Chương 117: Hai Cấm Địa
Ánh sáng xanh từ Thụ Nguyên Thủy phản chiếu lên gương mặt Hải Long, ánh nhìn hắn như hòa vào luồng năng lượng cổ xưa của nơi này. Ông lão đặt tay lên thân cây, giọng chậm rãi vang lên như đang kể lại một ký ức đã bị chôn vùi từ hàng ngàn năm.
“Vốn dĩ, Thánh Long Hư Vô và chiếc Chuông Đồng kia không phải sinh vật của thế giới này. Chúng được sinh ra trong một sự cố mà ta không bao giờ quên. Khi đó, một vết nứt không gian khổng lồ xé rách bầu trời Đại Lục, ánh sáng và hắc ám giao hòa, hai luồng năng lượng trái ngược đụng độ nhau. Từ trong vết nứt ấy, hai thực thể ra đời một là ngọn lửa hư vô không thể dập tắt, một là tiếng chuông vọng lại từ cõi vô tận. Khi bọn chúng gặp nhau, thế giới rung chuyển. Núi nổ, biển dâng, linh mạch tan vỡ, và hàng triệu sinh linh biến mất trong khoảnh khắc.”
Hải Long nắm chặt tay, cảm nhận được từng lời ông lão như cắt vào trong tâm trí.
“Vậy sau đó thì sao?” hắn hỏi, giọng khàn khàn.
Ông lão nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm như đá cổ.
“Khi ấy, ta cùng Kẻ Hồi Sinh đã hợp sức. Bằng sức mạnh của Cây Sinh Mệnh và Dòng Luân Hồi, bọn ta phong ấn cả hai thực thể. Thánh Long Hư Vô bị giam ở Cấm Địa Phía Bắc, nơi tuyết và linh khí giao hòa. Chiếc Chuông Đồng bị niêm dưới Cấm Địa Phía Nam, sâu trong lòng đất, giữa vô số lớp ấn chú bằng linh văn cổ. Bọn chúng tưởng như bị quên lãng… nhưng khi Đại Việt Lục rơi vào hỗn loạn, khi lòng người chìm trong tham vọng và sợ hãi, phong ấn ấy lại bắt đầu lung lay.”
Ông đưa tay chỉ lên Thụ Nguyên Thủy. Trên thân cây, ánh sáng lấp lánh hiện ra, tạo thành một chuỗi hình ảnh
Lạch Khứ, với ánh mắt mưu mô và nụ cười méo mó, hiện lên giữa làn sương.
“Ngươi hỏi vì sao hắn có thể điều khiển chiếc Chuông Đồng? Vì bản chất của hắn.” giọng ông trầm xuống. “Lạch Khứ là một kẻ có tâm hèn mọn, tham sống sợ chết, bị ám ảnh bởi quyền lực và sợ hãi cái chết hơn bất kỳ ai. Chính tâm hồn đó khiến Chuông Đồng lựa chọn hắn. Cái chuông không chỉ là công cụ, nó là một thực thể cổ xưa, luôn tìm kiếm kẻ yếu đuối để thao túng. Và hơn hết, thân thể mà Lạch Khứ sử dụng là thân thể của người bản sinh từ Đại Lục này. Vì thế, hắn không bị áp chế bởi quy tắc không gian, có thể sử dụng năng lượng hỗn loạn mà không bị hủy diệt.”
Hải Long siết chặt nắm tay, cắn răng. “Vậy nên hắn mới có thể trốn thoát khỏi sự truy đuổi của Thánh Long Hư Vô.”
Ông lão gật đầu. “Đúng vậy. Chính sự hèn nhát lại khiến hắn sống sót. Khi Thánh Long Hư Vô bị đánh thức, nó đã nhận ra năng lượng của Chuông Đồng. Hai thực thể ấy, từ thuở sơ khai, đã là kẻ thù không đội trời chung. Chúng đại diện cho hai cực của sự tồn tại Hư Vô và Cộng Hưởng. Một bên muốn hủy diệt, bên kia muốn thu nạp. Vì vậy, khi phong ấn tan, chúng lập tức lao vào nhau, kéo cả Đại Lục vào hỗn chiến.”
Ánh mắt ông lão bỗng trĩu xuống.
“Ba bọn ta từng cai quản thế giới này, nhưng giờ chỉ còn lại hai. Kẻ Hồi Sinh đã tan biến cùng phong ấn, còn Kẻ Thay Đổi người giữ Lệnh Bài Khai Thiên đã rời khỏi đây từ rất lâu. Hắn rời đi không phải vì phản bội, mà vì sự phát triển quá nhanh của thế giới này. Khi sinh linh bắt đầu tranh giành, khi con người gieo chiến tranh, máu đổ lan ra các vùng đất, hắn không còn tin rằng sự thay đổi có thể cứu rỗi mọi thứ. Hắn chọn cách ẩn đi, để thế giới tự tìm lấy trật tự mới.”
Hải Long im lặng hồi lâu. Cơn gió nhẹ thổi qua, làm những tán lá của Thụ Nguyên Thủy rung động, phát ra âm thanh như tiếng vọng từ xa xưa.
Ông lão nhìn lên, giọng trầm ấm nhưng nặng nề:
“Ba bọn ta chỉ muốn Đại Việt Lục ở trong một trạng thái cân bằng. Nhưng có lẽ… cân bằng không phải là mãi mãi. Khi có ánh sáng, sẽ có bóng tối; khi có sinh, ắt phải có diệt. Và giờ, vòng luân hồi ấy đang mở ra lần nữa. Chỉ khác rằng, lần này, ngươi đang ở trong tâm điểm của nó.”
Ông lão khẽ chạm vào thân cây, ánh sáng xanh lục chảy dọc theo những đường vân trên vỏ cây như những mạch máu sống. Một hồi lâu, ông mới cất giọng, nặng nề nhưng đầy uy nghi.
“Trước khi rời đi, Kẻ Thay Đổi đã để lại một quy tắc. Hắn hiểu rằng sự phát triển quá nhanh của thế giới này sẽ không thể duy trì mãi nếu không có một chu kỳ thanh lọc. Thế nên, hắn đã thay đổi cấu trúc của Dòng Luân Hồi, đặt ra một quy luật tuyệt đối cứ mỗi bốn ngàn năm rưỡi, Đại Việt Lục sẽ trải qua một kỳ biến được gọi là Hồng Hoang Cổ Loa.”
Hải Long nhíu mày. “Hồng Hoang… Cổ Loa? Là gì vậy?”
Ông lão ngẩng lên, ánh mắt nhìn xa xăm như xuyên qua thời gian.
“Đó là tiếng vọng từ thuở khai thiên lập địa, âm thanh đầu tiên khi vũ trụ còn chưa định hình. ‘Loa’ không phải là vật, mà là âm. Một luồng chấn động nguyên thủy của Thiên Đạo, không có hình dạng, không thuộc về bất cứ quy tắc nào. Nó là tiếng gọi của cội nguồn, vừa là phán quyết, vừa là sự cứu chuộc.”
Thụ Nguyên Thủy khẽ rung động. Âm thanh trầm thấp vang lên, như tiếng vọng mơ hồ từ đáy vũ trụ.
Ông lão tiếp lời, giọng chậm mà vang như sấm.
“Cứ mỗi 4500 năm, đúng vào thời điểm các vận khí thiên địa giao thoa, Hồng Hoang Cổ Loa sẽ thức giấc. Âm thanh ấy lan khắp đại lục, vượt qua không gian và thời gian, xuyên qua mọi kết giới, mọi pháp trận, mọi quy tắc. Không một ai có thể ngăn cản. Nó đi thẳng vào linh hồn của mọi sinh linh, chạm tới cốt lõi tồn tại của từng cá thể. Nó có thể khiến kẻ mạnh hóa điên, kẻ yếu tan biến, nhưng cũng có thể mở ra cánh cửa tiến hóa cho những ai đủ ý chí để chịu đựng và vượt qua.”
Hải Long lặng người.
“Vậy… đó là Thiên Phạt sao?”
Ông lão mỉm cười, nụ cười buồn mà sâu sắc.
“Thiên Phạt chỉ là cách con người gọi nó. Thực chất, Hồng Hoang Cổ Loa là sự thanh lọc. Khi thế giới quá lệch về một phía, thiện hay ác, sinh hay diệt, trật tự hay hỗn loạn thì tiếng Loa ấy sẽ vang lên, để phá vỡ và tái lập cân bằng. Hắn, Kẻ Thay Đổi, tạo ra nó vì tin rằng không gì có thể trường tồn nếu không trải qua hủy diệt.”
Ông quay lại, ánh mắt nhìn Hải Long sâu thẳm như đáy vực.
“Ta và Kẻ Hồi Sinh từng phản đối điều đó. Nhưng hắn đã đi, mang theo niềm tin rằng chỉ qua hủy diệt, con người mới hiểu được giá trị của tồn tại. Và rồi, hắn biến mất, để lại quy luật ấy như một lời cảnh báo vĩnh cửu. Giờ đây, khi Chuông Đồng và Thánh Long Hư Vô đều thức tỉnh, khi phong ấn đã vỡ, khi Lệnh Bài Khai Thiên tan biến, thời khắc Hồng Hoang Cổ Loa… có lẽ đang đến gần hơn bao giờ hết.”
Lời nói của ông hòa vào không gian. Tán lá Thụ Nguyên Thủy rung động dữ dội hơn, tạo ra những tiếng vang trầm như sấm vọng. Cả không gian sáng lòa, những ký tự cổ đại bay quanh Hải Long, như đang soi rọi vào linh hồn hắn.
Hắn cảm thấy tim mình đập nhanh.
“Vậy ra… mọi chuyện đều là chu kỳ… kể cả cái chết, kể cả sự sống.”
Ông lão gật đầu. “Đúng. Và giờ, ngươi đứng ở giao điểm của chu kỳ đó. Hồng Hoang Cổ Loa sẽ không chỉ thử thách thế giới, mà còn thử thách chính ngươi. Vì có lẽ, lần này, sự cân bằng sẽ không đến từ bọn ta nữa… mà từ chính ngươi
Ông lão ngẩng đầu, giọng nói trở nên chậm rãi nhưng mang âm sắc như vọng từ ngàn xưa:
“Nhưng ngươi đừng lầm, Hồng Hoang Cổ Loa không chỉ là thử thách. Nó còn là cơ hội cho những kẻ sống sót cuối cùng.”
Hải Long ngẩng lên, trong mắt lóe lên tia sáng.
Ông lão tiếp lời, như đang nhắc lại lời tiên tri cổ xưa, thứ mà chỉ những người từng đi qua Hồng Hoang mới hiểu.
Trong tiếng Loa đỏ lửa, ai giữ được tâm bất động thì thấy cửa Trời mở.
Ai giữ được hồn không tan, sẽ gặp Thần Dược.
Ai giữ được ý không diệt, sẽ chạm đến Cội Nguyên.
Đó là những lời sấm truyền xưa nhất, được khắc bằng máu và linh hồn của những người đầu tiên sống sót sau đại thanh lọc. Không ai biết ai đã viết, chỉ biết rằng mỗi lần chu kỳ diễn ra, lại có vài câu mới xuất hiện như chính Thiên Đạo đang tự viết lại định mệnh.
Ông lão nói tiếp, ánh mắt chuyển thành sâu thẳm như vực xoáy:
“Không gian khi ấy không còn ổn định. Giữa các tầng giới, những khe hở mở ra nơi dị bảo, dị dược, linh thạch, và cả những mảnh tàn tích của thế giới cũ trôi nổi. Thứ ngươi gọi là ‘kỳ ngộ’ chính là phần thưởng cho những ai có thể đứng vững giữa tiếng Loa.”
“Có kẻ đã thành công,” ông lão thở dài, “họ đạt tới cảnh giới vượt khỏi sinh tử, thân thể bất hoại, tuổi thọ kéo dài qua vạn kiếp. Nhưng cũng chính vì những người ấy… mà Đại Lục này không còn được che giấu nữa.”
Hải Long nhíu mày. “Ý ngài là… có kẻ khác ngoài đây?”
Ông lão gật đầu.
“Phải. Từ sau lần Hồng Hoang Cổ Loa thứ ba, màn sương giữa các giới mỏng dần. Những thế lực bên ngoài người của Hằng Sa Thế Giới đã phát hiện ra chúng ta. Họ không thuộc về Luân Hồi này, không hiểu cân bằng. Họ dùng sức mạnh thô bạo của những nền đạo pháp xa lạ, xé rách không gian, cướp lấy cơ hội tái sinh mà đáng lẽ thuộc về dân Đại Việt Lục.”
Hải Long siết chặt nắm tay, giọng nghẹn lại:
“Vậy ngài… đã chống lại bọn chúng?”
Ông lão khẽ lắc đầu, ánh mắt ẩn chứa nỗi cô độc của vạn năm.
“Ta không được phép. Ta là người sống sót cuối cùng của chu kỳ trước, được trao sứ mệnh Cân Bằng. Sứ mệnh ấy không cho phép ta can thiệp vào dòng chảy của Đạo. Ta chỉ có thể áp đặt quy tắc buộc mọi kẻ xâm phạm phải cúi đầu.”
Ánh sáng trong rừng cổ chuyển thành sắc vàng âm u, những dải năng lượng mờ bay quanh ông, tạo thành hình xoáy như những bánh xe Đạo đang quay.
“Ngươi hiểu chứ, Hải Long? Ta không thể chọn ai sống, ai chết. Nhưng ta có thể giữ cho thế giới này còn một cơ hội… cho đến khi có kẻ đủ sức thay ta tiếp nhận gánh nặng Cân Bằng ấy.”
Hải Long cúi đầu. Trong lòng hắn vang vọng tiếng trống cổ lạ kỳ không phải từ đâu đó, mà từ chính sâu trong tâm hồn. Tiếng trống ấy hòa cùng lời sấm truyền, như đang đánh thức thứ gì đó ngủ quên.
Ánh sáng từ Thụ Nguyên Thủy chợt run rẩy, những đường vân cổ xưa trên thân cây dần rực sáng như mạch máu của đất đang chảy. Ông lão khựng lại, hơi thở nặng nhọc hơn, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị rồi chậm rãi mờ đi.
“Xem ra…”
Ông khẽ cười : “thời gian của ta… cũng sắp hết rồi.”
Hải Long sững người, định bước tới, nhưng ông giơ tay ngăn lại.
“Đừng. Hãy để ta nói nốt. Những phiến đá xung quanh đây, không phải vật trang trí… mà là ký ức của ta. Ta khắc chúng lại, để mỗi khi quên mất bản thân là ai, ta có thể nhìn vào mà nhớ ra mình phải làm gì. Không có chúng… ta sớm đã hóa thành cát bụi của Đại Lục này.”
Ông lão chạm tay lên một phiến đá gần nhất. Từng tia sáng tỏa ra, soi rõ vô số hình ảnh những cuộc chiến, những lần cân bằng thất bại, những linh hồn bị thiêu trong ngọn lửa hư vô.
“Chúng nhắc ta rằng ta không được phép mềm lòng. Nhưng cũng nhắc ta rằng ta từng là… con người.”
Một thoáng im lặng. Rồi ông lão mỉm cười, cái cười lạ lẫm vừa nhẹ nhõm, vừa như muốn buông bỏ điều gì đó đã đè nặng suốt vạn năm.
“Này… ta nhớ ngươi còn có một người bạn, đúng không?”
Hải Long thoáng ngạc nhiên, ánh mắt sáng lên:
“Ông… biết sao? Tốt quá, ông… biết họ ở đâu chứ?”
Ông không đáp, chỉ quay người, giọng nói như hòa vào gió:
“Đi theo ta.”
Họ bước sâu vào bên trong thân cây cổ thụ. Ánh sáng lạ dần bao quanh, tựa như từng tầng kỷ nguyên chồng lên nhau. Mỗi bước chân, không gian lại vỡ ra, dẫn họ đến một vùng lõi nơi năng lượng hội tụ.
Ở giữa đó một bóng người đang lơ lửng.
Linh khí xanh lam và bạc đan xen, bao bọc lấy cơ thể ấy như một tổ kén sống, những dòng chảy năng lượng như mạch máu thiên địa đang nuôi dưỡng hắn.
“Đó là…” Hải Long nghẹn lại “ Thái Đức!”
Ông lão gật đầu, đôi mắt ánh lên sự yên tĩnh lạ lùng:
“Phải. Bạn ngươi vẫn sống. Dòng chảy này đang bảo vệ và chữa lành hắn. Đừng lo… bởi vì đây chính là sứ mệnh của hắn. Mỗi kỷ nguyên, Thụ Nguyên Thủy sẽ chọn ra một kẻ được ‘ngủ’ trong lòng nó người giữ lấy ký ức của thế giới, để nếu Cân Bằng sụp đổ, hắn sẽ là kẻ đánh thức sự sống lần nữa.”
Hải Long nhìn bạn mình, tay run lên, muốn chạm vào nhưng lại bị một luồng lực dịu nhẹ ngăn lại.
“Ngươi không thể chạm vào hắn,” ông nói nhỏ. “Nếu phá vỡ sự tĩnh lặng này, cả hai sẽ bị nuốt vào Dòng Luân Hồi.”
Hải Long siết nắm tay, ánh mắt ẩn chứa nỗi đau lẫn biết ơn.
“Còn… Đình Hiền thì sao?”
Hắn hỏi, giọng khàn khàn “Ông có biết một người bạn nữa của ta, Đình Hiền… đang ở đâu không?”
Ông lão không trả lời ngay. Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng rung khẽ của Thụ Nguyên Thủy.
Lâu thật lâu, ông mới nói, giọng trầm như đá rơi vào vực sâu:
“Đình Hiền… à. Cái tên đó… ta từng nghe qua, trong những luồng sóng thời gian. Nhưng ta không thấy hắn ở đây. Có thể hắn đã vượt ra khỏi tầm của ta hoặc… đang ở nơi mà ta không được phép nhìn đến.”
“Ý ngài là…?” Hải Long hỏi, ánh mắt rực lên.
“Có lẽ… hắn đang ở ngoài Đại Việt Lục này.”
Ông ngẩng đầu nhìn lên đỉnh cây, nơi ánh sáng hư ảo như nối liền các tầng không gian. “Có những người… không thuộc về thế giới này, nhưng lại mang sứ mệnh thay đổi nó. Có lẽ bạn ngươi là một trong số đó.”
Giọng ông lão khẽ dần, như tan vào tiếng gió rừng.
“Ta chỉ mong… khi Hồng Hoang Cổ Loa vang lên lần nữa… ngươi và những người ấy… sẽ nhớ giữ lấy điều Cân Bằng.”
Ánh sáng trong thân cây bắt đầu mờ dần.
Ông lão quay lại, mỉm cười lần cuối cùng nụ cười của một kẻ biết rõ kết thúc nhưng vẫn an lòng.
“Đi đi, Hải Long. Từ đây trở đi… câu chuyện này thuộc về ngươi.”