Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-dao-doc-hanh.jpg

Đại Đạo Độc Hành

Tháng 4 23, 2025
Chương 1757. Lời cuối sách tương lai thời gian Chương 1756. Đại Đạo độc hành
su-thuong-toi-nguu-tong-mon.jpg

Sử Thượng Tối Ngưu Tông Môn

Tháng 1 23, 2025
Chương 938. Chương kết: Hôn lễ Chương 937. Tiêu diệt!
truc-tiep-binh-su-tinh-toan-mang-cau-ta-mo-rong-chinh-nghia.jpg

Trực Tiếp Bình Sự Tình, Toàn Mạng Cầu Ta Mở Rộng Chính Nghĩa

Tháng 1 6, 2026
Chương 214: Tu la trường? Không tồn tại! (đại kết cục) Chương 213: Phỉ Phỉ tỷ muốn tới Phiêu Lượng quốc!
nguoi-da-trung-nien-tinh-bao-cua-ta-moi-ngay-doi-moi.jpg

Người Đã Trung Niên, Tình Báo Của Ta Mỗi Ngày Đổi Mới

Tháng 2 6, 2026
Chương 495: Long mạch chi tổ Chương 494: Cùng sảnh mới thực vật
nhu-lai-nhat-dinh-phai-bai.jpg

Như Lai Nhất Định Phải Bại

Tháng 1 20, 2025
Chương 233. Thế giới mới Chương 232. Bàn Cổ chi đạo
dong-thuat-trong-the-gioi-marvel.jpg

Đồng Thuật Trong Thế Giới Marvel

Tháng 1 21, 2025
Chương 325. Chung kết Chương 324. Cường giả chi chiến
me-vu-cau-sinh-tu-thang-hoa-van-vat-bat-dau-vo-dich.jpg

Mê Vụ Cầu Sinh: Từ Thăng Hoa Vạn Vật Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 1 7, 2026
Chương 145:Công phòng chiến Chương 144:Lòng tin mười phần!
live-stream-giam-dinh-do-co-chuc-mung-dai-ca-vui-nhac-com-tu.jpg

Live Stream Giám Định Đồ Cổ, Chúc Mừng Đại Ca Vui Nhấc Cơm Tù

Tháng 1 18, 2025
Chương 477. Hết bản cảm nghĩ Chương 473. Mục tiêu, là toàn thế giới đồ cổ
  1. Khánh Dư Niên
  2. Chương 1050: Thái độ quyết định tất cả 3
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 1050: Thái độ quyết định tất cả 3

๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑

Phạm Nhàn đột nhiên cảm thấy một chút khoái trá, y muốn nhìn thấy vẻ thẹn quá hóa giận, vẻ điên cuồng của người đàn ông trung niên kia, muốn phá vỡ sự bình tĩnh giả tạo của Hoàng đế, dày xéo cõi lòng vị bệ hạ này.

Nói cho cùng, tất cả mọi người đều chỉ là một lũ tàn nhẫn.

๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑

Ngày hôm ấy, trời quang mây tạnh, mặc dù mùa xuân chưa đến nhưng trời đã trong xanh, hai hàng cây cao chót vót bên rìa đường lớn ngoài cổng thành kinh đô như đang nhe nanh múa vuốt đe dọa những kẻ rời xa quê hương này.

Một dãy xe ngựa màu đen nối đuôi nhau đi ra từ trong cổng thành, xếp hàng dọc lề đường, đồng thời chờ đợi đám đông phía trước giải tán. Một thanh niên vén rèm xe bước ra, đứng trước xe ngựa, dựa vào mái che, nhìn về phía xa xăm, khẽ nhíu mày tự nhủ: “Sao lại như vậy nhỉ?”

Thanh niên đó chính là Phạm Nhàn. Giờ đã tới tháng hai, y không còn lý do nào để ở lại kinh đô. Hơn nữa trong tình hình hiện tại, y đương nhiên biết mình càng rời xa kinh đô càng tốt, có vậy thì sau này mới không bị kéo xuống vũng nước đục. Chỉ có điều việc Tư Tư mang thai khiến y hơi đau đầu… Lúc sau trong phủ bàn bạc cẩn thận một phen, quyết định để Uyển Nhi ở lại kinh đô để chăm sóc, còn y một mình lên đường đến Giang Nam.

Hôm nay chính là ngày y rời kinh đô. Đã có vết xe đổ lần trước, y không thông báo cho nhiều người, thậm chí những sĩ tử trẻ tuổi trong Thái Học viện cũng không biết tin tức này, chuyến đi này có vẻ khá yên lặng, càng tôn thêm vài phần cô đơn.

Phạm Nhàn nhìn những tướng sĩ Khánh Quốc đang xếp hàng trước mặt, khẽ nhíu mày.

Không lâu sau, bên phía đội ngũ tạm biệt có vài kỵ binh tách ra, bọn họ trực tiếp quay trở lại, chạy về phía đội xe của Phạm Nhàn. Khi tiếng vó ngựa vọng lại, Phạm Nhàn nhẹ nhàng mỉm cười, xuống khỏi xe ngựa chờ đợi.

Người dẫn đầu đoàn kỵ binh là một quan quân, trên người hắn ta mặc áo giáp mỏng, dáng vẻ oai hùng, phía sau là mấy vị trợ thủ.

Vị quan quân này cưỡi ngựa tới trước mặt Phạm Nhàn rồi mới xoay người xuống ngựa, động tác gọn gàng nhanh nhẹn. Đợi khi hắn tháo miếng giáp trên mặt, để lộ gương mặt tuấn tú dịu dàng, mới phát hiện ra người này chính là Thế tử của Tĩnh Vương gia, Lý Hoằng Thành.

“Không ngờ hai huynh đệ chúng ta lại đồng thời rời kinh.” Lý Hoằng Thành vỗ mạnh lên vai Phạm Nhàn, cười nói.

Phạm Nhàn lắc đầu, thở dài và nói: “Đang yên lành ở kinh đô, sao lại phải nhập ngũ? Nam nhân trong thế gian, đương nhiên phải kiến công lập nghiệp, nhưng không nhất định phải đi kiếm trên chiến trường… Nếu như Vương gia không nói cho ta, ta còn chẳng biết ngươi có kế hoạch này.”

Khánh Quốc đã chinh phục thiên hạ từ trên lưng ngựa, tác phong dân chúng mạnh mẽ đơn giản, ngay cả con cháu hoàng tộc cũng học cưỡi ngựa và võ nghệ từ nhỏ; trong thế hệ trước đã có thói quen đi tòng quân xuất chinh; trong thế hệ này thì Đại hoàng tử là tấm gương mẫu mực, đi lên từ một vị trí giáo quan nho nhỏ, vươn mình trở thành Đại tướng quân.

Lý Hoằng Thành im lặng trong chốc lát rồi nói: “Ngươi cũng biết mà, nếu như ta ở lại kinh đô, chắc chắn phụ vương sẽ giam ta trong phủ… Chuyện đó chẳng khác nào ngồi tù, ta thà tới phía tây đối đầu với lũ Hồ kỳ dị quái đản còn hơn chịu uất ức như vậy.”

Phạm Nhàn im lặng một lúc lâu rồi mới chậm rãi ngẩng đầu lên nói: “Ngươi nhất định phải bảo trọng, nếu không trong ta sẽ rất áy náy.”

“Nếu có thể khiến trong lòng ngươi cảm thấy áy náy, lần này xuất chinh cũng coi như không uổng.” Lý Hoằng Thành hơi ngạc nhiên, sau đó nụ cười nở: “Sống trên cõi đời này, chung quy cũng phải tìm cho mình một số mục tiêu, lần này ta gia nhập quân đội tây chinh, đâu phải chỉ để thỏa mãn ước mơ thuở nhỏ.”

Phạm Nhàn nói: “Ta không biết ngươi còn có lý tưởng cuộc đời như vậy, ta còn tưởng lý tưởng cuộc đời của ngươi chỉ nằm trên mấy con thuyền hoa…”

Hai người nhìn nhau cười, nhận ra xung quanh còn có nhiều người, không tiện trò chuyện sâu hơn. Lý Hoằng Thành nắm cương ngựa, cùng Phạm Nhàn đi song song tới chỗ đường lớn trên sườn dốc. Nơi này không có nhiều cành lá, ánh mặt trời ảm đạm bị tách thành từng mảng lạnh lẽo.

Một không gian yên tĩnh, không ai có thể nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai người.

Lý Hoằng Thành im lặng trong chốc lát, trên gương mặt dần dần hiện lên nụ cười nhẹ nhõm, thoải mái nói: “Những việc đã xảy ra trong hai năm qua đã giúp ta thấy rõ… Trong kinh đô, ta không chơi lại ngươi, ngay cả lão nhị cũng không chơi lại ngươi… Như thế cũng tốt, cứ kinh đô lại cho ngươi chơi, ta tới phía tây chơi.”

Phạm Nhàn cười khổ, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-lanh-chua-duy-chi-co-ta-la-sa-doa-de-quoc.jpg
Toàn Dân Lãnh Chúa: Duy Chỉ Có Ta Là Sa Đọa Đế Quốc?
Tháng 2 1, 2025
c02ad054fe58201508b71f000f3ec4b0
Hồng Hoang Thanh Thiên Đạo Chủ
Tháng 1 18, 2025
tu-huong-toi-bat-dau-che-ba-giai-tri.jpg
Từ Hướng Tới Bắt Đầu Chế Bá Giải Trí
Tháng 2 3, 2025
bat-dau-danh-dau-hang-ti-vo-hon.jpg
Bắt Đầu Đánh Dấu Hàng Tỉ Võ Hồn
Tháng 2 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP