Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thanh-van-danh-dau-300-nam-ta-thanh-tuyet-the-kiem-tien.jpg

Thanh Vân Đánh Dấu 300 Năm Ta Thành Tuyệt Thế Kiếm Tiên

Tháng 3 4, 2025
Chương 345. Vô đề (12) Chương 344. Vô đề (11)
soi-gia-los-angeles

Sói Già Los Angeles

Tháng 2 2, 2026
Chương 707: Hồi cuối Chương 706: Chia sẻ Mỹ đạo này tiệc (hồi cuối 1)
ta-tai-yeu-vo-loan-the-vo-dao-thanh-than.jpg

Ta Tại Yêu Võ Loạn Thế, Võ Đạo Thành Thần

Tháng 4 2, 2025
Chương 625. Đại kết cục Chương 624. Được làm vua thua làm giặc
c4ae7f68533171f62a6b2ed9995b7410

Bắt Đầu Bị Diệt Cả Nhà, Một Người Một Kiếm Giết Mặc Giang Hồ

Tháng 1 17, 2025
Chương 170. Phi thăng, ta lại trở về Chương 169. Truyền võ, một kiếm mở thiên môn
troi-ban-ta-than-kiem.jpg

Trời Ban Ta Thần Kiếm

Tháng 2 2, 2025
Chương 10000. Kết thúc cảm nghĩ Chương 432. Cướp hoa
Ta Bị Quỷ Dị Công Kích Liền BIến Cường

Ta Có Thể Nhìn Thấy Chuẩn Xác Suất

Tháng 1 16, 2025
Chương 1173. Chương cuối nhất Chương 1172. Ta muốn hết
toan-cau-tro-choi-nhung-ky-nang-nay-dung-qua-hoang-duong.jpg

Toàn Cầu Trò Chơi: Những Kỹ Năng Này Đừng Quá Hoang Đường!

Tháng 2 1, 2025
Chương 352. Phiên ngoại 2, Nga Võ Đế cố sự Chương 351. Phiên ngoại 1, kết cục
sau-khi-song-lai-tro-tay-truoc-duoi-nang-tra-xanh-khue-mat

Sau Khi Sống Lại, Trở Tay Trước Đuổi Nàng Trà Xanh Khuê Mật

Tháng mười một 24, 2025
Chương 719: Đại kết cục. Chương 718: Sinh ba cái.
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 119: Khởi Động
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 119: Khởi Động

Phía sau Hải Long, ông lão cười khẽ.

Âm thanh ấy già nua, nhưng lại vang vọng như vọng cổ từ ngàn kiếp trước.

“Ta chờ ngươi… sắp xếp cho tốt.” ông nói, giọng trầm xuống như tiếng đất thở.

Ngay sau đó, một luồng lực khổng lồ ập tới.

Không phải gió, cũng chẳng phải linh khí mà là dòng chảy của Luân Hồi đang tự siết lại, cuộn xoắn và kéo Hải Long ra khỏi Thụ Nguyên Thủy.

Cảnh vật tan vỡ. Không gian gãy vụn.

Mọi thứ bị nuốt trong một thứ ánh sáng trắng không bóng dáng chỉ còn âm thanh của vô tận.

Rồi thế giới nổ tung.

bắt đầu dịch chuyển như những mảnh khối khổng lồ va vào nhau.

Mặt đất rung chuyển. Biển gào thét. Bầu trời rạn nứt.

Những đường gân ánh sáng chạy khắp bề mặt thế giới, như thể ai đó đang khâu lại vết thương của tạo hóa.

Một vụ va chạm cuối cùng nổ ra âm thanh ấy không thể miêu tả bằng lời. Nó như tiếng trống, tiếng sấm, tiếng kêu của cả thiên địa khi bị ép hợp làm một.

Cả thế giới hòa nhập, tạo thành một Đại Lục Duy Nhất nơi đất và trời, sống và chết, đều bị ép chung vào cùng một dòng chảy.

Trong khoảnh khắc đó

bầu trời mở ra.

Giữa tầng mây đen sâu nhất, một vật thể khổng lồ dần hiện hình:

một chiếc trống cổ lơ lửng, được khắc bằng vàng đỏ và đồng xanh, quanh thân phủ đầy phù văn cổ ngữ.

Nó không phải vật chết mà sống, từng hơi thở như trăm vạn linh hồn hòa làm một.

Mỗi khi trống rung, mặt đất lại lún xuống, biển dâng lên, và bầu trời như bị xé toạc.

