Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
71ffa72ddf2ea6739fe050fad550bc8e

Hồng Hoang Nguyên Phù Lục

Tháng 1 15, 2025
Chương 2. Hồng Mông đạo cảnh Chương 1. Thiên địa hướng vinh
sau-khi-song-lai-nu-than-phu-dao-vien-muon-cho-ta-sinh-hai-tu.jpg

Sau Khi Sống Lại, Nữ Thần Phụ Đạo Viên Muốn Cho Ta Sinh Hài Tử

Tháng 1 21, 2025
Chương 391. Đại kết cục Chương 390. Thẳng thắn sẽ khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị
co-bon-muoi-tam-kien-teigu-ta-lai-chi-muon-dua-vao-chinh-minh.jpg

Có Bốn Mươi Tám Kiện Teigu Ta Lại Chỉ Muốn Dựa Vào Chính Mình

Tháng 1 18, 2025
Chương 690. Nên ta cho người khác phát hệ thống Chương 689. Nón an toàn cấp cho hoàn tất
xuyen-khong-bo-lac-nguyen-thuy-tai-thu-mo-dau-bi-truc-xuat

Xuyên Không Bộ Lạc Nguyên Thuỷ Tai Thú, Mở Đầu Bị Trục Xuất

Tháng 2 8, 2026
Chương 714: Trở lại chốn cũ (một) Chương 713: Đi Bắc Hoang xem một chút đi
kiem-lai-bat-dau-tran-thu-kiem-khi-truong-thanh.jpg

Kiếm Lai: Bắt Đầu Trấn Thủ Kiếm Khí Trường Thành

Tháng mười một 25, 2025
Chương 346: Quyết định sau cùng ( Đại kết cục ) Chương 345: Trận trảm binh gia sơ tổ
nguoi-tai-hokage-ta-naruto-chi-muon-thuong-ngay.jpg

Người Tại Hokage, Ta Naruto Chỉ Muốn Thường Ngày

Tháng 2 9, 2025
Chương 381. Đại kết cục - FULL Chương 380. Hôn
tu-may-mo-phong-bat-dau-quet-ngang-chu-thien.jpg

Từ Máy Mô Phỏng Bắt Đầu Quét Ngang Chư Thiên

Tháng 2 26, 2025
Chương 422. Chương mới Chương 421. Dung hợp thời không
toaru-majutsu-no-index-copy-nang-luc-gia.jpg

Toaru Majutsu No Index Copy Năng Lực Giả

Tháng 2 2, 2025
Chương 1628. Xong xuôi Chương 1627.
  1. Khánh Dư Niên
  2. Chương 982: Nhớ lại tuổi thơ 3
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 982: Nhớ lại tuổi thơ 3

“Bệ hạ và ta, cả hai đều được nhũ mẫu nuôi lớn.” Tĩnh Vương gia bình tĩnh nói, gương mặt sớm đã trở lại vẻ tang thương và yên tĩnh như thường lệ, “Khi đó, Thành Vương phủ không có gì nổi bật, cũng không có chỗ đứng nào trong kinh đô, vì thế hoàng huynh và ta còn có thể tự do chơi đùa xung quanh. Phụ thân ngươi cũng thường xuyên chạy theo chúng ta, hơn nữa… trong cung còn có bạn đọc sách Trần Bình Bình, bốn người chúng ta ngày ngày bầu bạn cùng nhau tuổi ta nhỏ nhất, nên đương nhiên bị bắt nạt nhiều nhất.”

“Về sau, hoàng huynh và Trần Bình Bình đã về chơi ở Đạm Châu quê hương của nhũ mẫu, khi trở về, họ vui mừng kể lại việc đã quen biết một cô gái rất thú vị.” Tĩnh Vương gia mỉm cười: “Không lâu sau, cô gái đó đã đến kinh đô, tìm tới Thành Vương phủ.”

Phạm Nhàn cũng mỉm cười: “Đó là mẫu thân của ta.”

“Đúng vậy.” Tĩnh Vương gia chậm rãi hồi tưởng, “Nhớ lúc đó ta còn nhỏ, mỗi ngày ta đều lẻn lút chơi cùng mẫu thân ngươi, à, lúc đó ta gọi cô ấy là Diệp Tử tỷ… mẫu thân ngươi rất yêu thương ta, vì vậy ca ca thể để Trần Bình Bình đến bắt nạt ta nữa, như vậy rất tốt.”

Hai người, một già một trẻ, vừa đi vừa trò chuyện, không bao lâu sau đã đến bên ngoài một gian thư phòng. Phạm Nhàn có lòng muốn nghe thêm một chút chuyện xưa từ Vương gia, nhưng y vẫn tập trung chú ý vào thư phòng, bởi rõ ràng nơi này ít khi có người đến. Vương gia hàng ngày thích trồng cây, nên đương nhiên không mấy hứng thú với việc đọc sách.

Tĩnh Vương gia mở cửa bước vào, giọng hơi khàn khàn: “Ngồi.”

Phạm Nhàn không buồn phủi bụi trên ghế, rất bình tĩnh ngồi xuống.

Tĩnh Vương gia lục lọi giá sách cả nửa ngày, cuối cùng cũng tìm ra một cuốn sách dày, sau đó đưa cho Phạm Nhàn, nói: “Xem đi.”

Phạm Nhàn ngơ ngác, nhận sách bằng hai tay, mở bìa lên, thì thấy đó là một quyển sách giảng dạy về nông nghiệp, không khỏi buồn bực nhìn Vương gia một cái.

Sau một hồi im lặng, Tĩnh Vương gia nói: “Về mẹ của ngươi, ta không có nhiều để nói. Ngươi hỏi tại sao ta lại đối xử tốt với ngươi như vậy … Thực ra không đúng, là ta chưa đủ tốt với ngươi, ít nhất là ta đã bị họ giấu giếm suốt gần hai mươi năm.”

Vương gia chậm rãi rời khỏi thư phòng, bóng lưng hơi gù quay về phía Phạm Nhàn, giọng nói mang chút buồn bã: “Ta vẫn cho rằng cô ấy không có hậu duệ.”

Phạm Nhàn ngồi trên chiếc ghế phủ đầy bụi, tiện tay mở quyển sách giảng dạy về nông nghiệp dày cộm ra xem, nhưng trong lòng y lại đang suy ngẫm về lời Tĩnh Vương vừa nói. Thực ra, y có thể loáng thoáng nắm được suy nghĩ của Tĩnh Vương – một chút ngây ngô, cay đắng, không thể bày tỏ, nhưng lại khắc sâu suốt đời.

Khi một thiếu niên bắt đầu có những rung động đầu đời, bên cạnh lại có một tỷ tỷ dịu dàng, xinh đẹp, không gì không làm được, không chỗ nào không bao dung, khó tránh khỏi việc phát sinh một câu chuyện như vậy.

Khi mình tái sinh trên thế giới này đã là một linh hồn trưởng thành, nhưng trong kiếp trước, ai chưa từng trải qua những chuyện như vậy? Tất cả các nam nhân, ai mà chẳng có trải nghiệm như vậy? Chẳng qua, những người bình thường sau khi trưởng thành sẽ luôn có quả cây ngọt ngào tươi mới bổ sung vào thế giới tinh thần của họ.

Còn quá trình trưởng thành bình thường của Tĩnh Vương, rõ ràng đã bị lịch sử của Khánh Quốc cắt đứt. Diệp gia bị tiêu diệt chỉ trong một đêm, Tĩnh Vương lại không thể tức giận, không có chỗ để phát tiết, do đó hắn bạc đầu từ sớm, lưng còng thân gù, chỉ vui thú điền viên mà không tôn kính gì hoàng cung.

Ngón tay Phạm Nhàn lướt qua những trang sách ố vàng, đột nhiên cứng đờ.

Y nhìn thấy một vài tờ giấy mỏng kẹp giữa những trang sách dày. Trái tim hắn đột nhiên giật thót, nhanh chóng lật qua, lại tìm thấy thêm vài tờ giấy mỏng.

Vết của bút trên giấy vô cùng xa lạ, nhưng lại quen thuộc đến lạ lùng. Rõ ràng người viết chưa quen tay với cây bút lông, nét bút thẳng cứng, giống như que diêm đang xếp hình khối.

Nội dung trên giấy cũng không lạ lùng gì với Phạm Nhàn. Một số lời khuyên từ người này đến người khác được ghi chép trên đó, như những vấn đề về Giám Sát viện hay thương nhân, hay một số ghi chép nói về việc hôm nay muốn ăn gì, ngày mai mọi người định đi đâu chơi…

Phạm Nhàn bật cười, lẩm bẩm với mấy tờ giấy kia: “Những thứ mà mà người viết, có lẽ đều đã bị thiêu rụi bởi người trong thiên hạ này, không ngờ cậu bé năm xưa vẫn lưu lại vài tờ.”

Y gật đầu, tiếp tục nói: “Có điều chữ viết của người thật sự không bằng chữ của ta, ngoài ra, người đặt hết sức lực vào những việc lớn mà bỏ quên những việc nhỏ. Nếu không quen dùng bút lông thì dùng bút lông ngỗng cũng được. Đúng rồi, ta đã lập một xưởng nhỏ trong Nội Khố, chuyên sản xuất bút chì, trong những chuyện này, ta thông minh hơn người rất nhiều…”

Sau một hồi trầm mặc, Phạm Nhàn suy nghĩ một chút rồi cất những tờ giấy này vào trong áo, thầm nghĩ chắc Tĩnh Vương cũng cần loại giải thoát này. Y đứng dậy, gương mặt mang nụ cười bình tĩnh, bước ra khỏi thư phòng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ly-hon-sau-moi-phat-hien-ta-bi-mo-uoc-that-lau.jpg
Ly Hôn Sau Mới Phát Hiện Ta Bị Mơ Ước Thật Lâu
Tháng 2 6, 2025
lao-ba-nu-de-manh-oa-dai-nao-cuu-chau.jpg
Lão Bà Nữ Đế, Manh Oa Đại Náo Cửu Châu
Tháng 1 23, 2025
lanh-chua-cau-sinh-thien-phu-hop-thanh
Lãnh Chúa Cầu Sinh: Thiên Phú Hợp Thành
Tháng 2 7, 2026
ta-mot-pham-nhan-vi-sao-deu-goi-ta-thanh-dia-lao-to
Ta Một Phàm Nhân, Vì Sao Đều Gọi Ta Thánh Địa Lão Tổ
Tháng mười một 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP