Chương 62: Chiến thôi
Mọi người tập trung lắng nghe.
” Lakio, ngươi thấy như này đã đủ chỉ tiêu chưa. ” Một quái vật hình người có hai tay lớn nói.
Tên bên cạnh cũng hình người nhưng phía sau có chiếc đuôi nhọn hoắt trả lời: ” Jiousu, như này chưa đủ. Người có biết để điều phối hỗn hợp để ổn định thứ đó cần năng lượng to lớn như nào không. ”
Jiousu trả lời với vẻ buồn buồn: ” Nhưng chúng ta đã chết quá nhiều anh em vì việc này. ”
Lakio ra hiệu im lặng, tức giận mắng: ” Ngươi muốn chết phải không. Chết thì chết, chúng ta thiếu gì anh em, như mẹ ngươi tháng này có phải mới sinh cho ngươi thêm tám mươi nghìn đứa em không.
Ngươi nếu còn phát ngôn linh tinh, tin ta báo cáo lên phía trên là ngươi phản đối hành vi của các đại nhân không. ”
Jiousu liền hoảng loạn.
” Đừng nói Lakio. Ta chỉ nhất thời xúc động. Ta hứa sẽ không có lần sau. ”
Lakio hừ lớn.
” Tốt nhất là vậy. Lo tập trung làm việc đi. ”
………
Nguyệt Hoa lên tiếng: ” Chúng đang nấu ‘thuốc’ để ổn định thứ gì đó. Nghe có vẻ là một thứ ghê gớm. ”
Phan Đình suy tư.
” Ta có nghe nói về thứ đó từ sư phụ. Hình như là vũ khí bí mật của chúng để đối phó với chúng ta thì phải. ”
Mái Tóc lên tiếng: ” Vậy chẳng phải là thứ này rất quan trọng với chúng hay sao. Hay chúng ta xông lên phá tan nó, cho chúng không thể làm ra cái thứ hai kịp nữa. Trong thời gian đó, chúng ta thừa dịp chạy về báo cáo cho phía trên, tổng tiến công bọn chúng. ”
Minh Không chen vào nói: ” Mái Tóc, ngươi thấy chúng ta ăn được chúng không. Nhìn hai đứa kia cũng không phải dễ trêu, không những thế như hai đứa đó còn khá nhiều, phân bố ở xung quanh. Một khi tấn công rồi rút lui không kịp, bị bao vây lại là toang. “.
” Thêm nữa, đám này có thủ đoạn kìm hãm tạm thời được ác chủ bài của hầu hết chúng ta. ”
Mọi người gật đầu tán đồng ý kiến của Minh Không. Biết thứ đó quan trọng với kẻ địch, nhưng không thể vì thế hành động hấp tấp được.
Một người trong nhóm nói lên: ” Vậy đã không tiến công, chúng ta rút lui đi. Về báo tin càng sớm, càng có lợi. ”
Cả nhóm gật đầu, đứa trẻ cũng thu lại sức mạnh, chuẩn bị theo mọi người rút lui theo lối đi cũ.
Nhưng chưa kịp đi, phía dưới hang đã xảy ra vụ nổ lớn, cái vạc lớn bị oanh nát thành từng mảnh, chất lỏng trong đó rơi xuống cuốn trôi nhiều quái vật.
Chất lỏng cũng lan tràn dần vào các lối đi.
Cả nhóm ngẩn người, không ngờ việc mọi người từng có ý định thực hiện, nay đã được hoàn toàn với cách như thế, nhưng giờ không phải lúc.
Đám kẻ địch đã tức giận sôi máu lên, đám quái vật đã xuất động truy đuôi kẻ phá hoại.
Cả nhóm phải vội vàng chạy về lối cũ.
………
Nguyệt Hoa đẩy lùi một quái vật bên trái, một lối đi bên phải lại nhảy ra con khác táp cô.
Tình hình xảy ra tương tự với cả nhóm, dù đã bỏ chạy hết tốc lực, nhưng chỉ mới rời xa hang động kia một quãng đường, đám quái vật đã lao từ mọi hướng ra tấn công.
Tuy từng con quái vật này không quá mạnh, nhưng chúng quá đông, gần như là vô cùng cô tận. Dù luân phiên thi triển thế giới sơ khai nhưng vẫn không kịp tốc độ chúng lao tới. Làm cả nhóm di chuyển trì trệ lại. Cứ đà này, cả đám sẽ bị đám thủ lĩnh đuổi kịp, bao vây mất.
Lúc cả đám đang hoang mang tìm cách đục thủng vòng vây quái vật, Nguyệt Hoa cảm thấy trong thế giới sơ khai của bản thân có rung động lớn. Từng pháp tắc huyền diệu như dòng thác tuôn trào, va đập và nhấn chìm thế giới sơ khai của cô bởi nó.
Cô nhanh chóng nhận ra đây ra Ngô Tụ đã thành công ngưng kết được thế giới của bản thân.
Cô cảm thấy sự kiêu gọi, tiếng Ngô Tụ vang lên.
” Nguyệt Hoa, thả tôi ra với. Tôi có thể tự thoát được, nhưng làm vậy thế giới sơ khai của cô e rằng sẽ bị thủng lỗ mất. ”
Nguyệt Hoa đáp: ” Được. ”
Cô điều động thế giới sơ khai của bản thân, đẩy Ngô Tụ ra ngoài.
Vừa ra ngoài được, Ngô Tụ đã vui vẻ cười lớn: ” Haha..cuối cùng cũng đột phá thành công. Giờ ta sẽ giúp mọi người một tay. ”
Trước sự kinh ngạc của mọi người, Ngô Tụ đưa tay ra, một thủy triều cát nổi lên, xông về mọi phía. Đi tới đâu, quái vật bị quét sạch sẽ hết.
Nhưng chỉ một lúc, quái vật lại tràn vào lấp kín trở lại. Ngô Tụ nhăn mặt, liên tục thi triển thêm mấy lần nhưng vẫn như cũ.
Cảm thấy hơi mất mặt, Ngô Tụ nhìn về phía Nguyệt Hoa xin giúp đỡ. Nhưng cô đã ngồi xuống đất tĩnh tâm cảm thụ pháp tắc trong thế giới sơ khai của mình.
Thấy Ngô Tụ dừng lại, Phan Đình đi đến nói.
” Các hạ là? ”
Ngô Tụ quay sang giới thiệu, ” Ta là Ngô Tụ, cũng là một thành viên trong nhóm. Giờ các vị có ai biết đường ra không, ta sẽ mở đường giúp cho. Không cứ kẹt ở đây mãi cũng không tốt. ”
Phan Đình như nhớ ra, chỉ về một hướng nói.
” Phía này, hóa ra là Ngô Tụ thái tử, rất vui được gặp mặt. ”
Cả nhóm bắt đầu di chuyển trở về theo lối cũ một cách nhanh chóng, nhờ Ngô Tụ giúp đỡ, đám quái vật đã không thể cản trở được họ.
Khi mọi người mừng rỡ khi sắp thoát ra được, từ phía bên cạnh một nhóm áo đen xông ra, phía sau là một loạt quái vật cấp cao theo sau. Khí thế đầy giận dữ của chúng đủ để cả không gian rung động mãnh liệt.
Một quái vật hét lớn: ” Đám ruồi muỗi kia, mau đứng lại chịu chết đi. Các ngươi có chạy đằng trời. ”
Như phối hợp với lời nói của hắn, từ mọi hướng kể cả lối thoát, từng đội quân quái vật cấp cao tràn ra ngăn chặn mọi lối đi. Giờ đây cả đám chính thức bị bao vây.
Đối mặt với họ là rất nhiều quái vật ngang ngửa với tu vi Đại Trí.
Trước thời phút căn thẳng ấy, một người chùm áo đen bước ra từ nhóm áo đen, tiến tới chỗ nhóm Ngô Tụ.
Ngô Tụ lập tức nhận ra, đây chẳng phải tổ chức của Nhất đệ sao. Lập tức ra hiệu mọi người phía sau không cần quá khẩn trương.
Người áo đen nói, giọng cô thanh thoát: ” Đưa ngọc bội của các bạn đây. ”
Ngô Tụ lúng túng, hỏi lại: ” Ngọc bội nào. ”
Phan Đình phía sau như hiểu, lấy ra từ ngực một miếng ngọc bội. Thứ người bí ẩn đưa cho mọi người.
Phan Đình giơ lên nói: ” Có phải thứ này. ”
Cô gái chùm áo đen như tán thành với trí thông minh lẫn phản ứng của Phan Đình, gật đầu nói: ” Đúng rồi. Mỗi người có một cái đúng không, đưa hết cho tôi. Nó hữu dụng bây giờ. ”
Nhìn đám quái vật đã gần đến hang chỗ mọi người, không ai do dự cả, đều lấy ra đưa cho cô gái áo đen.
Cô nhận lấy, đếm đi đếm lại vẫn thấy thiếu một cái. Nhớ ra vị trước mắt này chưa thấy đưa cho mình. Cô nhìn Ngô Tụ.
Ngô Tụ mặt nhăn nhó nói: ” Tôi…tôi bóp nát rồi. ”
Cô gái lẫn mọi người đều sững sờ nhìn hắn, Ngô Tụ cảm thấy ánh mắt ấy, liền khó chịu lên tiếng: ” Làm sao nhìn ta như thế. Bóp nát ngọc bội không phải rất ngầu và phổ biến sao. ”
” Hừ hừ…”
Mọi người mới hiểu ra, mặt Ngô Tụ quá dày đi. Cô gái choàng áo đen cũng không so đo nhiều.
Cô quay mặt đi, trở về với đồng bạn.
Cả nhóm người áo đen thảo luận gì đó, rồi tất cả rút từ trong tay áo ra một đoạn dây.
Tất cả chia ra thành một vòng tròn rồi kết nối sợi dây lại, ở mặt đất trung tâm đặt từng miếng ngọc bội một.
Cô gái choàng áo đen nhẩm bẩm,” Sư phụ, kế hoạch sắp thành công rồi. ”
Cô bóp nát sợi dây trên tay, tất cả sợi dây vỡ vụn theo, rồi như có bàn tay vô hình đẩy chúng tụ họp vòng quanh từng miếng ngọc bội.
Từng miếng ngọc bội phát sáng lên, đến khi ánh sáng trở lên cực kì mãnh liệt thì vỡ vụn ra. Cùng lúc đó, một cánh cổng được mở ra.
Giống như thế, cứ mỗi một miếng ngọc vỡ vụn lại là một cánh cổng xuất hiện.
Ngô Tụ nhìn chằm chằm cánh cổng đầu tiên, hắn cảm nhận được một khí tức mạnh mẽ giống hắn. Không, phải là hơn hắn rất nhiều đang từ cánh cổng này bước ra.
Từ cánh cổng đầu tiên, một lão già bước ra, vung vẫy thanh kiếm trên tay, nói: ” Đến lúc rồi, chiến thôi. ”
……….