Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Vu Sư Từ Tu Sửa Móng Lừa Bắt Đầu

Vu Sư: Từ Tu Sửa Móng Lừa Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 573: Chung chiến! (END) Chương 573: Chung chiến! (1)
mot-quyen-nhay-mat-ha-guc-he-thong.jpg

Một Quyền Nháy Mắt Hạ Gục Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 347. Hồng hoang chúng thần Chương 346. Sát trời cao cung
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Bắt Đầu Thông Thiên Tu Vi, Ta Vô Địch

Tháng 1 16, 2025
Chương 170. Trấn sát, tân thế giới Chương 169. Trong hỗn độn chúa tể
vo-han-quay-nguoc-thoi-gian-cac-ha-ung-doi-ra-sao.jpg

Vô Hạn Quay Ngược Thời Gian, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?

Tháng 2 9, 2026
Chương 555: Nắm vô não mãng phu, đây còn không phải là tay cầm đem bóp Chương 554: Tông chủ cớ gì hại ta tiên tông a
nguoi-tai-hien-thuc-sieu-thoat-bi-ngan.jpg

Người Tại Hiện Thực, Siêu Thoát Bỉ Ngạn

Tháng 2 3, 2026
Chương 419:Một mắt tương lai ( Đệ bát càng! Nguyệt phiếu 10400 thêm! Cầu nguyệt phiếu!) Chương 418:Độ lượng pháp 10 cấp ( Canh thứ bảy! Nguyệt phiếu 10300 thêm! Cầu nguyệt phiếu!)
ta-ki-ten-van-nam-bi-my-nu-do-de-ra-anh-sang.jpg

Ta, Kí Tên Vạn Năm, Bị Mỹ Nữ Đồ Đệ Ra Ánh Sáng

Tháng 2 23, 2025
Chương 2015. Trận chiến cuối cùng, Long tộc hủy diệt chân tướng Chương 2014. Diệu Nhật Xích Long
bat-dau-di-bien-bat-hai-san-ta-that-khong-co-muon-lam-hai-vuong

Bắt Đầu Đi Biển Bắt Hải Sản: Ta Thật Không Có Muốn Làm Hải Vương

Tháng 2 6, 2026
Chương 750: Bụng cá giấu tiền cổ! Chương 749: Ba ba, cho một cái câu vị a!
5b9eae17c415ace02f3165aa0b2262ab

Bắt Đầu Đại Đế Cảnh, Chế Tạo Thái Cổ Thần Tông

Tháng 1 15, 2025
Chương 555. Ma Tổ vẫn lạc Chương 554. Bán ma thần
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 9: À Thì
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 9: À Thì

Hải Long nheo mắt nhìn, trong lòng dâng lên một luồng khí vừa hả hê vừa giận dữ. Con thỏ lông trắng muốt ấy, cái con đã khiến hắn lạc vào cái hang động quỷ quái, suýt chết đói, rồi lại “vô tình” đẩy hắn vào một cuộc phiêu lưu khó tin với viên linh châu. Bao nhiêu uất ức dồn nén bỗng chốc được dịp bùng phát. “Con thỏ chết tiệt, để lão tử bắt gặp được mi hôm nay là ngày tàn của ngươi!” hắn thầm chửi rủa, ánh mắt sáng quắc như tia lửa điện.

Hắn hạ thấp người, từng bước chân chậm rãi, từ từ tiến lại gần vị trí con thỏ. Thân pháp của Hải Long lúc này đã trở nên nhẹ nhàng và uyển chuyển hơn rất nhiều so với trước kia, như một kẻ săn mồi thực thụ đang rình rập con mồi. Hắn không hề phát ra một tiếng động nào, không khí xung quanh dường như cũng ngừng trôi, triệt để yên tĩnh. Hắn nín thở, tập trung mọi giác quan vào mục tiêu nhỏ bé đang say sưa với công việc đào bới của mình.

Con thỏ vẫn say sưa cặm cụi, cái mũi nhỏ xinh không ngừng dụi dụi vào lớp đất mục, đôi tai dài vểnh lên cảnh giác theo bản năng nhưng lại không bắt được bất kỳ tín hiệu nguy hiểm nào từ phía sau.

Nó dường như đang đào một thứ gì đó khá quan trọng, đến mức quên đi cả việc cảnh giác môi trường xung quanh. Cái mông trắng phau nhấp nhô nhịp nhàng theo từng nhát đào bới.

Chỉ còn vài bước chân nữa là Hải Long có thể vồ lấy nó. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị, vừa là sự quyết tâm báo thù, vừa là một chút tò mò về thứ mà con thỏ đang cố sức tìm kiếm.

Đúng lúc hắn chuẩn bị phóng người tới, con thỏ bỗng ngừng lại. Nó dùng hai chân trước đẩy mạnh một hòn đá nhỏ sang một bên, để lộ ra một khe nứt nhỏ dưới lòng đất. Từ khe nứt đó, một luồng ánh sáng xanh nhạt yếu ớt bỗng thoát ra, lập lòe trong bóng tối của nền hang động. Ánh sáng đó rất kỳ lạ, không phải ánh sáng phản chiếu thông thường, mà như có sinh mệnh, có sự sống bên trong.

Hải Long đột ngột khựng lại. Ánh sáng xanh đó khiến hắn nhớ đến viên linh châu trên tay mình, tuy yếu ớt hơn nhiều nhưng lại có cùng một loại “linh khí” tương tự. Con thỏ cũng như bị ánh sáng thu hút, nó ngừng đào, cúi sát đầu xuống khe nứt, cái mũi nhỏ hít hít ngửi ngửi đầy vẻ tò mò.

“Cái gì thế nhỉ?” Hải Long thầm nhủ. Sự tò mò đã lấn át ý định trả thù. Hắn quyết định không ra tay vồ lấy con thỏ ngay lập tức mà tiếp tục ẩn mình quan sát. Thứ mà con thỏ đang tìm kiếm có thể liên quan đến viên linh châu của hắn, hoặc ít nhất là một thứ gì đó khác thường.

Con thỏ cố gắng đưa chân trước vào khe nứt, nhưng khe nứt quá hẹp. Nó bắt đầu đào bới xung quanh khe nứt với một tốc độ nhanh hơn, hai tai vểnh lên cao, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ sốt ruột. Có vẻ như nó rất muốn lấy được thứ gì đó bên trong đó.

Hải Long kiên nhẫn đợi. Hắn dựa lưng vào một tảng đá lớn, viên linh châu trong tay hắn lúc này cũng đột nhiên phát ra một ánh sáng mạnh mẽ hơn một chút, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự hiện diện của một nguồn năng lượng tương tự. Ánh sáng từ linh châu và ánh sáng xanh từ khe nứt dưới lòng đất dường như đang có sự cộng hưởng, dù rất yếu ớt.

Con thỏ cuối cùng cũng đào đủ rộng. Nó rụt rè đưa một chân trước vào, rồi nhanh chóng rút ra, như thể bị một luồng khí lạnh lẽo nào đó làm giật mình. Nhưng sau đó, với một chút do dự, nó lại thò đầu vào trong, rồi đột nhiên dùng miệng ngoạm lấy một vật gì đó và kéo ra ngoài.

Vật đó là một viên đá nhỏ, chỉ bằng đốt ngón tay út của Hải Long, nhưng lại phát ra một ánh sáng xanh biếc rực rỡ. Ánh sáng này mạnh hơn nhiều so với luồng ánh sáng ban đầu từ khe nứt, nó tỏa ra một vầng sáng mờ ảo xung quanh viên đá, khiến cả khu vực nhỏ bé nơi con thỏ đang đứng như được bao phủ trong một làn sương xanh huyền ảo. Viên đá đó trông giống như một phiên bản thu nhỏ của viên linh châu mà Hải Long đang cầm, chỉ khác về màu sắc và cường độ ánh sáng.

“Linh thạch?!” Hải Long thốt lên trong đầu. Hắn đã đọc được về linh thạch trong những cuốn sách cổ mà Lão Gia Hỏa cất giữ. Đó là những viên đá chứa đựng linh khí thiên địa, cực kỳ quý hiếm, thường được dùng để tu luyện hoặc chế tạo bảo vật. Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể nhìn thấy chúng ở đây, trong một khu rừng bình thường như thế này, và lại do một con thỏ đào lên!

