Chương 59: Nhân Trí
Mấy tháng sau, trong phòng nghiên cứu, một lão già cầm một đống linh kiện lắp ráp. Sau một lúc mới lắp xong. Hình dạng của nó như một chiếc la bàn
Ông cẩn thận truyền năng lượng vào trong, la bàn bắt đầu rung động, từ bên trong truyền ra một trường năng lượng. Phút chốc đã bao phủ mọi thứ xung quanh ông vào bên trong.
Ông chuẩn bị nở nụ cười, năng lượng lại chập chờn rồi vụt tắt đi.
Ông tức giận kêu:” Má nhà nó, việc này vốn dĩ đã không khả thi rồi. ”
” Sao rồi Nhân Trí, ông nghiên cứu ra được cốt lõi tạo ra Bàn Trụ Lực này chưa. ” Một người trung niên bước vào nói.
Nhân Trí như tìm được chỗ xả giận, lao vào chửi rủa người đến một trận.
Cảm thấy tâm trạng đã tốt hơn, Nhân Trí mới ngừng lại rồi trả lời.
” Dẹp đi, thứ quái này vốn dĩ đã không có khả năng phục dựng lại. Cốt lõi của nó là thứ quá kì bí, dù dùng cách nào cũng khó sao chép. Còn cách khác là thay thế nó bằng thứ khác tương tự. Nhưng hiệu quả kém rất xa, mang lại lợi ích kém xa bản gốc khi chiến đấu. ”
Người trung niên mặt đen lại, ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu: ” Vậy thì dừng công trình nghiên cứu này đi. Hiện tại vẫn không cần quan tâm đến nó quá nhiều. ”
Nhân Trí ngạc nhiên, hỏi: ” Vậy chiến sự ra sao rồi? ”
Người trung niên nói: ” Rất tốt, phe địch cũng không dám tung ra chủ lực trước chúng ta. Vì thế, nhờ thứ này, chúng ta đã cơ bản dần đẩy lui chúng vào phía trong. Dự kiến vài năm nữa là tiến vào đợt tiếp theo. ”
Nhân Trí gõ gõ ngón tay xuống bàn nói: ” Đợt tiếp theo cũng không đơn giản, là đánh một một đấy, không biết chúng ta có chịu được không. ”
Người trung niên cũng an ủi: ” Không lên quá lo lắng, phía cao tầng đã có kế hoạch rồi, không những thế bên tổ chức kia cũng cam kết sẽ hỗ trợ. ”
” Vậy thì cũng yên tâm. Mong sao mọi việc thuận lợi. ”
……..
Năm năm sau, đợt đầu tiên của phe địch chính thức bị quân của Lục Thiên Giới đánh tan, thừa thế đó quân Lục Thiên Giới tiến công vào sâu bên trong.
Biết trước sẽ đánh một trọi một trong trăm ải, ai chiếm nhiều lượt thắng sẽ giúp quân mình được thế giới ban phúc.
Năm mươi ải đầu tiên là Man, hai mươi cái tiếp theo là Huyết Hoàn, hai mươi cái tiếp là Hình Thần, mười cái cuối là Đại Trí.
Dựa theo phân chia, các cao tầng sắp xếp những người giỏi nhất được lựa chọn trong mỗi cảnh giới xông vào chiến.
Chỉ trong năm năm, Lục Thiên Giới đã thắng phần lớn bảy mươi ải dưới. Ba mươi ải trên mới bắt đầu được triển khai.
Ngô Tụ nhìn chiếc cổng trước mắt, không ngần ngại đạp chân bước vào.
Trong phút chốc, Ngô Tụ đã có mặt ở một tinh không rộng lớn, phía trước mặt hắn phía xa là một con quái vật hình thù kinh khủng.
Quái vật thấy được hắn, liền gầm rú giận dữ lao vào. Ngô Tụ không hoảng, mà từ mi tâm của hắn một viên ngọc tròn chui ra.
Viên ngọc vừa ra đã phóng to lên bao bọc hắn lẫn kẻ địch vào.
Giờ đây xung quanh không còn là tinh không nữa, mà là một mặt đất khô cằn lớn.
Con quái vật sau giây phút hơi ngây người cũng lấy lại tinh thần lao tới.
Ngô Tụ phóng lên cao, tay chỉ lên, mặt đất nứt ra, mang theo quái vật bay lên.
Hắn chỉ tay mấy cái nữa, từng mảnh đất to lớn từng cái một bay lên, rồi hai tay hắn chắp lại với nhau. Theo đó, từng mảnh đất đang bay khi nãy liền lao vào va chạm với quái vật, cố gắng ép nát nó.
Kết quả, con quái vật bị ép thành một quả cầu đất đá trên không. Tuy vậy, khuông mặt Ngô Tụ cũng không mấy vui vẻ.
Chỉ nghe tiếng rắc rắc lớn, từng mảnh đất đá bị nứt ra rơi xuống, con quái vật từ đó phá quả cầu đất đi ra.
Xung quanh nó giờ đây được bao bọc một lớp năng lượng tím đậm đặc.
Dùng đôi cánh rách rưới của bản thân bay lên, nó dùng tốc độ kinh khủng lao vào húc bay Ngô Tụ đập xuống đất.
Không dừng lại, từ khắp cơ thể của nó, một dòng năng lượng được tụ về phía miệng. Nó mở miệng ra rộng hơn, từ miệng của nó một dòng năng lượng tím cô đọng và mạnh mẽ phóng ra tấn công về phía Ngô Tụ với tốc độ chóng mặt.
Sức mạnh kinh khủng khiến cả một vùng bị nhuộm sắc tím, mặt đất bị đục thủng, chỉ để lại một hố lớn sâu không biết bao nhiêu.
Lãnh trọn đòn đấy, Ngô Tụ chật vật bay từ hố sâu lên.
” Quái vật này, năng lực không tồi, giờ đến lượt ta. ”
Dứt lời, cơ thể của Ngô Tụ với tốc độ nhanh chóng phóng to lên. To đến nỗi bầu trời bây giờ chính là khuôn mặt của Ngô Tụ.
Hắn mỉm cười hài lòng, đưa bàn tay to lớn lên muốn bóp nát quát vật giờ như bụi bặm.
Nhưng không như mong đợi, từ cơ thể quái vật một sợi dây làm từ phù văn ẩn chứa khí tức cổ xưa phóng lên bắt lấy bàn tay của Ngô Tụ.
Nó như một loài kí sinh kinh khủng, chỉ vài giây, cả thân hình to lớn của Ngô Tụ đã bị nó lây lan và trói chặt vào.
Ngô Tụ vùng vẫy kiểu gì cũng vô ích, cơ thể bị cưỡng ép thu nhỏ trợ lại kích cỡ ban đầu.
Quái vật nhân cơ hội một miệng nuốt chửng hắn vào trong.
Ngô Tụ chỉ cảm thấy bản thân sau khi bị quái vật nuốt vào, cơ thể bị từng sức mạnh trong cơ thể nó dày xéo, muốn phân rã hắn ra.
Sức mạnh này còn như chiếc lồng kín, làm cho hắn với bên ngoài bị cắt đứt, khiến bản thân không thể điều động sức mạnh bên ngoài để thoát ra.
Khi cơ thể dần cảm thấy đuối sức lại.
Ngô Tụ nghe thấy tiếng người bên ngoài, một sức mạnh to lớn đánh vào quái vật khiến nó bị bay đi. Nhờ giây phút đó, Ngô Tụ bắt được cơ hội nhảy ra thoát khỏi cơ thể quái vật.
……….
Lúc Ngô Tụ đang bị quái vật tiêu hóa, ở những chiến trường khác cũng liên tiếp xảy ra vụ việc tương tự. Khả năng của quái vật hoàn toàn khắc chế bên đám người của đảo.
Chỉ có mười chiến trường của Đại Trí là không bết bát đến thế.
Lão Tuế, tay nắm Trí Bảo Thiên Vân Kiếm vẻ mặt nghiêm túc nhìn kẻ phía trước. Trên tay ông lan rộng từng phù văn cổ lấp lóe.
Kẻ phía trước nở nụ cười mỉa mai nói: ” Haha.. ngươi bất ngờ không. Tưởng đẩy lùi bọn ta vào trong là chiến thắng. No no no…sai rồi. Bọn ta chỉ đang cố tình dụ các ngươi vào đây để tiêu diệt dễ hơn thôi. Thứ phù văn cổ đó có thể giam hãm lại sức mạnh của các ngươi một quãng thời gian.
Dù sao các vị đại nhân cũng sắp hoàn thành thứ đó rồi, trước thời khắc nó hoàn thành chúng ta cũng nên kiếm chút công lao chứ. ”
Lão Tuế nói: ” Ngươi nói vậy, không lẽ ngay từ đầu các ngươi đã không đánh hết sức. Thật ăn nói hoang đường, đây là trận chiến sống còn của hai thế giới, chứ không phải là một trận chiến bình thường. ”
Kẻ phía trước cười càng lớn hơn.
” Các ngươi vẫn vô tri như vậy, chúng ta đã nắm bắt được hết thông tin của các ngươi rồi. Giờ các ngươi chỉ như cá nằm trên thớt, chờ đợi chúng ta vung đao xuống thôi. ”
” Mà câu thời gian nãy giờ, ngươi cũng hoàn thành được thứ gì rồi, tung ra cho ta nếm thử nào. Coi như là sự tôn trọng của ta dành cho người lúc cuối đời.”
Lão Tuế nghe thế, cũng không bất ngờ khi bị phát hiện cho lắm. Lão Tuế trả lời : ” Nếu ngươi đã muốn, vậy xem đi. ”
Đưa Thiên Vân Kiếm lên cao, ông hô lớn: ” Đến đây đi, thế giới của ta. ”
Từ xung quanh, mọi thứ rung chấn dữ dội, kẻ phía trước ông cũng bắt đầu cảm thấy bất an hắn cảnh giác nhìn xung quanh, rồi đứng hình khi thấy cảnh tượng dưới chân.
” Không thể thế được, thông tin không hề đề cập đến sức mạnh này. ”
Lão Tuế cười khinh bỉ: ” Các ngươi đã quá tự đắc, việc các ngươi dò thám âm thầm chúng ta, bọn ta đã biết rồi. Nhưng chúng ta, dùng mưu trị mưu, lấy thông tin giả trộn lẫn với thật lừa các ngươi. Dù các ngươi có dò xét lại cũng không hề nghi ngờ gì. ”
” Giờ thì chuẩn bị chết đi. “