Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
chien-hoang.jpg

Chiến Hoàng

Tháng 1 19, 2025
Chương 2428. Đại kết cục! Chương 2427. Thiên ma thân phận!
cao-vo-thiem-hon-giao-hoa-nam-ngua-thi-bien-cuong

Cao Võ: Thiểm Hôn Giáo Hoa, Nằm Ngửa Thì Biến Cường

Tháng 10 12, 2025
Chương 505: Ta là Thiên Đế, đương thế vô địch! Chương 504: Trăm ngày khiêu chiến thành công, vạn lần bạo kích!
trong-sinh-chi-huong-thon-duong-tru.jpg

Trọng Sinh Chi Hương Thôn Dưỡng Trư

Tháng 2 18, 2025
Chương 334. Đại hôn Chương 333. Gặp cha mẹ chồng
ta-that-khong-phai-mang-phu.jpg

Ta Thật Không Phải Mãng Phu

Tháng 2 16, 2025
Chương 1366. Là điểm cuối cùng cũng là điểm xuất phát Chương 1365. Nhất là không bỏ ly biệt lúc
vo-cong-cua-ta-qua-than-ky-co-the-tu-dong-tu-luyen.jpg

Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Tháng 2 3, 2025
Chương 501. Chu Uy đến Tiên giới Chương 500. Sáng Thế Ma Bình
trong-sinh-lam-internet-tranh-ba.jpg

Trọng Sinh Làm Internet Tranh Bá

Tháng 2 2, 2025
Chương 1190. Trần Vũ cuối cùng 1 chiến đấu!!! Chương 1189. Lê Tử máy tính bảng
truong-sinh-tu-tien-tu-gia-toc-chan-hung-bat-dau.jpg

Trường Sinh Tu Tiên: Từ Gia Tộc Chấn Hưng Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 330. Đại kết cục Chương 329. Trung Nguyên đại lục đệ nhất nhân!
kiem-trieu.jpg

Kiếm Triều

Tháng 12 22, 2025
Chương 1631 Nguyên Đỉnh sau cùng huy hoàng Chương 1630 Tổ Ma xuất thế
  1. Khởi Động Sức Mạnh Hư Vô Đặc Biệt
  2. Chương 43: Lưu Nguyệt Hoa.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 43: Lưu Nguyệt Hoa.

Mở con mắt đầy nghi ngờ ra. Cậu lúng túng khi thấy tiểu Hoa đang mắt lớn trừng về phía cậu. Tay thì chỉ đầu cậu rồi chỉ xuống cái miệng khép mở đang cố nói ra tiếng.

Nhanh chóng giải trừ cấm ngôn. Tiểu Hoa lập tức mắng mỏ cậu một tràn dài.

” Cái đồ ngu dốt nhà ngươi. ” ” Ngu hơn heo. ” ” Đầu có vấn đề. “….

Đến gần hai mươi phút sau tiểu Hoa vẫn không ngừng. Làm cậu phải tức giận kêu lớn: ” Có ngừng lại hay không!!”

Lập tức cảm nhận được cơn giận của cậu. Tiểu Hoa ngừng lại chiếc miệng lưỡi kinh thiên động địa của mình lại. Nhưng vẫn dùng ngữ khí đầy ương ngạnh nói ra.

” Nhà ngươi, sức chịu đựng quá kém. Ta chỉ xuất ra có một tẹo công phu miệng lưỡi đã làm tâm tình ngươi chập chờn rồi. Nếu đánh nhau gặp kẻ công phu miệng lưỡi như ta, chẳng biết ngươi sẽ bị người ta đùa bỡn như nào. ”

Cậu đành giả vờ nói: ” Ừm ừm. Cảm tạ được chưa. ”

Lưu Nguyệt Hoa nói: ” Người bảo đáp ứng với ta. Hứa không nuốt lời. ”

Cậu gật đầu.

Lưu Nguyệt Hoa vui vẻ nói: ” Ta muốn ngươi từ giờ gọi ta chủ nhân, biến kẹo cho ta, bưng trà,…. ”

Cậu vội nói: ” Chỉ một điều. ”

Lưu Nguyệt Hoa mím môi: ” Cho thêm đi. ”

Cậu lắc đầu.

Lưu Nguyệt Hoa thu lại vẻ nhây nhây, vẻ mặt nghiêm túc suy tư.

Sau hai phút, Lưu Nguyệt Hoa mở miệng nói ra: ” Vậy từ giờ ta muốn…… thêm một nghìn, không.. phải là vô hạn điều kiện nữa. ”

Nhất xoa xoa cái đầu mỏi nhừ, hừ lạnh: ” Nói đúng một điều. Cứ nhây nữa thì còn cái nịt. ”

Lưu Nguyệt Hoa thở dài ” Nhỏ mọn. “. Rồi vẻ mặt nghiêm túc ánh mắt nhìn chằm chằm cậu nói: ” Vậy ta muốn ngươi phải gọi tên ta đầy đủ là Lưu Nguyệt Hoa hay Nguyệt Hoa cũng được. Không được gọi tiểu Hoa nữa. ”

..

Nhất trầm tư, tiếp đó gật đầu, dùng giọng của người chán nản khi vừa mất đi một thú vui trong cuộc sống nói: ” Được, Nguyệt Hoa. ”

Lưu Nguyệt Hoa híp mắt lại cười tươi.

Cậu vừa đi vừa hỏi: ” Này, Nguyệt Hoa. Vậy cô ban đầu chỉ nơi này làm gì?”

Lưu Nguyệt Hoa đi bên cạnh, mở miệng nói: ” À thì.. phía này ta có cảm ứng được người trong dòng tộc. Nên muốn qua xem, tất nhiên là không có ý gì. Thực ra ta cùng dòng tộc đã mỗi bên đi một ngã rồi. ”

Nhất gật đầu, không nói gì. Sau một lúc, Lưu Nguyệt Hoa kêu lên.

” Ừm.. kẹo gì ngon thế này. Vị này ta chưa nếm bao giờ. ”

Nhất quay sang, vẻ mặt đắc ý: ” Kẹo độc nhất vô nhị mà lại. Cô không tìm thấy loại này ở đâu, ngoài chỗ tôi đâu. ”

Lưu Nguyệt Hoa quay sang, giọng điệu khinh bỉ: ” Đừng đắc ý vội. Chỉ là ta chưa niếm thử vị này bao giờ thôi. Chứ trên cái thế giới to lớn này, chắc gì thiếu loại đồ như này. ”

Nhất quay mặt đi, nhìn về xa xôi. Nói nhẹ: ” À, vậy thì thôi. Lần sau đừng đòi ta là được. ”

Lưu Nguyệt Hoa hừ nhẹ: ” Không thèm. ” rồi quay lại cầm từng viên kẹo đủ loại màu sắc lẫn hình dáng ăn vào. Hai đôi mắt híp lại, vẻ mặt đầy hạnh phúc. Trong chốc lát ấy hình ảnh cô và bố mẹ từ trong trí nhớ từ từ hiện ra. Cô nhìn thấy bản thân về lại lúc nhỏ, đang trong vòng tay của mẹ. Bất giác cô đã chìm trong sự ấm áp đã lâu lắm rồi mới cảm nhận được ấy.

Bên ngoài, thân hình cô vừa đi thẳng, hai mắt nhắm chặt, nước mắt trào ra, tay cầm từng viên kẹo một bỏ vào miệng. Chỉ cách thêm chút nữa là cô đạp vào một xác chết, tất nhiên điều kế tiếp là ngã chổng vó xuống bãi máu hôi.

Nhất chỉ biết ngao ngán, đưa tay chỉ về phía cô. Cơ thể cô bay lơ lửng lên không.

Xong việc, Nhất nhìn về phía trước. Thì thầm: ” Có tính hiệu sự sống. Cách nơi này không xa. ”

……..

Lưu Nguyệt Hoa mở đôi mắt mông lung ra, cô cảm giác mắt hơi khô. Vừa nãy cô có cảm giác mình như trở về quá khứ, trở lại vòng tay ấm áp của cha và mẹ. Cảm giác ấy thật dự vị, như từng gợi sóng vỗ vào tâm tình cằn cỗi của cô. Khiến giờ cô vẫn cảm thấy cơ thể bay bổng lên.

Nhắc mới nhớ, cô sinh ra chẳng hiểu sao phát triển chiều cao hơi chậm. Lên tầm nhìn luôn hạn hẹp. Nhưng sao hôm nay cô thấy tầm nhìn ấy được mở rộng ra rất nhiều.

Cô lập tức nghi ngờ, liếc nhìn sang bên kẻ lùn ngu dốt kia. Chỉ thấy hắn đưa mắt nhìn cô, tầm mắt ngang bằng nhau.

Cô nhìn xuống dưới, thấy bản thân đang lơ lửng trên không. Hốt hoảng hét lớn: ” Chuyện gì thế này!! A a a.. ” Cô vung tay vung chân loạn xạ trên không.

Nhất nhìn thấy, đưa tay chỉ về phía cô. Lập tức từ trên cao cô từ từ rơi xuống đất.

Có lại cảm giác chân đạp thực địa. Cô vuốt ve lòng ngực bằng phẳng thở phào nhẹ nhõm.

Quay sang trách móc.

” Cái tên nhà ngươi, làm cái trò gì thế. ”

Nhất chỉ ra dấu im lặng, tay chỉ về phía trước.

Lưu Nguyệt Hoa thấy cậu thần thần bí bí. Cố nén xúc động trong lòng. Đi theo nhìn, tiếp đó làm cô vui mừng.

Ở phía trước, một doanh trại cực lớn đang dựng lên. Rất nhiều thân ảnh của con người đang tấp nập đi lại đi vô.

Lưu Nguyệt Hoa thúc giục: ” Còn đợi gì nữa, đi vô. ”

Nhất nhìn cô như thiểu năng: ” Cô bị ngu à. Thử nghĩ xem, hai người lạ mặt bước vào chỗ quân đội đóng quân. Họ không giết luôn là may rồi. ”

Lưu Nguyệt Hoa nhỏ giọng ngay, thì thầm: ” Vậy giờ sao. À.. không lấy. Ta có miếng huy hiệu này, chỉ cần đưa cho người dòng tộc của ta xem là sợ gì bị nghi ngờ. ”

Nhất chỉ vào cái đầu của Lưu Nguyệt Hoa: ” Vậy cô biết người dòng tộc cô là ai, ở đâu trong cái doanh trại lớn này không. ”

Lưu Nguyệt Hoa lần này lại nhìn cậu như ánh mắt cậu nhìn cô vừa nãy.

” Đến đó, đưa huy hiệu ra. Bảo có người quen là xong. Cùng lắm bị đưa đi tạm quản chế vài ngày, đến lúc người quen biết được, kiểu gì chẳng đến mời đi. ”

Nhất suy tư, càng nghĩ càng thấy ổn. Nhưng có vẻ cậu hơi kháng cự. Chắc có lẽ không thích đi vào kiểu này.

Quay sang bảo với Lưu Nguyệt Hoa: ” Vậy nhé. Chúng ta tạm biệt ở đây. Coi như tôi đưa cô đến đây là hoàn thành lòng tốt của tôi. Tạm biệt. ”

Chưa kịp phản ứng gì, thân hình cậu đã biến mất tăm, để lại Lưu Nguyệt Hoa một mặt ngơ ngác đứng đó.

Một lúc sau cô mặc kệ bị phát hiện, kêu lớn: ” Ngươi có trở lại không. ” chờ một lúc vẫn không thấy cậu quay lại. Hai tên binh lính mặt giáp đen nghe thấy tiếng hét cũng giơ vũ khí đến gần. Cô tức giận dậm chân.

Lấy từ trong ngực một huy hiệu tròn, ở giữa là một quả cầu, hai bên là hai con vật như hổ như rồng đang giơ chân lên về phía quả cầu như muốn tranh đoạt.

Cô hô lớn về hai tên lính: ” Là đồng minh, không có ý xấu. Ta đến để gặp người quen, đây là huy hiệu của dòng tộc Samada. Có thể chứng minh. ”

Hai tên lính cầm vũ khí đến gần, khi thấy là một cô bé, cả hai hơi nghi ngờ, vẫn cảnh giác cao độ.

Nhưng khi thấy huy hiệu, cả hai sắc mặt hòa hoãn lại chút ít. Tiếng lại gần xem, khi xác định huy hiệu là chuẩn. Cả hai ra hiệu mời: ” Trước hết mong cô thứ lỗi. Do đang trong chiến sự, mọi người đến phải được xét duyệt cẩn thận mới được. Lên cô phải đi với chúng tôi đến phòng quản chế một thời gian.

Tất nhiên chúng tôi sẽ nhanh chóng bẩm báo lên trên. Nếu đúng, cô có thể được đi ra ngoài nhanh chóng. ”

Lưu Nguyệt Hoa cũng không nói gì nhiều. Chỉ gật đầu đồng ý, đi theo hai tên lính về doanh trại. Phía doanh trại một đám lính vẻ mặt căn thẳng đang cảnh giác nhìn về phía này. Nhưng khi thấy đồng bạn không việc gì còn mang theo một tiểu cô nương về. Vẻ mặt mọi người mới thu hồi vẻ căng thẳng.

Tiến tới hỏi, ” Chuyện gì thế. Đứa nhóc này là sao. ”

Tên lính tiến lại thì thầm với đồng đội: ” Nói cẩn thận vào. Là người dòng tộc Samada, tuy chưa xác định thân phận giả hay thật. Nhưng phải cẩn trọng trước, nếu bị ghi nhớ. Các ngươi biết hậu quả rồi đó. ”

Cả đám sắc mặt nghĩ mà sợ, người vừa nói mặt đã tái lại.

Ai không biết đám dòng tộc nắm quyền lớn, chi phối cả hòn đảo. Thường thường tính tình thất thường, động tí diệt cả nhà. Thật sự là đắc tội không nổi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-huu-kich-ban-cua-nguoi-that-de-nhin.jpg
Đạo Hữu Kịch Bản Của Ngươi Thật Dễ Nhìn
Tháng 1 20, 2025
theo-co-gioi-su-bat-dau-vo-han-chuyen-chuc
Theo Cơ Giới Sư Bắt Đầu Vô Hạn Chuyển Chức
Tháng mười một 26, 2025
cai-gi-tap-the-chin-tuoi-giang-day-tham-men-ta
Cái Gì!? Tập Thể Chín Tuổi Giảng Dạy Thầm Mến Ta?
Tháng mười một 9, 2025
dai-duong-huyen-vu-mon-nguoi-thua-ke-ly-thua-can
Đại Đường: Huyền Vũ Môn Người Thừa Kế Lý Thừa Càn
Tháng 12 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved