Chương 57: Tổ chức bí ẩn
Sau khi sắp xếp gọn gàng lại suy nghĩ, cô đi tới phòng chờ. Khi mở cửa vào trong, cô lập tức chú ý đến cậu thanh niên với khuôn mặt đẹp trai như thần tiên hạ phàm. Mỗi cử động của hắn điều toát lên vẻ đẹp cuốn hút, trong đó còn xen lẫn vẻ khí phách và uy nghiêm. Điều đó làm ai nhìn vào hắn đều không thể xem nhẹ hắn.
Như nhận ra người đến, Ngô Tụ bỏ chén trà trên tay xuống, quay mặt về hướng Lan Hoa, nở nụ cười chào hỏi: ” Lan Hoa chỉ huy, rất vui khi được gặp cô, đây cũng là lần đầu chúng ta gặp nhau nhỉ. “.
Lan Hoa đi đến chỗ ngồi đối diện, vừa đưa tay ra vừa chào hỏi lại.
” Không ngờ Ngô Tụ thái tử lại có nhã hứng ghé thăm, xin thứ lỗi vì tiếp đón chưa chu đáo. ”
Ngô Tụ lắc đầu nhẹ, tay đưa ra đón lấy tay của Lan Hoa. Cả hai bắt tay sơ qua rồi cũng thu hồi lại.
Ngô Tụ liền lên tiếng: ” Lan Hoa chỉ huy không cần quá cầu kì lễ tiết, ta thân là người bất chợt ghé thăm, làm mất thời gian của cô, mới là người phải xin lỗi. ”
Lan Hoa liền cười vui vẻ, cả hai trò chuyện một lúc, khi nước trà cũng dần nguội lạnh, cô mới chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc nói: ” Không thế, Ngô Tụ thái tử cũng lên nói ra mục đích ghé thăm hôm nay, chắc không phải là để uống trà đâu nhỉ. ”
Ngô Tụ nghe vậy, vẻ mặt cũng từ vẻ vui tươi chuyển sang nghiêm túc. Ánh mắt lẫn khí chất thay đổi càng thêm uy nghi, bá đạo.
” Lan Hoa chỉ huy vẫn rất nhạy bén, hôm nay Ngô Tụ qua đây để hỏi về một người mà cô từng tiếp xúc. ”
Lan Hoa vẻ mặt đăm chiêu, ra dấu mời Ngô Tụ nói tiếp.
Ngô Tụ như nhớ lại từ trong hồi ức mà kể ra.
” Từ trong di tích Saccagi đi ra. Cô cũng biết đó, là cái di tích về sau được định cấp lại thành di tích cấp 9. Là một di tích có sự xuất hiện của quái vật cấp Hình Thần.
Trong di tích đó, tôi có gặp một thanh niên tên là Nhất, không biết là tên giả hay thật. Nhưng cậu thanh niên này tính cách rất được, lên cả hai đã trở thành huynh đệ. Hahaha..tất nhiên tôi là huynh rồi. ”
Lan Hoa nghe thế vẻ mặt nghi hoặc.
Ngô Tụ biết hơi lệch đề, vội vàng kể vào việc chính.
” Trong đó, Nhất đệ phát huy chiến lực rất bình thường, nhưng dù vậy vẫn bị ta phát hiện ra đệ ấy có bí mật. Ta ban đầu không quan tâm mấy, chẳng ai mà không có bí mật.
Nhưng lòng cứ ngứa ngáy khó chịu, thế ta liền tìm đến tộc lão để dò hỏi một tẹo về vị đệ đệ này. Nhưng cô biết không, tộc lão không thể đoán được bất kỳ thứ gì về Nhất đệ. ”
Lan Hoa nghe thế vẻ mặt đăm chiêu, nói ra một câu: ” Vị tộc lão đó không lẽ, tu vi Đại Trí. ”
Ngô Tụ gật đầu. Tiếp đó nói tiếp.
” Sau khi tìm hiểu nhiều lần, tộc lão cũng trích xuất được một phương án để tìm được Nhất đệ. Đó là dựa vào dấu vết đệ ấy từng hoạt động.
Vì ban đầu ta có hơi hứng thú mà lần theo, tìm được đến một thôn Ao Bình, dò hỏi được một ít tin tức, về sau truy đến một cổng dịch chuyển là mất dấu. ”
Uống miến trà, Ngô Tụ tiếp tục.
” Ta liền chán và bỏ cuộc. Nhưng sau khi thủy triều diệt thế bắt đầu. Mọi người muốn tạo, hay tìm càng nhiều số nhằm để phá lời tiên tri.
Ta lại nhớ đến vị đệ đệ kì lạ này, quyết tâm nhặt lên chuyện cũ.
Xong nhờ đó, ta phát hiện ra điều kì lạ. Hầu hết mọi quân của ta điều dính ít nhiều dấu vết của vị đệ đệ này. ”
Lan Hoa cũng là người nhanh trí, lập tức ánh mắt lấp lóe, hiểu ngay vấn đề.
Ngô Tụ cũng dừng lời nói lại, chờ đợi Lan Hoa.
Lan Hoa thở dài nói: ” Ngô Tụ thái tử đã nói đến đây, ta cũng biết vì sao thái tử lại đến chỗ ta rồi. Nhắc mới nhớ, đúng là ta từng tiếp xúc với một cấp dưới rất đặc biệt.
Nhớ lúc đó, ta đang tiến cảnh lên Hình Thần, không may sơ xuất mà thất bại. Thường là tiến cảnh thất bại chỉ có đối mặt với cái chết, ta đã chuẩn bị chấp nhận số phận ấy.
Không ngờ, từ ngoài lều cấp dưới đó lại đạp cửa xông vào, chỉ chỉ trỏ trỏ vào cơ thể ta. Từ bờ vực cái chết hắn lôi ta về, không những thế ta cũng thành công tiến cảnh. ”
Lan Hoa thổn thức: ” Lúc đó, ta đã bắt hắn lại gặng hỏi. Cuối cùng hắn chỉ bảo là một bí điển thất truyền tìm được trong di tích cổ. Có thể trị mọi loại thương thế.
Ta cũng bán tính bán nghi, nhưng dù sao hắn cũng cứu ta một mạng. Ta cũng chỉ bỏ nghi hoặc trong lòng. Giờ ta mới biết hắn giấu sâu đến thế.
Nếu Ngô Tụ thái tử muốn tìm người này, e rằng phải thất vọng. Hắn đã mất tích từ trăm năm trước rồi. ”
Ngô Tụ nghe Lan Hoa nói, chưa kịp mở miệng, một giọng nói đầy ngạc nhiên đã vang lên trước.
” Cái gì…. hắn cứu ngươi từ thất bại tấn thăng cảnh giới về. Chuyện này là không thể nào!! ”
Lan Hoa nghe tiếng nói thứ ba vang lên, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn xung quanh tìm kiếm nguồn gốc, nhưng thất bại.
Ngô Tụ cũng biết tình hình thế nào, vội giải thích.
” Lan Hoa chỉ huy không cần đề phòng. Đây là Dương Tu, ông ấy là vị tộc lão mà ta đề cập vừa nãy. ”
Như phối hợp, từ phía sau Ngô Tụ, một lão giả bước ra một cách tự nhiên, gật đầu như chào hỏi.
Lan Hoa phản ứng nhanh chóng, đứng lên làm lễ bái kiến: ” Lan Hoa, tổng chỉ huy pháo đài Raccki bái kiến tiền bối. ”
Dương Tu gật đầu, tiếp đó vẻ mặt nghiêm túc hỏi lại.
” Lan Hoa, lời ngươi nói ban nãy có thật không. ”
Lan Hoa không một giây chừng chừ đáp: ” Thật. Thưa tiền bối. ”
Dương Tu nhìn gương mặt cô một lúc rồi nói: ” Như vậy, ngươi thử diễn tả lại cảnh lúc đó, lẫn những điểm mà hắn chỉ trên người ngươi cho ta xem. ”
Lan Hoa biết việc đến nước này cũng không chối từ được, một năm một mười tái hiện lại hoàn cảnh lúc đó.
Dương Tu sau khi xem xong, suy tính liên tục, nhưng ông vẫn không thấy có sự huyền diệu gì trong thủ pháp chỉ trỏ này.
Dương Tu vuốt râu, để lại một câu nói rồi biến mất.
” Ngô Tụ, ta có việc phải về trước, con cứ theo kế hoạch mà làm. ”
Sau khi Dương Tu đi, Lan Hoa và Ngô Tụ cũng thảo luận chút ít với nhau.
Thấy thời gian đã khá lâu, Ngô Tụ đứng lên tạm biệt.
” Lan Hoa chỉ huy, hôm nay nhờ cô, ta thu hoạch được rất nhiều. Cũng đã muộn, ta cũng lên cáo lui. ”
Lan Hoa cũng khách sáo vài câu rồi cô đưa Ngô Tụ ra ngoài phòng, Ngô Tụ vẫy tay tạm biệt, thân hình tan biến vào khoảng không.
……….
Nguyệt Hoa lên tiếng: ” Ngô Tụ thái tử, hôm nay đã muộn thế này, thái tử vẫn đến nơi này của ta. Nếu không nói mục đích hợp lý, xin lỗi tiểu nữ phải từ chối tiếp đón.”
Ngô Tụ vẻ mặt xin lỗi nói: ” Haha…xin lỗi Nguyệt Hoa cô nương. Ta đến chỉ hỏi có chút chuyện, hỏi xong lập tức đi ngay, đảm bảo không mất nhiều thời gian của cô. ”
Nguyệt Hoa thấy vẻ chân thành của Ngô Tụ liền suy nghĩ một chút, cuối cùng cô quyết định lắng nghe thử.
Ngô Tụ bắt đầu kể lại sự việc như khi nói chuyện với Lan Hoa.
” Chuyện là thế, ta muốn hỏi cô nương có từng tiếp xúc với người trong truyện ta kể không?”
Nguyệt Hoa trầm tư đáp: ” Có, nhưng hắn cũng biến mất từ lâu rồi, cách đây hơn trăm năm, bây giờ thái tử muốn hỏi tung tích của hắn từ chỗ ta, thì ta cũng bó tay. ”
Ngô Tụ cũng chỉ thở dài, chuẩn bị rời đi.
Nhưng vừa kịp đứng lên, cả hai lập tức đứng im bất động. Sau một lúc cả hai nhìn nhau, ngạc nhiên nói.
” Nguyệt Hoa cô nương cũng nhận được thông báo?. ”
” Ừm..Thông báo một cuộc họp khẩn, tổ chức tên OUZO muốn bàn chuyện hợp tác để phá vỡ cục diện bế tắc hiện nay. ”
Cả hai trầm tư, Ngô Tụ ra ý kiến.
” Hay hai ta cùng đi chung, trên đường cũng tiện thảo luận. ”
Nguyệt Hoa cũng gật đầu, cả hai biến mất vào khoảng không.
………