quá mạnh. Việc đánh bại người là không thể xảy ra. Cộng thêm người có thể kiểm soát người trong tổ chức, loại bỏ những kẻ mang lòng ác. ”
” Điều đó càng khiến việc giết người càng không khả thi. Nhưng ông trời có mắt, người bị trọng thương bởi trận chiến ấy. Ý định giết chết người lại rục rịch trở lại. Nhưng để đảm bảo, con vẫn thử với người khác. Khi chứng nhận người đã không thể kiểm soát người trong tổ chức nữa con mới bắt đầu mưu kế. ”
Nhất cảm thấy thằng này nói nhiều quá. Vẻ mặt không vui, hỏi luôn chính đề.
” Ngươi định làm gì sau khi ta chết. ”
Bị ngắt lời, Thường Mạc vẻ mặt âm trầm, rồi khuôn mặt méo mó, biến dạng. Biểu hiện đầy sự điên rồ, bệnh hoạn trả lời: ” Haha…. tất nhiên con sẽ xây hậu cung rồi, tất cả người trong tổ chức sẽ là nô lệ của con. Như đồ đệ yêu quý của người, Từ Hoa. Con sẽ lột sạch sẽ cô ta ra rồi ‘ làm việc’ đó trước nhiều người. Chơi cô ta xong, nếu buồn buồn con sẽ vứt cô ta cho lũ thuộc hạ hay người ăn mày ngoài đường chơi.”
Nhất càng nghe, vẻ mặt càng tối lại, giọng như kìm nén sự tức giận hỏi tiếp.
” Nhưng tổ chức không phải toàn là nữ. ”
Thường Mạc với khuôn mặt méo mó, biến dạng quay sang, nở nụ cười. Hai tay hắn vỗ vào nhau rồi trả lời.
” Người sẽ biết thôi. Coi như món quà tặng sư phụ. ”
Từ ngoài cổng, một đám áo đen, khuôn mặt đầy dục vọng tiến vào. Bọn hắn liền nghìn vào Từ Hoa đang bất động dưới sàn, chúng liếm môi đầy bỉ ổi.
Kéo theo phía sau một người, chúng tiến đến bên Thường Mạc. Hô nhỏ nhẹ.
” Giáo chủ, đây là người mà giáo chủ yêu cầu. Chúng tôi đã chế biến hoàn thành. ”
Nhất nhìn vào cô gái bất tỉnh dưới đất, lập tức nhận ra là đồ đệ số sáu của mình đây mà. Nhớ không lầm hắn là nam.
Nhất không tin nổi, nhìn Thường Mạc.
Thường Mạc gật đầu cười: ” Khặc khặc khặc….Người thấy rồi đấy sư phụ. Là nam con cũng có thể biến thành nữ rồi chơi tất. ”
Nhất thật sự là bó tay, đây là nhận tính vặn vẹo hay tinh thần biến dạng…cậu cũng không rõ.
Nhìn thời gian còn [ 0 năm 0 tháng 0 ngày 0 giờ 2 phút 3 giây ]. Nhất biết bản thân không thể sống hết thời gian đúng hạn được. Điều cuối cùng có thể làm là bàn giao lại lời nói còn lại.
Nhất nhìn về phía Từ Hoa, người đang đỏ mắt tức giận nhìn Thường Mạc. Nhận thấy ánh nhìn, Từ Hoa quay sang, lòng cô đau nhói. Người sư phụ già nở nụ cười, miệng mở rộng nói ra. Nhưng kì lạ không hề phát ra một tiếng động nào. Rồi sự phụ già cũng nhắm mắt, khí tức sự sống tiêu tan.
Từ Hoa ngơ ngác nhìn, thứ gì đó vỡ vụng trong thân tâm cô. Cô nhẩm thầm khẩu hình miệng sư phụ nói lúc cuối.
Thường Mạc thu hồi vẻ mặt vặn vẹo, thay vào sự biến thái cùng cực, tiến về phía Từ Hoa.
” Từ Hoa, lão già khốn kiếp đó đã đi rồi. Không còn ai ngăn cản chúng ta nữa. Từ giờ hãy ngoan ngoãn làm thú cưng của ta đi. ”
Từ Hoa ánh mắt lạnh lại, nắm chặt quyển sách mà sự phụ tặng.
Cô nhẩm lại câu nói của sự phụ.
” Hãy luôn nhớ xóa sạch vết nhơ của thế giới, bởi chúng luôn có thể mọc trở lại. ”
Ngay khi kết thúc câu nói, quyển sách sáng lên, một sức mạnh kinh khủng bung nở ra. Thường Mạc bị dư ba của sức mạnh đánh cho bay ra xa.
Từ Hoa đứng lên, thân hình biến mất. Lúc xuất hiện đã đạp lên người Thường Mạc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn.
Cô đưa tay đấm vào mặt hắn liên tục.
Thường Mạc muốn phản kháng, Từ Hoa khẽ nói:” Cấm “.
Thường Mạc mấy hết sức mạnh để phản kháng, Từ Hoa đấm liên tục, như trút bỏ tất cả sự tức giận.
Sau vài tiếng, cô mới đứng dây, đá Thường Mạc thoi thóp đập vào tường. Cô sẽ không cho hắn chết dễ dàng đâu.
Từ Hoa từ từ tiến lại chỗ sư phụ. Cô vuốt ve lên vết thương ở lồng ngực người, da thịt liền mọc lại như mới. Không những thế, sư phụ còn khôi phục lại diện mạo ban đầu.
Nhưng thứ không khôi phục lại được là linh hồn. Linh hồn sư phụ, dù cô cố gắng cỡ nào cũng không thể tìm lại được.
Bất lực nhìn sư phụ nhắm mắt trên ghế, cô quyết tâm bằng mọi giá phải cứu sư phụ trở về.
–+—~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~—+–