Chương 45: Màn Kịch Đêm Túy Vân Hiên
Hải Long cùng Thái Đức và Đình Hiền đang say sưa trong không khí náo nhiệt của Túy Vân Hiên. Tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói rộn ràng và mùi hương thức ăn, rượu ngon quyện vào nhau, tạo nên một không gian tràn đầy sức sống.. Hắn nhấp từng ngụm nhỏ, thưởng thức hương vị tuyệt hảo và vẫn giữ sự cảnh giác, lắng nghe mọi lời bàn tán xung quanh.
Thái Đức thì hoàn toàn đắm chìm vào màn biểu diễn của các ca nữ, đôi mắt sáng rực nhìn những vũ điệu uyển chuyển trên sân khấu. Cậu ta vốn dĩ hiền lành, ít khi ra ngoài nên dễ bị cuốn hút bởi những điều mới lạ.
Đình Hiền, mặc dù tỏ vẻ điềm tĩnh hơn, nhưng khóe môi hắn ta cũng khẽ nở nụ cười khi nhìn những cô gái xinh đẹp múa hát, và thỉnh thoảng lại đưa tay đẩy gọng kính, ánh mắt tinh tường quét qua khắp sảnh. Ba người bạn đã lâu không được thoải mái như vậy, cùng nhau ăn uống, nói cười, tâm sự những chuyện riêng tư.
Họ bàn về những dự định tương lai. “Thật sự, sau chuyến này, ta muốn quay về làng một chuyến,” Thái Đức chợt nói, giọng có chút bùi ngùi. “Đã lâu rồi ta chưa về thăm gia đình. Ta nhớ mùi hương của ruộng đồng, nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng ở quê.”
Đình Hiền gật đầu. “Ta cũng vậy. Dù ở Lục Gia cuộc sống có tốt hơn, nhưng ta vẫn nhớ mái nhà tranh vách đất của mình. Chắc chắn sau khi công việc ở đây ổn định, chúng ta sẽ cùng nhau trở về.”
Hải Long lắng nghe, lòng hắn cũng dâng lên một nỗi nhớ nhà da diết. Làng của hắn, nơi có mái nhà cũ kỹ, nơi có những kỷ niệm thơ ấu. “Chắc chắn rồi,” hắn nói, ánh mắt xa xăm. “Chúng ta sẽ cùng nhau trở về. Nhưng trước mắt, chúng ta còn phải học hỏi nhiều hơn nữa ở đây.”
Trong lúc ba người đang vui vẻ chuyện trò, Hải Long bất chợt cảm nhận được một luồng ánh mắt quen thuộc đang hướng về phía mình. Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông. Và rồi, hắn nhìn thấy một gương mặt mà hắn không bao giờ quên: Lạch Khứ, con trai Thành chủ Bạch Vân.
Hắn ta đang ngồi ở một bàn gần sân khấu, xung quanh là vài tên công tử bột ăn chơi trác táng, vẻ mặt Lạch Khứ vẫn toát lên sự kiêu ngạo thường thấy, nhưng đôi mắt hắn ta lại có chút lờ đờ vì rượu, và một vẻ khó chịu lướt qua khi ánh mắt hắn ta chạm phải Hải Long.
Lạch Khứ, sau cái đêm thua cuộc nhục nhã trong cuộc thi rượu, vẫn luôn mang trong lòng sự căm phẫn đối với Hải Long. Hắn ta vẫn không thể tin được mình lại bị một gia đinh nhà quê đánh bại. Từ đêm đó, hắn đã tìm cách trả thù, nhưng dường như chưa có cơ hội. Bây giờ, khi nhìn thấy Hải Long đang ngồi thoải mái ở Túy Vân Hiên, Lạch Khứ lập tức nhíu mày, ánh mắt hắn ta xoáy sâu vào Hải Long, đầy vẻ dò xét và thù hằn.
“Tên gia đinh lúc trước… hắn tên gì?” Lạch Khứ đột nhiên hỏi tên người hầu theo hắn, giọng điệu có chút gắt gỏng.
Tên người hầu, một gã gia đinh trung niên, lập tức cúi đầu. “Bẩm thiếu chủ, hắn tên là Lục Hùng. Chính là tên gia đinh đã thắng thiếu chủ trong cuộc thi rượu ở Lục Gia phủ hôm nọ.” Gã nói thêm, giọng điệu có chút miễn cưỡng nhưng vẫn đầy đủ thông tin: “Gần đây, hắn ta còn được Gia chủ Lục Khải trọng dụng, được phong làm hộ vệ riêng. Nghe nói, chuyến đi giao thương vừa rồi của Lục Khải trở về an toàn, có công rất lớn của tên này.”
Lạch Khứ nghe xong, đôi mắt hắn ta nheo lại, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua. “Thú vị… Rất thú vị…” Hắn ta lẩm bẩm, rồi đột nhiên nở một nụ cười ranh mãnh, đầy ẩn ý. Hắn ta đưa tay ra, ra hiệu cho tên người hầu. “Ngươi đâu, mau mang rượu lên! Ta muốn mời một người.” Hắn ta nói, ánh mắt vẫn không rời Hải Long, như một con rắn đang chuẩn bị siết chặt con mồi.
Hải Long cảm nhận được ánh mắt của Lạch Khứ, và hắn lập tức hiểu ra ý đồ của hắn ta. Hắn ta đang muốn gây sự. Hải Long khẽ nhíu mày, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn biết, mình không thể tránh khỏi cuộc đối đầu này.
Trong khi đó, Hải Long, Thái Đức và Đình Hiền vẫn đang ăn uống vui vẻ. Họ đã định sau khoảng một canh giờ nữa sẽ về lại làng để chuẩn bị tinh thần cho chuyến về quê. Mọi thứ dường như đang diễn ra suôn sẻ, cho đến khi…
Đột nhiên, tiếng nhạc trên sân khấu Túy Vân Hiên nhỏ dần, và một người quản sự của tửu lâu bước ra, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Hắn ta giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.
“Kính thưa quý khách gần xa!” Người quản sự cất giọng sang sảng, tiếng nói vang vọng khắp đại sảnh. “Hôm nay là một ngày đặc biệt! Túy Vân Hiên chúng ta vinh dự được đón tiếp quý khách nhân dịp tửu lâu tròn bảy mươi năm thành lập!”
Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên khắp sảnh. Khách khứa đều phấn khích. Bảy mươi năm là một con số ấn tượng đối với một tửu lâu.
“Và để tri ân quý khách đã luôn ủng hộ Túy Vân Hiên suốt bao năm qua,” người quản sự tiếp lời, giọng điệu đầy tự hào, “chúng tôi xin thông báo, lát nữa đây, sẽ có một màn biểu diễn đặc sắc nhất từ trước đến nay! Một màn biểu diễn chưa từng được công bố, được chuẩn bị công phu trong suốt nhiều tháng trời! Đảm bảo sẽ khiến quý khách mãn nhãn và không thể nào quên!”
Tiếng hò reo lại bùng nổ, còn lớn hơn trước. Ai nấy đều tò mò và háo hức chờ đợi màn biểu diễn đặc biệt này.
Trong góc phòng, Lạch Khứ vẫn đang nhìn chằm chằm vào Hải Long, trên tay đã cầm một chén rượu mới, do tên người hầu vừa mang đến. Hắn ta nở một nụ cười nham hiểm, đôi mắt ti hí đầy vẻ thách thức.
“Này Lục Hùng!” Lạch Khứ cất giọng, tiếng nói của hắn ta không lớn, nhưng lại như một mũi tên xuyên qua không khí ồn ào, bay thẳng đến tai Hải Long. Lạch Khứ đứng dậy, bước đến gần bàn của Hải Long, khuôn mặt hiện rõ vẻ kiêu ngạo. Hắn ta cầm chén rượu trên tay, nâng lên, làm bộ như muốn mời.
“Ta nghe nói ngươi gần đây rất được Gia chủ Lục Khải trọng dụng,” Lạch Khứ nói, giọng điệu đầy mỉa mai, cố tình nhấn mạnh từ “gia đinh”. “Thậm chí còn được phong làm hộ vệ riêng, nghe thật oai phong nhỉ?”
Thái Đức và Đình Hiền lập tức nhận ra sự bất thường. Thái Đức nắm chặt tay, Đình Hiền thì khẽ nhíu mày. Cả hai đều biết Lạch Khứ đang muốn gây sự.
Hải Long vẫn điềm tĩnh. Hắn từ từ đặt chén rượu của mình xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào Lạch Khứ, không hề né tránh. “Tiểu nhân chỉ là làm tròn bổn phận,” hắn đáp, giọng nói không nhanh không chậm, không biểu cảm.
Lạch Khứ cười khẩy, hắn ta tiến thêm một bước, đưa chén rượu đến gần Hải Long. “Bổn phận? Ha! Ngươi đúng là biết nói chuyện! Nhưng ta nghe nói, dù có làm hộ vệ riêng đi chăng nữa, thì vẫn chỉ là một tên gia đinh mà thôi. Ngươi có dám cùng ta uống chén rượu này không? Xem thử, lần này ngươi có còn ‘may mắn’ như lần trước không?”
Lúc trước vì uống thua Hải Long hắn ngất mấy ngày mới tỉnh lại, định tìm Hải Long nhưng mãi không thấy.
Lời thách thức của Lạch Khứ vang lên, đủ để những người xung quanh bắt đầu chú ý. Vài ánh mắt tò mò và thích thú bắt đầu đổ dồn về phía bàn của Hải Long. Lạch Khứ muốn làm nhục Hải Long ngay trước mặt đông đảo người trong Thành trấn Bạch Vân, ngay tại Túy Vân Hiên náo nhiệt này. Hắn ta muốn rửa mối nhục cũ.
Hải Long nhìn chén rượu trong tay Lạch Khứ, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí đầy mưu mô của hắn ta. Hắn biết, đây không chỉ là một lời mời rượu. Đây là một màn kịch được dàn dựng, một cái bẫy mà Lạch Khứ đã giăng sẵn. Hắn ta muốn Hải Long mất mặt, hoặc tệ hơn, muốn hắn tự chuốc lấy rắc rối.
Hải Long không trả lời ngay. Hắn khẽ nheo mắt. Màn biểu diễn đặc sắc của Túy Vân Hiên sắp bắt đầu, và Lạch Khứ lại chọn đúng thời điểm này để gây sự. Chắc chắn, hắn ta muốn màn kịch của mình được nhiều người chứng kiến.
Đình Hiền khẽ huých tay Hải Long, ra hiệu cho hắn không nên chấp nhận. Thái Đức thì lo lắng tột độ, nắm chặt tay, sẵn sàng đứng dậy bảo vệ bạn.
Nhưng Hải Long vẫn điềm nhiên. Hắn đã trải qua nhiều trận chiến, đối mặt với sinh tử. Lời thách thức này, so với những gì hắn đã trải qua, không đáng để hắn phải run sợ. Hơn nữa, hắn không phải là kẻ dễ dàng bị kẻ khác chèn ép. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng quyết đoán.