Chương 122: Dưới Tuyết, Không Có Đường Lùi
Gió Bắc Phong thổi xiết, từng lớp tuyết mịn quất vào mặt như kim châm. Hải Long cõng Lô Vân tiếp tục tiến về phía trước, mỗi bước chân đều nặng như đạp lên băng mỏng.
Trong áo hắn, một phần máu của kẻ đến từ Thiên Canh vẫn còn sót lại, tỏa ra hơi ấm yếu ớt. Nhờ nó, thân thể hai người chưa bị cái lạnh nuốt chửng. Nhưng Hải Long biết, đó chỉ là tạm thời. Hơi ấm đang tàn dần, giống như ngọn lửa nhỏ sắp cạn dầu.
Trên lưng, Lô Vân khẽ siết tay.
“Ca ca… huynh có chịu được không?”
Giọng cô bé rất nhẹ, gần như tan vào gió. Không phải vì lạnh, mà vì tội lỗi.
Hải Long không quay đầu lại.
“Chịu được.”
Hắn đáp ngắn gọn.
Lô Vân cắn môi. Một lúc lâu sau, cô bé mới nói tiếp, giọng run run.
“Chúng ta… vốn không thân thiết gì.”
“Vậy mà ca lại vì ta…”
Cô bé cúi đầu, trán chạm nhẹ vào lưng Hải Long.
“Nếu không… huynh để ta tự tìm cách cứu cha ta đi.”
“Ta không muốn nhìn huynh như vậy.”
Bước chân Hải Long khựng lại trong chốc lát.
Hắn không quay đầu, chỉ siết chặt hai tay đang giữ lấy đùi cô bé.
“Ngươi nghĩ,”
giọng hắn khàn đi vì gió,
“đến lúc này rồi, ta còn quay đầu được sao?”
Lô Vân im lặng.
Ngay lúc ấy
Một tiếng rẹt rất khẽ vang lên từ phía sau.
Không phải gió.
Không phải tuyết.
Hải Long dựng tóc gáy.
“Đây rồi.”
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
“Con bé ở đây.”
Hải Long quay phắt lại.
Cách đó không xa, trên một gò tuyết thấp, hai tên tu sĩ đứng sừng sững. Trên người chúng là áo choàng dày, trên trán khắc ấn ký mờ nhạt tu sĩ đến từ lục địa khác, pháp lực bị hạn chế, nhưng thân thể vẫn mạnh hơn phàm nhân rất nhiều.
Ánh mắt chúng khóa chặt Lô Vân.
“Đúng là nó.”
Tên thứ hai nheo mắt cười.
“Thứ mang liên kết với Tháp Cực Băng.”
Hải Long cảm thấy bàn tay Lô Vân run lên dữ dội.
Hắn siết chặt răng.
Tình huống này… thật sự không có đường sống.
Hắn không có linh lực.
Không có dị bảo.
Không có sức để đối đầu trực diện.
Tên tu sĩ thứ nhất bước lên một bước, giẫm tuyết kêu lạo xạo.
“Thằng nhãi.”
Hắn nhìn Hải Long như nhìn xác chết.
“Đặt con nhỏ kia xuống.”
Tên còn lại cười nhạt, tiếp lời.
“Ta còn có thể xem xét cho ngươi…”
“…chết kiểu gì cho thống khoái.”
Lô Vân hoảng hốt.
“Ca!”
Cô bé vội nói, giọng gần như vỡ ra.
“Ta lại liên lụy ca rồi!”
Cô cố vùng vẫy, muốn trượt khỏi lưng hắn.
“Ca để ta cho bọn họ đi!”
“Huynh chạy đi!”
Hải Long không buông.
Bàn tay hắn giữ chặt hơn, móng tay gần như cắm vào da.
“Im.”
Hắn nói rất khẽ, nhưng dứt khoát.
Hai tên tu sĩ thấy Hải Long chần chừ, ánh mắt trở nên mất kiên nhẫn.
“Không chờ nữa.”
“Giết thằng nhãi trước.”
Chúng tách ra hai hướng, bước nhanh trên tuyết.
Trong khoảnh khắc đó, Hải Long biết nếu không làm gì, cả hai sẽ chết ở đây.
Hắn hít sâu một hơi, tay phải thò vào áo.
Ngón tay chạm vào một vật tròn, lạnh.
Thứ hắn nhặt được từ xác tên kia.
Quả cầu kim loại nhỏ, bề mặt khắc rãnh lạ.
Lúc đó hắn không biết là gì.
Giờ thì hắn đánh cược.
Hải Long rút vật đó ra.
“Dừng lại!”
Hắn ném mạnh về phía trước.
Vật tròn lăn trên tuyết, dừng lại giữa hai tên tu sĩ.
Trong một nhịp thở
Không có gì xảy ra.
Không ánh lửa.
Không tiếng nổ.
Chỉ có gió thổi qua.
Hai tên tu sĩ sững người.
Rồi chúng phá lên cười.
“Ha ha ha!”
“Ngươi tưởng đây là gì? Đồ chơi à?”
Tên thứ nhất lắc đầu, ánh mắt đầy khinh miệt.
“Lựu nổ hỏng?”
“Hết trò rồi sao?”
Trái tim Hải Long chìm xuống.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Không có gì.
Tên tu sĩ bước tới, giơ tay
Ngay lúc đó.
Một tiếng “tách” rất nhỏ vang lên.
Không phải từ quả cầu.
Mà từ bên trong tuyết.
Ánh mắt Hải Long co rút lại.
Hắn chợt nhớ
Quả cầu kia…
không có ngòi nổ bên ngoài.
Mà là kích hoạt bằng nhiệt.
Hơi ấm còn sót lại từ máu Thiên Canh.
Bên dưới lớp tuyết lạnh buốt, nhiệt độ chênh lệch đạt tới ngưỡng.
Trong khoảnh khắc nhận ra
Hải Long gầm lên.
“Nằm xuống!”
Ánh sáng bùng lên.
Tuyết bị xé toạc.
Âm thanh nổ không lớn, nhưng sắc và gãy, như kim loại bị xé đôi. Sóng xung kích ép sát mặt đất, thổi bật hai thân người khỏi vị trí.
Một tên tu sĩ bị hất văng, đập mạnh vào tảng băng.
Tên còn lại lảo đảo, áo choàng cháy sém, ấn ký trên trán nứt toác.
Hải Long bị hất ngã, lăn vài vòng trên tuyết, vẫn ôm chặt Lô Vân trong lòng.
Tai hắn ù đi.
Mắt mờ dần.
Nhưng hắn còn sống.
Trong màn tuyết mù mịt, tiếng gầm giận dữ vang lên.
“Thằng nhãi…!”
Hải Long chống tay đứng dậy, máu chảy từ khóe miệng.
Hắn biết.
Đây chưa kết thúc.
Nhưng ít nhất
Hắn đã kéo được một nhịp thở từ tay tử thần.
Và ở Bắc Phong,một nhịp thở… đôi khi đủ để đổi mạng.
Hải Long sờ tay vào trong ngực, nơi hắn còn cảm nhận được hơi ấm mờ nhạt của viên linh châu.
“Này lão già, muốn để ta chết thật sao…”
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Không một tiếng đáp lại, không một gợn linh niệm. Chỉ có hơi nóng khô rát của Thiên Canh đang từng chút rút khỏi huyết mạch hắn. Hải Long cười khổ, tim trĩu nặng lần này, thật sự là đường cùng.
Hắn cắn răng, móc ra miếng đồng bí ẩn đã nhặt được trước đó. Bề mặt miếng đồng mờ đục, hoa văn cổ xưa như bị thời gian mài mòn, nhưng vừa xuất hiện, không khí quanh đó khẽ rung lên, yếu ớt mà rõ ràng.
Hải Long không do dự nữa.
Một tay hắn bế chặt Lô Vân, tay còn lại siết miếng đồng, chuẩn bị liều một phen.
Ngay khoảnh khắc ấy
Hai tên tu sĩ phía đối diện đồng loạt biến sắc.
Ánh mắt bọn chúng không còn là sự khinh miệt ban đầu, mà là tham lam trần trụi.
“Hải Sơn quyết…”
Cả hai gần như đồng thời thầm nghĩ, ánh nhìn dán chặt vào miếng đồng trong tay Hải Long, như sợ chớp mắt một cái nó sẽ biến mất.
Hải Long bắt được sự bất thường ấy. Trong lòng hắn chấn động.
Chỉ một miếng đồng… mà khiến hai kẻ này lộ ra bộ dạng như vậy?
Hắn lập tức hiểu ra thứ này quý giá hơn hắn tưởng rất nhiều.
Một tên tu sĩ bước lên trước, giọng không còn nặng sát ý, mà gấp gáp xen lẫn ép buộc:
“Tên kia! Đưa miếng đồng đó cho ta!”
Hắn nheo mắt, linh lực âm thầm tụ lại.
“Tuyệt đối đừng làm điều gì ngớ ngẩn. Mau lên!”
Tên còn lại cũng tiến thêm nửa bước, phong tỏa đường lui, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi miếng đồng, như dã thú nhìn con mồi hiếm thấy.
Lô Vân cảm nhận được bàn tay Hải Long run nhẹ. Nàng cắn môi, giọng khẽ nhưng đầy lo lắng:
“Ca ca…”
Hải Long hít sâu một hơi. Trong khoảnh khắc này, hắn hiểu rõ miếng đồng trong tay không chỉ là cơ hội sống sót, mà cũng có thể là án tử nếu dùng sai cách.
Ánh mắt hắn dần lạnh lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.
Đã muốn cướp… vậy thì xem ai mới là kẻ bị dắt mũi.
Hải Long khẽ nhếch môi, giơ miếng đồng lên ngang tầm mắt.
“Muốn ta đưa cho ai đây?”
Hai tên tu sĩ gần như đồng thời gầm lên:
“Ta!”
Âm thanh chồng lên nhau, gấp gáp và lộ liễu đến mức chính bọn chúng cũng sững lại trong thoáng chốc. Ánh mắt hai kẻ vô thức quay sang đối phương. Bề ngoài vẫn là vẻ đồng minh tạm thời, nhưng trong đáy mắt, sát ý và nghi kỵ đã cuộn lên như rắn độc quấn mình.
Hải Long nhìn thấy hết.
Trong lòng hắn lạnh dần.
Đúng như ta nghĩ… chỉ cần gieo mầm tham lam, bọn chúng tự khắc sẽ xé xác nhau.
Hai tên tu sĩ trao đổi ánh nhìn ngắn ngủi. Một tên hắng giọng, cố làm ra vẻ bình tĩnh:
“Đừng ầm ĩ. Trước tiên giết thằng nhãi này đã, sau đó… chia.”
Tên còn lại gật đầu, nhưng bàn tay nắm chặt chuôi binh khí, linh lực âm thầm tụ lại rõ ràng không hề có ý “chia” thật sự.
Hải Long bế chặt Lô Vân hơn. Hơi thở nàng yếu ớt, nhưng hắn cảm nhận được thân thể nhỏ bé kia đang run lên.
Hắn cúi đầu, nói khẽ chỉ đủ cho hai người nghe:
“Đừng sợ. Nhắm mắt lại.”
Lô Vân cắn môi, không đáp, nhưng ngoan ngoãn vùi mặt vào ngực hắn.
Hai tên tu sĩ không chờ thêm nữa.
“Giết!”
Gần như cùng lúc, cả hai lao tới. Nhưng chính khoảnh khắc ấy, sự nghi kỵ bộc phát mỗi kẻ đều chậm nửa nhịp, đề phòng đối phương ra tay sau lưng. Chỉ một sát na do dự đó, Hải Long đã động.
Hắn ném miếng đồng lên không trung.
“Muốn thì tự mà lấy!”
Hai tên tu sĩ biến sắc, đồng loạt nhào tới chụp lấy. Linh lực va chạm giữa không trung, một tiếng ầm trầm đục vang lên không phải do Hải Long, mà do chính hai kẻ kia tranh đoạt.
“Ngươi dám!”
“Buông ra!”
Binh khí va chạm, sát khí bùng nổ. Chỉ trong chớp mắt, từ đồng bọn, bọn chúng đã trở mặt thành tử địch.
Hải Long không nhìn lại.
Hắn quay người, dồn hết sức lực còn sót, cõng Lô Vân lao về phía rìa tàn tích. Mỗi bước chân như giẫm lên lửa, phổi bỏng rát, tầm mắt bắt đầu mờ đi. Nhưng hắn không dám dừng.
Phía sau, tiếng gào thét vang lên, lẫn trong đó là một tiếng kêu đau đớn bị chặn đứng giữa chừng. Không cần quay đầu, Hải Long cũng biết máu đã đổ.
Hắn nghiến răng.
Xin lỗi… ta không còn lựa chọn khác.
Gió nóng quất vào mặt, nhưng phía trước, một dải bóng tối mờ mịt hiện ra khe nứt giữa những khối đá cháy xém, đủ để một người chui lọt.
Hải Long lao vào đó đúng lúc một luồng linh lực cuồng bạo quét ngang phía sau, làm đá vụn bắn tung tóe.
Bóng tối nuốt chửng hai người.
Trong khe đá chật hẹp, Hải Long trượt xuống, lưng đập mạnh vào vách đá. Hắn ôm chặt Lô Vân, thở dốc từng nhịp nặng nề.
Một lúc lâu sau, bên ngoài chỉ còn tiếng gió rít và mùi máu tanh nhàn nhạt theo hơi nóng lan vào.
Lô Vân run rẩy mở mắt, thì thào:
“Ca ca… chúng ta… sống rồi sao?”
Hải Long dựa đầu vào đá, cười nhạt, giọng khàn đặc:
“Chưa đâu… nhưng ít nhất, tạm thời chưa chết.”
Ở nơi Thiên Canh khắc nghiệt này, hắn hiểu rõ cuộc chạy trốn mới chỉ bắt đầu.
Gió gào thét dữ dội hơn.
Sau lưng, tiếng bước chân nặng nề va đập trên nền đá cháy lạnh vang lên từng hồi, đều đặn và áp sát. Không cần quay đầu, Hải Long cũng biết chỉ còn một tên, và tên này… mạnh hơn.
Hải Long cõng Lô Vân chạy xuyên qua màn gió nóng lạnh giao thoa, hơi thở rối loạn. Máu Thiên Canh trong cơ thể hắn đã gần như cạn sạch, cảm giác nóng rực ban đầu tan đi, thay vào đó là cái lạnh thấu xương.
Hắn nghiến răng hỏi gấp:
“Còn cách Tháp Cực Băng bao xa?”
Lô Vân cố mở mắt, giọng yếu ớt, mang theo nỗi hoảng sợ không che giấu:
“C… còn rất xa… ca ca… không kịp nữa rồi…”
Câu nói ấy như nhát búa giáng thẳng vào tim.
Hải Long cúi nhìn đôi chân mình lớp da đã tái đi, từng đợt tê buốt lan lên tận đầu gối. Hàn khí Bắc Phong bắt đầu xâm nhập, đóng băng linh mạch. Mỗi bước đi giờ đây đều nặng như đeo đá.
Phía trước vực sâu.
Một khe nứt khổng lồ, không thấy đáy, hàn vụ cuộn lên như sương mù chết chóc. Chỉ cần trượt chân… là vĩnh viễn không quay đầu.
Phía sau tiếng cười lạnh lẽo vang lên.
“Ha ha… chạy nữa đi.”
Tên tu sĩ chậm rãi bước ra từ màn hơi nóng, áo bào phất phơ, linh lực bao quanh thân thể như lớp băng giáp mỏng. Ánh mắt hắn nhìn Hải Long chẳng khác gì nhìn một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Ta nghĩ ngươi không thể chạy được nữa rồi.”
Hải Long quay người lại, lưng chắn trước Lô Vân, tay nắm chặt đến bật máu. Trong đầu hắn, vô số suy nghĩ vụn vỡ lao qua đánh không lại, chạy không xong, lùi là chết.
Tên tu sĩ liếc nhìn vực sâu phía sau hắn, cười nhạt:
“Tự nhảy xuống… hay để ta động thủ?”
Lô Vân run rẩy, níu chặt vạt áo Hải Long:
“Ca ca… thả ta xuống… hắn sẽ không”
“Im.”
Giọng Hải Long trầm xuống, nhưng kiên quyết.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng lạnh đã chạm tới tim. Trong khoảnh khắc ấy, hắn buông bỏ do dự.
Hải Long chậm rãi đưa tay vào ngực, chạm đến viên linh châu vẫn im lìm từ đầu. Lạnh lẽo. Trống rỗng. Không một phản ứng.
Hắn cười khổ.
“Lão già… đúng là keo kiệt thật.”
Tên tu sĩ nhíu mày, linh cảm nguy hiểm thoáng hiện:
“Ngươi còn trò gì nữa?”
Hải Long không đáp.
Hắn quay đầu nhìn vực sâu lần cuối, rồi cúi xuống, nói rất khẽ bên tai Lô Vân giọng nói bình tĩnh đến lạ thường:
“Nắm chặt ta. Dù có chuyện gì xảy ra… đừng buông tay.”
Lô Vân mở to mắt:
“Ca ca…?”
Ngay khoảnh khắc tên tu sĩ lao tới
Hải Long bước lùi một bước.
Vực sâu mở ra dưới chân.
Gió gào thét bùng lên dữ dội, hàn vụ cuốn lấy hai thân ảnh nhỏ bé. Tên tu sĩ trợn mắt, vươn tay theo bản năng:
“Khoan!”
Quá muộn.
Hai người rơi xuống.
Thân ảnh Hải Long và Lô Vân bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn tiếng gió rít kéo dài vô tận. Tên tu sĩ đứng bên bờ vực, sắc mặt biến đổi liên tục, cuối cùng chỉ còn lại sự do dự và tham lam chưa kịp thỏa mãn.
Hắn nhìn xuống vực sâu mịt mù, nghiến răng:
“…Đồ điên.”
Trong bóng tối vô tận, khi ý thức Hải Long dần mờ đi, viên linh châu trong ngực hắn khẽ rung nhẹ một lần duy nhất.
Như thể… thức tỉnh.
Tiếng rung động trầm thấp vang lên từ viên linh châu, từng nhịp một, như tiếng trống cổ đánh thẳng vào linh hồn.
Hải Long mở to mắt.
Lô Vân cũng sợ đến mức nín thở.
Không phải rơi nữa.
Một lực vô hình nhẹ nhàng nhưng không thể cưỡng lại bao lấy hai người, kéo họ dừng lại giữa không trung, rồi chậm rãi nâng lên, như bị một bàn tay khổng lồ vô hình nắm lấy.
“Cái… cái gì thế này…” Lô Vân run rẩy.
Giọng nói già nua, khàn khàn, mang theo vẻ khó chịu vang lên ngay trong đầu Hải Long:
“Thật sự… ngươi rất phiền đấy, đứa nhóc này.”
Hải Long vừa mừng vừa tức, trong lòng suýt chửi thành tiếng.
Giờ mới chịu lên tiếng sao?!
Hai người được đặt nhẹ trở lại mép vực. Gió lạnh vẫn gào thét, nhưng không còn đáng sợ như trước.
Tên tu sĩ đang đứng cách đó không xa trợn trừng mắt.
Hắn lùi nửa bước, ánh mắt lần đầu xuất hiện vẻ hoảng loạn.
“Không thể nào… vừa rồi… rõ ràng đã rơi xuống”
Giọng lão già trong linh châu vang lên, trầm thấp mà uy nghi:
“Ngươi còn nhớ mười quyền kia không?”
Hải Long hít sâu, ánh mắt dần trở nên tập trung:
“…Nhớ.”
“Tốt. Nhưng đừng dùng như trước.”
“Ngươi chỉ học hình, chưa chạm được vào ý.”
Hải Long lập tức hiểu ra điều gì đó.
Hắn nhẹ nhàng đặt Lô Vân xuống phía sau, quay lưng lại che chắn cho nàng.
“Đứng yên. Dù có chuyện gì cũng đừng tới gần.”
Lô Vân gật đầu, mắt không rời khỏi bóng lưng hắn.
Hải Long bước lên một bước.
Hắn thả lỏng toàn thân.
Không siết quyền. Không gồng lực.
Theo chỉ dẫn vang lên trong đầu, hắn để hơi thở chìm xuống đan điền, từng nhịp hít thở hòa cùng nhịp rung của linh châu. Ngay khoảnh khắc ấy
Kinh mạch trong cơ thể hắn sáng lên.
Không phải ánh sáng nhìn thấy bằng mắt, mà là cảm giác như những con đường khô cạn bỗng được dòng nước nóng rực tràn qua.
“Rắc”
Một tiếng vang khẽ, giống như xiềng xích bị bẻ gãy.
Hải Long mở mắt.
Hơi nóng bùng lên từ lòng ngực, lan khắp toàn thân. Da hắn đỏ lên, hơi nước bốc ra mù mịt, gặp hàn khí liền phát ra tiếng xèo xèo như sắt nung đỏ gặp băng.
Tên tu sĩ biến sắc hoàn toàn.
“Khí tức này… không đúng!”
Hắn nghiến răng, linh lực bộc phát:
“Muốn chết!”
Không chờ thêm một khắc, hắn lao tới.
Bàn tay hóa trảo, hàn khí cuộn quanh, một trảo xé gió chụp thẳng vào cổ Hải Long.
“Quyền thứ nhất.”
Giọng lão già vang lên.
“Không phải đánh mà là mở.”
Hải Long bước lên nửa bước, xoay người, quyền không đánh thẳng mà lướt xiên, như mở ra một cánh cửa vô hình.
ẦM!
Hàn khí bị tách đôi, trảo lực trượt qua sát vai hắn, đánh nát vách đá phía sau.
Tên tu sĩ đồng tử co rút.
“Cái gì?!”
“Quyền thứ ba.”
“Mượn lực, không đối lực.”
Hải Long thuận đà xoay cổ tay, khuỷu tay bật ra như roi thép, đánh thẳng vào ngực đối phương.
Bịch!
Tên tu sĩ bị đánh bật lùi mấy bước, áo bào nổ tung, máu trào lên cổ họng.
Hắn gầm lên, hai tay kết ấn, hàn băng tụ lại thành lưỡi đao dài hơn một trượng, chém xéo xuống.
“Quyền thứ sáu.”
“Thân là núi.”
Hải Long hạ thấp trọng tâm, hai chân như cắm rễ vào đất. Đao băng chém xuống, nhưng khi chạm tới trước mặt hắn, lực thế đột nhiên trĩu nặng, như đập vào núi đá.
RẮC!
Lưỡi đao vỡ vụn.
Tên tu sĩ hoảng hốt chưa kịp lùi
“Quyền thứ mười.”
Giọng lão già chậm rãi.
“Kết.”
Hải Long tiến lên một bước cuối cùng.
Không hoa mỹ. Không gào thét.
Một quyền đơn giản, thẳng tắp.
ẦM—!!!
Không khí nổ tung.
Tên tu sĩ bị đánh bay ngược ra sau, thân thể xoắn vặn giữa không trung, xương cốt vỡ vụn, rơi xuống vực sâu vừa rồi, không kịp phát ra một tiếng kêu.
Im lặng.
Chỉ còn hơi nước bốc lên quanh người Hải Long, dần tan trong gió lạnh.
Hắn thở hắt ra một hơi, hai chân mềm nhũn, suýt quỵ xuống.
Lô Vân chạy tới, đỡ lấy hắn:
“Ca ca…!”
Giọng lão già vang lên lần cuối, mang theo chút mệt mỏi:
“Nhớ kỹ cảm giác này.”
“Lần sau… ta chưa chắc còn giúp kịp.”
Viên linh châu trở lại im lìm.
Hải Long nhìn xuống tay mình, ánh mắt phức tạp.
Hắn biết từ khoảnh khắc này, con đường phía trước… đã hoàn toàn khác.
Hải Long lúc này mới thực sự hiểu mười bài quyền kia đáng sợ đến mức nào.
Không phải vì uy lực vừa rồimà vì cảm giác còn sót lại trong cơ thể hắn.
Hơi nóng chưa tan hết, từng luồng khí ấm vẫn âm ỉ chảy trong kinh mạch, như than hồng bị chôn dưới tro tuyết. Hắn cúi đầu nhìn hai tay mình, các khớp ngón vẫn còn rung nhẹ, không phải vì sợ, mà vì chưa hoàn toàn thích ứng.
“Lão già?”
Hải Long thấp giọng gọi.
Im lặng.
Viên linh châu trong ngực hắn lạnh ngắt, không còn một tia dao động, như thể tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác. Hắn nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác rất khó tả
Rất lâu rồi… rất lâu rồi mới lại nghe thấy giọng nói ấy.
Lô Vân kéo nhẹ tay áo hắn, giọng đầy lo lắng:
“Ca ca… huynh không sao chứ? Người… người vẫn còn bốc khói kìa…”
Hải Long hoàn hồn, vội hạ thấp hơi thở, làm theo bản năng vừa học được. Hắn nhận ra chỉ cần điều chỉnh nhịp thở, luồng nhiệt liền ổn định lại, không còn bốc ra ngoài nữa.
“Không sao.”
Hắn mỉm cười, nụ cười mệt mỏi nhưng vững vàng.
“Chỉ là… hơi nóng thôi.”
Lô Vân nhìn hắn thật kỹ, ánh mắt vừa sợ vừa an tâm, như thể lần đầu tiên nàng thấy được hy vọng thật sự.
Hải Long quay người lại, bước về phía thi thể tên tu sĩ vừa rơi xuống mép vực. Gió lạnh thổi qua, nhưng lần này hắn không còn run rẩy. Ngược lại, thân thể hắn tự điều chỉnh, giữ nhiệt một cách kỳ lạ mười bài quyền kia không chỉ để đánh người.
Chúng là cách sống sót.
Hắn cúi xuống kiểm tra.
Tên tu sĩ này rõ ràng đã trải qua một trận ác chiến trước đó linh lực trong người hỗn loạn, kinh mạch có dấu hiệu tổn thương từ sớm.
“Nếu không phải vậy…” Hải Long thầm nghĩ, “vừa rồi chưa chắc ta thắng nổi.”
Hắn lục soát nhanh chóng.
Một mảnh đồng màu xám đậm, mặt ngoài khắc hoa văn cổ xưa, đường nét thô ráp nhưng ẩn ẩn khí tức.
Bên cạnh là hai túi đồ buộc chặt bằng dây da, mặt ngoài thêu hoa văn nhưng miệng túi bị phong kín, dù dùng lực thế nào cũng không mở được.
“Không mở được…”
Hải Long nhíu mày, rồi dứt khoát cất đi.
“Để sau.”
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở mảnh đồng.
Khi vừa cầm lên, trong đầu hắn bỗng vang lên ba chữ rõ ràng:
HẢI SƠN QUYẾT.
Không phải giọng nói, mà giống như ý niệm tự khắc.
Hải Long siết chặt tay, cảm nhận được sự trầm ổn như núi ẩn trong miếng đồng.
“Quả nhiên…” hắn khẽ nói, “bọn họ tranh giành không phải vô cớ.”
Hắn không do dự, nhét mảnh đồng vào trong ngực, sát bên linh châu.
Lần này viên linh châu không phản ứng, nhưng cũng không bài xích.
Hải Long đứng thẳng người, nhìn về phương xa.
Tuyết mù mịt, gió Bắc Phong cuộn lên từng lớp, nhưng ở tận cùng tầm mắt, một bóng dáng khổng lồ bằng băng mơ hồ hiện ra cao vút, lạnh lẽo, sừng sững giữa trời đất như một cột chống của thế giới.
Tháp Cực Băng.
Lô Vân cũng nhìn thấy, đôi mắt lập tức sáng lên:
“Ca ca… tới rồi… là tháp đó…”
Hải Long gật đầu.
Hắn cúi người, để Lô Vân trèo lên lưng. Lần này, bước chân hắn vững vàng hơn hẳn. Gió lạnh đánh vào mặt, tuyết quất lên da, nhưng thân thể hắn đã học cách chống lại.
Không cần máu Thiên Canh nữa.
Không cần liều mạng giữ ấm nữa.
Mỗi bước đi, hắn đều âm thầm vận chuyển quyền ý trong người nhẹ, chậm, ổn định.
Hải Long cõng Lô Vân, tiến thẳng về phía Tháp Cực Băng.