Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tien-tu-khoan-da-nuong-tu-nha-ta-khong-the-khong-co-ta.jpg

Tiên Tử Khoan Đã! Nương Tử Nhà Ta Không Thể Không Có Ta!

Tháng 1 10, 2026
Chương 528: Nhân tộc Phong Dương Quân Chương 527: Ma Uyên
khung-bo-song-lai.jpg

Khủng Bố Sống Lại

Tháng 1 18, 2025
Chương 1613. Phiên ngoại: Tửu điếm cố nhân Chương 1612. Phiên ngoại 7 Rơi ngục
hong-hoang-ta-la-hong-van-thien-menh-thanh-thanh

Hồng Hoang: Ta Là Hồng Vân, Thiên Mệnh Thành Thánh

Tháng mười một 12, 2025
Chương 800: sáu thánh luyện Hồng Vân, Hồng Mông cuối cùng phá toái Chương 799: Hồng Hoang phá diệt, Hồng Vân xuất quan
xuyen-viet-den-linh-khi-thuc-tinh-tam-quoc

Xuyên Việt Đến Linh Khí Thức Tỉnh Tam Quốc Ta Vô Địch Rồi

Tháng 10 19, 2025
Chương 394 hành trình mới Chương 393 Thiên hạ quy nhất
truong-sinh-phap-su.jpg

Trường Sinh Pháp Sư

Tháng 2 3, 2025
Chương 495. "Hệ thống ngươi quản cái này gọi vô cùng tốt giết cấp 1 Boss?!" Chương 494. Như nghẹn ở cổ họng
do-thi-vo-hiep-the-gioi-dai-khao-sat.jpg

Đô Thị Võ Hiệp Thế Giới Đại Khảo Sát

Tháng 1 22, 2025
Chương 614. Cuối cùng chi kiếp Chương 613. Lại bàn Phong Thần Đại La sơ thành
toan-dan-dai-hang-hai-ta-bat-dau-mot-dau-tau-ma

Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma

Tháng 1 6, 2026
Chương 1184: Chấn động Chương 1183: Lựa chọn kết quả
cau-sinh-chung.jpg

Cầu Sinh Chủng

Tháng 1 18, 2025
Chương 542. Thái Hư Chí Tôn! Chương 541. Đao thế quét ngang Đại Thiên vực!
  1. Khánh Dư Niên
  2. Chương 1003: Ôi, nước mắt 4
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 1003: Ôi, nước mắt 4

Trở lại nơi ở bên cạnh hoàng thành, trong một góc tối, Phạm Nhàn kiểm tra kỹ lưỡng xem những cái bẫy nhỏ mình mà bố trí khi đi khỏi có bị ai phá hỏng hay không, xem ra trong một canh giờ ngắn ngủi vừa rồi không có ai đến phiền mình. Y duỗi ngón tay ngắt đứt một sợi tóc đen, sau đó chấm một thứ gì đó lên mũi hai tên thái giám đang ngủ say kia.

Cuối cùng, y ngồi xuống giường, lấy từ trong lòng ra một bình ngự tửu mà mình tiện tay chôm được trên đường, rưới một chút lên cạnh giường, ngồi một lúc rồi gục đầu đi vào giấc ngủ.

Trong lúc ngồi trên xe ngựa, Phạm Nhàn không nhịn nổi quay đầu nhìn về phía bức tường cung đỏ thẫm kia, vô thức muốn tránh khỏi hoàng cung này càng xa càng tốt. Tuy đã nhiều lần bước chân vào cung, nhưng mỗi lần đều hệt như lần đầu tiên vào cung viếng thăm các nương nương, đều cảm nhận được ý vị lạnh lẽo kia.

Không liên quan đến thời tiết, chỉ là… lạnh lùng bạc bẽo.

Phạm Nhàn rất ghét ý vị này trong hoàng cung, nên y cũng ghét phải ở trong hoàng cung. Y thực sự thông cảm cho vị Hoàng đế bị giam cầm trong hoàng cung kia, tương tự, y thật sự không muốn trở thành Hoàng đế, đây không phải là làm bộ làm tịch, mà là thật sự.

Trong kiếp trước, một bài viết trên diễn đàn từng nói về những chỗ khổ sở tới không phải người của nghề Hoàng đế, vì vậy Phạm Nhàn muốn giữ quyền lựa chọn nghề nghiệp của mình. Có lẽ đây là mâu thuẫn lớn nhất giữa y và Trần Bình Bình.

Dắt theo trên eo mười vạn lượng vàng, cưỡi ngựa xuống Giang Nam, lưng đeo Thiên Tử kiếm, tay chưởng quản thế gian, những ngày tháng như thế có vẻ cũng không tồi.

Trong bốn Đại tông sư, thực ra cuộc sống của Diệp Lưu Vân là thoải mái nhất, chỉ có điều hắn còn cần Quân Sơn hội đưa bạc và phục vụ chu đáo.

Nhưng Phạm Nhàn không cần.

