Chương 121: Trở Về
Dưới cái nắng như thiêu như đốt của Thiên Canh, khu chợ hiện ra như một vết khâu thô ráp vá vội lên thân thể thế giới vừa bị xé toạc.
Gần hai tuần kể từ ngày bảy lục địa va chạm, hỗn loạn ban đầu đã lắng xuống theo một cách rất… con người. Những kẻ sống sót học cách thích nghi nhanh đến tàn nhẫn. Lều vải, khung gỗ, mảnh kim loại méo mó được dựng lên thành từng dãy. Cờ hiệu đủ màu treo lủng lẳng, không mang ý nghĩa tín ngưỡng mà chỉ đơn giản là dấu hiệu: ở đây có thể trao đổi.
Tiếng rao vang lên khàn đặc trong không khí nóng rực. Không còn tiền bạc, không còn vàng bạc tiêu chuẩn. Ở đây, giá trị được đo bằng thứ giúp sống sót: nước, vải chịu nhiệt, da thú lạ, mảnh tinh thể không rõ nguồn gốc, thảo dược mọc sai mùa, thậm chí là thông tin.
Mùi mồ hôi, mùi bụi nóng, mùi kim loại gỉ và mùi máu khô hòa quyện, tạo thành một thứ hương vị rất riêng của thời hậu hỗn loạn.
Đồng Hoàng bước chậm rãi vào khu chợ.
Hắn khoác một chiếc khăn trùm đầu màu xám tro, che gần hết gương mặt. Dưới lớp vải thô ráp, ánh mắt hắn lặng lẽ quan sát từng chi tiết: cách người ta đứng quay lưng vào bóng râm, cách những kẻ mạnh chiếm vị trí trung tâm, cách những kẻ yếu nép sát rìa, tay luôn đặt gần vũ khí thô sơ.
Thiên Canh đã biến đổi. Không còn là vùng đất chỉ có gió nóng và cát cháy, mà là một điểm giao thoa. Người từ Bắc Phong mặc da thú dày cộm nhưng đã cắt bớt lớp lông. Kẻ đến từ Thổ Châu da sạm, hơi thở nặng mùi khoáng chất. Cả những tu sĩ Hằng Sa Thế Giới, trên người mang ấn ký áp chế, ánh mắt vẫn lạnh lẽo và cao ngạo.
Đồng Hoàng dừng lại trước một sạp chợ nhỏ. Trên tấm ván gỗ cháy sém bày đủ thứ lặt vặt: bình nước da thú đã cũ, dao găm mẻ lưỡi, vài mảnh kim loại ánh lên sắc xanh lạ lẫm, cùng một túi thảo dược khô được buộc sơ sài.
Ông chủ sạp là một lão nhân gầy nhom, da nhăn nheo như vỏ cây phơi nắng quá lâu. Đôi mắt lão híp lại, nhưng ánh nhìn thì linh hoạt và tinh ranh.
Đồng Hoàng hạ giọng, cố làm cho mình trông giống một kẻ lang bạt vô danh.
“Cho hỏi ông chủ… gần đây có quán rượu nào không?”
Nghe thấy hai chữ “quán rượu” lão nhân lập tức nở nụ cười rộng đến mức lộ cả hàm răng vàng xỉn.
“Ha ha, khách quan hỏi đúng chỗ rồi!”
Lão vỗ tay một cái, giọng nói cố tình lớn hơn bình thường.
“Rượu ở Thiên Canh bây giờ hiếm lắm, nhưng không phải là không có. Rượu đổi mạng, rượu đổi thông tin, rượu đổi… tất cả.”
Lão liếc nhanh từ đầu đến chân Đồng Hoàng, ánh mắt dừng lại rất ngắn, nhưng đủ để đánh giá: không mang theo hàng hóa, không lộ vũ khí, khí tức bình thường.
“Chỉ là…” lão kéo dài giọng, “khách quan định trả bằng gì?”
Đồng Hoàng im lặng.
Thế giới này, hắn chưa có gì trong tay. Không dị bảo, không linh thạch, thậm chí nước cũng phải xin từng ngụm. Hắn khẽ gật đầu, lùi lại nửa bước.
“Ta hỏi cho biết.”
Nụ cười của lão nhân thoáng chùng xuống, nhanh như một cái chớp mắt. Lão nhún vai, làm ra vẻ hào sảng.
“Không sao, không sao. Khách quan rảnh thì cứ đi xem, khu chợ này còn nhiều thứ lắm.”
Đồng Hoàng quay người, định rời đi.
Ngay lúc đó, một giọng nói trẻ trung vang lên phía sau.
“Ông chủ, cái này bán như nào?”
Đồng Hoàng khựng lại theo bản năng.
Hắn liếc qua khóe mắt.
Một thanh niên khoảng hai mươi đến hai mươi lăm tuổi đứng trước sạp. Thân hình cao lớn, vai rộng, cánh tay rắn chắc như được tôi luyện trong chiến đấu. Da ngăm, tóc buộc gọn ra sau. Trên người hắn là bộ trang phục pha trộn giữa da thú và vải thô, rõ ràng là đã qua nhiều lần vá víu.
Thanh niên chỉ vào một món đồ nằm ở góc bàn: một mảnh kim loại cong, bề mặt khắc những đường vân mờ như vết nứt đông cứng.
Đôi mắt lão chủ sạp lập tức sáng lên.
“À, cái này à?”
Lão cầm món đồ lên, xoay qua xoay lại trước ánh nắng, cố tình để ánh kim loại phản chiếu.
“Bảo bối đó. Từ Thổ Châu rơi sang, chịu nhiệt cực tốt. Mang bên người có thể giảm bớt cái nóng, lại còn cản được sát khí.”
Thanh niên nheo mắt.
“Nghe quen lắm. Thứ này… dùng kiểu gì?”
“Ha ha, dùng thế nào là chuyện của người mua.”
Lão cười khì, “Ta chỉ đảm bảo nó có giá trị.”
Thanh niên trầm ngâm một lát, rồi móc ra từ túi bên hông một túi nước da thú, thêm một mảnh tinh thể nhỏ màu nâu sẫm.
“Đổi.”
Lão chủ sạp giả vờ do dự, thở dài, lắc đầu, rồi cuối cùng vẫn nhận lấy, miệng không quên lẩm bẩm như chịu thiệt thòi lớn.
Trong lúc đó, thanh niên quay đầu, ánh mắt chạm vào Đồng Hoàng.
Cái nhìn ấy sắc và trực diện.
“Ngươi đứng chắn hàng ta làm gì?”
Giọng hắn không mang sát ý, nhưng đầy vẻ khó chịu.
“Không mua thì tránh ra.”
Đồng Hoàng không đáp. Hắn chỉ lặng lẽ gật đầu, xoay người rời khỏi sạp.
Không cần đôi co. Ở nơi này, tranh cãi vô nghĩa chỉ làm lộ điểm yếu.
Sau lưng, tiếng cười của thanh niên vang lên khi hắn cất món đồ vừa đổi được vào túi.
“Ha! Hôm nay đúng là gặp may.”
Đồng Hoàng đi sâu hơn vào khu chợ. Nắng vẫn gay gắt, nhưng ở đây đã có những tấm vải lớn căng lên tạo bóng râm. Dưới bóng tối nhân tạo ấy, những giao dịch khác đang diễn ra.
Ở rìa chợ, nơi ánh sáng mờ hơn, hắn thấy những nhóm người tụ tập. Tiếng nói nhỏ, tiếng cười khàn, tiếng thì thầm đầy ẩn ý. Phụ nữ, cả trẻ lẫn già, ăn mặc khác nhau, ánh mắt trống rỗng hoặc toan tính. Một số kẻ đàn ông say rượu thô, cười nói ầm ĩ.
Thế giới vừa sụp đổ, và bóng tối luôn mọc nhanh hơn ánh sáng.
Đồng Hoàng không muốn bước vào nơi đó. Nhưng hắn biết, nếu muốn nghe ngóng tin tức, đây là chỗ không thể tránh.
Hắn kéo thấp khăn trùm đầu, hít sâu một hơi, rồi bước tới.
Không khí ở đây khác hẳn. Nặng nề, ẩm ướt, như có thứ gì đó đang mục rữa dưới bề mặt. Một kẻ trung niên ngồi dựa vào cột gỗ, tay cầm bình rượu, mắt lờ đờ.
“Khách mới?”
Gã liếc Đồng Hoàng một cái, cười nửa miệng.
“Tìm vui hay tìm tin?”
“Tin.”
Đồng Hoàng đáp ngắn gọn.
Gã cười lớn.
“Tin thì đắt đấy.”
Đồng Hoàng lấy ra túi nước da thú, lắc nhẹ. Tiếng nước sóng sánh vang lên rõ ràng.
Ánh mắt gã trung niên lập tức đổi khác.
“Được.”
Gã nhích sang một bên, nhường chỗ.
“Ngồi đi.”
Đồng Hoàng ngồi xuống, giữ khoảng cách vừa đủ. Xung quanh, tiếng cười nói, tiếng thở dốc, tiếng cãi vã xa xa hòa vào nhau thành một nền âm thanh hỗn tạp.
“Thiên Canh sắp hết yên rồi.”
Gã nói nhỏ, giọng khàn.
“Người ta đồn, trung tâm thế giới đang gọi.”
Đồng Hoàng không biểu lộ cảm xúc, nhưng tim hắn khẽ siết lại.
“Đại Việt?”
Hắn hỏi.
Gã trung niên nhìn hắn, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc.
“Ồ?”
Gã cười nhạt.
“Xem ra khách không phải kẻ tầm thường.”
Gã nghiêng người lại gần.
“Cổ Loa… cái tên đó bây giờ ai cũng biết. Trống vang lên, linh hồn điên loạn, dị bảo trồi lên. Kẻ mạnh thì muốn chiếm, kẻ yếu thì muốn bám.”
Gã nhấp một ngụm rượu.
“Nghe nói ở Bắc Phong có một tháp băng gì đó. Ở Thổ Châu thì đất tự mở ra nuốt người. Phiển Trấn… hừ, đám đó đã bắt đầu gom quân.”
Đồng Hoàng lặng lẽ ghi nhớ từng chữ.
Ở một góc khác, hắn thoáng thấy bóng dáng quen thuộc.
Chính là thanh niên lúc nãy.
Hắn đã đổi vị trí, đứng giữa một nhóm người, vẻ mặt hưng phấn, trong tay cầm bình rượu thô, cười lớn.
“Hôm nay lão tử phải giải tỏa một chút, ha ha ha!”
Tiếng cười của hắn vang vọng, đầy sinh lực, như thể hỗn loạn chỉ là một trò tiêu khiển.
Đồng Hoàng quay đi.
Hắn không thuộc về nơi này. Nhưng hắn cần nó.
“Có ai… đã tìm được đường về trung tâm chưa?”
Hắn hỏi tiếp.
Gã trung niên trầm mặc một lúc.
“Có.”
Gã nói chậm rãi.
“Nhưng người đi thì ít, người không trở lại thì nhiều.”
Gã nhìn thẳng vào mắt Đồng Hoàng.
“Khách quan… ngươi định đi?”
Ngoài kia, gió nóng thổi qua khu chợ, làm rung lên những tấm vải treo tạm. Xa xa, mặt đất như đang khẽ run, rất nhẹ, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang dần thức tỉnh.
Đồng Hoàng không trả lời.
Trong đầu hắn, tiếng trống cổ xưa như vang lên lần nữa không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong linh hồn.
Con đường về Đại Việt đã mở.
Và dù muốn hay không, hắn cũng đã đứng trên đó.
Đồng Hoàng cầm chặt con dao găm trong tay, lặng lẽ rời khỏi khu chợ hỗn loạn.
Hắn không quay đầu lại.
Sau lưng là tiếng cười, tiếng rượu, tiếng mua bán và những thỏa thuận bẩn thỉu của một thế giới vừa sụp đổ. Trước mặt hắn, ánh sáng dần bị nuốt chửng bởi một màu xanh sẫm kỳ dị.
Khu rừng.
Vốn dĩ Thiên Canh không có rừng. Chỉ có đất khô nứt, gió nóng và ánh mặt trời thiêu đốt. Nhưng sau khi các thế giới va chạm, quy tắc bị bẻ cong, những vùng đất giao thoa xuất hiện như vết sẹo sống. Chỉ trong vài ngày, cây cối mọc lên dày đặc, dây leo quấn chằng chịt, tán lá che kín bầu trời.
Không khí trong rừng ẩm và nặng, hoàn toàn đối lập với cái nóng khắc nghiệt bên ngoài.
Đồng Hoàng vừa bước vào chưa được bao xa thì tiếng động dữ dội vang lên phía trước.
“Bắt nó! Đừng để nó chạy!”
“Bao vây! Bao vây lại!”
Tiếng hò hét pha lẫn sợ hãi và tham lam.
Hắn nấp sau một thân cây lớn, ánh mắt xuyên qua tầng lá rậm rạp.
Phía trước là một nhóm hơn mười người, tay cầm đủ loại vũ khí thô sơ: giáo, đao, rìu, thậm chí là móc sắt. Bọn họ đang vây quanh một sinh vật khổng lồ.
Một con sói.
Nhưng không phải sói bình thường.
Thân hình nó cao gần bằng một người trưởng thành, bộ lông xám bạc dựng đứng, trên trán có những vân tối mờ như ký hiệu cổ xưa. Mỗi bước chân đạp xuống đất đều khiến lá khô vỡ vụn. Trên sườn nó chi chít vết thương, máu đã khô lẫn máu còn đang rỉ ra.
Đồng Hoàng nheo mắt.
“Dị thú…”
Con sói gầm lên một tiếng, âm thanh trầm thấp, rung động cả không gian xung quanh. Trong ánh mắt vàng rực của nó không có điên loạn, chỉ có phẫn nộ và tuyệt vọng.
Bị dồn đến đường cùng.
Đột nhiên, nó lao thẳng về phía đám người.
Một kẻ không kịp né tránh bị húc văng, cổ họng bị cắn nát trong chớp mắt. Người thứ hai vừa giơ vũ khí lên đã bị móng vuốt xé toạc ngực, ngã xuống không kịp kêu một tiếng.
Máu bắn ra.
Đám người hoảng loạn.
“Giữ khoảng cách!”
“Nó bị thương rồi! Đừng sợ!”
Nhưng sự ngu muội của con người luôn đến nhanh hơn lý trí.
Đồng Hoàng nhìn cảnh đó, ánh mắt lạnh đi.
“Lũ ngu.”
Chúng không săn bắt. Chúng chỉ đang dồn ép một sinh mạng đến cái chết để đổi lấy lợi ích.
Hắn không do dự nữa.
Đồng Hoàng hạ thấp người, bước đi như một cái bóng. Dao găm lóe lên dưới ánh sáng lọt qua kẽ lá.
Tên thứ nhất còn đang nhìn chằm chằm vào dị thú thì cảm thấy cổ họng lạnh buốt. Hắn trợn mắt, máu trào ra, ngã gục.
Tên thứ hai quay đầu lại, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì lưỡi dao đã cắm sâu vào tim.
Nhanh. Gọn. Không tiếng động dư thừa.
“Ngươi… ngươi là ai?!”
Một kẻ hoảng sợ hét lên, lùi lại vài bước. Nhưng Đồng Hoàng đã ở ngay trước mặt hắn.
Ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Rồi tất cả chấm dứt.
Chỉ trong thời gian mấy nhịp thở, khu rừng trở lại yên tĩnh.
Những kẻ săn bắt nằm rải rác trên mặt đất. Không còn ai đứng vững.
Con sói đứng giữa khoảng trống, thân thể run rẩy. Nó nhìn Đồng Hoàng, ánh mắt vừa cảnh giác vừa hoang mang. Máu chảy ra quá nhiều, hơi thở nó ngày càng nặng nề.
Nó cố gầm lên một tiếng, nhưng âm thanh yếu ớt đến đáng thương.
Rồi đôi chân khuỵu xuống.
Thân thể khổng lồ đổ ầm xuống đất.
Ngất lịm.
Đồng Hoàng đứng yên hồi lâu.
Hắn nhìn con dị thú bất tỉnh, rồi nhìn những xác người xung quanh. Gió trong rừng thổi qua, mang theo mùi máu tanh và nhựa cây vỡ.
Hắn thở ra một hơi chậm rãi.
“Thế giới này…”
“…đã thật sự điên rồi.”
Nhưng sâu trong lòng, một cảm giác rất mơ hồ đang dâng lên.
Không phải thương hại.
Mà là định mệnh.
Giống như Cổ Loa đã từng gọi hắn, giờ đây khu rừng này, con dị thú này… cũng đang âm thầm kéo hắn bước thêm một bước nữa trên con đường không thể quay đầu.
Khi Đồng Hoàng xử gọn đám người truy sát kia, khu rừng lại rơi vào yên tĩnh.
Không phải sự yên tĩnh bình thường, mà là thứ tĩnh lặng căng cứng, như thể cả khu rừng đang nín thở quan sát kẻ vừa bước vào vòng xoáy sinh tử. Hắn không đứng lại lâu. Máu tanh sẽ gọi đến những thứ còn nguy hiểm hơn con người.
Đồng Hoàng kéo xác bọn chúng rời xa trung tâm, dùng đất, lá mục và cành gãy che phủ sơ sài. Không phải vì nhân nghĩa, mà vì mùi máu. Ở vùng đất giao thoa này, mùi đó đồng nghĩa với cái chết kéo dài.
Sau đó, hắn quay lại bên con dị thú.
Trời dần tối.
Ánh nắng cuối cùng của Thiên Canh tan biến sau tán rừng rậm rạp, để lại màn sương mỏng trườn qua từng thân cây. Không khí trở nên mát lạnh, trái ngược hoàn toàn với cái nóng ban ngày. Những đốm sáng yếu ớt từ côn trùng và nấm phát quang xuất hiện rải rác, khiến khu rừng như chìm vào một thế giới khác.
Con sói vẫn bất tỉnh.
Đồng Hoàng kiểm tra lại vết thương. Những vết cắt sâu ở sườn và vai, rõ ràng là do vũ khí thô sơ gây ra. Hắn lấy vải từ áo của một kẻ đã chết, xé thành từng dải, nhúng nước rồi cẩn thận băng bó. Động tác của hắn không vội vàng, cũng không mềm mỏng chỉ chính xác.
Sau đó, hắn lục soát những thứ còn lại.
Một bình nước da thú còn hơn nửa.
Một mảnh kim loại chịu nhiệt, mép sắc.
Một túi thảo dược khô không rõ công dụng.
Và một miếng thịt khô đã cứng, nhưng vẫn ăn được.
Với thời thế bây giờ, đó đã là gia sản.
Khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, Đồng Hoàng nhóm một đống lửa nhỏ. Không lớn, không cao chỉ vừa đủ để xua thú và giữ ấm. Hắn xiên miếng thịt lên que gỗ, đặt gần lửa.
Mùi thịt nướng lan ra, nhè nhẹ.
Lúc đó, con dị thú khẽ động.
Một tiếng rên trầm thấp vang lên trong bóng tối.
Đôi mắt vàng mở ra.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, toàn thân con sói căng cứng. Nó cố gắng đứng bật dậy, móng vuốt cào xuống đất, phát ra âm thanh khàn khàn đầy cảnh giác. Bản năng sinh tồn thôi thúc nó lùi lại, ánh mắt không rời khỏi con người đang ngồi gần đống lửa.
Rồi nó nhận ra điều bất thường.
Những vết thương trên người… đã được băng bó.
Những dải vải thô quấn chặt, không hề có mùi sát khí hay nguyền rủa. Cơn đau vẫn còn, nhưng không còn cảm giác bị xé nát từng thớ thịt.
Con sói khẽ gầm một tiếng thấp, không phải đe dọa, mà là nghi hoặc.
Đồng Hoàng không đứng lên. Hắn chỉ lật miếng thịt, ánh lửa phản chiếu trên lưỡi dao găm đặt bên cạnh, nhưng tay hắn không chạm tới nó.
Hắn xé một miếng thịt, cắn một miếng lớn, nhai chậm rãi.
Rồi hắn tiện tay ném phần còn lại về phía con sói.
Miếng thịt rơi xuống trước mặt dị thú, còn bốc khói.
Con sói giật mình, lùi lại một bước. Ánh mắt nó liên tục chuyển từ miếng thịt sang Đồng Hoàng. Sự cảnh giác vẫn còn đó, rất sâu, rất bản năng.
Đồng Hoàng liếc nhìn nó.
“Ăn đi.”
Giọng hắn khàn nhẹ, không ra lệnh, cũng không dụ dỗ.
“Ta không bỏ độc.”
Hắn lại cắn thêm một miếng, cố ý ăn chậm, để con sói nhìn rõ.
Dị thú chần chừ.
Răng nanh khẽ lộ ra, rồi lại thu vào. Cuối cùng, nó cúi đầu, cắn lấy miếng thịt. Ban đầu chỉ là một cái cắn thăm dò, sau đó là những miếng ăn vội vàng, như thể sợ người trước mặt đổi ý.
Đồng Hoàng khẽ nhếch môi.
“Ngươi cũng khôn đấy nhỉ.”
Lửa cháy tí tách. Hai sinh linh một người, một dị thú ngồi đối diện nhau trong rừng giao thoa, không còn sát ý, chỉ còn sự cảnh giác mong manh được giữ bằng khoảng cách.
Ăn xong, con sói nằm xuống. Hơi thở đều dần. Ánh mắt vàng vẫn mở, nhưng không còn hung hãn. Nó nhìn Đồng Hoàng rất lâu, như đang cố ghi nhớ mùi, hình dáng, khí tức của hắn.
Rồi nó đứng lên.
Chân sau còn hơi khập khiễng, nhưng đã có thể chịu lực. Con sói quay đầu nhìn khu rừng sâu thẳm, rồi lại quay về phía Đồng Hoàng.
Một tiếng tru trầm vang lên, ngắn và thấp.
Không phải lời cảm ơn. Mà là dấu hiệu ghi nhận.
Sau đó, nó quay người, bóng dáng lớn dần tan vào bóng tối, hòa vào rừng rậm như chưa từng tồn tại.
Đống lửa cháy nhỏ dần.
Đồng Hoàng dập lửa, xóa sạch dấu vết. Hắn đứng yên một lúc, nhìn về hướng con sói rời đi, rồi quay người bước ra khỏi rừng.
Khi hắn trở lại, ánh sáng đèn và tiếng cười đã hiện ra phía trước.
Khu vực trăng hoa.
Nơi con người dùng dục vọng để quên đi hỗn loạn, dùng thông tin để đổi lấy sống sót. Tiếng đàn thô, tiếng nói cười méo mó, tiếng mặc cả vang lên trong đêm.
Đồng Hoàng kéo thấp khăn trùm đầu.
Hắn bước vào đó một lần nữa.
Bởi vì ở nơi bẩn thỉu nhất…
luôn ẩn giấu nhiều sự thật nhất.
Dưới ánh đèn dầu lập lòe, khu trăng hoa hiện ra như một mảng tối được tô son lên giữa Thiên Canh.
Tiếng phụ nữ vang lên dồn dập, không còn là tiếng cười tự nhiên mà là những âm thanh được mài giũa để mua vui: cao, kéo dài, pha lẫn hơi thở gấp gáp. Xen kẽ là tiếng nói ô uế của đàn ông những câu bỡn cợt thô ráp, lời mặc cả trần trụi, tiếng chửi thề bật ra như hơi nóng phả từ cổ họng. Mùi rượu rẻ tiền, mồ hôi và dục vọng quện lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Đồng Hoàng bước qua, khăn trùm đầu che nửa gương mặt. Ánh mắt hắn không dừng lại, chỉ ghi nhận: ở đây, thông tin được mua bằng nhục nhã.
Bất chợt, một tiếng va đập mạnh vang lên.
“Cút!”
Một thân người bị ném thẳng ra ngoài, lăn vài vòng trên nền đất. Cửa gỗ khép sầm lại, tiếng cười hả hê từ bên trong vọng ra.
“Khốn nạn… bọn khốn nạn!”
Giọng chửi khàn khàn, đầy uất ức.
Đồng Hoàng dừng bước.
Người nằm dưới đất chính là thanh niên buổi sáng kẻ đã mua món đồ ở sạp chợ. Quần áo hắn xộc xệch, khóe miệng rách, ánh mắt đỏ ngầu. Những thứ vừa đổi được đã không còn trong tay.
“Tiền đâu?”
Một gã lực lưỡng bước ra, tay cầm gậy gỗ.
“Không có thì cút, dám quay lại nữa thì…”
Thanh niên bật dậy, rút vũ khí thô sơ, hơi thở gấp gáp. Cơn nhục nhã dồn lên khiến lý trí hắn vỡ vụn.
“Lão tử liều với chúng mày!”
Hắn lao tới.
Những kẻ đứng gác cười khẩy, vây lại. Dao găm, gậy gỗ, móc sắt lóe lên dưới ánh đèn. Chỉ cần thêm một nhịp thở, máu sẽ đổ.
Đúng lúc đó, một vật bay tới.
Không nhanh, không mạnh nhưng rơi xuống đất phát ra tiếng “cạch” rõ ràng.
Một lệnh bài.
Bề mặt sẫm màu, khắc phù văn mờ, mép đã sứt. Đó là thứ Đồng Hoàng nhặt được từ đám người trong rừng. Hắn không biết nguồn gốc, chỉ biết những kẻ đó mang nó như bùa hộ mệnh.
Ánh mắt đám người lập tức đổi khác.
Kẻ cầm đầu cúi xuống, nhặt lệnh bài lên. Vừa chạm tay, sắc mặt hắn tái đi, rồi lập tức biến thành nụ cười gượng gạo. Hắn quay người, cúi đầu thật thấp về phía Đồng Hoàng.
“Thất lễ… thất lễ.”
Giọng hắn hạ xuống hẳn.
“Không biết là người của ngài. Chúng tôi mạo phạm.”
Không khí đông cứng.
Những kẻ đứng gác thu vũ khí, lùi lại. Một tên vội vàng chạy vào trong, lát sau mang ra một túi đồ.
“Trả lại.”
Kẻ cầm đầu đẩy túi về phía thanh niên.
“Cả những thứ đã nhận. Đây là… chút tạ lỗi.”
Trong túi không chỉ có đồ bị lừa, mà còn thêm một bình nước tốt hơn, vài miếng thịt khô, và một mảnh kim loại chịu nhiệt.
Thanh niên sững sờ, cơn giận còn nguyên nhưng bị nén lại bởi kinh ngạc.
Đồng Hoàng không nói thêm lời nào. Hắn chỉ đưa tay ra.
Lệnh bài được trả lại.
Hắn quay người, kéo thanh niên đi.
Ra xa ánh đèn, thanh niên mới bùng nổ.
“Bọn khốn đó! Lừa ta sạch sành sanh!”
Hắn thở hổn hển, tay run lên vì uất ức.
“Ta mà có đủ người”
“Ngươi chết trước.”
Đồng Hoàng cắt ngang, giọng lạnh.
“Ở đây, nóng giận là thứ đắt nhất.”
Thanh niên im bặt, nhưng vẫn hậm hực.
“Lệnh bài kia… ngươi là ai?”
Hắn liếc nhìn Đồng Hoàng, nghi hoặc lẫn dè chừng.
“Người đi nhờ.”
Đồng Hoàng đáp.
“Ta cần rời Thiên Canh. Ngươi cũng vậy.”
Thanh niên cười khan.
“Rời? Đi đâu?”
“Về trung tâm.”
Đồng Hoàng nói gọn.
“Có thuyền.”
Ánh mắt thanh niên lóe lên sợ hãi, rồi tham vọng. Hắn im lặng một lúc, như đang cân nhắc giữa sống và chết.
“Ta bị lừa vì tin người.”
Hắn nói nhỏ, cay đắng.
“Ngươi bảo ta tin ngươi?”
Đồng Hoàng dừng lại, quay sang.
“Không.”
Hắn nhìn thẳng.
“Tin con đường. Ta chỉ đi cùng.”
Một hồi lâu trôi qua trong tiếng gió đêm.
Cuối cùng, thanh niên thở dài, gật đầu thật mạnh.
“Được.”
Hắn siết chặt túi đồ.
“Ta theo. Ít nhất… chết cũng không chết ngu.”
Hai người bước đi song song, rời xa khu trăng hoa đang tiếp tục cười nói phía sau.