Chương 50: Kinh Hồng lầu
Cũng không mất lâu, sau khi nghiên cứu về chút nguyên do tạo ra triệu chứng. Cậu liền dùng năng lượng dựa theo ý nghĩ đã chuẩn bị từ trước mà chữa trị.
Sắc mặt trở lại bình thường, cậu đứng lên, gật đầu ra hiệu với Lan Hoa.
Lan Hoa thấy vậy, bắt đầu đi về phía trước. Cậu dí theo sau.
……
Không bao lâu, Lan Hoa và cậu đã đến được một khu thành trì lớn. Lối vào có một bảng hiệu lớn ghi ” Vạn Tùng Thành “.
Lan Hoa thấy cậu vừa đi vừa dò xét thành trì. Liền gõ đầu cậu một cái.
” Có gì hay mà đệ cứ nhìn. Đây chỉ là thành dựng tạm, cũng là trạm đầu tiên để quân ta trú ngụ ban đầu thôi. Sau lần họp mặt này, một thành trì chính thức mới được xây dựng. ”
Cậu một mặt nhức óc, gật đầu. Trong lòng đã bực bội.
” Cái bà cô đáng ghét, cả ngày chỉ toàn gõ đầu mình. Nếu có cơ hội nhất định phải trốn đi. ”
Sau khi đi qua cổng thành, hai người được quân lính dẫn thẳng tới trung tâm của thành. Ở đó, một kiến trúc nguy nga đã được dựng lên. Kiến trúc mang ánh vàng kim, thỉnh thoảng còn lấp lóe từng tia sáng, khiến ai nhìn vào cũng không thể rời mắt nổi.
Cậu cũng không ngoại lệ.
Lan Hoa thấy vậy, lại chuẩn bị gõ đầu cậu. May mắn cậu tỉnh táo lại vội né kịp. Nhưng Lan Hoa dịch người sang, kết cục cậu vẫn bị gõ đầu.
Thu tay lại với vẻ mặt hài lòng, Lan Hoa giới thiệu với cậu kiến trúc trước mắt.
” Đây là Tháp Kim Đại, là một Thần bảo có uy lực rất khủng khiếp. Do tướng Doanh Nghiêng nắm giữ. Rất khó gặp được, vì ông rất ít sử dụng ra. Đệ a, phải trân trọng cơ hội quan sát này. ”
Nhất quay sang nhìn Lan Hoa, sắc mặt như táo bón, trong đầu đã chửi rủa cô liên tục.
‘ Đã bảo quan sát đâu, vậy mà đang nhìn chăm chú, lại bị đánh đầu… ‘
Lan Hoa nhìn là biết cậu đang suy nghĩ gì. Nhưng càng thế cô càng thích ý. Cô thích nhất là nhìn cấp dưới một mặt khó chịu mà không làm gì được.
” Đi vào trong. ”
Để lại một câu, Lan Hoa bước chân hướng đến cổng vào Tháp Kim Đại.
Cậu cũng thu hồi tâm tư đi theo.
Nhưng khi Lan Hoa đi qua được đám lính gác. Cậu lại bị ngăn lại.
Lan Hoa thấy thế quay lại nói: ” Hắn là thuộc hạ của ta. ”
Người lính vội vàng đáp lại: ” Xin Lạc Hoa thống lĩnh lượng thứ. Đại nhân đã dặn dò từ trước, cuộc họp này chỉ có các thống lĩnh trở lên mới được tham gia. ”
Lan Hoa nghe thế vẻ mặt hơi trầm ngâm, ra dấu để cậu ở đó chờ chút. Lan Hoa bước vào trong.
Cậu chỉ đành đứng sang bên chờ đợi. Một lúc sau, Lan Hoa đi ra với vẻ mặt không vui cho lắm. Bước đến chỗ của cậu.
” Hừ. Việc đã như này. Đây là lệnh kêu gọi. Đệ cầm lấy. Có gì gặp nguy cơ, hay việc gì khó giải quyết thì hãy bóp nát nó. Ta đây sẽ đến giúp nhanh nhất có thể. ” Lan Hoa đưa cho cậu một viên đá tròn màu trắng, dặn dò nói.
Cậu nghe vậy, lòng đã hân hoan, nhưng bên ngoài vẫn trang vẻ mặt đau lòng. Sau khi gật đầu đồng ý, Lan Hoa bỏ lại cậu đi vào trong Tháp Kim Đại.
Thấy Lan Hoa đã đi vào trong. Cậu nhanh chóng tẩu đi.
Hướng đến lối ra là cổng thành, cậu vừa đi vừa nhìn ngó. Thỉnh thoảng còn dừng lại nghe ngóng thông tin.
Sau một lúc, khi gần đến cổng thành, cậu lại phải quay lại.
Vì phía sau nhiều người đang thì thầm với nhau việc gì đấy rồi kéo nhau chạy về một hướng trong thành. Với tính cách tò mò, cậu đành gác việc ra thành lại mà mò đi theo.
Sau khi rẽ qua bốn, năm con đường ngoằn ngoèo. Cậu đã đến được địa điểm mà mọi người tụ tập.
Nhiều tiếng hò hét, người người chen lấn xô đẩy nhau để đến phía trước một quầy hàng gì đấy.
Cậu không vội chen vào, mà tiến tới kéo ngay một người đứng ngoài hỏi thăm.
” Ê, vị huynh đài này cho ta hỏi, phía trước đang diễn ra chuyện gì vậy. ”
Người bị kéo, hơi bực mình quay sang định chửi, nhưng khi thấy cậu nhét vài viên kết tinh vào tay. Vẻ mặt hòa hoãn lại nói: ” Khụ khụ, khách sáo quá. Cũng không có gì. Chỉ là Kinh Hồng lầu mở quầy bán hàng ở đây thôi. ”
Cậu lần đầu nghe cái tên này, vội hỏi lại rõ ràng.
Sau một lúc đàm đạo, cậu một mặt thỏa mãn, tạm biệt người trước mắt. Người kia cũng vui vẻ phẩy tay tạm biệt, rồi lại bắt đầu lao vào cuộc chiến tranh giành vị trí.
Cậu đã hiểu được vì sao lại có khung cảnh hỗn loạn trước mắt.
Được vị huynh đài chỉ bảo. Cậu biết được Kinh Hồng lầu là một tập đoàn hoạt động cả trong sáu đảo. Không những thế còn hoạt động ở thế giới BAKA.
Chuyên bán những món đồ độc lạ, hiếm hoi lẫn mạnh mẽ. Không những thế còn làm ăn ở nhiều lĩnh vực như giao thương, buôn bán thông tin, hợp tác làm ăn, xây dựng, v.vv….
Nói chung là không gì không biết, không làm được.
Mà hôm nay Kinh Hồng lầu ra mắt bản sách người lớn do Kim Dung Quất nữ đại tác sáng tác. Nghe nói vị này viết về sách này rất được ưa chuộng, ra cuốn nào là bán chạy cuốn đó. Nhưng thường bán có giới hạn lên ai cũng chen lấn nhau giành được lượt mua.
Cậu cũng tò mò nội dung của bản sách, nhưng có điều hấp dẫn cậu hơn.
” À đây, nó đây rồi” sau khi vòng quanh qua được đám đông ở phía trước quầy, cậu cũng tiến lại được phía sau. Ở vị trí bên trái quầy, cậu tìm thấy một tấm bảng ghi ‘ mua bán thông tin ‘ mà cậu cần.
Tiến tới, gõ vài cái ở cái bàn trước quầy. Lập tức từ trong quầy đi ra một lão giả mái tóc bạc phơ.
Tiến đến quầy, lão nhìn từ trên đến dưới cậu. Rồi cuối cùng nhìn thẳng vào cậu mà nói: ” Đến mua hay đến bán thông tin. ”
Cậu sau khi bày tỏ ý muốn mua thông tin, lão đề cập một số thông tin mà quầy có như ‘ danh tính của siêu trộm, Makg ‘ ‘ Nơi mà một số kẻ được treo thưởng đang lẩn trốn ‘…..’ Thông tin sơ lược hoàn cảnh của thế giới trong Thiên Thủng Địa’.
Nghe đến cái tên cuối, cậu lập tức bảo lão giả là mình muốn mua thông tin này.
Lão giả cũng khen cậu có mắt nhìn, rồi đưa ra một bảng giá.
Ngay lập tức giá bán của thông tin này làm cậu hết cả hồn.
” Cái….cái gì. Năm nghìn kết tinh. ” Cậu kêu lớn.
Lão giả như cũng quen rồi, xua tay nói: ” Thông tin như này là hàng hiếm rồi, vì nó mà bao nhân viên hi sinh. Cái giá như này đã coi là công đạo. Nếu mua được thì mua, không mua thì đi ra chỗ khác để ta làm ăn. ”
Cậu nhìn lại số kết tinh dự trữ, cũng chỉ có bốn nghìn sáu trăm viên. Đành ngậm ngùi từ biệt, đi ra quầy hàng.
Chưa đi xa, cậu nghe thấy một thanh niên đến mua thông tin giống y hệt cậu. Nhưng vừa nghe giá, thanh niên ngay lập tức đồng ý. Trong vẻ mặt vui mừng của lão giả được mời vào bên trong quầy.
Cậu nhìn thế, lại cảm giác mình thật nghèo.
Lủi thủi đi ra khỏi thành, nhìn khung cảnh núi rừng xa lạ, một cảm giác rất dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể cậu. Đó là cảm giác muốn khám phá cái mới.
Như dẹp bỏ hết muộn phiền, cậu là phơi phới trở lại.
Nhìn ba hướng phía trước, cậu chọn đại hướng phía bên trái. Vui vẻ tiến bước.
Không đi được bao xa, cậu nghe tiếng đánh nhau. Cậu nhanh chóng mò theo âm thanh lần đến.
” Kian, mở lãnh địa. Misa, hãm tốc độ của nó lại. ” Một thanh niên cầm kiếm đang giao đấu với một con vật hình thù như con rết, hét lớn về phía một nam một nữ phía sau.
Lập tức, người nam giơ tay lên, xung quanh bị bao phủ bởi một lớp sương lạnh lẽo, khiến quái vật hoạt động yếu dần.
Người nữ bên cạnh, chạm tay xuống đất, nhiều trụ đá nhô lên trói chặt thân hình của quái rết.
Xong xuôi, thanh niên đứng đầu vung một nhát chém mang theo ánh sáng kinh khủng, chém về phía quái vật bị trói chặt.
Đòn chém dễ dàng chẻ đôi quái vật ra thành hai. Quằn quại một lúc, quái vật cũng chết.
Người thanh niên thu kiếm lại, cùng đồng đội bắt đầu thu dọn xác quái vật.
Nhất đứng bên quan sát, cũng không vội xuất hiện.
Chờ khi cả đám đã thu thập xong, chuẩn bị quay về thành. Nhất mới cảm thấy thời cơ đã đến, làm ra chút động tĩnh.
Ba người tính cảnh giác rất mạnh, lập tức một mặt phòng bị nhìn về phía cậu.