Chương 89: Lục Địa Biến Đổi
Cơn đại địa chấn nguyên thủy xé toạc mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống, nhưng sự im lặng sau tiếng nổ kinh hoàng còn đáng sợ hơn vạn lần. Đó là một sự im lặng chết chóc, bị bóp méo bởi những tiếng “ầm ầm” trầm đục không ngừng của bầu trời và những tiếng gầm gừ yếu ớt của bầy quái vật.
Hải Long và Thái Đức tỉnh lại.
Cảm giác đầu tiên là đau đớn dữ dội, như thể từng thớ thịt, từng khớp xương trong cơ thể vừa trải qua một trận nghiền nát khủng khiếp. Đầu óc họ quay cuồng, một cơn đau buốt lan tỏa từ đỉnh đầu xuống sống lưng. Họ không biết mình đã ngất đi bao lâu, chỉ cảm thấy cơ thể nặng trịch, dính đầy bụi bặm và bùn đất.
Hải Long khẽ rên lên, cố gắng cử động. Cậu cảm thấy một cái gì đó cứng và lạnh lẽo đang đè lên mình. Mắt cậu từ từ mở ra, chỉ thấy một màu xám đục.
“Đức… Thái Đức…” Hải Long thều thào, giọng khản đặc.
Bên cạnh, Thái Đức cũng đang từ từ lấy lại ý thức. Hắn ho sặc sụa, nhổ ra một ngụm bùn đất. “Ư… Long? Chuyện gì… đã xảy ra?”
Họ loạng choạng ngồi dậy, dùng tay chống xuống đất. Khi ánh mắt dần thích nghi với môi trường xung quanh, cả hai đều sững sờ. Đại Việt mà họ biết đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khung cảnh siêu thực, điên rồ và hoàn toàn xa lạ.
“Chúa ơi…” Thái Đức thì thầm, giọng lạc đi.
Họ đang ở trên một mảng đất đá lởm chởm, như thể bị nhấc bổng lên từ một nơi nào đó rồi thả xuống. Quần áo của cả hai rách bươm, bẩn thỉu đến mức không nhận ra được màu gốc, tóc tai rối bù, mặt mũi lấm lem.
Toàn bộ quang cảnh xung quanh đã thay đổi đến mức không thể nhận ra.
Những ngọn núi mà họ từng thấy đã biến thành những khối đá khổng lồ, sắc nhọn, như những chiếc răng nanh của một con quái vật khổng lồ đâm thẳng lên bầu trời. Tuy nhiên, điều kỳ dị nhất là cách chúng phân bố. Các khối núi không còn tạo thành dãy, mà mọc lên đơn độc, cao vút, dốc đứng, tựa như những kim tự tháp tự nhiên được dựng lên một cách ngẫu nhiên. Giữa những khối núi đó là những vết nứt khổng lồ trên mặt đất, rộng hàng trăm mét, sâu hun hút không thấy đáy, từ đó những luồng linh khí hỗn loạn đủ màu sắc không ngừng cuộn xoáy trào ra.
Những khu rừng rậm rạp đã bị thay thế bởi một vùng đất hoang tàn, đất đai mang màu đỏ gỉ sét, nhưng lại có những thảm thực vật kỳ lạ mọc lên. Chúng không phải cây cỏ thông thường, mà là những loại thực vật phát sáng yếu ớt, có hình thù gai góc, như xương rồng nhưng lại có màu xanh lam hoặc tím sẫm.
Thậm chí, ngay bên cạnh họ là một tảng đá lớn, nhưng bề mặt lại phản chiếu ánh sáng như một tấm gương kim loại. Khi Hải Long chạm vào, nó lạnh buốt và cứng như thép, không hề giống bất kỳ loại đá tự nhiên nào cậu từng thấy.
“Đây… không còn là Đại Việt nữa,” Hải Long lẩm bẩm. “Hay, đây chính là Đại Việt Hậu Đại Biến.”
Thái Đức lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. “Làm sao có thể? Chỉ một tiếng nổ thôi… nó đã xé toạc cả lục địa ư? Nhìn kia Long! Nhìn những cái khe nứt đó!”
Từ một khe nứt gần đó, một cột sáng màu xanh ngọc bích vọt thẳng lên trời, xoắn vào nhau với một cột sáng màu đỏ máu từ xa. Âm thanh “ầm ầm” của chúng va chạm nhau trên cao nghe như tiếng kim loại bị bóp méo, tạo ra những đốm lửa ma quái rơi xuống.
Các mảng lục địa mới đã hình thành. Một phần đất đá, nơi họ đang đứng, bị nâng lên cao hơn hẳn so với phần còn lại, tạo thành một cao nguyên lơ lửng được nối với mặt đất bằng một cầu đất đá mỏng manh, như một chiếc cầu tự nhiên. Phía xa, có những ngọn núi mọc ngược, phần đỉnh cắm xuống đất và phần rễ (hoặc là nền tảng) vươn lên bầu trời, tạo nên một cảnh tượng phi logic, vi phạm mọi quy tắc vật lý.
Cả hai ngước nhìn lên bầu trời. Cảnh tượng trên cao càng khiến họ thêm kinh hãi.
Bầu trời Đại Việt Lục không còn là một màu xanh quen thuộc. Thay vào đó, nó là một hỗn hợp kinh hoàng của hai màu sắc đối lập, đan xen, giao chiến không ngừng.
Màu tím sẫm u ám, mang theo vẻ cổ xưa, tà khí, chiếm lĩnh phần lớn bầu trời phía Nam. Nó cuộn xoáy như một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sét đen huyền bí, như những đường nứt trong chính không gian.
Màu vàng kim lấp lánh, thuần khiết và thiêng liêng, đối chọi gay gắt ở phía Bắc. Vầng sáng này rực rỡ, lung linh, như thể một tấm gương vô hình đang phản chiếu ánh sáng từ một thế giới thần tiên.
Hai màu sắc này không hòa quyện, mà liên tục va chạm vào nhau ở đường ranh giới vô hình ngay trên đầu họ, tạo ra những đợt sóng năng lượng vô hình khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, khó thở. Đây chính là tiếng gầm thét của vũ trụ, là tàn dư của hai nguồn năng lượng khổng lồ chạm vào nhau.
“Bầu trời…” Hải Long nuốt nước bọt. “Nó như đang bị xé đôi.”
Thái Đức chợt nhớ ra điều gì đó. “Hai con Báo đâu rồi?”
Hải Long hốt hoảng nhìn xung quanh. “Không thấy! Chúng biến mất rồi. Cơn chấn động đó quá lớn, có lẽ chúng đã bị dịch chuyển đi nơi khác, hoặc…” Cậu không dám nói ra khả năng tồi tệ hơn.
Cơn khát và sự kiệt sức bắt đầu hành hạ họ. Quần áo rách nát, bẩn thỉu khiến họ cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Phía trước có nguồn nước,” Hải Long đột nhiên chỉ tay về phía trước.
Qua một khe nứt nhỏ trên mặt đất, nơi những thảm cỏ màu xanh kỳ lạ đang mọc lên, một con suối nhỏ đang chảy. Nước suối trong vắt, nhưng lại mang một màu xanh lam đậm lạ thường, và hơi nước bốc lên từ nó có màu vàng nhạt, như một thứ sương mù mỏng manh.
Dù có chút e ngại trước sự quái dị của dòng suối, cơn khát và nhu cầu vệ sinh cơ thể đã chiến thắng.
“Đi thôi. Dù có độc thì cũng không thể chết ngay được,” Thái Đức nghiến răng, bước chân tập tễnh.
Họ lê bước đến bên bờ suối. Khi đến gần, một cảm giác mát lạnh và một mùi hương thanh khiết, như mùi hoa cỏ dại, xộc vào mũi họ.
Họ dùng tay vốc nước lên rửa mặt. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Khi những lớp bụi bẩn và bùn đất bị rửa trôi, làn da của họ trở nên sạch sẽ, và thậm chí những vết trầy xước nhỏ trên cơ thể dường như đã dịu đi.
“Nước này… có đặc biệt,” Hải Long ngạc nhiên. “Mặc dù rất loãng, nhưng có b
“Uống thôi,” Thái Đức không do dự, vục mặt xuống uống một ngụm lớn.
Khi họ uống vào, một luồng khí ấm áp, dễ chịu lan tỏa trong bụng. Sức lực như được phục hồi đôi chút.
Trong lúc rửa ráy, họ cởi bỏ lớp quần áo rách nát, chỉ còn lại lớp áo lót bên trong cũng đã tả tơi. Họ dùng nước suối để rửa sạch quần áo, hy vọng nó sẽ giúp họ dễ chịu hơn.
“Nhìn đi Long,” Thái Đức chỉ vào một vật thể đang trôi lềnh bềnh. “Cái gì đây?”
Nó là một mảnh vỡ nhỏ, phát sáng yếu ớt như ngọc bích, trôi nổi trên mặt nước. Hải Long vớt lên. Khi cầm vào, một luồng linh khí thuần khiết truyền vào tay cậu.
“Đây là… nhưng nó còn thuần khiết hơn bất cứ sức mạnh nào ta từng thấy,” Hải Long kinh ngạc. “Cơn đại biến này không chỉ phá hủy, nó còn tạo ra những thứ mới.”
Đột nhiên, cả hai đồng loạt ngẩng đầu. Từ phía khe nứt, nơi cột sáng màu xanh ngọc bích vừa trào ra, một tiếng gầm thét vang vọng, không phải của quái vật mà là một âm thanh bí ẩn, cổ xưa.
Từ một vết nứt không gian lớn trên bầu trời, nơi màu tím sẫm và vàng kim giao thoa, một luồng khí đen đặc quánh trào ra, theo sau là những bóng hình phi kiếm.
Họ mặc trang phục tối màu, gương mặt lạnh lùng, mang theo khí tức hắc ám quen thuộc mà Hải Long đã từng cảm nhận được ở những tên tu sĩ tà phái.
Nhưng, điều khác biệt là sức mạnh của họ. Mỗi người đều phát ra một luồng uy áp mạnh mẽ, vượt xa những tu sĩ cấp thấp mà họ từng đối mặt.
“Tu sĩ… tu sĩ từ vết rách không gian!” Thái Đức rít lên.
Họ đã nghe lỏm được cuộc đối thoại cuối cùng trước khi ngất đi: Khuyết Vũ Long và Bạch Hạo Thần, hai người đứng đầu hai thế lực, và lời nhắc đến “dị bảo sắp xuất thế”.
Vừa lúc đó, từ một vết rách không gian khác nằm sâu trong vùng trời màu vàng kim, những bóng hình khác xuất hiện. Họ mặc trang phục sáng màu, thân thể tỏa ra ánh sáng vàng kim lấp lánh, lướt đi nhẹ nhàng trên không trung mà không cần vật phụ trợ. Đây chính là phe thuần khiết mà Bạch Hạo Thần dẫn đầu.
“Hai phe đối lập đã đến rồi,” Hải Long thì thầm, nắm chặt mảnh linh thạch nhỏ trong tay. “Chúng ta phải ẩn nấp ngay!”
Cả hai nhanh chóng mặc lại quần áo rách nát, bò nép mình vào một khe đá lớn gần đó, cố gắng điều chỉnh hơi thở về mức thấp nhất.
Những bóng hình từ hai phe bắt đầu phân tán, lướt qua khu vực của họ. Họ có vẻ đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt quét qua những khe nứt địa chất, những cột sáng linh khí.
Một tu sĩ phe hắc ám, cưỡi trên một con thú khổng lồ có đôi cánh bằng xương, lướt ngang qua ngay trên đầu họ. Con thú đó có đôi mắt đỏ ngầu, và nó gầm gừ khi đi qua, khiến cả Hải Long và Thái Đức nín thở.
“Linh khí hỗn loạn quá mạnh, những người này sẽ không dễ dàng tìm thấy chúng ta,” Thái Đức thì thầm. “Đây chính là trận đổ máu mà tên Khuyết Vũ Long đã nhắc đến.”
Ngay lúc đó, bầu trời đột nhiên rung chuyển mạnh mẽ hơn. Vùng giao thoa giữa màu tím sẫm và vàng kim bỗng chốc bùng lên một luồng ánh sáng trắng chói lòa, như thể hai mặt trời đang va vào nhau.
Từ tâm điểm ánh sáng đó, một tiếng vọng vang vọng khắp Đại Việt Lục, không phải tiếng nổ, mà là một âm thanh trầm hùng, đầy uy lực, như một lời tuyên ngôn cổ xưa.
Ầm ầm…
Cột sáng vàng kim từ Bắc và cột sáng tím sẫm từ Nam đồng thời giáng xuống.
Ở phía Bắc, nơi Bạch Hạo Thần đang đứng, họa đồ cổ xưa trong tay hắn ta đột nhiên mở ra. Từ họa đồ, một nguồn ánh sáng rực rỡ bắn lên trời, tạo thành một vòng tròn pháp trận khổng lồ, bao phủ một vùng đất rộng lớn. Trong phạm vi pháp trận đó, những vết nứt địa chất đang lành lại, những loại cây cỏ xanh tốt mọc lên với tốc độ kinh hồn, tạo thành một vùng đất thiên nhiên thuần khiết đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn xung quanh.
Ở phía Nam, nơi Khuyết Vũ Long đứng, cây bút lông của hắn ta xoay tròn, vẽ lên không trung một vòng xoáy hắc ám khổng lồ. Từ vòng xoáy đó, những linh khí tà ác cuộn xoáy, hóa thành những quái vật bóng đêm không ngừng sinh sôi, chúng gầm thét, xé rách không gian, và bắt đầu tấn công khu vực pháp trận của Bạch Hạo Thần.
“Chúng ta đang ở ngay giữa chiến trường,” Hải Long nói, ánh mắt kiên định. “Nhưng… những dị biến này… nó cho ta một cảm giác kỳ lạ.”
Hải Long nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn đang trào ra từ khe nứt.
“Ta cảm thấy… sự sống và sự hủy diệt đang cùng tồn tại. Nguồn linh khí này không chỉ là hỗn loạn, nó đang tái tạo lại thế giới. Đại Việt đã bị xé nát, nhưng linh hồn nó đang dùng sức mạnh cuối cùng để kiến tạo một cơ thể mới.”
Thái Đức trợn tròn mắt nhìn bạn mình. “Cơ thể mới?”
“Đúng vậy,” Hải Long mở mắt ra, ánh mắt sáng rực. “Những dị biến này, những mảnh linh thạch thuần khiết này… đây là dấu hiệu của một kỷ nguyên mới. Những dị bảo đang xuất thế, không chỉ là những vật phẩm, mà là chìa khóa để điều khiển, hoặc kiểm soát sự tái tạo của Đại Việt Lục này. Hai phe kia đến là vì điều đó.”
Hải Long nhìn về phía bầu trời, nơi hai nguồn năng lượng đang đối chọi nhau.
“Nếu chúng ta muốn sống sót và tìm lại được Báo chúng ta phải thích nghi với Đại Việt mới này, và tìm ra dị bảo trước khi chúng rơi vào tay những kẻ kia.”
Bỗng nhiên, mảnh linh thạch trong tay Hải Long rung lên, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, như phản ứng với một luồng linh khí từ xa. Hải Long cảm nhận được một lực hút nhẹ, hướng về phía một ngọn núi mọc ngược cách đó không xa.
“Hướng đó,” Hải Long chỉ tay. “Có thứ gì đó đang gọi ta.”
Thái Đức gật đầu, sự kinh hãi ban đầu đã biến thành ý chí chiến đấu. “Được! Dị bảo, hay cái gì đó có thể giúp chúng ta mạnh lên. Hãy đi thôi, Long. Kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết.”
Hai chàng trai, với quần áo rách nát, thân thể đầy vết thương nhưng ánh mắt rực lửa, bò ra khỏi chỗ ẩn nấp, bắt đầu hành trình sinh tồn và khám phá trong Đại Việt Lục đầy rẫy sự quái dị và nguy hiểm.