Chương 56: Thủy triều diệt thế, đến
Ở trong hành lang cung điện, một ông lão bước đi phía trước, một thiếu nữ đi theo phía sau ông.
Ông nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ rồi nói: ” Nguyệt Hoa, con thấy tương lai sẽ như thế nào?. ”
Thiếu nữ phía sau, ngẫm nghĩ lúc lâu rồi trả lời: ” Nguyệt Hoa xin lỗi vì sự ngu dốt của mình, con không biết. ”
Ông lão nghe thế, cười lớn.
” Hahaha…thú vị, thú vị. Kẻ thành công xâm nhập vào Ma Thập Địa, trở thành một ác chủ bài của vua Akai tiêu diệt vua Balakai. Giành được nhiều lợi ích, tu vi vì thế tăng tiến không ngừng, từ đó thành công tiến vào cảnh giới Hình Thần, lại nói mình ngu dốt. Thế trên đời này trí giả còn có mấy ai. ”
Nguyệt Hoa chỉ im lặng lắng nghe, không nói gì.
Cười một lúc như cảm thấy vô vị, ông lão ngừng cười lại và thay vào đó nhìn xa xăm. Sau một lúc ngắm nhìn, ông chỉ về một ngôi sao sáng nhất trên bầu trời rồi nói: ” Thấy không, giữa những vì sao sáng, nó vẫn là tiêu điểm chú ý. Như lúc này, chỉ có đại họa mới lộ ra những con người tài ba. ”
Lão già quay sang nhìn Nguyệt Hoa.
” Và con, chính là một trong số những con người tài ba đó. Dù con có che giấu ta điều gì, ta cũng không quan tâm. Thay vào đó ta lại rất mong chờ sự tỏa sáng của con trong tương lai.
Nhớ đấy, việc khác có thể tha, nhưng nếu con dám để sư phụ của con mất mặt, thì lo mà chuẩn bị lãnh phạt đi.”
Nói dứt lời, ông đã phủi tay đi tiếp, Nguyệt Hoa đi phía sau, không để ý lắm lời cuối của sư phụ. Cô nhìn ngôi sao sáng mà sư phụ chỉ, bất giác một hình bóng thiếu niên thấp bé chùm áo choàng đen hiện lên trong tâm trí.
Cô ngẫm nghĩ rồi thở dài trong lòng: ” Có lẽ, hắn mới chính là ngôi sao sáng nhất trong tất cả ngôi sao sáng. ”
………
Kinh Dương Vương lịch năm 7890, thủy triều diệt thế chính thức chuẩn bị lộ diện, trên trời cao những ánh sao cũng bị lu mờ, từng hư ảnh mờ nhạt như từng cơn sóng đã thay thế chúng chiếm gọn bầu trời.
Nhìn trên cao, người trần vô tri thì ngưỡng vọng, còn những người biết thì thở dài ngao ngán.
” Định mệnh của thế gian, là hủy diệt hay tân sinh, nay cũng đã đến thời điểm quyết định. ”
……….
Nhất nhìn lên bầu trời đang dị tượng lấp lóe, ánh mắt cậu sáng chưa bao giờ có.
Dù ở dưới mặt đất sâu thẳm, cậu vẫn giơ tay lên như nắm cả bầu trời. Nắm chặt tay lại, cậu quyết tâm chiến thắng trận chiến này bằng mọi giá.
Nhìn số thời gian trên tay, hiển thị [ 99 năm 11 tháng 29 ngày 11 giờ 59 phút 3 giây ].
Cậu chạm tay vào xác của một củ cà tím to lớn ở bên cạnh. Đó là thành quả đi săn của cậu trong thế giới BAKA. Để giết nó, cậu đã tốn kha khá sức lực.
Vì sắp tới là trận chiến quyết định, bản thân cũng đang ở cấp 99. Nên cậu quyết định sẽ một hơi đột phá lên cấp 100 luôn. Nhằm đẩy cơ hội chiến thắng lên cao nhất.
Bắt đầu hút năng lượng, qua một quãng thời gian, cảm giác quen thuộc tràn đến bao bọc lấy cơ thể.
Khi mở mắt ra, Nhất đã thấy bản thân lơ lửng ở một vùng không gian rộng lớn, xung quanh là một khoảng không trống rỗng. Không hề có một thứ gì ngoài một màu đen kịt.
Lang thang khắp nơi, cậu hi vọng bản thân tìm được quái vật ẩn sâu trong đây càng nhanh càng tốt. Thời gian bây giờ, rất là quý giá.
……….
Hai tháng trôi qua từ lúc dị tượng xuất hiện, khi mọi người đã khá quen với khung cảnh trên bầu trời.
Một rung chấn bất chợt nổi lên trên toàn cõi Lục Thiên Giới, tiếp đó cả bầu trời chìm trong ánh sáng. Từ trên bầu trời cao, nơi mọi người ở sáu đảo đều nhìn thấy, một cánh cổng siêu lớn xuất hiện.
Nhìn khung cảnh đó, nhiều người ngạc nhiên chỉ lên trời.
” Trên trời, xuất hiện cánh cổng rồi. ”
” Đâu.. đâu, ông trời của tôi ơi, trên trời có cổng thật kìa. ”
……….
Đồng thời nhiều người cũng bỗng nhiên từ hư không xuất hiện, thần sắc không nén được kinh ngạc thốt lên.
” Đang ở thế giới BAKA mà, sao về lại rồi. ”
” Ơ, chuyện gì thế này, tại sao tôi lại ở đây. ”
” Ôi không, thực vật quái của tôi, cực khổ lắm mới hạ được nó. A aaaaa…”
…………
Ở trên không nơi tiếp cận cánh cổng, một lão già cầm kiếm nói: ” Thời cơ đã đến, trận này không thắng, ta thề không về. ” rồi phi người lao vào cổng.
Người đi theo sau ông nói: ” Lão Tuế nói như nói, thua rồi cả thế giới sẽ tan biến, lúc đó chỉ có chết chứ còn gì lựa chọn về hay không về. ”
Những người phía sau nghe thế chỉ cười nhẹ, rồi cùng nhau lao vào cổng theo sau hai người.
Vào cùng thời điểm đó, trên bầu trời của mỗi đảo, có từng bóng dáng phi lên trời, mỗi người đều có chung mục tiêu, chính là chiếc cổng trên trời kia.
Hai ngày trôi qua sau sự kiện cánh cổng xuất hiện ở trên bầu trời, Lục Thiên Giới lại tiếp tục chấn động bởi một tin tức kinh người.
Từng người cầm quyền mỗi đảo ban bố thông tin, thế giới sắp bị tiêu diệt. Ai không muốn chết, hãy đến nơi tập kết, sẽ được hỗ trợ đưa đến chiến trường, tự mình chiến đấu góp sức để thế giới giành lấy tia hi vọng cuối cùng.
Nghe thế, nhiều kẻ ham sống sợ chết, càng trốn kĩ hơn, luôn chối bỏ và chọn không tin vào lời nói ấy.
Nhưng vẫn có những người từng trải qua những lần thủy triều diệt thế trước, biết sự việc hệ trọng, không hề suy tư mà dứt khoát ngay lập tức xung phong đi đầu.
Những thế lực mạnh mẽ cũng được huy động.
Vì là cuộc chiến trường kì, lên vừa điều người tới chiến trường, cùng lúc mỗi đảo cũng mở rộng tài nguyên bồi dưỡng những người có thiên phú.
Mục đích để chiến tuyến sẽ luôn có đủ nguồn lực chiến đấu.
…….
Sau hai mươi năm từ lúc cánh cổng xuất hiện.
Phía bên trong cổng là một không gian rộng lớn không nhìn thấy điểm cuối. Từ nơi cổng bắt đầu trải dần về phía trước, từng doanh trại lớn được dựng lên. Những pháo đài đồ sộ cũng được xây dựng.
Một trong số pháo đài bay, Lan Hoa đứng trên vách pháo đài nhìn ra xa. Cô chỉ thấy từng tiếng đánh nhau liên miên, máu chảy thành sông mỗi giây mỗi phút.
Cô biết, lần này dù có chiến thắng, chắc chắn cũng là tổn thất thảm trọng.
Đây chỉ là cửa đầu mà đã đánh ròng rã liên tục hơn hai mươi năm mới dần tiến vào được cửa tiếp theo.
Nếu theo như các đại nhân nói, ít nhất còn hai cửa nữa mới tiến được vào cốt lõi của không gian giao điệp nằm ở giữa hai vách ngăn thế giới này.
Chỉ cần phá hủy lõi của đối phương ở phía đối diện, thế giới đó sẽ lập tức bị thôn phệ.
Tất nhiên Lục Thiên Giới cũng có lõi, nó chính là cánh cổng xuất hiện ban đầu kia, một khi nó bị kẻ địch phá hư, thế giới này cũng chính thức bị xóa sổ.
Đang suy nghĩ, từ phía sau cô một người lính chạy tới nói.
” Thưa tổng chi huy, bên ngoài có Ngô Tụ tổng chỉ huy của pháo đài bay Baloney muốn gặp mặt. ”
Lan Hoa vẻ mặt ngạc nhiên. Vì cô biết Ngô Tụ không chỉ là thái tử của vương triều cũ ở đảo MUSUKI, mà hắn cũng là một thiên tài trong thiên tài. Khi chưa đầy hai mươi tuổi đã bước vào cảnh giới Hình Thần. Không những thế còn đang tăng trưởng tu vi một cách nhanh chóng, được mọi người và các đại nhân mong chờ sẽ trở lại một trụ cột mới vững chắc.
Chính vì thế, Ngô Tụ ít khi ra ngoài, suốt ngày tập trung tu luyện để sớm ngày đạt tới cảnh giới Đại Trí tiếp theo.
Lan Hoa không ngờ hắn lại bỏ việc tu luyện mà đến đây. Chắc chắn trong đây có uẩn khúc gì đó.
Cô ra lệnh cho lính canh mời Ngô Tụ vào phòng chờ trước, cô sẽ đến ngay.