Con thỏ mừng rỡ, nó dùng hai chân trước ôm lấy viên linh thạch xanh biếc, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ thỏa mãn. Nó ngẩng đầu lên, như muốn khoe khoang chiến lợi phẩm của mình. Chính lúc này, ánh mắt nó chạm phải ánh mắt của Hải Long.

Ánh mắt xanh rực của con thỏ và ánh mắt sắc bén của Hải Long giao nhau trong không trung. Con thỏ chợt sững lại, như bị đóng băng. Nó nhìn chằm chằm vào Hải Long, đôi tai dài cụp xuống một chút, rồi đột nhiên, nó “chít chít” lên một tiếng kinh hoàng, quẳng viên linh thạch xanh biếc xuống đất và quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết.

“Đứng lại đó, con thỏ chết tiệt!” Hải Long hét lên. Hắn không ngờ con thỏ lại phản ứng nhanh như vậy. Hắn vội vàng nhặt viên linh thạch xanh lên. Viên linh thạch này khi chạm vào tay hắn bỗng nhiên nóng lên một chút, một luồng năng lượng thuần khiết nhẹ nhàng lan tỏa vào lòng bàn tay. Nó cho hắn một cảm giác rất dễ chịu, sảng khoái.

Hắn nhìn theo bóng con thỏ đang chạy trối chết vào sâu trong rừng, rồi lại nhìn xuống viên linh thạch xanh biếc trong tay. Hắn cười khẩy: “Con thỏ ngốc, xem ra ngươi lại vô tình giúp lão tử một phen rồi!” Hắn cười lớn, tâm trạng cực kỳ sảng khoái. Ý định trả thù con thỏ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự “cảm kích” không hề nhỏ.

“Bất quá nói thế nhưng hắn không biết tại sao lúc hắn rơi xuống, thì hắn đã ở trong hang động kia. “Không lẽ do ta quá đặc biệt điii” Hải Long tự luyến. “Bất quá khi Lão Gia Hỏa kia tỉnh lại, ta bắt Lão giải thích toàn bộ”” – Hắn nghĩ vậy, nhưng vẫn không ngăn được bản năng mách bảo.

Hải Long đột ngột lao tới, tốc độ nhanh hơn cả lúc con thỏ bỏ chạy. Chỉ trong vài tích tắc, hắn đã tóm gọn được con thỏ đáng thương đang cố gắng len lỏi qua các bụi cây. Con thỏ vùng vẫy trong tay hắn, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kinh hoàng, nhưng nó đã không thể thoát được.

“Hừm, ngươi nghĩ chạy là thoát được sao? Ngươi nợ ta một bữa ăn ra trò đấy, con thỏ chết tiệt!” Hải Long cười khoái trá, cảm giác hả hê dâng tràn. Hắn cầm chắc con thỏ, không quên nhặt lại viên linh thạch xanh biếc mà con thỏ vừa đánh rơi. Viên linh châu trên tay hắn vẫn đang tỏa ra ánh sáng bừng bừng, như một lời khẳng định cho sức mạnh mà nó mang lại.

Chẳng chần chừ thêm nữa, Hải Long nhanh chóng tìm một chỗ kín đáo, nhóm lửa và bắt đầu “xử lý” chiến lợi phẩm của mình. Với kinh nghiệm sống sót trong rừng từ nhỏ, việc làm thịt một con thỏ không quá khó khăn đối với hắn. Tuy nhiên, khi lột da con thỏ, Hải Long chợt nhận thấy điều khác lạ: thịt con thỏ này có một mùi hương thoang thoảng, rất nhẹ nhưng lại vô cùng dễ chịu, như mùi của các loại thảo mộc quý hiếm. Màu sắc của thịt cũng hồng hào một cách lạ thường, không giống thịt thỏ bình thường. Hắn thầm nghĩ: “Chắc là do nó sống trong hang động linh thiêng kia nên mới đặc biệt thế này chăng?”

Hắn nướng con thỏ trên lửa. Mùi thơm lan tỏa khắp khu rừng, quyến rũ đến lạ. Khi cắn miếng đầu tiên, Hải Long gần như sững sờ. Thịt thỏ mềm tan trong miệng, ngọt lịm và đậm đà, không hề có chút vị tanh nào.

Mỗi thớ thịt như tan chảy, mang theo một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Hắn chưa bao giờ ăn món gì ngon đến thế! Hắn ăn ngấu nghiến, quên hết mọi phiền muộn và những câu hỏi đang chất chứa trong đầu.

Trong lúc ăn, Hải Long không hề hay biết rằng, một luồng năng lượng kỳ diệu, tinh khiết từ thịt con thỏ đang dần thẩm thấu vào cơ thể hắn. Đây không phải là linh khí cuồn cuộn như từ viên linh châu, mà là một dòng chảy nhẹ nhàng, âm thầm bồi bổ vào từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào của hắn. Nó hòa quyện với linh khí mà hắn đã hấp thụ từ viên linh châu trước đó, lặng lẽ củng cố và tinh luyện cơ thể hắn ở một cấp độ sâu hơn, mà hắn hoàn toàn không nhận ra. Hắn chỉ cảm thấy một sự sảng khoái, khỏe mạnh hơn bao giờ hết.

Ăn xong con thỏ, Hải Long liếm mép đầy thỏa mãn. Hắn cảm thấy no căng bụng, và một sự ấm áp, dễ chịu lan tỏa khắp toàn thân. Hắn cất viên linh châu và viên linh thạch xanh biếc vào trong túi, quyết định giữ chúng thật kỹ để hỏi Lão Gia Hỏa sau.

Dù đã ăn uống no nê và thể lực tràn trề, đêm đã về khuya. Hải Long quyết định không về nhà ngay mà tìm một chỗ kín đáo dưới gốc cây cổ thụ lớn, cuộn mình lại và chìm vào giấc ngủ. Đêm đó, hắn có một giấc ngủ sâu đến lạ thường, không mộng mị, không lo âu, như thể mọi gánh nặng đều đã được trút bỏ.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua kẽ lá, đánh thức Hải Long. Hắn mở mắt, cảm thấy toàn thân sảng khoái chưa từng có. Không còn chút mệt mỏi nào sau một đêm lang thang và một bữa ăn thịnh soạn. Hắn vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai, cường tráng của cơ thể. Có một cảm giác rất khác lạ, như thể hắn vừa trải qua một cuộc “tái sinh” vậy.

“Thật sự là nhớ mùi vị của con thỏ đêm qua…” Hắn lẩm bẩm, vẫn còn vương vấn dư vị ngọt ngào của món thịt thỏ đặc biệt. Hắn thèm đến mức muốn quay lại tìm thêm một con nữa, nhưng lý trí mách bảo hắn cần phải về nhà ngay lập tức. Hắn vẫn còn nhiều câu hỏi cần được giải đáp từ Lão Gia Hỏa.

Nhưng trước khi về, Hải Long chợt nhớ đến một thứ quan trọng. Hắn vội vàng lục lọi trong túi áo, may mắn thay, một vài cây linh thảo mà hắn đã cẩn thận hái được trên núi vẫn còn đó. Hắn đã định bụng mang chúng về cho Lão Gia Hỏa.

Với linh thảo trong tay, Hải Long không chần chừ nữa. Hắn phi tốc về nhà. Ngôi nhà sập xệ của hắn vẫn đứng đó, nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Vừa bước chân vào sân, hắn đã thấy Lão Gia Hỏa đang ngồi trầm ngâm bên bàn đá, chén trà trên tay đã nguội lạnh. Vẻ mặt Lão đầy lo âu và mệt mỏi. Lão Gia Hỏa vốn là một người già nua, yếu ớt, giờ đây lại càng hốc hác hơn.

“Lão Gia Hỏa! Con về rồi!” Hải Long không kìm được mà gọi to.

Lão Gia Hỏa giật mình ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão già nua ấy đầu tiên là vẻ hoài nghi, rồi nhanh chóng chuyển sang kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy Hải Long đang đứng sừng sững trước mặt, toàn thân không một vết xước, thậm chí còn có vẻ cường tráng hơn trước.

“Hải Long? Ngươi… ngươi đã đi đâu? Ngươi không sao chứ? Ta… ta đã lo lắng cho ngươi muốn chết!” Lão Gia Hỏa đứng bật dậy, bước nhanh tới chỗ Hải Long, đôi tay run run đưa ra sờ lên vai hắn, như muốn xác nhận đây không phải là ảo ảnh.

Hải Long mỉm cười trấn an: “Con không sao, Lão Gia Hỏa. Con đã gặp một chút chuyện, nhưng con đã về rồi. Hơn nữa, con còn có thứ này muốn cho Lão xem.” Hắn giơ gói linh thảo lên.

“Linh thảo?” Lão Gia Hỏa nheo mắt nhìn gói linh thảo trong tay Hải Long, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. “Những loại linh thảo này… sao ngươi lại có được chúng? Chúng rất hiếm” Lão nhìn Hải Long với ánh mắt đầy nghi hoặc, xen lẫn một chút lo lắng. “Chẳng lẽ ngươi đã đi vào những nơi nguy hiểm đó?”

Hải Long gãi đầu, cười hì hì: “À thì… cũng có chút chuyện. Nhưng bây giờ không phải lúc nói chi tiết, Lão Gia Hỏa. Điều quan trọng là có những linh thảo này, chúng ta phải đi tìm Thái Đức !”

“Lão Gia Hỏa đừng lo!” Hải Long vỗ ngực

Lão Gia Hỏa nhìn Hải Long, không kìm được mà nhíu mày. Lão cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ ở Hải Long, một luồng sinh khí mạnh mẽ đang toát ra từ hắn. Dù không biết lý do, nhưng Lão vẫn tin vào lời hắn. “Được rồi, Hải Long. Chúng ta đi ngay. Càng sớm càng tốt.”

Không phí thời gian, Hải Long giúp Lão Gia Hỏa chuẩn bị một ít vật dụng cần thiết, rồi cẩn thận cõng lão trên lưng. Lão Gia Hỏa rất gầy yếu, nên Hải Long không cảm thấy chút nặng nhọc nào. Hắn phi tốc lao đi, băng qua những con đường mòn quen thuộc dẫn sâu vào rừng núi.

Quả thật, thể lực của Hải Long đã tăng lên đáng kể. Hắn chạy một mạch không ngừng nghỉ, vượt qua những con dốc, những đoạn đường lầy lội mà trước đây hắn phải rất vất vả mới có thể vượt qua. Lão Gia Hỏa trên lưng hắn cũng kinh ngạc không thôi. “Hải Long, ngươi… ngươi đã làm gì mà thể lực lại cường tráng đến vậy?”

Hải Long cười lớn: “Chuyện dài lắm, Lão Gia Hỏa. Khi nào đến nơi, con sẽ kể cho Lão nghe toàn bộ. Nhưng bây giờ, cứ để con cõng Lão cho nhanh.”

Khi họ đến gần một con suối nhỏ, Hải Long chợt thấy có bóng người. Hắn cảnh giác hạ Lão Gia Hỏa xuống, ẩn nấp sau bụi cây rậm rạp. Hắn nheo mắt nhìn. Ở bờ suối bên kia, có một cô gái trẻ đang cúi mình bên dòng nước, mái tóc đen dài xõa xuống vai, dáng người thanh mảnh, uyển chuyển. Nàng đang dùng một chiếc gáo tre múc nước, vẻ mặt có vẻ mệt mỏi.

“Đình Hiền!” Lão Gia Hỏa khẽ thốt lên, giọng nói đầy ngạc nhiên.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-tiet-giao-ca-chep
Hồng Hoang: Tiệt Giáo Cá Chép
Tháng mười một 10, 2025
ta-tu-hong-hoang-cau-den-tay-du.jpg
Ta, Từ Hồng Hoang Cẩu Đến Tây Du
Tháng 1 24, 2025
ten-minh-tinh-nay-hop-phap-nhung-co-benh.jpg
Tên Minh Tinh Này Hợp Pháp Nhưng Có Bệnh
Tháng 1 26, 2025
vo-thuong-dao-chu
Từ Tẩu Âm Đấu Đảo Bắt Đầu Trở Thành Đạo Chủ
Tháng 10 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP