Chương 116: Thụ Nguyên
Hải Long từ từ mở mắt.
Ánh nhìn của hắn vẫn còn đờ đẫn, mờ mịt như vừa trồi lên khỏi một giấc mộng ngàn năm. Mọi âm thanh xung quanh tan biến, chỉ còn lại tiếng tim đập chậm và nặng trong lồng ngực.
Lệnh Bài Khai Thiên đã bị phá hủy.
Hắn nhớ rất rõ ánh sáng chói lòa, tiếng gào của Lạch Khứ, và rồi… một bàn tay già nua kéo hắn ra khỏi vực sâu.
Giờ đây, hắn không còn ở miệng vực thẳm hỗn loạn nữa.
Thay vào đó là một không gian yên tĩnh đến kỳ lạ. Không có gió, không có âm thanh, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt bao phủ. Mọi thứ dường như không thuộc về thế giới thực, mà giống như một mảnh ký ức bị đóng băng giữa thời gian.
Hải Long khẽ xoay người.
Xung quanh hắn là hàng trăm bia đá khổng lồ, cao sừng sững, phủ rêu xanh và ánh linh văn mờ ảo. Mỗi phiến đá đều khắc những hình ảnh cổ xưa: sinh linh nở ra từ hư không, các vị thần cắt chia bầu trời, biển và đất, rồi dựng nên vòng luân hồi đầu tiên. Mỗi nét khắc như chứa đựng linh hồn của một nền văn minh đã chìm vào quên lãng.
Hắn bước chậm, tay khẽ chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bia đá. Một luồng năng lượng run rẩy lan lên đầu ngón tay thứ linh lực không thuộc về bất kỳ hệ nào mà hắn từng biết.
Ánh mắt Hải Long rồi dừng lại ở trung tâm không gian.
Nơi đó, một cái cây khổng lồ vươn lên từ giữa hư không. Thân cây dày tựa tháp đá, tán lá trải rộng như mái vòm của trời. Lá cây phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, lan tỏa khắp không gian như hơi thở của sự sống. Dòng năng lượng bao quanh nó không hỗn loạn, không dữ dội, mà chảy êm như dòng sông vĩnh hằng.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hải Long hiểu không cần lời giải thích nào.
Đây là Tâm Điểm của Quy Tắc, nơi Dòng Chảy Luân Hồi được khởi tạo.
Là khởi nguồn của mọi sinh diệt, nơi thời gian cúi đầu và linh hồn dừng lại.
Một giọng nói già nua vang lên phía sau:
“Tỉnh rồi sao?”
Hải Long quay lại.
Một ông lão đang đứng dưới gốc cây, khoác chiếc áo choàng dài, tay cầm cây gậy chạm khắc cổ tự. Khuôn mặt ông hiền từ, nụ cười phúc hậu, nhưng trong ánh mắt lại sâu thẳm đến mức không thể đo lường.
“Ngươi thật sự may mắn, Hải Long.”
Giọng nói ông trầm và ấm như tiếng chuông đồng trong sương.
“Ngươi đã chạm tới ranh giới của sinh mệnh… và quay trở lại. Ta biết khoảnh khắc này sớm muộn cũng sẽ đến, nhưng không thể can thiệp sớm hơn.”
Ông lão cúi xuống, dùng đầu gậy khẽ gạt lớp đất mỏng quanh rễ cây. Từng đường rễ nhỏ phát sáng, như đang đáp lại sự chăm sóc của ông.
Hải Long đứng lặng nhìn. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng tuyệt đối không chỉ của không gian, mà cả bên trong chính mình.
Tất cả nỗi đau, sự hoảng loạn, oán hận, dường như đều bị hút đi, chỉ còn lại một cảm giác an nhiên và nhỏ bé trước sự bao la của tồn tại.
Cái cây khẽ lay động, những chiếc lá phát ra âm thanh như tiếng thở dài của thế giới.
Hải Long bị cuốn hút.
Từng bước, hắn tiến gần hơn tới những phiến bia khổng lồ, nơi ánh sáng xanh nhạt từ tán cây hắt xuống khiến những hoa văn cổ xưa dường như chuyển động chậm rãi, như đang thở.
Bia đá thứ nhất hiện lên sừng sững.
Trên đó khắc ba người mặc áo choàng dài, uy nghi như ba trụ thần của trời đất.
Một người tay cầm gậy khuôn mặt mơ hồ, nhưng hình dáng quen thuộc đến lạ, giống hệt ông lão đang đứng cách hắn không xa.
Người thứ hai cầm lệnh bài hình chữ nhật, ánh sáng tỏa ra từ đó lan khắp bức khắc, soi rõ vòm trời và mặt đất hình ảnh phản chiếu Lệnh Bài Khai Thiên mà Hải Long từng nắm giữ.
Người cuối cùng cầm một cái bát lớn, từ trong bát trào ra dòng nước sáng lấp lánh, cuộn xoáy như chứa đựng mọi sinh linh trong đó.
Cả ba đứng bên trên một chiếc trống đồng khổng lồ.
Trên mặt trống là những hình chim Lạc đang bay lượn, những ngôi nhà sàn, những cánh đồng lúa, và những đoàn người ca hát, rực rỡ trong ánh mặt trời đầu tiên.
Bên dưới, bảy tia sáng tỏa ra thành bảy miền đất khác nhau mỗi vùng khắc họa một nhóm người với dáng vẻ, trang phục và linh lực riêng biệt.
Hải Long khẽ nín thở. Hắn nhận ra, khởi sinh từ bàn tay của ba vị ấy.
Hắn di chuyển sang phiến đá thứ hai.
Không khí quanh đó như nặng xuống, u tối.
Bức khắc thể hiện một thời đại hỗn loạn: những thân người gục ngã, những thành phố bốc cháy, linh hồn tan biến giữa mưa máu.
Ở trung tâm, một chiếc chuông đồng khổng lồ hiện lên, chạm trổ tinh xảo. Từ trong chuông phát ra làn sóng âm thanh như có thể nghiền nát mọi thứ.
Bên cạnh chiếc chuông, một tia sáng trắng nứt tách, biến thành hình một con rồng u huyền Thánh Long Hư Vô.
Chuông và rồng va chạm, ánh sáng chói lòa, cả bức bia như sống dậy trong tiếng gầm và tiếng ngân, rồi tan vỡ.
Hải Long cảm thấy nhịp tim mình dồn dập.
Cảnh tượng ấy, hắn từng thấy trong giấc mơ, trong quá khứ, hay trong chính linh hồn mình.
Bia thứ ba lại mang một hơi thở khác.
Không còn chiến tranh, mà là tái sinh.
Từ tro tàn, bảy dòng năng lượng mới trỗi dậy, hòa nhập vào vòng tuần hoàn. Sinh linh mới xuất hiện, thế giới lại vận hành. Nhưng trong hình khắc này, chỉ còn hai người mặc áo choàng. Người cầm gậy và người cầm bát.
Người mang Lệnh Bài đã biến mất.
Bia thứ tư bức cuối cùng khiến Hải Long sững sờ.
Chỉ còn lại một người duy nhất đứng giữa bầu trời trống rỗng, cây gậy trong tay cắm xuống đất. Phía sau, vòng luân hồi xoay chậm, ánh sáng mờ dần, rồi tắt.
Khuôn mặt vị đó được khắc rõ ràng hơn tất cả chính là ông lão đang đứng trước mặt Hải Long.
Một khoảng lặng bao trùm.
Ánh sáng từ tán cây lay động, chiếu lên đôi mắt ông lão khiến chúng sâu thẳm như chứa cả bầu trời.
“Ngươi tò mò sao?”
Giọng ông vang lên, trầm và nhẹ, như tiếng nước nhỏ xuống giếng sâu.
Hải Long gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi những phiến đá.
“Đúng vậy… Tất cả những gì khắc ở đây — là thật sao?”
Ông lão mỉm cười, nụ cười vừa hiền từ vừa u buồn.
“Tốt. Có lẽ ngươi nên biết, và cần biết. Vì kể từ khi ngươi chạm tay vào Lệnh Bài Khai Thiên, số phận của ngươi đã được viết tiếp vào những phiến đá này rồi.”
Gió nhẹ thổi qua, tán lá cây khổng lồ khẽ rung. Ánh sáng xanh rơi xuống như những giọt nước.
Ông lão xoay người, đưa gậy chỉ về phía bức bia thứ nhất.
“Vậy nghe cho kỹ, Hải Long. Đây là câu chuyện về Ba Khởi Nguyên những kẻ đã tạo ra thế giới này, và cũng là những kẻ phong ấn chính mình trong quy tắc của nó.”
Ông lão im lặng một lúc lâu.
Ánh sáng xanh từ Thụ Nguyên Thủy hắt lên gương mặt ông, khắc rõ từng nếp nhăn sâu như vết rạn của thời gian.
Rồi ông khẽ nói, giọng trầm đục nhưng vang vọng:
“Ngươi biết sự hình thành của nơi ngươi đang sống chứ, Hải Long? Đại Lục này… không phải tự nhiên mà sinh ra.”
Ông đưa tay khẽ phất, và luồng linh khí từ cây cổ thụ lan tỏa, khiến mặt đất như đang sống dậy. Trong màn sáng nhạt, Hải Long thấy những hình ảnh mờ ảo hiện ra: đất rung chuyển, biển dâng tràn, những hạt sáng li ti kết tụ lại giữa hư không.
“Ban đầu chỉ có hai nguyên tố nguyên thủy Đất và Nước. Chúng va chạm, dung hòa, rồi chuyển hóa thành linh khí. Linh khí cô đọng qua hàng ngàn năm, cho đến khi sinh ra sinh mệnh đầu tiên. Đó là hơi thở của Đại Lục này.”
Ông lão chỉ về phía cây cổ thụ vĩ đại.
“Và đây Thụ Nguyên Thủy. Nó chính là trái tim của thế giới, trí nhớ của thời gian. Mọi quy tắc, mọi vòng sinh diệt đều bắt đầu từ nó. Khi Thụ Nguyên Thủy còn sống, thế giới còn trật tự. Khi nó tàn, tất cả sẽ quay về hỗn nguyên.”
Ánh sáng trên thân cây khẽ dao động, như đáp lại lời ông. Từng luồng khí mỏng bay quanh, lặng lẽ hòa vào không trung.
“Nhưng để duy trì sự sống, cần có người giữ quy tắc. Và đó là khi Ba người chúng ta xuất hiện.”
Ông chậm rãi bước đến gần bia đá thứ nhất, tay lần theo những đường khắc cổ xưa.
“Ba người chúng ta được Chủ Nhân phái xuống kẻ tạo ra toàn bộ Đại Lục này. Ngài không hiện thân bằng hình dáng, mà là một ý niệm, một dòng ý thức lan khắp cõi. Khi Ngài rời đi, Ngài để lại ba mảnh quyền năng và ba kẻ cai quản.”
Ông giơ gậy, chạm nhẹ lên những hình khắc.
“Người thứ nhất, kẻ cầm Lệnh Bài Khai Thiên, nắm giữ Quy Tắc và Trật Tự. Mỗi dòng năng lượng, mỗi linh mạch trong thế giới đều nằm trong tay hắn. Hắn chính là Luật.”
“Người thứ hai, kẻ cầm Chiếc Bát Sinh Mệnh, kiểm soát Dòng Chảy của Sự Sống. Hắn khiến đất đai màu mỡ, biển cả dâng lên, và cây cỏ nở hoa. Hắn là Nguồn Sống.”
“Và người thứ ba kẻ cầm Gậy Chân Lý, giữ Sự Cân Bằng. Kẻ đó… chính là ta.”
Gió khẽ lay động. Một vài lá cây rơi, tan ra thành ánh sáng mờ.
“Công việc của ta là giữ cho hai bên không vượt quá giới hạn. Vì trật tự không thể thiếu sự sống, nhưng sự sống nếu không có luật, sẽ biến thành hỗn loạn.”
Ông quay sang nhìn Hải Long, ánh mắt sâu thẳm.
“Chúng ta từng sống trong thời đại vàng son. Nhưng rồi, lòng tham và sợ hãi khiến một trong ba người phản bội. Kẻ đó muốn vượt khỏi quy tắc, muốn chiếm lấy quyền của Chủ Nhân. Hắn phá vỡ Lệnh Bài Khai Thiên để tự tạo ra con đường của riêng mình.”
Giọng ông lão dần trầm xuống.
“Cái tên mà ngươi biết là Lạch Khứ, chính là hậu thân của kẻ ấy. Dù trải qua bao kiếp, dù đã bị xóa khỏi dòng thời gian, hắn vẫn quay lại. Và lần này… hắn gần đạt được điều hắn muốn.”
Hải Long lặng người.
Mọi mảnh ghép dần khớp lại.
Cái chết của Lạch Khứ, chiếc lệnh bài vỡ vụn, sự trỗi dậy của các vùng đất tất cả không phải là ngẫu nhiên.
“Vậy… còn ngài?” hắn hỏi, giọng khẽ run.
Ông lão mỉm cười, ánh nhìn xa xăm.
“Ta là kẻ cuối cùng còn sót lại. Gậy Chân Lý không còn quyền năng như xưa. Ta chỉ có thể trông coi Thụ Nguyên Thủy này, duy trì nó để thế giới không tan biến.”
Ông thở dài.
“Nhưng khi Lệnh Bài đã vỡ, dòng Luân Hồi cũng bị cắt đứt. Cây này rồi cũng sẽ héo. Và khi đó, tất cả sẽ quay về hư vô.”
Một khoảng lặng nặng nề lan ra.
Ông lão khẽ nhắm mắt, giọng ông trầm xuống như vọng lại từ đáy thời gian:
“Thực ra, thuở ban đầu, Đại Lục này chỉ là một mảnh đất hoang vu,một vùng câm lặng, không sự sống, không linh khí, không ánh mặt trời, chỉ có những làn gió lạnh và bùn đất vô hình vạn năm không đổi. Không có ai biết vì sao nó tồn tại, nhưng chính Chủ Nhân của chúng đã mang theo ánh sáng đầu tiên đến nơi này.”
Ông đưa tay lên, ánh sáng nơi đầu ngón tay khẽ lóe, chiếu lên bức bia thứ nhất, nơi khắc ba người mặc áo choàng.
“Ngài thả xuống những mảnh năng lượng từ ánh sáng và dòng nước giao thoa, tạo nên sự dao động đầu tiên trong linh mạch của đất. Từ đó, hơi ấm và sinh khí dần lan tỏa, hình thành nên những thực thể nguyên thủy. Ban đầu chỉ là rêu, cỏ, rồi đến những sinh vật đầu tiên có linh hồn. Chúng sinh sôi, lớn mạnh, và hấp thụ linh khí trong lòng đất để tiến hóa.”
Ánh mắt ông lão xa xăm, dường như đang nhìn thấy những kỷ nguyên xa xưa đã hóa thành tro bụi.
“Nhưng chính khi sự sống bắt đầu, hỗn loạn cũng được sinh ra. Dòng Chảy Luân Hồi chưa định hình, các luồng linh khí va chạm nhau, tạo thành lốc xoáy vô tận. Cây Thụ Nguyên Thủy khi ấy chưa bén rễ sâu, nên dòng năng lượng lan tỏa mất kiểm soát. Những dị sinh vật khổng lồ, những cơn bão linh hồn và cả khe nứt không gian xuất hiện, nuốt chửng mọi thứ.”
Ông lão dừng lại, ánh nhìn trở nên nặng nề.
“Chủ Nhân khi ấy nhận ra rằng thế giới này, nếu không có người duy trì trật tự, sẽ không thể tồn tại.”
Ông hít một hơi dài, giọng như trầm xuống theo từng nhịp thở của đất.
“Thế nhưng… hỗn loạn không bao giờ biến mất hoàn toàn. Ở ngoài rìa Đại Lục này, vẫn có những thế lực cổ xưa hơn, thứ mà ngay cả Chủ Nhân cũng từng dè chừng. Chúng như bóng tối nằm ngoài ánh sáng, chờ thời cơ để nuốt chửng tất cả. Và vì thế, bọn ta phải ở lại,để giữ cho cán cân này không bao giờ đổ.”
Ông nhìn Hải Long, ánh mắt chứa đựng một sự mệt mỏi vô tận:
“Giờ ngươi đã hiểu, thế giới ngươi đang sống không chỉ được tạo ra bởi linh khí và sự sống… mà còn được xây dựng trên ranh giới mong manh giữa trật tự và hỗn loạn.”
Ông lão im lặng hồi lâu, như để những lời vừa nói lắng xuống trong tâm trí Hải Long. Rồi ông chậm rãi chỉ tay về phía phiến đá đầu tiên, nơi ba người mặc áo choàng đứng uy nghi giữa ánh sáng khắc sâu vào đá cổ.
“Ngươi thấy người cầm gậy chứ? Đó là ta.”
Giọng ông trở nên trầm tĩnh nhưng vang vọng như có linh khí đang đáp lại.
“Cây gậy ấy không phải là vũ khí, mà là Trục Cân Bằng,thứ giữ cho Dòng Chảy Luân Hồi không tràn khỏi ranh giới của nó. Nhiệm vụ của ta là điều hòa giữa sinh và diệt, duy trì thế cân bằng giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và hủy diệt. Ta không thể tạo ra, cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn, chỉ có thể giữ cho mọi thứ không vượt khỏi quỹ đạo vốn có.”
Ông lão dịch sang bên, ngón tay khẽ quét qua hình người thứ hai,người cầm lệnh bài phát sáng.
“Còn người này, là Kẻ Thay Đổi. Hắn nắm giữ Lệnh Bài Khai Thiên biểu tượng của quyền năng biến chuyển. Chính hắn là người có thể viết lại quy tắc, định lại luật của thế giới, đổi trật tự cũ thành cái mới. Nhưng cũng bởi vậy mà hắn nguy hiểm nhất. Một sai lầm nhỏ, một ý niệm lệch lạc, cũng có thể khiến toàn bộ Đại Lục sụp đổ. Hắn từng khiến biển nổi giận, khiến bầu trời chia làm hai. Hắn chính là ngọn gió của thay đổi, vừa là hy vọng, vừa là hiểm họa.”
Ngón tay ông dừng lại ở người cuối cùng, người cầm chiếc bát lớn bằng đồng. Ánh sáng khắc trong đá hắt lên khuôn mặt ông, phản chiếu một thứ ánh nhìn pha giữa kính trọng và thương cảm.
“Người cuối cùng… là Kẻ Hồi Sinh. Chiếc bát ấy chứa Linh Dịch Nguyên Sơ, dòng nước đầu tiên được Chủ Nhân rót xuống khi tạo nên thế giới. Hắn có thể ban sự sống, có thể gọi linh hồn đã mất quay trở lại. Nhưng mỗi lần làm thế, một phần linh lực của Đại Lục lại tan biến, và cái giá phải trả là chính sinh mệnh của hắn.”
Ông khẽ thở dài.
“Ba chúng ta là ba cột trụ của Đại Lục. Cân bằng, Thay đổi, và Hồi sinh, ba mặt của một vòng luân chuyển bất tận. Khi một bên nghiêng, hai bên còn lại phải gánh chịu. Đó là luật của thế giới này.”
Hải Long lặng người. Mọi điều hắn vừa nghe như mở ra một bức màn hoàn toàn khác, đằng sau những truyền thuyết, đằng sau cả những chiến tranh mà hắn từng chứng kiến.
“Vậy… Chủ Nhân của các ngài đâu rồi?”
Ông lão nhìn xa xăm, giọng ông khẽ run.
“Chủ Nhân đã rời đi, từ rất lâu. Ngài để lại thế giới này cho chúng ta, và dặn rằng một ngày, khi Đại Lục có thể tự vận hành theo đúng nhịp của nó, chúng ta cũng phải biến mất. Nhưng dường như, thời khắc ấy… vẫn chưa tới.”
Không khí trong thạch điện trầm xuống.
Bia đá vẫn tỏa sáng, nhưng ánh sáng ấy giờ như thấm cả vào trong tâm khảm Hải Long, rõ ràng, lạnh lẽo, và chất chứa một cảm giác mơ hồ giữa kính sợ và bi thương.
Ông lão khẽ đưa ánh nhìn về phía xa, giọng nói trầm đục như vọng từ lòng đất sâu thẳm.
