Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hao-mon-an-hon-cao-lanh-chu-no.jpg

Hào Môn Ẩn Hôn: Cao Lãnh Chủ Nợ

Tháng 1 23, 2025
Chương 347. Xong xuôi thiên Chương 346. Phiên ngoại ―― cố nam vui mừng ngoài ý muốn 9
toan-thuoc-tinh-vo-dao

Toàn Thuộc Tính Võ Đạo

Tháng 2 1, 2026
Chương 2953: Thuộc tính bọt khí mang tới suy đoán! [Huyễn biếng nhác ác mộng không vực] thuần thục! [Chúc Long tan ngày thương]! Chương 2952: Ba cái Vương Đằng! Không phân rõ! Hắn thật không phân rõ a! Vô giải huyễn cảnh!
thanh-tien-theo-ngoai-phong-dai-loan-thon-bat-dau.jpg

Thành Tiên, Theo Ngoại Phóng Đại Loan Thôn Bắt Đầu

Tháng 2 9, 2026
Chương 717: Tính sai Chương 716: Ngạo khí
Quái Vật Group Chat

Bị Thời Gian Lãng Quên Một Người Một Chó

Tháng 1 16, 2025
Chương 154. Đại kết cục hoàn tất Chương 153. Bàn Cổ ý chí
thien-hoa-dai-dao.jpg

Thiên Hỏa Đại Đạo

Tháng 2 25, 2025
Chương 904. Chương trình ủng hộ Thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện Chương 903. Tiên Giới
chan-kinh-do-de-cua-ta-lai-la-nu-de

Chấn Kinh Đồ Đệ Của Ta Lại Là Nữ Đế

Tháng 2 3, 2026
Chương 3322: Ghen Chương 3321: Thắng bại dục
so-lieu-hoa-tu-tien-ta-dung-menh-thang-cap

Số Liệu Hóa Tu Tiên, Ta Dùng Mệnh Thăng Cấp

Tháng 10 27, 2025
Chương 287: đại kết cục Chương 286: lên đường bình an (2)
toan-dan-than-linh-thoi-dai-chi-than-thuoc-cua-ta-la-oc-bien

Toàn Dân Thần Linh Thời Đại Chi Thân Thuộc Của Ta Là Ốc Biển

Tháng mười một 28, 2025
Chương 552: Hàn gia tộc bỉ (ba) Chương 551: Ba phòng con cái
  1. Khánh Dư Niên
  2. Chương 849: Những ngày trước khi rời khỏi Đạm Châu 2
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 849: Những ngày trước khi rời khỏi Đạm Châu 2

Trên vách núi dựng đứng bên biển của Đạm Châu, Phạm Nhàn và Lâm Uyển Nhi tay trong tay đứng bên vách núi, chỉ cần tiến thêm vài bước sẽ là vực sâu, sẽ là đại dương, sẽ là từng bông hoa tuyết.

Gió biển phả vào mặt, so với lúc nhìn từ mặt đất thì mặt trời trên đỉnh đầu có vẻ xa hơn một chút, ánh sáng trong trẻo bao quanh, nhưng tạo cảm giác chói chang.

Hơi thở của Uyển Nhi hơi loạn nhịp, gò má đỏ bừng, ánh mắt còn lưu chút sợ hãi. Quãng đường được Phạm Nhàn cõng lên trên vách núi, quả thực là trải nghiệm kích thích nhất kể từ khi cô nương này sinh ra tới giờ. Những vách đá này trơn trượt và dựng đứng, cô cũng không biết mình đã lên thế nào, cho nên lúc này đứng trên vách đá, Uyển Nhi lại không hề sợ hãi, ngược lại còn có cảm giác chết lặng.

Cô hơi rụt rè nhìn thoáng qua thành Đạm Châu ở phía xa, phát hiện ra với thị lực của mình thậm chí còn không thấy rõ hình dạng nhà dân ở đó.

Cô quay đầu lại nhìn Phạm Nhàn vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng mở miệng nói: “… Trước đây… mỗi ngày đều leo lên?”

“Phải.” Phạm Nhàn mỉm cười nói: “Bắt đầu từ khi ta sáu tuổi hay bảy tuổi? Ta không nhớ rõ lắm, nhưng chắc chắn ngoài ta và thúc thúc, nàng là người thứ ba đặt chân đến nơi này.”

Lâm Uyển Nhi cúi đầu lè lưỡi, biết chắc chắn nơi này là bí mật lớn nhất trong lòng Phạm Nhàn, mà mình lại được y dẫn đến… Trái tim cô nương này bỗng dâng lên cảm xúc ngọt ngào nhưng sau đó lại kèm theo cay đắng. Cô chậm rãi dựa vào cánh tay Phạm Nhàn, nói: “Thiếp cứ nghĩ mình sống trong hoàng cung đã khổ sở lắm rồi, nhưng bây giờ mới biết chàng còn phải chịu khổ hơn thiếp.”

Còn nhỏ tuổi đã bị ép buộc phải leo núi, vì lý do gì? Rõ là vì lo sợ có kẻ muốn giết chết mình. Lớn lên trong một hoàn cảnh đáng sợ như thế, là đày đọa cỡ nào đối với cậu bé năm xưa? Nghĩ đến điều này, Uyển Nhi càng thêm đồng cảm với nam nhân nhìn như cực kỳ cường đại bên cạnh mình.

Phạm Nhàn nhẹ nhàng mỉm cười, “Có gì khổ đâu? Đã không muốn chết, đương nhiên cần bỏ chút sức lực. Thật ra… so với những người khác trong thế gian này, nàng và ta đã xem như tắm trong hũ mật. Đừng nên than phiền về cực khổ, ít nhất chúng ta không cần lo xem có được ăn bữa sau hay không, có quần áo mặc hay không, có bị cha mẹ bán vào kỹ viện làm kỹ nữ hay làm tôi tớ không.”

Uyển Nhi ngồi bên cạnh lẳng lặng lắng nghe.

“Vẻ tiêu sái mà ta thể hiện… chỉ là giả tạo.” Phạm Nhàn nói.

Ánh mắt Phạm Nhàn nhìn mặt biển sáng lấp lánh, “Thật ra nàng nên biết, có thể nói ta là người sống cố gắng nhất, khổ cực nhất và chăm chỉ nhất trên thế giới này.”

Uyển Nhi gật đầu. Cho dù là trong những năm tháng ở Thương Sơn sau ngày cưới, Phạm Nhàn vẫn không quên việc tu hành hai lần mỗi ngày. Thực ra, với cảnh giới và quyền lực hiện tại của Phạm Nhàn, y hoàn toàn không cần phải chăm chỉ khắc khổ đến vậy. Mọi người thường chỉ thấy vẻ ngoài lộng lẫy rực rỡ của Tiểu Phạm đại nhân, nhưng thực sự không thể tưởng tượng được, y đã bỏ ra bao nhiêu mồ hôi và nỗ lực để đạt được như vậy.

“Từ khi còn nhỏ, ta đã sống như vậy rồi.” Phạm Nhàn chậm rãi nói, “Không ai hiểu được vì sao ta lại đối xử khắt khe với chính mình như vậy.”

Uyển Nhi chỉ hiểu một phần, nên cô lặng lẽ lắng nghe y nói.

Phạm Nhàn dừng lại một chút, chậm rãi nhắm mắt, đối mặt với gió biển Đạm Châu, thì thầm: “Thật ra nguyên nhân rất đơn giản… ta không muốn chết.”

“Ta không muốn chết.”

“Giống như một câu ta thường nói lúc còn nhỏ, sau cơn say mới biết tình yêu sâu đậm, sau khi chết mới nhận thức được giá trị của sinh mệnh. Người chưa từng chết vĩnh viễn không thể hiểu cái chết đáng sợ cỡ nào.”

“Ta muốn sống sót trên thế gian này, cho nên ta nhất định phải trở nên tàn nhẫn, phải khiến mình trở nên cường đại.”

“Hơn nữa, nàng không biết đâu, khi nàng đã quen với việc nằm trên giường không thể nhúc nhích, muốn tự hành hạ mình nhưng cũng không thể cử động nổi một ngón tay… Rồi bỗng nhiên trời cao ban cho nàng một cơ hội tự hành hạ mình, nàng sẽ vô cùng biết ơn trời xanh, đồng thời cực kỳ hứng thú đi tự hành hạ mình.”

Phạm Nhàn đắm chìm trong hồi ức của hai kiếp. Uyển Nhi ở bên cạnh y lại hoàn toàn không hiểu gì cả, có phần bối rối khi nhìn vào dung mạo thanh tú của y, thấy trên gương mặt ấy đột nhiên toát lên một vẻ thành thục, tang thương không phù hợp với tuổi tác của y. Trong thâm tâm cô cũng thầm xúc động, cảm thấy cõi lòng mình cũng hòa theo Phạm Nhàn, dâng lên một nỗi buồn khó mà tả nổi, khó mà giải thích nổi.

Uyển Nhi đôi mắt ngấn lệ, khó khăn lắm mới nhón chân lên, nắm góc áo, giúp Phạm Nhàn lau khóe mắt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xa-dieu-ta-dung-ai-luyen-vo-cong
Xạ Điêu, Ta Dùng Ai Luyện Võ Công
Tháng mười một 3, 2025
gia-toc-quat-khoi-tu-moi-ngay-tinh-bao-bat-dau
Gia Tộc Quật Khởi: Từ Mỗi Ngày Tình Báo Bắt Đầu
Tháng 2 9, 2026
cao-vo-mot-giay-tang-10-nam-cong-luc-them-khoc-giao-hoa.jpg
Cao Võ: Một Giây Tăng 10 Năm Công Lực, Thèm Khóc Giáo Hoa
Tháng 2 7, 2026
tu-thi-gia-toc-phu-dao-cau-truong-sinh.jpg
Từ Thị Gia Tộc, Phù Đạo Cầu Trường Sinh
Tháng 3 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP