Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
linh-chu-da-tu-da-phuc-ta-che-tao-than-linh-gia-toc.jpg

Lĩnh Chủ: Đa Tử Đa Phúc, Ta Chế Tạo Thần Linh Gia Tộc

Tháng 2 3, 2026
Chương 797: Đại Đế đích thân đến Chương 796: Thần tình yêu tiết
truong-sinh-tu-bach-nghe-max-cap-bat-dau

Trường Sinh Từ Bách Nghệ Max Cấp Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 233: Ai là hoàng tước? Chương 232: Vây giết Hồng Thiên Phóng
lua-chon-di-lam-cong-nguoi.jpg

Lựa Chọn Đi, Làm Công Người!

Tháng 1 18, 2025
Chương 630. : Cố sự vẫn còn tiếp tục! Chương 629. Lôi Lạc Du kinh người tài hoa
tan-the-truoc-chem-hoc-ty-vo-han-than-cap-lua-chon

Tận Thế Trước Chém Học Tỷ, Vô Hạn Thần Cấp Lựa Chọn!

Tháng 2 3, 2026
Chương 715: Sử dụng lựa chọn ban thưởng, dị năng · thổ hành lực lượng Chương 714: Mỗi đại khu an toàn tao ngộ, xi măng kỹ thuật nghiên cứu
khong-luu-nguoi-song-lien-khong-co-nguoi-biet-ta-la-nhan-vat-phan-dien.jpg

Không Lưu Người Sống, Liền Không Có Người Biết Ta Là Nhân Vật Phản Diện

Tháng 1 17, 2025
Chương 243. Trò chơi như thế nào chơi, từ ta quyết định Chương 242. Ai nói nhất định phải đả sinh đả tử
nhung-nam-kia-chung-ta-cung-mot-cho-chat-qua-tu-tien-gia.jpg

Những Năm Kia, Chúng Ta Cùng Một Chỗ Chặt Qua Tu Tiên Giả

Tháng 1 21, 2025
Chương 918. Lời cuối sách Chương 917. Bản hoàn tất cảm nghĩ
giac-tinh-hon-don-thap-bo-thap-bien-cuong-toc-thong-cao-vo.jpg

Giác Tỉnh Hỗn Độn Tháp, Bò Tháp Biến Cường Tốc Thông Cao Võ

Tháng 2 8, 2026
Chương 323: Nhẹ nhõm phá giới! Chương 322: Cùng hắn phía dưới dị giới, như là sau khi ăn xong tản bộ!
tan-the-bat-dau-sao-chep-toan-cau-vat-tu.jpg

Tận Thế: Bắt Đầu Sao Chép Toàn Cầu Vật Tư

Tháng 1 24, 2025
Chương 192. Sinh mệnh Yamato hài Chương 191. Lại không Quang Tể hội tổng bộ
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 120 Tiếng vọng của Lô Vân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 120 Tiếng vọng của Lô Vân

Hải Long xoay xiên thịt trên đống than đỏ yếu ớt. Bên ngoài hang, gió gào lên từng trận, thổi những lớp tuyết mỏng quất vào vách đá như hàng vạn mũi kim. Mùi thịt nướng dìu dịu lan ra, nhỏ bé nhưng đủ để xua đi phần nào cái giá buốt đang bóp nghẹt từng hơi thở trong hang.

Hắn cẩn thận xé phần mềm nhất đưa cho cô bé. “Ăn đi. Giữ sức.”

Lô Vân hai tay nâng miếng thịt, hơi run run nhưng không phải vì lạnh. Máu Thiên Canh chảy trong cơ thể khiến cô bé chịu rét tốt hơn dân Bắc Phong bình thường, nhưng đôi mắt em đã sưng đỏ vì quá nhiều hoảng sợ, quá nhiều điều chưa kịp hiểu.

Mảnh tinh thể trong tay cô bé phát sáng nhẹ, lớp ánh sáng mờ như hơi thở của một ngọn đèn sắp tắt. Cô bé nhìn nó một lúc lâu, như thể muốn rút hết dũng khí từ thứ ấy rồi mới cất tiếng.

“Ca… ca Hải Long… Lục Địa của bọn em… tuyết rơi quanh năm.” Giọng cô bé nhỏ như tiếng gió lùa qua khe đá. “Tộc em sống thưa lắm. Mỗi làng chỉ có vài trăm người. Làng của em… khoảng hơn sáu trăm tộc nhân.”

Hải Long gật đầu, ý bảo em cứ nói tiếp.

“Làng nằm ở vùng chũng, trông như một cái thung lũng lớn, xung quanh toàn là núi tuyết. Mọi thứ ở đó đều trắng xoá… nhưng ở giữa làng có một thứ khác hẳn.” Cô bé ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì phản chiếu ánh lửa. “Một tòa tháp… tụi em gọi là Tháp Cực Băng. Nó hoàn toàn làm bằng băng. Không phải băng bình thường, mà là loại băng không bao giờ tan, không bao giờ đổi màu… từ nhỏ nhìn nó đứng giữa làng, em cứ tưởng nó là trời sinh ra như vậy.”

Cô bé khẽ xoay mảnh tinh thể. Ánh sáng của nó có cùng màu với ánh băng của tháp.

“Trong làng… lúc nào cũng có một người có liên kết với tháp. Để duy trì nó… để khiến tháp không ‘ngủ’. Nhưng em không rõ người đó làm sao, cũng không biết phải dùng cách gì. Chỉ biết phụ thân em… là một trong số họ.”

Hải Long thoáng khựng người.

“Phụ thân em tên là gì?”

“Lô Hóa.” Cô bé khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt. “Phụ thân bảo khi đặt tên cho em… chữ ‘Vân’ là để mong em mềm mại như mây. Nhưng phụ thân lại bảo mây mềm thì dễ tan… nên dặn em phải mạnh.”

Cô bé im lặng một lúc, gió bên ngoài thổi mạnh hơn khiến ánh lửa chập chờn lay động.

“Em không có mẹ. Khi sinh ra… đã chỉ có phụ thân chăm sóc. Em chưa từng hỏi nhiều. Phụ thân bảo… chỉ cần biết mình còn sống là được.”

Hải Long mím môi. Trong khoảnh khắc, hắn thấy hình ảnh làng cũ của mình, thấy mùi rơm rạ. Tuyết rơi bên ngoài làm nỗi nhớ càng thêm sắc lạnh.

Lô Vân bất giác nắm chặt mảnh tinh thể.

“Rồi… một ngày khủng khiếp xảy ra.” Giọng cô bé run lên, bàn tay nhỏ siết chặt miếng thịt đến mức nó gần như vụn nát. “Một âm thanh… thật lớn. Lớn đến mức cả mặt đất rung chuyển, tuyết trên mái nhà rơi xuống như lũ. Âm thanh ấy… như xuyên thẳng vào đầu em.”

“Âm thanh quyền uy giáng lâm?” Hải Long hỏi nhỏ.

Cô bé gật mạnh.

“Đúng vậy… em không biết diễn tả sao… chỉ biết nó không phải tiếng người. Không giống tiếng quái thú. Cũng không phải tiếng vũ khí. Nó giống như… trời đang nói chuyện.” Với một đứa trẻ, đó là cách diễn đạt duy nhất mà em biết.

“Rồi chuyện gì xảy ra?”

“Tộc nhân… ngất hết.” Cô bé hít một hơi thật dài, như thể hễ thở mạnh một chút thôi sẽ bật khóc. “Không ai còn đứng vững. Em… cũng ngất nhưng không sâu lắm. Khi tỉnh dậy… trong làng… mất đi gần một nửa người.”

Hải Long nhíu mày. “Biến mất?”

“Vâng… không có xác. Không có máu. Chỉ biến mất.” Cô bé run lên. “Trong đó có cả phụ thân em.”

Hải Long ngồi lặng. Ngọn lửa phản chiếu trong mắt hắn, nhưng lạnh hơn cả tuyết bên ngoài.

“Không chỉ vậy…” Lô Vân tiếp tục, giọng mỗi lúc một nhỏ. “Ở Bắc Phong… sau ngày đó… xuất hiện rất nhiều người lạ. Họ không giống dân Bắc Phong. Không ăn mặc giống chúng em. Họ bảo… họ đến từ những Lục Địa khác.”

Hải Long chợt thấy tim mình đập mạnh hơn một nhịp. Những lục địa xa xôi vốn không quan tâm tới tuyết lạnh này… tại sao lại xuất hiện đồng loạt? Và cùng lúc với âm thanh kia?

“Rồi sao nữa?”

“Trong số những người đó…” Cô bé rụt cổ lại, như con thú nhỏ nhớ về một thứ đáng sợ. “Có một người Thiên Canh… hắn nói tháp đã ‘thức giấc’ rằng người duy trì liên kết phải trở về tháp… và em là con của người ấy.”

Hải Long lập tức hiểu.

“Chúng muốn bắt em.”

Lô Vân gật đầu. “Họ nói phụ thân đã vào tháp, nhưng… không ai thấy ông trở ra. Người Thiên Canh ấy bảo nếu muốn giữ mạng, em phải theo hắn vào tháp để hoàn thành ‘liên kết cuối cùng’… nhưng em không tin.”

“Hắn có nói rõ ‘liên kết cuối cùng’ là gì không?”

“Không. Chỉ bảo… nếu em không theo thì tháp sẽ ngủ lần nữa, và cả Bắc Phong sẽ bị chôn vùi.”

Hải Long nheo mắt. “Lời ngụy biện.”

“Em cũng nghĩ vậy.” Cô bé siết chặt mảnh tinh thể vào ngực. “Nên em bỏ chạy. Hắn đuổi theo… rất gần… chỉ cần em trượt chân một cái thôi là bị bắt lại.”

Cô bé nuốt nước bọt, giọng run như sắp khóc.

“Nhưng rồi… đúng lúc đó…”

Cả thân thể nhỏ bé co lại, ký ức ập về khiến em rùng mình.

“Bầu trời… va vào nhau.”

Hải Long cau mày. “Ý em là gì?”

“Là tiếng va chạm lục địa.” Cô bé nắm lấy tay áo hắn, như sợ hắn không tin. “Âm thanh ấy… lớn đến mức mặt đất nứt ra, tuyết bay theo từng luồng xoáy, em bị hất văng xuống một khe tuyết sâu. Mảnh tinh thể sáng lắm, sáng đến mức mắt em đau.”

Cô bé thở mạnh, ngực phập phồng.

“Em không nhìn thấy gì nữa. Chỉ nghe tiếng rít của gió, tiếng băng vỡ… rồi tất cả tối đen. Khi em tỉnh lại… không thấy phụ thân, cũng không thấy mấy người kia nữa.”

Đôi mắt cô bé dần đỏ lên, ánh nước lấp lánh trong ánh lửa.

“Em tưởng mình… chết rồi.”

Rồi cô nhìn lên Hải Long, lần đầu tiên ánh mắt có chút ấm áp thật sự.

“Cho đến khi gặp ca.”

Hải Long đặt tay lên đầu em, nhẹ nhàng. “Không sao nữa.”

Trong khoảnh khắc ấy, tuyết ngoài cửa hang đột ngột rơi mạnh, gió cuốn thành từng luồng xé rách màn đêm. Ánh lửa trong hang nhấp nháy loạn xạ như sắp tắt.

Hải Long ngẩng nhìn ra ngoài. “Có gì đó không ổn…”

Mảnh tinh thể trong tay Lô Vân bất giác sáng mạnh, run lên như tim đập.

“Ca… tinh thể không bao giờ tự sáng thế này…” Cô bé hoảng hốt.

“Bởi vì thứ gây ra âm thanh năm đó…” Hải Long đứng dậy, nắm chặt chuôi kiếm. “Có lẽ… đang tới gần.”

Từ nơi sâu nhất của đêm Bắc Phong… một âm thanh mơ hồ vang lên, như tiếng ngân dài của băng nứt, như giọng nói của một vị thần bị vùi lấp.

Hải Long quay lại, nhìn cô bé.

“Lô Vân.”

“Dạ?”

“Nếu phụ thân em vẫn còn sống… thì ông ấy đang ở trong tháp.”

Cô bé khựng lại, đôi môi run run. “Ca đang nói…”

“Ngày mai,” Hải Long nói chậm rãi, từng chữ một như gõ vào tim, “chúng ta sẽ đi tới Tháp Cực Băng.”

Mảnh tinh thể sáng rực lên.

Gió gào ngoài cửa hang, như linh hồn ngàn năm đang cười.

Hay đang cảnh báo.

Tờ mờ sáng hôm sau, khi gió Bắc Phong gào lên từng đợt như muốn xé toạc cả dãy núi, Hải Long kéo lại áo choàng tạm bợ, cúi xuống cõng cô bé lên lưng.

“Vân, em chắc hướng này chứ?” hắn hỏi, ánh mắt nhìn vào màn tuyết trắng đặc quánh đến mức không phân biệt nổi trời với đất.

Cô bé gật đầu, tay nắm chặt cổ áo hắn.

“Không phải do em nhớ đâu…” giọng Lô Vân yếu nhưng kiên định. “Dấu ấn này… nó chỉ đường. Giống như có ai đó kéo em về phía phụ thân.”

Hải Long nhìn thoáng qua cánh tay nhỏ bé vòng qua vai mình.

Trên da thịt trắng tái là một dấu ấn mờ hình dạng như một mảnh băng nứt, ánh sáng xanh lam nh pulsates rất nhạt, mỗi khi cô bé chỉ hướng thì ánh sáng đó như chuyển động.

“Tháp Cực Băng…” hắn lẩm bẩm. “Thứ này liên kết với nó.”

Lô Vân chỉ khẽ đáp: “Tổ tiên nói… người được chọn sẽ mang dấu ấn để duy trì tháp. Nhưng cha em chưa bao giờ để em lại gần. Ông bảo… thứ này là lời nguyền lẫn phúc lành…”

Hải Long cõng em bước từng bước nặng trĩu trong tuyết dày đến đầu gối, hơi thở mỗi lúc một gấp. Nhưng hắn vẫn đi, bởi vì hắn biết:

Nếu hắn không đưa cô đến nơi kịp thời, đứa bé này sẽ không sống nổi

Trong một hang động kim loại khổng lồ của Lục Địa Thiên Canh, ánh sáng xanh nhạt từ các đường vân cơ khí chạy dọc khắp tường như những mạch máu sống động, nhịp nhịp đập theo một tiết tấu vô hình. Chính giữa hang, một thân người nằm bất động trên bệ đá đen kịt, như được rèn từ tinh kim của trời vực.

Rồi bất chợt

“ẦM!”

Một luồng khí nóng bùng ra, xoáy tung lớp bụi dày tích tụ không biết bao lâu.

Đồng Hoàng mở mắt.

Dáng hình hắn cao lớn hơn hẳn khi còn ở Đại Việt, vai rộng như núi, cơ bắp nổi lên từng thớ, nhưng vẫn giữ nguyên thần thái đặc trưng của ngự long, uy nghi, trầm tĩnh, và ngạo khí bẩm sinh của kẻ từng đứng trên đỉnh tất cả.

Mái tóc đen dài buộc cao, từng sợi ánh lên sắc thép kim loại.

Khi hắn chống tay đứng dậy, âm thanh kim loại ma sát vang lên như tiếng máy cổ khởi động.

Hít sâu một hơi, Đồng Hoàng cảm nhận rõ:

Hắn không còn ở Đại Việt.

Gió lạnh lùa qua cửa miệng hang, mang theo tiếng kim loại va đập từ xa: keng… keng… keng…

Không khí ngập tràn lực lượng cứng rắn, đặc sệt như được luyện bằng búa thần trong ngàn năm.

Đây là Lục Địa Thiên Canh.

Một lục địa của những chiến binh khổng lồ, cao trên 1m90, da đồng sẫm, cơ bắp cuồn cuộn như tượng đúc, trên người khảm những mảng kim loại sáng bóng. Những hình xăm cơ khí chạy dọc tay chân họ, khi vận lực thì sáng bừng lên như mạch dẫn của một cỗ máy sống.

Nhưng đó không phải điều khiến Đồng Hoàng cau mày.

Điều khiến hắn đứng lặng, lồng ngực hơi thắt lại, chính là luồng thôi thúc mạnh mẽ từ sâu trong linh hồn.

Một giọng nói của tổ tiên, mơ hồ nhưng uy quyền, như từ tầng không giáng xuống

“…Hậu duệ…

Hãy tìm lại Trống Cổ Loa…

Khi trống vang lên… thiên địa sẽ trở về trật tự của nó…

và con đường đến thế giới mới sẽ mở ra…”

Đồng Hoàng nhắm mắt, để hơi thở hòa cùng nhịp tim.

Hình ảnh chiếc Trống Cổ Loa hiện ra

Một cổ vật từ thời Thục Phán, đánh một hồi có thể gọi mây gọi gió, đánh ba hồi có thể đổi vận thiên hạ, chuyển thế giới sang một kỷ nguyên hoàn toàn mới.

Tổ tiên hắn từng viết:

“Người tìm thấy Trống Cổ Loa… chính là trụ cột nối các thế giới.”

Hắn luôn nghĩ đó chỉ là truyền thuyết.

Nhưng giờ đây Trái tim hắn đập theo nhịp trống vô hình ấy.

Đồng Hoàng bước ra khỏi hang động, mắt chạm ngay vào ánh nắng gay gắt của Thiên Canh. Cái nóng như thiêu đốt khiến hắn lập tức cảm nhận da thịt mình căng rát. Không một vật gì trên tay hắn có thể làm vũ khí hay che chắn, trống rỗng hoàn toàn, chỉ còn lại ý chí và kinh nghiệm sinh tồn.

Nhiệt độ ngoài trời không giống bất kỳ nơi nào hắn từng thấy. Các mảnh đất xung quanh sáng loáng dưới mặt trời, không khí rung lên từng đợt nóng hừng hực. Hơi nóng tỏa lên từ nền đất nứt nẻ, bốc mùi khét khô; nơi gần những vách núi đá có thể đạt tới 50 độ, thậm chí một vài chỗ tới 60 độ, đủ để làm da thịt phồng rộp nếu tiếp xúc lâu. Hơi nóng như lớp lửa dày đặc bám quanh, khiến hắn phải nheo mắt và hít thở gấp.

Đồng Hoàng quan sát xung quanh, thấy những cư dân Bắc Phong lảo đảo, mồ hôi nhễ nhại, da rám nắng đỏ rực vì chưa quen môi trường nóng. Họ vừa may mắn thoát khỏi trận tuyết giá, giờ lại đối diện với ánh nắng gay gắt, trông vừa mệt mỏi vừa căng thẳng. Một vài người lục địa khác như Thổ Châu, nhờ cơ thể thanh mảnh và quen chịu khắc nghiệt, vẫn còn sống sót, di chuyển chậm rãi nhưng vững chắc.

Nhưng một số người từ Đại Bình, Phiển Trấn, hay Lục Địa Hải Lâu lại không may mắn. Họ bị mặt đất nung nóng thiêu rát, da thịt bỏng đỏ, nhiều người gục xuống, thậm chí có người đã biến dạng vì mất nước và nhiệt độ quá cao. Cảnh tượng ấy vừa khủng khiếp vừa rõ ràng cho Đồng Hoàng thấy: mọi sinh mệnh đều đang bị áp lực khắc nghiệt đẩy về phía nam của Thiên Canh, nơi có địa hình che bóng mát và những hang động đá có thể trú thân.

Hắn nhanh chóng nhận ra rằng, nếu không tìm được một vật dụng che chắn hoặc một cách hạ nhiệt cơ thể, hắn sẽ không thể tiến xa được. Nhận thức được điều này, Đồng Hoàng quyết định: trước tiên, phải tìm nơi có bóng râm, nước hoặc lớp che chắn tạm thời, đồng thời quan sát mọi di chuyển xung quanh. Mỗi người sống sót, mỗi bước di chuyển của các lục địa khác đều là manh mối. Những dấu chân còn sót lại, những quầng khói mỏng từ lửa nhỏ của họ hay những tiếng la thất thanh đều giúp hắn định hướng, mọi người đang tìm đường xuống phía nam, nơi có cơ hội sinh tồn cao hơn.

Nhìn lên bầu trời cháy rực, Đồng Hoàng hít một hơi dài. Nhiệt hừng hực quấn quanh người, nhưng hắn cố nén cảm giác đau rát, dồn tinh thần để tìm thứ gì đó che chắn, để cơ thể khỏi bị thiêu đốt, dù chỉ là tạm thời, trước khi tiếp tục hành trình hướng về phía Đại Việt và Trống Cổ Loa.

Đồng Hoàng chưa kịp bước sâu vào khu chợ Cơ Giáp thì đã cảm nhận rõ Không khí nơi đây không giống một vùng đất yên ổn.

Khắp nơi đều ồn ào, ánh mắt người người sắc bén, hơi thở nồng mùi sát khí, như thể tất cả đều đứng trên bờ vực một cuộc đại hỗn chiến.

Hắn nghe ngóng vài câu đã hiểu.

Không chỉ riêng Lục Địa Thiên Canh, mà tất cả các lục địa khác,Bắc Phong, Thổ Châu, Hải Lâu, Phiển Trấn, Đại Bình,đều đang hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp đổ người sang đây.

Lý do?

Chỉ một cái tên duy nhất

“ Cổ Loa.”

Một truyền thuyết cổ xưa từ thế giới mà Đồng Hoàng đến, vậy mà giờ lại như ngọn lửa ném vào thùng dầu của vũ trụ.

Kể từ khi Thiên Canh xảy ra chấn động không gian và một nhóm tu sĩ từ Hằng Sa Thế Giới rơi xuống đây, mang theo những mẩu tin bí ẩn về một trụ giới cổ hình dạng giống cái trống đồng, toàn thế giới như phát điên.

“Nghe nói trống ấy là vật có thể mở ra thế giới mới!”

“Không! Nghe ta này,nó có thể đảo ngược hỗn loạn, đưa chúng ta về thời đại nguyên thủy trước khi lục địa phân rã!”

“Có tin được không”

“Đám tu sĩ kia còn bảo kẻ tìm được trống sẽ có quyền viết lại thiên mệnh!”

Những mẩu tin rời rạc như thế khiến vô số kẻ tham vọng nổi dậy, kéo theo những đoàn người từ khắp lục địa tìm về Thiên Canh để săn manh mối.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

do-de-qua-cham-chi-co-ve-su-phu-co-chut-luoi.jpg
Đồ Đệ Quá Chăm Chỉ Có Vẻ Sư Phụ Có Chút Lười
Tháng 1 21, 2025
linh-khi-thuc-tinh-ta-bat-dau-dung-hoa-khoi-te-thien.jpg
Linh Khí Thức Tỉnh: Ta! Bắt Đầu Dùng Hoa Khôi Tế Thiên
Tháng 1 18, 2025
tho-lo-that-bai-lien-manh-len-1.jpg
Thổ Lộ Thất Bại Liền Mạnh Lên
Tháng 1 25, 2025
truong-sinh-lo-hanh.jpg
Trường Sinh Lộ Hành
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP