Chương 54: Chấm dứt
Hai mươi năm sau khi Thiên Thủng Địa xuất hiện.
Trong thế giới Ma Thập Địa.
Bên trong một biệt thự lớn, ở một thành phố siêu lớn dựng ở gần cổng. Lạc Hoa đang miệt mài viết gì đó, xong xuôi cô gõ bàn mấy cái. Từ ngoài cửa một người lính đi vào, cung kính nhận lấy bức thư trên tay cô rồi lui ra.
Lạc Hoa hơi có vẻ muộn phiền thở dài: ” Ngô Túc đệ, đệ thật ham chơi. Đã hai mươi năm rồi vẫn còn chưa chịu về. ”
Lạc Hoa lại chuyển sang cắn răng nghiến lợi nói:” Đệ mà về đến thì chết với ta. Hừ, làm công ta phải viết thư nhờ vã khắp nơi. Chưa có thuộc hạ nào mà khiến cấp trên phải lo lắng như đệ. ”
Đang đắm chìm trong sự khó chịu, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, một tiếng nói vọng vào: ” Lan Hoa tướng quân đã đến giờ họp bàn chiến lược. ”
Lan Hoa nói lớn.
” Biết rồi. ”
Nghe thế, người ngoài cửa cũng dừng gõ cửa lại, rồi đi mất.
” Haiz. Chẳng biết mấy lão đó nghĩ gì. Dạo này huy động nhiều lực lượng đến thế. Không lẽ…có chiến tranh. ” Lạc Hoa đứng dậy, mở cửa bước ra ngoài.
Hai người lính đứng canh cửa thấy cô liền cúi chào. Rồi chuẩn bị đi theo hộ vệ.
Nhưng Lan Hoa giơ tay ngăn lại nói: ” Không cần các ngươi đi theo, cứ canh gác ở đó. Không có ta cho phép, không được cho bất kì ai đi vào trong phòng của ta. ”
Hai người lính về lại vị trí cũ, hô lớn: ” Tuân lệnh đại nhân. ”
Xử lý xong, Lan Hoa bước ra khỏi biệt thự, đi qua những con đường lớn dẫn đến trung tâm thành phố. Cuối cùng cô cũng đến được kiến trúc ở trung tâm, một pháo đài lớn đồ sộ.
Trước cửa hai người lính liền nhận ra cô, vội vàng đi ra dẫn đường đưa cô vào trong pháo đài. Đi qua những bậc thang dài đến trước một cánh cửa lớn, hai người lính mới cúi chào cô rồi lùi lại.
Cô đẩy cửa lớn bước vào. Bên trong tối om, nhưng khi cánh cửa phía sau khép lại. Cả không gian lập tức sáng lên, trước mặt cô là từng người một ngồi trên ghế.
Cô đi qua từng người, lựa một chiếc ghế trống ngồi vào.
Nhắm mắt vào chờ đợi, sau một khoảng thời gian, lần lượt từng người bước vào lấp kín tất cả chỗ ngồi.
Lão giả ngồi ở đầu cũng mở mắt ra nói với giọng trầm đục.
” Nếu đã đông đủ, vậy chính thức bắt đầu cuộc họp bàn. ”
” Ta cũng giới thiệu trước cho mọi người ở đây. Lần này chúng ta sẽ hợp tác lớn với Akai, vị vua cai trị vùng đất gần nơi đây. ”
” Nội dung bao gồm– Cùng vua Akai giết chết vị vua khác. ”
Nghe thế, chỉ một số ít người bình tĩnh, hầu hết đều vẻ mặt đăm chiêu lại.
Lan Hoa cũng không ngoại lệ. Cô lên tiếng.
” Như vậy có được không. Điều này sẽ vi phạm tới hiệp ước của sáu đảo. Lúc đó chỉ cần rò rỉ tí thông tin, đảo ta sẽ bị rơi vào cô lập, đầy rủi ro. ”
Nhiều người xung quanh cũng gật đầu tán đồng với ý kiến của cô.
Vị lão giả ngồi đầu cũng gật đầu nói: ” Đưa ra ý kiến rất tóm tắt, lợi và hại đều có. Nhưng không cần lo, bên trên đã bàn bạc xong hết rồi, năm đảo còn lại đã đồng ý. Với điều kiện chúng ta phải chia lợi ích sau khi hoàn thành. ”
Lần này một vị tướng trẻ lên tiếng: ” Không được, như thế chẳng phải chúng ta tổn thất lớn sao. Chính mình xuất quân chinh chiến, đến lúc thu thành quả lại phải chia cho người không tham gia. ”
Lão giả cũng chỉ vuốt ve bộ dâu nói: ” Hahaha… việc Minh Túc nghĩ đến, bên trên tất nhiên có cân nhắc. Còn như nào thì ta cũng không thể nói rõ. Nói chung, chúng ta chỉ cần làm tốt hợp tác lần này là được. ”
” Tất cả những gì cần nói ta cũng đã đề cập hết, bây giờ hãy giải tán đi. Một tháng sau sẽ khởi hành. ”
Nói xong rồi, lão giả biến mất. Chỉ để lại các tướng lĩnh nhìn nhau.
Một số tướng lĩnh đứng lên, chào tạm biệt rồi bước ra cửa. Dần dần từng người tuy còn nghi hoặc nhưng cũng cáo từ hết.
Lan Hoa trên đường về, nhìn lên bầu trời, cảm thấy thế giới này, chuẩn bị rung chuyển đến nơi.
………
Hoàng Thiên lịch năm 3478, chính thức đảo OMAKI hợp tác với vua Akai tấn công vua Balakai.
Lập tức tin tức được lan truyền, bốn vị vua còn lại gửi ra lời đe dọa, nếu vua Akai còn tiếp tục hành động sẽ phải bị tất cả vị vua còn lại hội đồng tiêu diệt.
Nắm nắm làm ngơ, vua Akai dẫn theo quân đội của mình tấn công vua Balakai.
Trận chiến đầy dai dẳng, tuy có đảo OMAKI hỗ trợ nhưng việc tiêu diệt một vị đại năng tu vi Giáp Cửu không phải việc ngày một ngày hai.
Ngay khi vua Akai có động thái mặc kệ lời đe dọa, các vua còn lại liền xuất binh tấn công.
Nhưng không ngờ gặp phải phong tỏa không gian của đại năng bên đảo OMAKI, khiến việc có mặt nhanh chóng để trợ giúp bị xụp đổ. Tất cả vị vua phải chuyển sang điều quân gấp rút chạy đến đó.
…….
Hoàng Thiên lịch năm 3508, trên bầu trời Ma Thập Địa xuất hiện dị tượng mặt trời nhuộm đỏ.
Đó là dị tượng khi thế giới mất đi một vị đại năng tu vi Giáp Cửu mới xuất hiện.
Chính thức tin tức vua Balakai bị vua Akai đánh cho tan biến được xác nhận.
Tuy vậy vua Akai cũng bị trọng thương nặng, lựa chọn ẩn mình.
Khi các vị vua khác đến, chỉ nhìn thấy khung cảnh tan hoang của một đất nước. Quá tức giận, bốn vị vua còn lại xuất động tấn công vào cổng.
Cũng là nơi kết nối giữa thế giới này với Lục Thiên Giới.
Nhưng đến nơi, tất cả người đảo OMAKI đã rút lui hết về. Từ trong cổng, năm đạo quân đi ra, người cầm đầu mỗi đạo quân cũng khí thế mạnh mẽ, khiến không gian nứt bể.
Một người trong số đó nói: ” Thế giới này cũng không tệ, tài nguyên rất xung túc. ”
Nhìn lên bốn vị vua, hắn liếm môi: ” Đảo OMAKI cũng hay lắm, liếm láp hết thứ ngon, để lại rắc rối cho năm đảo chúng ta. Nhưng càng thế mới càng hấp dẫn. Khặc khặc khặc. ”
Một vị thanh niên đeo đao bên cạnh mặt khó chịu nhìn về phía hắn nói: ” Này, Juice. Ngươi lên thu điệu cười gớm ghiếc đó lại đi. Thật là mất mặt. ”
Juice liền ngừng điệu cười, hừ lạnh. Cơ thể nhảy lên lao về bốn vị vua.
Bốn người còn lại lắc đầu, cũng nhảy người lên giao chiến.
Các quân lính phía dưới cũng xông vào hỗn chiến với nhau, làm máu chảy thành sông.
Hôm đó bầu trời di tượng liên tục, mặt đất rung chấn, địa hình biến dạng.
………..
Hoàng Thiên lịch năm 3558, cổng kết nối hai thế giới bắt đầu rung động và khép lại.
Trước khi nó biến mất hoàn toàn, một tia sáng bay với tốc độ kinh khủng xuyên qua cổng.
……..
Bên ngoài cổng Lục Thiên Giới, tất cả quân lính đã rút lui sạch sẽ. Chỉ còn lại một số kẻ muốn kiếm hời còn ở lại liếm láp.
Trước thời khắc cánh cổng đóng lại, ai cũng nhìn chăm chú vào. Dù sao cũng là khoảng khắc không dễ nhìn thấy trong đời.
Khi cánh cổng đóng lại hoàn toàn, nhiều kẻ tiếc nuối chuẩn bị rời đi.
Nhưng một tia sáng bay ra từ cổng, nhanh chóng phóng lên trời biến mất ở phía xa. Nhiều kẻ nhìn thấy hô lớn.
” Báu vật…. báu vật. ”
Lập tức nhiều người bay lên đuổi theo vệt sáng, nhưng tất cả điều phải ngậm ngùi dừng lại, bởi không thể đuổi kịp.
Theo đó, tin tức về báo vật của Ma Thập Địa xuất hiện được lan truyền đi. Nhiều kẻ ham muốn tranh nhau, dùng thủ đoạn phô trương hay âm thầm để tìm kiếm.
………
Nhất thi chuyển độn quang, phóng về phía cổng, trước giây phút nó khép lại, cậu thành công đi qua.
Nhất không ngừng lại mà phóng một mặt đi luôn, cậu không biết bên ngoài cổng còn người canh gác không. Nhưng một kẻ lạ mặt như cậu bị phát hiện sẽ bị bắt ngay, không thể như thế được. Nên cậu chọn chạy trốn.
May sao chỉ có ban đầu là có mấy kẻ đui mù đuổi theo, cậu dùng tốc độ bỏ lại chúng phía sau.
Bay được cách rất xa, khi cậu chuẩn bị ngừng lại nghỉ ngơi.
Một cảm giác bị khóa chặt xuất hiện, kèm đó cảm giác nguy hiểm ập vào não.
Không nghĩ ngợi cậu phóng đi nhanh chóng, không dám ngừng lại.
Tuy vậy cảm giác ấy vẫn còn, càng ngày càng mãnh liệt.