Tiếng của nó không chỉ vang mà còn truyền thấu qua linh hồn từng sinh vật sống.

“Bùm…”

Tiếng đầu tiên vang lên khiến cả vạn dặm đất nứt toác, máu trong huyết mạch người phàm sôi lên dữ dội.

“Bùm…”

Tiếng thứ hai khiến hàng ngàn sinh linh quỳ rạp xuống, như thể nghe thấy tiếng gọi của tổ tiên xa xưa.

“Bùm…”

Tiếng thứ ba vang vọng tới tận các cõi luân hồi, đánh thức những ký ức bị phong ấn trong máu thịt loài người.

Từ phía trên bầu trời, chữ khắc hiện ra trên mặt trống:

“Thời kỳ Cổ Loa Khởi.”

Ngữ âm cổ vang vọng, xuyên qua không gian và thời gian, chạm đến mọi góc của Đại Lục mới.

Cả trời đất chấn động

và rồi mọi sinh linh đồng loạt ngất đi.

Trước khi mất ý thức, những kẻ mang mệnh lớn Bạch Hạo Thần, Khuyết Vũ Long, Chiến Thần Phạm Danh –

đều nhìn thấy hai vệt sáng khổng lồ từ chiếc trống dội xuống mặt đất.

Hai vệt sáng ấy đâm xuyên qua trời

tạo thành hình Vô Cực, rồi tan ra như hai dòng máu đang hòa lẫn.

Bạch Hạo Thần gào lên, linh lực của hắn bốc cháy, đôi mắt hóa thành hai vòng Thái Cực.

Khuyết Vũ Long thì cắn chặt môi, máu chảy ròng ròng, nhưng vẫn ngẩng đầu cười điên dại:

“Thứ này… đã tới rồi sao… Cổ Loa Trống… thời đại của chúng ta kết thúc thật rồi.”

Còn Chiến Thần Phạm Danh

ngẩng đầu nhìn lên, tay vẫn siết chặt chiến giáp đang nứt, thét lên như một con thú bị dồn đến tuyệt cảnh:

“Hai luồng sáng ấy… là Nguyên Thủy Sinh Diệt… không thể nào!”

Rồi tất cả sụp đổ.

Mọi thứ chìm vào bóng tối.

Hắn mở mắt ra giữa một vùng trắng xóa.

Tuyết phủ khắp nơi dày đến mức ngay cả âm thanh của chính hơi thở cũng bị nuốt chửng.

Mỗi lần Hải Long hít vào, làn khói trắng phả ra đặc quánh, đông lại thành sương mỏng quanh môi.

Trước mắt hắn, chỉ toàn một biển băng trải dài đến vô tận, nơi mặt đất và bầu trời hòa làm một, chẳng thể phân biệt đâu là ranh giới.

Trên đầu, bầu trời Bắc Phong nặng trĩu, những dải mây đen xoáy tròn như muốn nghiền nát tất cả.

Ánh sáng từ mặt trời đã bị nuốt mất chỉ còn những tia sáng xanh nhợt phát ra từ các tảng băng trôi khổng lồ, trong suốt như thủy tinh, bên trong ẩn hiện những bóng người bị đóng cứng, gương mặt vặn vẹo, đôi mắt vẫn mở trừng trừng.

Hải Long siết chặt áo choàng.

Cái lạnh ở đây không phải chỉ cắt da, mà như chui vào tận cốt tủy, làm linh lực trong người hắn chậm lại, từng mạch máu như bị đông đặc.

Hắn khẽ run, lẩm bẩm:

“Phải… tìm nơi tránh lạnh trước, nếu không…”

Mỗi bước chân hắn đi, tuyết ngập đến đầu gối.

Dưới chân, lớp băng kêu rắc rắc, như tiếng xương người vỡ vụn.

Xa xa, gió hú dài, xen lẫn tiếng gì đó rất khẽ như tiếng người rên.

Hải Long lập tức dừng lại.

Hắn nghiêng tai yếu ớt tản ra quanh.

Giữa đám tuyết trắng, hắn nhìn thấy một thân người co ro, run rẩy, tay ôm ngực, mắt lờ đờ.

Người đó mặc bộ giáp kim loại gãy nát, mặt nạ sắt che nửa khuôn mặt, toàn thân run cầm cập.

Rõ ràng là người của Thiên Canh làn da đồng sẫm, những mảnh giáp dính liền vào da, mỗi lần hắn thở ra là khói đen mỏng phả ra theo.

Hải Long bước chậm lại, cảnh giác nhưng vẫn tiến gần, giọng khàn khàn:

“Này… ngươi không sao chứ?”

Người kia không đáp.

Một thoáng, hắn chỉ hơi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực ánh lên như thú săn.

Ngay sau đó

“Vút!”

Một lưỡi dao găm đen tuyền bay thẳng về phía Hải Long, sắc như tia chớp, xoáy gió rít lên xé toạc tuyết trắng.

Hải Long nghiêng người, lưỡi dao sượt qua má, cắm phập vào tảng băng sau lưng, xoẹt một tiếng chói tai.

“Đây rồi…” giọng người kia khàn khàn, nứt nẻ vì lạnh “Thấy ngươi rồi… có máu rồi…”

Hắn lao tới, động tác vụng về nhưng chứa sức mạnh điên cuồng.

Ánh mắt lạc thần, gân máu giật liên hồi như kẻ mất trí vì đói, khát, và lạnh.

Hắn đang tìm máu người để giữ ấm.

Hải Long lùi lại, rút nhanh thanh kiếm băng mà hắn vừa tạo ra từ luồng hơi thở đông lạnh.

“Ngươi bị điên rồi à?!”

Người kia không nghe, gào lên, nắm tay kim loại nện xuống.

Mặt băng nứt toác, hơi lạnh phụt lên như khí độc.

Một cú đấm sượt qua, Hải Long xoay người, đá mạnh vào ngực hắn.

Cú va chạm làm cả hai bật ra, rơi xuống hố tuyết.

Tuyết rơi dày hơn.

Gió bắt đầu gào rú, che kín tầm nhìn.

Hải Long cảm nhận mạch máu mình như đang đông cứng từng nhịp.

Từng sợi tơ máu dừng lại dưới da, lạnh buốt, nặng trĩu như chì. Hơi thở hắn hóa thành khói trắng, tan biến trước khi kịp thoát ra khỏi môi.

Gió Bắc Phong rít qua tai, mang theo tiếng hú dài tựa linh hồn của hàng nghìn kẻ đã chết.

Cả vùng đất chỉ có màu trắng trắng của tuyết, của xương, của sự tĩnh mịch tuyệt đối.

Hắn biết… nếu còn đứng đây, cả hai người đều sẽ chết cóng.

“Không thể cứ thế này…” Hải Long lẩm bẩm, liếc qua kẻ Thiên Canh đang run cầm cập ở phía đối diện.

Gã vẫn nắm chặt con dao găm đen tuyền, ánh kim lạnh lóe lên mỗi khi gió quét qua.

Trong giây lát, đôi mắt gã dại đi như thú bị dồn vào đường cùng.

“Máu…” gã thều thào, giọng khàn khàn như dao cạo. “Máu… chỉ có máu mới giữ được mạng ta…”

Rồi gã lao đến.

Dao găm xé gió, rít lên một tiếng khô khốc.

Hải Long nghiêng người tránh, nhưng tuyết trơn trượt khiến hắn lảo đảo.

Không còn thời gian.

Hắn nhắm mắt, cảm nhận xung quanh hơi lạnh, dòng khí, độ sâu của tuyết.

Rồi hắn kéo gã cùng mình ngã nhào, cả hai cùng chìm vào trong tuyết.

Thế giới lập tức hóa thành một hố sâu mù đặc, nghẹt thở và tĩnh lặng.

Âm thanh bên ngoài biến mất, chỉ còn tiếng tim đập và tiếng tuyết lấp đầy khe hở.

Hải Long cố giữ bình tĩnh.

Hắn đưa khuỷu tay che miệng, tạo một khoảng trống nhỏ trước mặt một túi khí sống.

Từ trong túi khí ấy, hắn khạc nhẹ một ngụm nước bọt, để mặc nó rơi.

Dòng nước bọt chậm rãi trôi xuống, chỉ hướng mặt đất.

“Trên kia…” hắn nghĩ.

Hướng ngược lại chính là lối ra.

Nhưng gã Thiên Canh thì không được như vậy.

Bị chôn trong tuyết, hắn hoảng loạn, vùng vẫy, cố tìm đường thoát.

Càng vùng, tuyết càng sụp xuống.

Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ… rồi im bặt.

Hải Long đẩy mình lên trước, xuyên qua lớp tuyết dày. Khi đầu hắn trồi lên khỏi mặt băng, gió cắt vào da như dao, nhưng ít nhất hắn còn thở được.

.

Hải Long bước lên phía trên lớp tuyết, tiếng động lạo xạo và tiếng rên rỉ yếu ớt từ dưới hố đã hoàn toàn im bặt. Hắn không có thời gian để thương xót hay kiểm tra; ưu tiên lúc này là sống sót qua cái lạnh thấu xương. Định thần lại, hắn định lấy áo và giáp của tên Thiên Canh kia để giữ ấm, nhưng trong lúc kéo xác hắn lên, một điều lạ lùng đập vào mắt: vết cắt nông trên cổ tay gã Thiên Canh. Máu của hắn bôi lem nhem xung quanh, và không chỉ không đóng băng, nó còn tỏa ra một hơi ấm dị thường.

Hắn là người Thiên Canh… cơ thể này chống lại giá rét.

Hải Long nhíu mày. Gã này là kẻ thù, nhưng trong cái chết cận kề này, sự sống mới là điều quan trọng nhất. Hắn không ngần ngại, ngay lập tức thấm một ít máu ấm áp, sền sệt ấy lên môi và cọ xát vào các mạch máu lớn ở cổ tay. Hơi ấm lan ra ngay lập tức, một cảm giác ấm áp như lửa đốt giữa biển băng.

Hải Long lẳng lặng đứng dậy. Hắn biết mình không thể chần chừ.

.

Hắn nhìn xuống, trên áo giáp và áo khoác của kẻ bại trận có những vệt máu tươi loang lổ từ các vết cắt ở tay. Thật kỳ lạ, giữa cái lạnh âm độ này, máu đó lại ấm áp một cách kinh ngạc, thậm chí còn bốc hơi nhẹ.

Máu Thiên Canh. Một món quà bất đắc dĩ.

Hải Long không ngần ngại. Sự sống còn quan trọng hơn lòng trắc ẩn hay sự ghê tởm lúc này. Hắn cẩn thận thấm một ít máu ấm áp, sền sệt ấy lên môi, cọ xát vào hai bên cổ và cổ tay những nơi mạch máu lớn chạy qua. Một luồng nhiệt tức thì lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh buốt xương. Hắn tận dụng tối đa, nhanh chóng ổn định lại thân nhiệt. Có lẽ, đây là điều duy nhất hắn nợ kẻ vừa bị hắn hạ gục.

Hải Long lặng im một lúc lâu, nhìn xác người Thiên Canh bị tuyết phủ dần.

Gió rít qua những vách băng, mang theo âm thanh lạnh buốt như tiếng thở dài của vong hồn.

Hắn quỳ xuống, lấy con dao găm ra khỏi bàn tay cứng ngắc của kẻ đã chết.

Lưỡi dao đen tuyền như mực, nhưng khi ánh sáng yếu ớt từ mặt băng hắt lên, nó lại lóe màu lam nhạt, lạnh mà trong.

Trên chuôi dao có khắc những ký tự cổ, tựa như đường mạch máu bằng kim loại chạy dọc, chạm tay vào liền cảm nhận được luồng hàn khí thấu xương — và một chút gì đó… sống.

Hải Long lặng lẽ xé một mảnh áo của mình, thấm máu từ vết thương của kẻ kia rồi bôi lên cổ tay, khuỷu tay và ngực, nơi mạch máu chạy gần da nhất.

Máu lập tức đông lại thành lớp màng đỏ sẫm, nhưng hắn cảm nhận rõ cái lạnh rút bớt đi đôi phần, từng hơi thở không còn sắc như dao cắt nữa.

“Thứ này… quả thật giữ được nhiệt,” hắn khẽ nói, giọng trầm đục, rồi đứng lên.

Ngoại hình hắn lúc này trông chẳng khác gì một kẻ lạc giữa tận thế:

Tóc đóng băng từng sợi, phủ sương trắng.

Da mặt nứt nẻ, tái nhợt, hai bàn tay sưng tấy và đỏ thẫm vì máu đã khô bám vào.

Trên vai áo, lớp vải rách rưới, đọng lại những đốm băng nhỏ lấp lánh như muối.

Mỗi hơi thở hắn thở ra đều biến thành sương, tan rồi lại đông.

Chiếc dao găm trong tay hắn nhẹ đến mức gần như tan vào gió, nhưng cảm giác cầm nó khiến hắn rùng mình —

như thể lưỡi dao đang quan sát lại chính người cầm.

Hắn đi tiếp.

Mặt đất Bắc Phong mờ mịt dưới chân, từng khối băng nhấp nhô như những lưng rồng ngủ quên.

Xa xa, những tảng băng trôi va vào nhau phát ra âm thanh trầm đục, giống tiếng chuông kim loại vọng trong sương.

Không có phương hướng, không có ánh sáng mặt trời chỉ có một thứ ánh lam nhợt nhạt tỏa ra từ dưới lòng đất, như linh khí bị giam cầm đang rò rỉ.

Hắn bước đi, chậm mà vững.

Mỗi bước là một dấu chân sâu, phía sau lại bị tuyết lấp dần.

Bỗng một âm thanh nhỏ, rất yếu, như tiếng nức nở lọt qua gió.

Hải Long khựng lại, nheo mắt.

Giữa những khối băng méo mó phía xa… có thứ gì đó đang chuyển động.

Hắn tiến gần.

Một đứa trẻ chỉ tầm sáu, bảy tuổi, gầy gò, tóc bạc như sương, da trắng tái xanh, môi nứt nẻ đến bật máu.

Đôi mắt nó sáng lạ thường xanh băng, phản chiếu cả bóng dáng hắn.

Nó ngồi co ro trong một hốc băng, hai tay ôm chặt thứ gì đó vào ngực, run lên từng hồi.

Khi thấy Hải Long, đôi mắt ấy giãn ra không phải vì sợ, mà vì một tia hy vọng mong manh.

“Ca… ca…” giọng nó khàn đặc, nghẹn lại trong cổ, “giúp ta với… được không ạ…”

Hải Long khựng lại.

Trong thế giới băng giá này, hai chữ “giúp ta” nghe như âm thanh đến từ một thời đã bị chôn vùi.

Hắn bước lại gần, quỳ xuống, giọng trầm thấp:

“Tốt… em muốn ta giúp gì?”

Đứa bé run run, đôi tay nhỏ bé mở ra.

Bên trong lòng bàn tay nó là một mảnh tinh thể trong suốt, tỏa ánh sáng mờ như một giọt nước bị đóng băng giữa khoảnh khắc sinh sôi.

Hải Long nhìn thấy, tim khẽ đập mạnh.

Một cảm giác rất lạ trào dâng thứ này không phải linh thạch, cũng chẳng phải vật sống…

Nó giống như một ký ức bị đóng băng

Hải Long nhìn đứa bé thân hình nhỏ xíu co ro trong hốc băng, hơi thở yếu ớt như sắp tắt.

Hắn chậm rãi đưa tay, dùng mảnh vải sạch thấm chút máu đông còn lại trên áo tên Thiên Canh, rồi nhẹ nhàng bôi lên cổ và cổ tay cô bé.

Lớp máu sẫm vừa chạm vào da, hơi lạnh lập tức bị đẩy lùi, những mạch máu xanh dưới da dần hồng trở lại.

“Cảm ơn ca ca…” giọng đứa bé run run, yếu ớt nhưng rõ ràng.

Hải Long im lặng, nhìn mảnh tinh thể trong tay nó ánh sáng trong suốt phản chiếu đôi mắt hắn, như soi cả nỗi mệt mỏi và nghi ngờ trong sâu thẳm linh hồn.

“Em nói… thứ này là để giúp cha em?” hắn hỏi khẽ.

Đứa bé gật đầu, hơi thở phả ra sương.

“Cha… bị thương nặng lắm… Người bảo ta mang thứ này đi thật xa, đừng để ai thấy… Nhưng ta không biết tại sao ai cũng muốn lấy nó. Họ giết cả làng ta…”

Giọng cô bé nghẹn lại, rồi bật ra thành tiếng nức nở rất khẽ.

“Ta chỉ… muốn cha sống thôi.”

Hải Long siết nhẹ chuôi dao găm trong tay.

Trong cơn gió rít, hắn nghe thấy đâu đó tiếng khóc hòa với tiếng gào của Bắc Phong, âm thanh như của những linh hồn chưa tan, vẫn lang thang tìm nơi trú.

“Cha em ở đâu?” hắn hỏi, giọng trầm nhưng dịu đi.

Đứa bé ngẩng lên, đôi mắt trong veo ánh lên chút hy vọng.

“Ở phía kia… qua dãy băng lớn kia… gần tàn tích Cự Tháp Băng…”

Hải Long nhìn theo hướng tay cô bé chỉ chỉ thấy một vùng trắng xóa nối liền với trời.

Gió thổi tung những hạt tuyết như cát bạc, mịt mờ không thấy điểm cuối.

“Xa lắm không?”

“Không xa… chỉ là đường… rất khó đi.”

Hải Long khẽ thở ra, khom người.

“Lên đi. Ta cõng em.”

Cô bé chần chừ, nhưng ánh mắt Hải Long bình thản đến mức khiến người ta không thấy sợ.

Hắn xoay lưng, để cô bé leo lên.

Thân thể cô nhẹ hẫng, gần như chẳng có sức sống, đôi tay nhỏ xíu ôm lấy cổ hắn, lạnh như băng.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân lún sâu vào tuyết, để lại vệt máu loang nhạt.

Gió Bắc Phong gào rít quanh họ, tung bay tấm áo rách của hắn như cờ trận cũ.

“Ca ca… sao tay huynh lạnh vậy…”

“Vì nơi này chẳng có chỗ cho hơi ấm.” Hải Long đáp, giọng khàn đặc.

“Nhưng… vẫn còn người như em, vẫn còn người để cứu. Thế là đủ.”

Cô bé không hiểu hết lời hắn, chỉ nép đầu vào vai, giọng thì thầm:

“Huynh không sợ sao? Ai đi về phía Cự Tháp… đều không trở lại.”

Hải Long nhìn về phương xa, nơi gió cuộn thành từng cột xoáy bạc.

Trong đôi mắt hắn, ánh sáng lam phản chiếu từ mảnh tinh thể nơi tay cô bé.

“Ta từng bước ra từ cái chết nhiều lần rồi.” hắn nói nhỏ, “Nếu cha em vẫn còn sống… thì ta sẽ tìm thấy ông ấy.”

Xa xa, giữa bão tuyết, một vệt sáng nhấp nháy như ánh lửa yếu ớt giữa đêm tận thế.

Hải Long siết chặt con dao găm, bước nhanh hơn.

Mỗi nhịp chân là một nhịp tim, nặng nề nhưng kiên định.

Băng dưới chân hắn kêu răng rắc, từng luồng khí lạnh cuộn lên như sương sống.

Trên cao, trời Bắc Phong lại gầm một tiếng dài như báo hiệu cho một cơn biến động sắp đến

Bầu trời Bắc Phong đặc quánh một màu xám tro, tuyết rơi như tấm màn che phủ toàn bộ thế gian. Cô bé trong vòng tay Hải Long vẫn ôm chặt viên tinh thể, ánh sáng nhàn nhạt từ nó phản chiếu lên gương mặt tái nhợt của cả hai. Mỗi hơi thở phả ra như khói bạc, hòa vào màn sương lạnh lẽo đang trôi chậm trên mặt đất.

“Khi nào ca ca giúp phụ thân ta xong, ta sẽ tặng huynh viên tinh thể này,” cô nói nhỏ, giọng run run nhưng kiên định. “Cha bảo nó là thứ khiến ông gặp rắc rối, nhưng cũng có thể cứu người.”

Hải Long chỉ khẽ gật, không nói gì. Đôi bàn chân hắn đã cứng đờ, lớp da nứt toác, máu khô đông lại thành mảng đen. Gió lạnh len lỏi qua từng kẽ áo, cắt vào da thịt như dao. Hắn khẽ nhìn quanh, chỉ tay về phía xa, nơi một khối băng lớn lấp ló dưới sương.

“Chúng ta nghỉ ở đó,” hắn nói, giọng khàn khàn. “Ta thấy có một hang đá.”

Họ bước đi giữa gió buốt, từng bước nặng nề như giẫm trên mặt gương. Hang tuyết sâu và ẩm, gió tạt vào miệng hang tạo nên âm thanh rền rĩ như tiếng người khóc. Nhưng ít nhất, ở đây không có gió. Hải Long đặt cô bé xuống, phủ lên người cô tấm áo rách, rồi quay ra tìm củi.

Tuyết dày đến nửa đầu gối, hắn cúi thấp người, nhặt những mẩu cành gãy, tàn cây chết cứng như sắt. Xa xa, vài tảng đá phủ rêu lấp lánh ánh xanh loại rêu hiếm có thể cháy được trong băng. Hắn gom lại, tìm thêm vài quả dại phủ sương và một con thú tuyết nhỏ chết cứng bên mép băng. Mọi thứ gom đủ, hắn quay về.

Nhưng khi đến gần, tiếng ồn ào vọng ra từ trong hang. Tiếng quát khàn lẫn tiếng va chạm kim loại. Hải Long dừng lại, nín thở, rồi men theo vách đá nhìn vào. Bên trong, hai người đàn ông đang vật lộn kịch liệt quanh một vật phát sáng một cây linh thảo có ánh lửa đỏ rực đang tỏa hơi ấm.

Một người mặc áo xám bạc, hông đeo phù ấn Đại Việt, tay cầm đoản kiếm. Người kia thì khoác giáp đen, các khớp nối khảm đồng, rõ ràng là dân từ Thiên Canh, thân hình cao lớn, đôi mắt đỏ ngầu vì lạnh và khát máu. Cả hai đều rét run, nhưng cây linh thảo kia là thứ duy nhất giúp họ sống sót.

“Trả lại cho ta!” người Đại Việt quát, đâm thẳng mũi kiếm vào ngực đối phương.

“Không! Đây là của ta!” kẻ Thiên Canh gầm lên, ném ra một viên đá nhỏ khắc đầy ký tự cơ giới. Nó phát nổ, ánh sáng lóe lên, băng quanh hang nổ tung, mảnh vỡ văng khắp nơi. Người Đại Việt bị hất văng, máu trào ra, ngã gục xuống. Linh thảo rơi xuống nền băng, kẻ Thiên Canh lao tới, cười điên dại.

Nhưng một luồng khí lạnh lướt qua cửa hang. Một người khoác áo đen, lưng đeo đai bạc khắc hình đầu rồng, bước vào. Hơi lạnh quanh hắn tự động tách ra, như sợ hãi. Ánh mắt hắn lạnh như băng, môi nhếch thành một nụ cười khinh bỉ.

“Đám phàm nhân dám chạm vào linh thảo của ta ư?” Giọng hắn vang lên, trầm và rền, như tiếng đá mài thép.

Kẻ Thiên Canh chưa kịp phản ứng thì chân hắn đã bị giẫm nát. Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Người áo đen cúi xuống, rút cây linh thảo khỏi tay kẻ hấp hối, rồi nói khẽ, giọng như lưỡi dao cắt qua da thịt: “Nếu không vì quy tắc giới hạn sức mạnh, chỉ cần ta khẽ nhấc tay, các ngươi đã hóa tro rồi.”

Hắn đạp mạnh, băng tan ra, hai thi thể bị vùi sâu xuống nền tuyết, chỉ còn lại hơi ấm lẩn khuất. Không nhìn lại, người áo đen quay lưng, bước ra ngoài, để lại trong hang một sự im lặng rợn người.

Hải Long đứng nấp sau vách đá, cả người lạnh toát. Hắn nắm chặt bó củi, tim đập loạn. Chỉ một cử động nhỏ, hắn có thể đã bị phát hiện và chôn cùng hai kẻ kia. Một viên đá nhỏ lăn khỏi tay hắn, rơi xuống đất. Tiếng “cạch” khẽ vang. Người áo đen khựng lại, ánh mắt lóe sáng, đảo quanh hang. Không gian im phăng phắc. Gió bên ngoài nổi lên, che lấp âm thanh nhỏ bé ấy. Hắn khẽ hừ một tiếng, rồi rời đi.

Hải Long đứng im hồi lâu, mồ hôi lạnh lăn xuống cổ, đông lại giữa chừng. “Quái vật…” hắn khẽ nói, giọng lạc đi. “Không, không còn là con người nữa.”

Hắn nhìn xuống hai cái xác bị băng che phủ nửa thân. Ánh sáng le lói từ linh thảo còn vương lại phản chiếu lên gương mặt hắn gầy gò, mệt mỏi, đôi môi nứt nẻ, quanh cổ tay và những mạch máu lớn vẫn còn vết máu khô của kẻ Phiển Trấn mà hắn đã bôi lên để giữ ấm. Mùi tanh lạnh trộn lẫn mùi tuyết tan, quện trong làn hơi thở trắng đục của hắn.

Cúi người xuống, Hải Long lặng lẽ lục soát. Trên người tên Phiển Trấn còn sót lại vài, một bao da khô cong dính máu, và một mảnh thẻ đồng mờ xỉn, mặt sau có khắc ký hiệu cổ không thuộc bất kỳ văn tự nào hắn từng thấy.

Hải Long xoay nhẹ mảnh thẻ đồng, cảm giác lạnh buốt truyền qua đầu ngón tay. Hắn khẽ cau mày không biết là vật gì, nhưng theo thói quen sinh tồn, hắn cất tất cả vào người.

“Dù vô dụng thì vẫn có thể đổi lấy chút gì đó… nếu ta còn sống tới lúc đó,” hắn thầm nghĩ.

Hắn tháo cả đoạn vải da quấn cổ tay của kẻ kia, lớp da thú tuyết dày và dẻo, mặt trong thấm một thứ dầu mỡ lạ khiến da không cứng lại trong giá lạnh. Hắn quấn chặt quanh cổ tay mình, cảm thấy ấm hơn đôi chút.

Trong tay hắn, con dao găm đen lóe sáng, thân dao mảnh và nhẹ, lưỡi khắc đầy đường vân như sương giá. Ánh sáng phản chiếu khiến nó trông như một mảnh đêm đông bị mài sắc.

Hải Long đứng thẳng dậy, thở ra một hơi khói lạnh, ánh mắt nhìn qua hai cái xác đang bị tuyết phủ dần.

Một thoáng sau, hắn quay người rời khỏi đó, mang theo trong người những món đồ lạ không rõ công dụng và một linh cảm mơ hồ rằng tất cả những gì hắn vừa chạm vào, đều thuộc về một bí mật nào đó… lớn hơn cái chết đang vây quanh nơi này

“Ta phải mạnh hơn,” hắn lẩm bẩm. “Nếu không, ta cũng chỉ là một cái xác bị giẫm dưới tuyết này.”

Phía trong hang, cô bé khẽ tỉnh giấc. “Ca ca… có chuyện gì vậy?”

“Không sao, chúng ta an toàn rồi,” Hải Long đáp, giọng dịu đi.

Hắn gom những cành khô ít ỏi trong hang, tay run lên vì lạnh. Tuyết rơi dày khiến củi ướt, không cách nào bén lửa. Hải Long cố mấy lần, hít hà hơi thở đóng băng, nhưng tia lửa vẫn tắt ngóm.

Đúng lúc ấy, cô bé tiến lại, đôi tay nhỏ run rẩy nhưng ánh mắt vẫn sáng.

“Ca ca… để muội thử.”

Nói rồi, cô bé lấy trong ngực ra một viên đá nhỏ hình như là một mảnh vụn của tinh thể mà cô vẫn giữ. Khi cô khẽ cọ nó lên vách đá, tia sáng lam mảnh vụt bắn ra, bén vào đống củi ướt. Ngọn lửa yếu ớt lập tức lan ra, cháy lên một cách kỳ diệu, tỏa hơi ấm dịu nhẹ lan khắp hang.

Hải Long nhìn ngọn lửa ấy, ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt đầy ngạc nhiên.

“Thứ đó… cũng là tinh thể sao?”

Cô bé gật nhẹ, đặt viên tinh thể lớn trong lòng bàn tay. Ánh lửa hắt vào khiến nó sáng rực, dường như có hình ảnh một tòa thành mờ ảo hiện lên giữa tuyết trắng mái vòm cong, tường cao vỡ nát, tất cả như đang chìm trong giấc ngủ băng giá.

Hải Long nhìn chăm chú, giọng hắn khàn khàn:

“Phụ thân của em… ông ta đang ở đâu?”

Cô bé khẽ siết chặt viên tinh thể, giọng run run vì lạnh:

“Trong tháp cực băng… nơi ánh sáng này chỉ tới được.”

Cô bé chỉ về phương bắc, giọng yếu ớt: “Ở Tháp Cực Băng… nơi có thứ mà mọi người đều muốn. Cha ta nói… nó kết nối với Cổ Loa.”

Hải Long im lặng hồi lâu. Hắn siết chặt chuôi dao, ánh lửa phản chiếu trong mắt hắn lạnh như thép: “Vậy thì đi thôi. Dù thần cũng sợ nơi ấy, ta không tin mình không vượt qua được.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-chi-ta-khuong-tu-nha-tuyet-khong-phong-than
Chi Ta Khương Tử Nha Tuyệt Không Phong Thần
Tháng 10 16, 2025
cai-thien-su-nay-khong-dung-dan.jpg
Cái Thiên Sư Này Không Đứng Đắn
Tháng 1 17, 2025
danh-dau-tam-nam-tram-ty-than-gia-bi-ty-ty-lo-ra.jpg
Đánh Dấu Tám Năm, Trăm Tỷ Thân Gia Bị Tỷ Tỷ Lộ Ra!
Tháng 1 21, 2025
kiem-dong-son-ha.jpg
Kiếm Động Sơn Hà
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP