Chương 51: Di tích cổ
Cậu từ từ bước ra khỏi bụi cây, hô lớn: ” Bình tĩnh. Ta là Ngô Túc đội trưởng trong quân Hồng Kị. Hôm nay lần đầu vào nơi đây khám phá, muốn hỏi mọi người chút thông tin. ”
Ba người nghe thế, sắc mặt chỉ hơi nhẹ lại, người thanh niên cầm đầu mặt vẫn cảnh giác nói với cậu.
” Hóa ra là Ngô Túc đội trưởng, xin mạo phạm, nhưng đội trưởng có thể đưa ra Minh Trấn thạch để ta xem không. ”
Cậu vội vàng lấy Minh Trấn thạch ra.
Thanh niên nghiêm túc nhìn một lát, rồi cuối cùng cũng thở nhẹ, đưa tay ra hiệu cho đồng đội phía sau.
Thanh niên thu kiếm lại, tiến tới chỗ cậu, một mặt xin lỗi: ” Xin lỗi đã mạo phạm. Tại trong này quái vật ngụy trang rất nhiều, lên đại hạ cũng phải có tâm phòng bị cao. Không lại ăn thiệt thòi. ”
Nhất xua tay nói: ” Không sao, không sao. Ta cũng biết khó khăn của mọi người, có tâm phòng bị mới tốt. ”
Thanh niên nghe thế, giới thiệu về bản thân và đồng đội.
” Đại hạ Minh Khai, còn đây là Kian và Misa”
Lần lượt Kian và Misa gật đầu.
Rồi cả ba cũng lấy Minh Trấn thạch của mình ra cho cậu xem. Cậu xem xong gật gù.
Trên đường về, cậu hỏi đôi chút về nơi này.
………
” Vậy chúc mọi người thu hoạch lớn” Cậu nói lời tạm biệt với đội ngũ của Minh Khai.
Minh Khai và đồng đội cũng chắp tay tạm biệt cậu, rồi đi về hướng cổng thành.
Cậu lấy tấm bản đồ mới mua từ Minh Khai ra xem xét. Sau một lúc băn khoăn, cậu quyết định tới nơi tên là Hồn Kị sơn. Nghe Minh Khai nói nơi này có một loài quái vật kì lạ thích kí sinh trong linh hồn kẻ khác.
Quan trọng là tiêu diệt nó sẽ thu hoạch được một ít bột xanh. Có tác dụng an hồn rất hiệu quả. Bán đi sẽ được giá cao. Nhiều đội ngũ cũng đến đó thu thập.
Nơi này cách thành cũng không xa. Sau một ngày đường, cậu cũng đã đến được.
Đúng là nơi này rất quái, bầu trời lúc nào cũng âm u, mặt đất thì khô cằn, nếu không có từng tiếng nổ tiếng đánh nhau tấp nập thì cũng được coi là một nơi quỷ khí tung hoành.
Đi vào trong, cứ cách vài chục mét là lại có một đội ba đến năm người đang vây quay một con vật như ngọn lửa lơ lửng trên không.
Cậu thỉnh thoảng đứng lại xem, cũng tổng kết được loài quái vật này kháng sát thương không phải đòn tấn công linh hồn rất cao. Không phải những người ở đây ai cũng có đôi chút đòn tấn công linh hồn thì đã ăn thiệt thòi lớn.
Loay quanh một lượt, cuối cùng ở phía trước, cậu cũng thấy quái vật đang bay lơ lửng trên không chưa có ai đánh.
Cậu tiến tới, tung ra một chưởng mạnh mẽ. Lực đạo đủ để xuyên thủng một ngọn núi. Nhưng khi đánh vào người quái vật, chỉ khiến nó lung lay một tí tẹo.
Lần này, tự mình cảm thụ mới thấy bọn này có kháng đòn tấn công không phải tác động đến linh hồn kinh khủng như nào.
Thu tay lại, lần này cậu tung ra một đòn nữa, rất nhẹ.
Ăn ngay đòn tấn công ấy, quái vật ngay lập tức bay mất xác.
Nơi nó tiêu biến, để lại một nắm bụi cát màu xanh lấp lóe.
Cậu chỉ tay vô nắm cát, nắm cát theo đó biến thành chiếc nhẫn màu xanh bay lên đeo vào ngón tay của cậu.
” Thế là có thu hoạch, nhưng có vẻ hơi ít” Cậu thở dài khi nhìn số bột xanh thu hoạch được.
Cậu dành tiếp sáu, bảy ngày tiếp theo để thu hoạch.
………
” Chưởng quầy, số hàng này được bao nhiêu. ” Cậu đặt một lọ thủy tinh khá lớn lên quầy hàng.
Chưởng quầy nhìn chằm chằm vào chiếc lọ, miệng cũng không quên trả lời.
” Cũng khá nhiều, sáu trăm viên kết tinh. ”
Nhất một mặt tức giận, nắm áo chưởng quầy, hét lớn vào tai lão.
” Đồ gian thương này, muốn lừa lên đầu ta không. Đừng tưởng đây người mới, ta dò thám trước rồi, đám này ít nhất cũng giá một nghìn viên trở lên. ”
Chưởng quầy biết là gặp kẻ khó ăn. Liền một mặt xin lỗi cậu, rồi quyết định mua lại với giá một nghìn ba trăm viên kết tinh.
Nắm số kết tinh mới có được, cậu đi đến quầy hàng cũ để mua thông tin.
……..
” Chưởng quầy ta đến mua thông tin. ” Cậu gõ nhẹ mặt bàn kêu.
Lão giả cũng đi ra, thấy cậu liền nhận ra là khách hàng mấy bữa trước.
” À, là ngươi. Vẫn mua thông tin cũ thì giá năm nghìn viên kết tinh. Nhưng mới có thêm tin tức bản pro max giá bảy nghìn viên kết tinh. Ngươi thích mua loại nào. ”
Nghe thấy có bản mới, cậu liền kì kèo với lão giả. Cuối cùng lão cũng tiết lộ là một thông tin được cung cấp bởi dân bản địa về một di tích cổ. Bên bản địa này có hợp tác với bên đảo mấy hôm trước, lấy đó làm quà hợp tác.
Cậu nghe vậy lòng đã nóng như lửa đốt, hận không lao đến đó vui chơi, khám phá.
Loay hoay một lúc, cậu cũng gom tất cả tài sản mà mình tự có được bán đi, góp đủ bảy nghìn viên kết tinh.
Cầm trên tay một cuộn giấy vàng khá lớn. Cậu vui vẻ chạy ra ngoài thành. Ở lâu trong thành, cậu luôn có cảm giác Lan Hoa sẽ tìm đến mình. Chưa chơi đã, làm sao chịu bị bắt về.
…….
” Coi nào, dựa theo thông tin, thế giới này gọi là Ma Thập Địa. Có sáu thế lực cai quản, mỗi thế lực cai quản một vùng đất riêng.
Cảnh giới từ Giáp Nhất đến Giáp Cửu. Ba cảnh giới đầu bằng cảnh giới Man. Hai cảnh giới tiếp theo bằng Huyết Hoàn. Một cảnh giới tiếp bằng Hình Thần. Từ ba cảnh giới cuối có thể đánh với Đại Trí. ” Cậu nhẩm thầm nội dung trong cuộn giấy, cảm thấy nơi này rất có ý tứ.
” Hình như lối vào di tích là ở đây. ” Cậu đứng trước một vòng cổng to lớn không biết làm từ chất liệu gì. Lấy cuộn giấy ra so sánh nhiều lần.
Sau khi thấy đã khớp với mô tả, cậu đốt tan cuộn giấy đi, tiến vào bên trong.
Theo đó một cảm giác choáng váng kéo đến, lúc kết thúc đã thấy đang ở một khu rừng cây rậm rạp.
Chưa kịp quan sát xung quanh, từ dưới chân một cơn rung chấn nhẹ, kéo theo tầm nhìn của cậu cất cao lên.
Theo tiếp là tiếng gầm rú giận dữ, một chiếc đuôi như cái chùy gai lớn vung về phía cậu.
Cậu lập tức nhảy sang một bên, nhưng chùy gai nhìn to lớn lại rất linh hoạt, bẻ hướng theo cậu.
Cậu mỉm cười nhẹ, cường hóa tu vi, nắm đấm tung ra về phía chiếc đuôi chùy gai.
Hai bên va chạm, cậu vẫn đứng vững. Còn chiếc đuôi thì bị đập cho nát bét hết cả.
Quái vật đau đớn thét lên. Lắc người lại muốn dựa vào thân hình to lớn để đè bẹp cậu.
Chưa để nó toại nguyện, một chiếc nhẫn đen trên ngón tay của cậu bay lên hóa thành một thanh đao đen. Cầm nó, cậu chém ra một nhát xuống mặt đất, cũng chính là thân hình quái vật.
Một luồng sức mạnh kinh khủng toát ra từ thanh đao, cơ thể quái vật lãnh trọn cú chém ấy từ từ bị nứt nẻ ra, vỡ vụng, tan thành từng bãi cát, rồi tiêu biến.
Không có vật gì đỡ, cậu rơi xuống mặt đất thực sự. Nhìn con quái vật lớn bị tiêu diệt, cậu ảo não kêu.
” Ra tay mạnh quá, quên mất còn phải hấp thu năng lượng. Giờ xác còn không có thì còn cái nịt mà hấp thu. ”
Vỗ đầu mấy cái, coi như là một bài học.
Thu thanh đao lại như cũ, cậu giờ mới có cơ hội ngắm nghía khắp nơi.
Nơi di tích này rất rộng, gần như là một thế giới độc lập.
Nhảy qua từng tán cây một, cậu đánh giá nơi đây quái vật có khá nhiều. Nhưng tu vi rất yếu, hầu hết toàn Quỷ Nhất và Quỷ Nhị.
À mới nói, quái vật ở đây cũng có chín cảnh giới. Khác một ít với người bản địa là thay vì Giáp thì quái vật sẽ là Quỷ.
Đang dò thám lung tung thì trong cảm nhận của cậu lại phát hiện được một năng lượng tán phát ra rất lớn.
Cậu lần theo đến đó, thì nơi đây đang có hai nhóm người hợp sức phá một vòng năng lượng có vẻ như để bảo vệ một lối đi xuống mặt đất.
Nhìn kiến trúc tàn phá xung quanh, cậu đoán có lẽ đây từng là một lâu đài lớn.
Ẩn đi khí tức và thân hình, cậu đi đến gần đội ngũ.
Đến gần cậu mới nhận ra thực ra hai nhóm này cũng khác nhau. Một nhóm thì khuôn mặt lẫn thân hình như cậu.
Một nhóm khác thì có làn da màu đỏ, gương mặt có từng đường vân đan xen với nhau, nhìn rất có thần. Mái tóc nam thì ngắn, nữ thì dài. Ai cũng có khuôn mặt tuấn tú, xinh đẹp.