Đắm chìm trong tưởng tượng tươi đẹp, Phạm Nhàn nghiêng đầu nhìn thê tử của mình, dịu dàng vuốt ve mái tóc trên đầu nàng và nói: “Chỉ cần vài năm nữa, thiên hạ sẽ bình yên.”

“Vài năm sao?” Lâm Uyển Nhi nhếch môi, gắng gượng mỉm cười nói: “Mong là như vậy.”

“Chàng và mẫu thân trò chuyện ra sao?” Lâm Uyển Nhi đưa mắt nhìn ra cảnh phố xá ngoài cửa xe, đột nhiên hỏi.

Phạm Nhàn nhẹ nhàng đáp: “Chỉ trò chuyện sơ qua đôi chút, không có gì quan trọng. Hôm qua nàng có vẻ mệt mỏi, ngủ khá sớm, ta cũng không muốn ở lâu.”

“Thiếp chỉ là giả vờ ngủ thôi.” Lâm Uyển Nhi bình tĩnh đáp: “Nếu thiếp không giả vờ, hai người cũng không tiện trò chuyện.”

Phạm Nhàn im lặng một lúc lâu, bấy giờ y mới nhận ra thê tử đang cung cấp cho y cùng mẫu thân của mình một cơ hội thương lượng, một cơ hội để xem xem có thể thỏa hiệp hay không. Có điều… hai bên đã dính quá nhiều máu trên tay, khó mà rửa sạch và bắt tay nhau lần nữa.

Cảm nhận được vẻ trầm tư của phu quân bên cạnh mình, Lâm Uyển Nhi đột nhiên cảm thấy tinh thần mệt mỏi, cơ thể uể oải, nhẹ nhàng nói: “Bây giờ phải làm sao?”

Phạm Nhàn vẫn im lặng, nhẹ nhàng ôm thê tử vào lòng, không biết nên nói gì.

Uyển Nhi không từ chối vòng tay của y, nhẹ nhàng dựa đầu vào lồng ngực y. Trên khuôn mặt nàng, một vẻ lạnh lùng và tuyệt vọng thoáng qua, nước mắt bắt đầu tuôn rơi như những hạt ngọc trai, làm ướt áo của Phạm Nhàn.

Không phải Phạm Nhàn chưa từng suy nghĩ về cách giải quyết, nhưng mọi thứ đã diễn ra, y có thể cố gắng dập tắt hoài bão của Nhị hoàng tử, nhưng thực sự không có chút hy vọng nào trong việc thuyết phục Trưởng công chúa rút khỏi sân khấu khổng lồ của thiên hạ.

Đây là một cuộc tranh đấu, ta không chết thì là ngươi vong.

Còn Uyển Nhi là người ở giữa mọi sự việc này, rõ ràng cũng là người đáng thương nhất. Phạm Nhàn hiểu rõ điều này nhưng không thể thay đổi bất cứ điều gì. Y ôm chặt thê tử trong lòng, không biết vì sao, trong lòng anh cũng bắt đầu đau xót.

Một năm trước, Uyển Nhi từng nhắc nhở y, nói có khả năng mẫu thân đại nhân sẽ lại liên minh với Thái tử.

Nhớ lại lúc ấy, Phạm Nhàn không thể không ngả mũ trước trực giác nhạy bén của thê tử. Đồng thời y cũng hiểu được không phải Uyển Nhi không hiểu được dòng chảy ngầm mãnh liệt ẩn dưới bề mặt thái bình thịnh trị của Khánh quốc. Nhưng cô mắc kẹt giữa chúng, chỉ có thể giữ im lặng.

Cứ im lặng, đến mức như không còn thấy nữa.

Chính vì vậy, Phạm Nhàn càng cảm thấy hổ thẹn và áy náy với thê tử vì y không thể nói điều gì, thậm chí không thể đưa ra một lời hứa.

Bên cạnh, thê tử đang lặng lẽ khóc lóc.

Phạm Nhàn nhẹ nhàng đưa ngón tay lau đi giọt nước mắt trên mặt gương mặt cô.

Ngẩng đầu nhìn khung cảnh đường phố ngoài cửa sổ, trong lòng y thầm nghĩ, cho dù một người có hai cuộc đời nhưng vẫn có rất nhiều việc không thể thay đổi được, rất nhiều ước mơ không thể thực hiện được.

Diệp Khinh Mi như vậy, mà bản thân mình cũng vậy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-luyen-tieu-hao-thanh-mau-nhung-ta-vo-han-hoi-mau-a.jpg
Tu Luyện Tiêu Hao Thanh Máu? Nhưng Ta Vô Hạn Hồi Máu A!
Tháng 1 3, 2026
vinh-hang-thien-de.jpg
Vĩnh Hằng Thiên Đế
Tháng 2 3, 2025
trung-sinh-1999-bat-dau-bi-thanh-lanh-giao-hoa-danh.jpg
Trùng Sinh 1999: Bắt Đầu Bị Thanh Lãnh Giáo Hoa Đánh
Tháng 2 3, 2025
ta-thanh-nu-de-duong-thanh-tro-choi.jpg
Ta Thành Nữ Đế Dưỡng Thành Trò Chơi
Tháng mười một 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved