Chương 1062: Cái chết của một cung nữ 5
Ba tên tiểu thái giám trợn mắt há hốc mồm.
Cung nữ lúc đầu còn mang vẻ kiêu căng, giờ sắc mặt đột ngột tái nhợt, giọng the thé vang lên:
“Đây không phải của ta! Đây không phải của ta!”
Để tránh bị hiềm nghi, Hồng Trúc không tự tay tham gia tìm kiếm. Nhưng khi thấy một thái giám từ dưới giường của cung nữ kia lôi ra viên ngọc, hắn vẫn không kìm được thở dài, lắc đầu nhìn nàng.
Cung nữ này chính là người đã đưa khăn thêu tới Quảng Tín cung trước đó. Sắc mặt nàng trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn. Chỉ nghe “bộp” một tiếng, nàng đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt Hồng Trúc, giọng run rẩy:
“Tiểu Hồng công công… chuyện này không liên quan đến ta, không liên quan đến ta… thật sự không liên quan đến ta…”
Ba tên thái giám thực sự đã trộm mảnh ngọc liếc nhìn nhau, trong lòng đầy nghi hoặc. Chẳng phải mảnh ngọc này đã được bán ra khỏi cung rồi sao? Vì sao giờ lại đột nhiên xuất hiện ở Đông Cung, hơn nữa còn nằm trong tay cung nữ kia?
Sau lưng ba người lạnh toát mồ hôi. Tang vật đã bị tìm thấy, ai biết lát nữa thẩm tra sẽ moi ra thêm những chuyện gì nữa.
Hồng Trúc nhíu mày nhìn cung nữ đang quỳ trước mặt, thở dài nói:
“Trói lại, chờ nương nương định đoạt.”
Mấy tên thái giám khỏe mạnh lập tức tiến lên, đè cung nữ kia xuống đất rồi dùng dây thừng trói chặt. Nàng đã hoảng loạn đến mức không còn biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ không ngừng kêu la rằng mình vô tội, chưa từng thấy mảnh ngọc này.
Hồng Trúc lắc đầu, quay người đi về phía trước cung để trình báo.
Ba tên thái giám nhìn nhau. Một kẻ gan dạ hơn bước theo, đi sát phía sau Hồng Trúc, hạ giọng nói:
“Công công, vừa rồi ý của nương nương là nếu tìm thấy vật kia thì trực tiếp đánh chết kẻ phạm tội… Nếu bây giờ tới bẩm báo, e rằng nương nương trong lòng không vui, ảnh hưởng tới công công thì không hay.”
Hồng Trúc dừng bước, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Chuyện này quá lớn. Chúng ta vẫn nên chờ các chủ nhân quyết định. Phận làm nô tài, không nên can thiệp quá nhiều.”
Trong mắt tên thái giám kia lóe lên vẻ thất vọng.
Hắn vốn định mượn tay Hồng Trúc giết chết cung nữ kia. Bất kể mảnh ngọc kia vào cung lại bằng cách nào, chỉ cần người chết, ngọc về, thì tuyệt đối không thể tra ra đến đầu bọn họ.
Nhưng hắn không ngờ Hồng Trúc vẫn kiên quyết muốn bẩm báo Hoàng hậu.
“Việc này đâu chỉ đơn giản như vậy.”
Hồng Trúc cười nhạt, lạnh lùng liếc hắn một cái.
“Chẳng lẽ chỉ mình cô ta to gan đến mức trộm đồ trong cung? Chắc chắn phải có kẻ khác giúp che giấu. Cho dù không có người giúp, thì thứ này cũng không thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây. Nhất định phải điều tra tỉ mỉ, mới tìm ra được ngọn nguồn.”
Tim tên thái giám kia như rơi xuống hầm băng.
Ngọn nguồn… nếu thực sự truy xét đến cùng, chẳng phải sẽ bắt tới ba người bọn họ sao?
Dù vậy, hắn không dám lộ ra nửa điểm, chỉ dè dặt hỏi dò:
“Không biết… nương nương sẽ xử trí như thế nào?”
“Nếu thật sự tìm ra kẻ họa trong cung…”
Hồng Trúc thở dài.
“Bị lôi ra đánh chết còn coi là may mắn. Chỉ e sẽ bị tống vào Thiên Lao, để đám người của Giám Sát viện giày vò.”
Tên thái giám kia đảo mắt một vòng, kinh hãi nuốt nước bọt:
“Dù sao đây cũng là chuyện trong cung. Nếu để người của cung đình và Giám Sát viện tra xét, chỉ e… nương nương cũng mất mặt. Hay là… chúng ta tự điều tra trước?”
Hồng Trúc như bị lời này thuyết phục. Khóe mắt hắn lướt qua, vừa hay bắt gặp sát ý lóe lên trong mắt tên thái giám kia.
Hắn cười khẽ, gật đầu:
“Điều tra cho thật kỹ vào.”
๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Nhưng khi tới trước tẩm cung, Hồng Trúc lại đổi sang một bộ mặt khác.
Hắn trước tiên bẩm báo toàn bộ những tin tức đã điều tra được cho Hoàng hậu, sau đó vô cùng thành tâm khuyên bà nên xử trí khoan dung. Dù sao mấy ngày nay Thái hậu đang ăn chay, nếu trong cung xảy ra án mạng, e rằng lão nhân gia sẽ không vui.
Hoàng hậu ban đầu tức giận vô cùng, nhưng sau khi nghe Hồng Trúc khuyên bảo, tâm trạng dần dần bình ổn lại.
Bà cầm mảnh ngọc trong tay, chậm rãi vuốt ve, nhíu mày nói:
“Có lý. Tội chết có thể tha, nhưng tội sống thì không thể miễn. Truyền lệnh xuống, đánh thật nặng cho ta!”
Hồng Trúc nhận lệnh, định lui ra phía sau, nhưng Hoàng hậu gọi hắn lại:
“Ngươi đi đâu? Chỉ cần truyền lệnh là được. Ngươi ở lại đây với bản cung. Từ trước tới nay ta vẫn nghe ngươi khoe tay nghề của mình, dệt cho ta một túi lưới sợi vàng để buộc mảnh ngọc này.”
Gương mặt Hoàng hậu vô cùng bình tĩnh, không để lộ bất kỳ tâm tư nào.
Trong lòng Hồng Trúc thầm mừng rỡ. Hắn nghĩ, nếu để mình trực tiếp chủ trì việc thẩm vấn, ai biết có bị liên lụy vào hay không.