Chương 58: Mục đích
” Cô nương thấy tổ chức này như nào, mà dám tuyên bố hùng hồn như thế. ”
” Ta nghĩ tổ chức này chắc chắn có bản lĩnh hoặc chỗ dựa vào. Không thì cũng không thể hợp tác với chúng ta được, các đại nhân cũng không phải đồ ngu, ai cũng hợp tác được. ”
” Nghe cũng có lý. À, đến nơi rồi. ”
Cả hai đáp xuống một khu quảng trường lớn, ở đây đã có khá đông người tụ họp, ai ai cũng là người có chức có quyền lớn, danh khí và sức mạnh chủ chốt của các đảo.
Hai ngươi nhân lúc chờ đợi, tranh thủ thời gian giao lưu với mọi người xung quanh.
” Về việc này, ta cũng chỉ biết chút. Tổ chức này không hề đơn giản, thành viên đều có tu vi Huyết Hoàn trở lên, không những thế mỗi người chiến lực kinh người.
Ta cũng nghe đồn, tổ chức này đã đưa ra một bảo vật có thể đưa quân ta nhanh chóng tiến công vào cốt lõi của địch. ”
……..
” Hửm, là thái tử với đồ đệ của lão Bala à. Nếu về chuyện đó, ta cũng biết. Tổ chức này lấy người cầm đầu có biệt danh hay tên là OUZO, hắn thần thông quảng đại, có thể khai thác rác vô dụng trở thành một kho báu quý giá.
À nếu hai vị không rõ, ta sẽ lấy ví dụ đơn giản hơn. Như hầu hết các thành viên của tổ chức này đều được người này ‘ thu gom ‘ về. Tư chất cũng không đồng đều, nhưng dưới sự dẫn dắt của hắn, họ vẫn tỏa sáng trên một hay nhiều lĩnh vực.
Vị đệ tử số sáu của hắn, nghe nói thủ đoạn liên quan đến trận pháp rất giỏi, là kì tài hiếm có vạn năm.
Nói chung, đó cũng là tất cả thông tin bề nổi mà ta thu thập được. ”
……..
Sau khi lắng nghe thông tin từ nhiều người, điểm chung vẫn là tổ chức này rất thần bí, như bỗng dưng lăng không xuất hiện vậy.
Ngô Tụ nói: ” Haiz, vẫn là biết quá ít. Để coi tí nữa gặp họ trực tiếp, có thể dò la thêm tin tức gì không thôi. ”
Nguyệt Hoa cũng gật đầu.
Cả hai cùng mọi người bắt đầu chờ đợi.
Sau một quãng thời gian, từ trên không quảng trường một đám mây xuất hiện, uy áp tỏa ra từ nó làm không gian như đọng lại.
Bước ra từ đám mây, từng vị đại nhân bước từng bước tới vị trí trung tâm quãng trường, nơi đã bày sẵn một cái bàn lớn.
Mọi người tập trung chú ý, cùng lúc một ánh sáng phù hiện lên, quang mang bao trùm cả toàn trường. Khi ánh sáng biến mất, để lộ ra một đám người trùm áo khoác đen kín người, từng người một khí tức như người thường, không nhìn mọi người xung quanh một chút, họ tiến thẳng tới cái bàn lớn ở trung tâm.
Bên phía sáu đảo, ngồi hết bên phải. Còn bên đám người áo đen ngồi hết bên trái. Hai bên đối lập nhau.
Ngô Tụ và Nguyệt Hoa cùng một số người cũng được ngồi cùng mấy vị đại nhân.
Người như thủ lĩnh của đám người áo đen lên tiếng, giọng cô thanh thót.
” Mọi người cũng không cần phải đề phòng lẫn nhau. Ý chỉ của chúng tôi, cũng là của sư phụ, chỉ muốn cứu giúp thế giới sắp đi vào diệt vong này. ”
Bên đảo, ông lão vuốt râu: ” Sắp đi vào diệt vong, ta thấy cũng chưa chắc. ”
Cô gái trùm áo đen cũng như cười nhẹ nói: ” Nếu bên các vị thấy vẫn chưa đến nỗi như vậy. Thì tôi cũng thứ lỗi vì đã mạo phạm. ”
Một phụ nữ bên đảo, tay cầm quạt nói: ” Nếu vậy, hay chúng ta vào luôn việc chính. Ở đây chúng tôi muốn biết vị sư phụ của cô là ai? tại sao hắn biết về mọi thứ? hắn có đáng để chúng tôi tin tưởng? ” hàng loạt câu hỏi được tung ra.
Cô gái trùm áo đen vẫn thản nhiên đáp: ” Sư phụ không muốn lộ tiết lộ thông tin về bản thân vì một vài lý do. Còn việc sao sư phụ biết, là đệ tử của người chúng tôi cũng không rõ ràng lắm.
Việc các cô tin tưởng sư phụ hay không, không quan trọng. Chúng tôi chỉ cung cấp thêm một con đường, các vị là người lựa chọn nó hay không thôi. ”
Bên đảo nghe thế, trầm tư một lúc, một vị trung niên cũng mở lời: ” Nếu đã vậy, hãy đưa ra thành ý của các bạn. ”
Cô gái trùm áo đen quay sang bên đồng bạn. Như hiểu ý, từng người một rút từ lớp áo choàng ra một vật như la bàn, đẩy về phía đảo.
Xong xuôi, cô gái trùm áo đen nói: ” Thành ý thì không cần, thời gian của chúng tôi khá gấp gáp. Chúng tôi đưa luôn cho các bạn thứ sư phụ chuẩn bị trước, nó tên là Bàn Trụ Lực. Cách sử dụng lẫn lưu ý đều được lưu trữ trên đó, các người có thể tập trung tinh thần vào để xem. ”
” Còn bây giờ chúng tôi, xin cáo từ trước. ”
Dứt lời cô gái trùm áo đen đã đứng dậy, cùng đồng bạn biến mất trong ánh sáng.
Bên phía đảo cũng không ngăn cản, dù sao tổ chức này cũng không hề uy hiếp hay tỏ thái độ thù địch, không nhất thiết phải làm căng thẳng quan hệ giữa hai bên.
Các vị đại nhân cầm vài cái Bàn Trụ Lực, rồi tiến vào đám mây biến mất.
Ngô Tụ cầm Bàn Trụ Lực trên tay, tinh thần tập trung vào.
Một lúc sau hắn mở mắt ra ngạc nhiên.
Thứ này lại có thể liên kết sức mạnh của mỗi người để tạo lên một lĩnh vực.
Đều mà chỉ tu vi Hình Thần hay trở lên mới có. Hoặc phải dựa vào vũ khí bên ngoài. Số ít người đặc biệt thì chỉ ở Huyết Hoàn mới có, nhưng số đó là rất hiếm.
Cái này, thật sự có thể cải biến hiện trạng bây giờ.
Nhưng hắn để ý hơn là thứ này lại có thể phá vỡ quy luật của ” Thế giới “. Thứ mà các vị đại nhân vẫn chưa thực hiện được hoàn toàn.
Càng ngày vị đệ đệ tên Nhất này càng làm cậu bất ngờ. Đúng vậy, khi theo dõi đám người áo đen hắn nhận ra ai cũng có dấu vết của vị đệ đệ này để lại. Y hệt với dấu vết cậu phát hiện trên người các quân lính.
Như nghĩ đến điều gì, Ngô Tụ mắt mở lớn, rồi nhắm mắt lại cười.
” Không ngờ lại như vậy. Cuối cùng ta cũng hiểu hết được. ”
Nguyệt Hoa vỗ vai Ngô Tụ một cái nói: ” Thái tử đang nhẩm bẩm hiểu hết được gì thế. Có thể kể cho tiểu nữ biết không. ”
Hắn giật mình quay sang, vẻ mặt kiêu ngạo: ” Hừ hừ, ta vừa khám phá ra một sự thật kinh người, Nguyệt Hoa cô nương muốn nghe không. ”
Nguyệt Hoa tò mò gật đầu. Ngô Tụ cũng kể lại suy đoán của mình.
Nguyệt Hoa nghe hết xong, cũng không nén được nhẩm bẩm: ” Nếu là thật, người này tính toán cũng quá kinh khủng rồi. Nhưng làm vậy, hắn âm mưu gì. Thật sự theo lời đám người đó, hắn chỉ muốn cứu thế giới hay sao. ”
Ngô Tụ định nói gì, từ trong hư không, một chú bướm nhỏ phát sáng bay ra đậu trên tay hắn.
Nguyệt Hoa cũng nhận được một con.
Hắn nhận ra đây là bướm truyền tin khẩn. Vội vàng tập trung vào chú bướm để lắng nghe.
Một giọng nói uy nghiêm phát lên: ” Nếu tổ chức OUZO này đã ngửa bài, chúng ta cũng không cần phải giấu diếm nữa. Từ lâu cao tầng chúng ta đã để ý đến hoạt động của tổ chức này.
Nhưng tổ chức này hoạt động rất biết điều, không hề đi quá giới hạn, mà còn giúp chúng ta đào tạo người tài, lẫn cống hiến rất lớn.
Chúng ta sau khi suy tư, cũng quyết định nhắm mắt làm ngơ. Nhưng âm thầm vẫn điều tra gốc rễ của tổ chức này.
Nhưng không thu hoạch được gì. Mà nay tổ chức cũng chuyển sang hoạt động công khai, không biết ý đồ thật sự của chúng ra sao. Chúng ta phải cẩn trọng hết mức.
Những người nhận được thông báo này của ta, là những người hoàn toàn thuộc phe mình, ai không nhận được chứng tỏ là người của tổ chức này. Phải cẩn trọng với người đó. ”
Lời nói đến đó cũng ngừng lại. Ngô Tụ mới lấy lại tinh thần.
Nguyệt Hoa cũng lắng nghe xong, cô nhìn Ngô Tụ vẻ mặt đăm chiêu: ” Thật sự hắn bố trí đã rất lâu rồi. Không ngờ lại có sự việc như vậy. Có lẽ chúng ta cần thêm thời gian để làm rõ mục đích của hắn. ”
…….