“Nhưng ngươi nên biết, Hải Long… Đại Lục này vốn dĩ không phải là một nơi tràn đầy sự sống như ngươi thấy hôm nay. Khi ta và hai người kia vừa đặt chân đến, nó chỉ là một mảnh đất hoang sơ, lạnh lẽo, trơ trọi và đầy vết nứt. Không có cây cối, không có linh hồn, không có ánh sáng nào tồn tại đủ lâu để sưởi ấm mặt đất. Chỉ có đất và nước, hòa vào nhau thành những dòng chảy u tối.”
Ông lão chạm nhẹ đầu gậy xuống mặt đất, mặt đất khẽ rung. Một luồng sáng mờ từ dưới chân trào lên, chiếu ra vô số hình ảnh mờ ảo như sương.
“Chủ Nhân của chúng ta đã đến. Ngài mang theo ánh sáng đầu tiên. Từ luồng sáng ấy, những hạt năng lượng bắt đầu giao thoa, va chạm, rồi nảy sinh ra sự sống. Những mầm nhỏ đầu tiên mọc lên, những sinh vật đầu tiên hít thở trong không khí. Và khi dòng sáng gặp đất, nước, lửa và khí, một chuỗi phản ứng khổng lồ xảy ra. Sự sống lan rộng, hình thành nên bảy vùng đất, mỗi vùng mang một linh mạch riêng, một ý chí riêng. Đó là khởi đầu của Đại Việt Lục mà ngươi đang sống.”
Giọng ông trầm xuống, ánh mắt hơi đanh lại.
“Nhưng… ánh sáng đi đến đâu, bóng tối cũng theo đến đó.”
Không gian quanh họ bỗng rung lên nhẹ, các bia đá phát ra tiếng ngân trầm thấp.
“Ngươi có thấy những khe nứt ngoài kia không? Chúng không phải chỉ là vết rạn bình thường. Từ thuở sơ khai, ngoài rìa Đại Lục luôn tồn tại những dòng năng lượng hỗn loạn, ta gọi chúng là Dòng Ngoại Vực. Ở đó, không có trật tự, không có quy tắc nào được phép tồn tại. Chỉ có sự chiếm đoạt và va chạm của những linh lực cổ xưa bị bỏ rơi từ thời tạo thế giới.”
Ông ngẩng đầu, ánh nhìn hướng lên đỉnh Thụ Nguyên Thủy.
“Chúng ta từng nghĩ rằng chỉ cần duy trì cân bằng ở đây, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng ta đã lầm. Chính khi ánh sáng ngày càng rực rỡ, chính khi con người ngày càng mạnh mẽ hơn, thì Ngoại Vực cũng trở nên thèm khát. Những dòng chảy hỗn loạn kia bắt đầu tìm đường xâm nhập vào Đại Lục, chúng muốn phá vỡ vòng luân hồi, muốn nuốt lấy dòng chảy của sự sống.”
Ông nắm chặt gậy, giọng trở nên nặng nề.
“Ta đã từng thấy, tận mắt thấy, những sinh vật không thuộc về thế giới này tràn qua bầu trời Đại Bình, nuốt lấy linh khí, biến cả vùng đất thành tro tàn. Khi đó, nếu không có sự can thiệp của Kẻ Hồi Sinh, có lẽ tất cả đã kết thúc từ lâu rồi. Nhưng lần đó, hắn đã đánh đổi chính sinh mệnh của mình để phong ấn Ngoại Vực. Kể từ ngày ấy, chỉ còn lại ta và Kẻ Thay Đổi.”
Hải Long im lặng, từng lời như đang in sâu vào tâm trí hắn. Một cảm giác vừa lạnh lẽo vừa choáng ngợp tràn vào đầu.
Ông lão khẽ nói tiếp, giọng chậm rãi nhưng đầy trọng lượng
“Ngươi đã thấy hậu quả của sự mất cân bằng rồi, Hải Long. Lạch Khứ, Chuông Cổ, Thánh Long Hư Vô, tất cả đều là kết tinh của hỗn loạn. “
Ông nhìn thẳng vào Hải Long, ánh mắt sáng như ngọn lửa trong đêm tối.
“Và có lẽ, ngươi chính là mắt xích cuối cùng. Là người được định để chứng kiến sự thay đổi của vòng cân bằng này.”