Chương 115: Khai Mở Thế Giới
Cả thân thể Hải Long co giật dữ dội, như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình hành hạ. Làn hắc vụ quanh hắn xoắn thành từng sợi, quấn lấy tứ chi, hút sạch sinh lực trong cơ thể. Nhưng giữa cơn thống khổ đó, hạt Phật châu trên vai hắn bất ngờ rực sáng, hòa cùng viên Linh Châu Hư Vô trong ngực, tạo nên một quầng sáng giao thoa kỳ dị.
Một cơn chấn động dữ dội bùng lên.
ĐÙNG!
Không phải từ bên ngoài mà là từ trong tâm trí hắn. Toàn bộ ảo cảnh vỡ nát như gương bị búa đập. Làn hắc vụ cuộn ngược, bị thổi tan từng mảnh.
Một giọt huyết lệ kết tinh giữa đau đớn và kiên định rơi xuống má hắn, tỏa ánh sáng mờ như ngọc. Khi nó chạm đất, ý thức hắn bừng tỉnh.
Ánh mắt Hải Long bỗng như hai ngọn lửa: nửa điên loạn, nửa chấp nhận.
Giọng hắn khàn đặc, run rẩy nhưng đầy thách thức:
“Đúng… Ta chỉ là một kẻ phàm nhân. Nhưng để xem… ngươi có thể làm gì ta, hả? Ha… ha ha!”
Tiếng cười của hắn khô khốc, vang vọng giữa không gian méo mó như một lời tuyên chiến với cả định mệnh.
Lạch Khứ lặng im nhìn hắn. Không tức giận, không khinh thường chỉ có niềm phấn khích điên cuồng. Trong tay hắn, Lệnh Bài Khai Thiên tỏa sáng dữ dội; trên bề mặt, những vết nứt đã lan ra như mạng nhện.
“Đến rồi… nó đến rồi! Ha ha ha!”
Lệnh bài nổ tung, tan thành vô số mảnh huyết phách, xoáy thành một vòng xoáy ánh sáng rực rỡ.
Ánh sáng ấy cuộn quanh người hắn, rồi hòa tan vào hắc vụ, như thể hắn vừa cắt đứt sợi dây nối mình với thế giới này.
“Không được… nếu muộn thêm một khắc… là không được…”
Giọng hắn trôi vào hư vô.
Và rồi Lạc Khứ biến mất, chỉ còn lại hắc vụ xoáy lên như một cơn bão không màu, cuốn theo tất cả ánh sáng trong căn phòng.
cùng lúc Lệnh Bài Khai Thiên vỡ vụn, bầu trời Đại Việt Lục như nổi cơn giông dữ.
Những đám mây đen từ bốn phương tụ lại, xoáy vào nhau thành một hố xoáy khổng lồ giữa không trung. Tia sét rạch ngang bầu trời, nối đất với trời, linh lực dao động đến mức khiến toàn bộ sinh linh đều cảm nhận được sự thay đổi tận trong xương tủy.
Ở miệng hố Hoàng Thành, nơi lệnh bài bị phá hủy, đất trời như mở ra một vết thương khổng lồ. Từ trong đó, hàng vạn linh hồn trào lên có kẻ gào khóc, có kẻ cười trong vô vọng, có những đứa trẻ chưa kịp đầu thai, có những anh hùng đã mất hàng ngàn năm. Mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi bóng hình xưa cũ hòa vào nhau thành một cơn lũ xoáy trắng xóa. Dòng Chảy Luân Hồi, thứ từng điều khiển sinh tử muôn loài, giờ đây đã tan vỡ.
“ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG!”
Ba tiếng sấm nổ vang như trống khai thiên, kéo theo vô số luồng sáng rực rỡ xé toạc bầu trời. Không gian vỡ thành từng mảnh, các đường nứt phát sáng như sông sao uốn lượn giữa không trung, soi rọi xuống bốn phương Đại Việt.
Từ Bắc Phong, gió băng tràn về, mang theo hơi thở của hàng ngàn năm tuyết phủ. Dưới ánh sáng đỏ nhạt, những dãy núi phủ băng vĩnh cửu như thức dậy sau giấc ngủ dài. Bên dưới lớp tuyết trắng, vô số khối tinh thạch cổ đại rạn nứt, để lộ thứ ánh sáng lam mờ linh hồn của các chiến binh đã bị đóng băng trong cuộc chiến cổ xưa.
Ở Thổ Châu, cát đỏ nổi lên thành từng đợt sóng. Cả sa mạc như một sinh thể đang thở, cát chuyển động, tạo thành các vòng xoáy khổng lồ. Những cột đá linh trấn bị chôn vùi hàng thế kỷ trồi lên, khắc đầy ký tự cổ ngữ phát sáng. Mùi khói, tro và linh lực khô cháy quyện vào nhau, khiến bầu trời phía đó đỏ rực như máu.
Tại Đại Bình, nơi linh mạch giao hòa, đất đai rung chuyển. Dòng sông Thiên Hà đổi màu, chảy ngược lên trời, tỏa ra ánh bạc lung linh. Trên đồng bằng mênh mông, hàng trăm nghìn hạt mầm linh thảo cùng lúc nảy nở, rễ chúng phát sáng như tơ, kết nối mặt đất với bầu trời. Tiếng ca tụng, tiếng cầu khấn của người dân vang lên như bản hợp xướng linh hồn, khiến vùng đất này trở thành tâm điểm sáng nhất của toàn lục địa.
Còn ở Phiển Trấn, vùng núi thép nơi sấm và kim loại hợp nhất, toàn bộ thành trì rung động dữ dội. Từng phiến đá bay, từng trụ đồng chấn động. Các tháp sét cổ xưa bật sáng, phóng lên trời hàng vạn tia điện. Âm thanh kim loại va đập vào nhau vang dội, như tiếng trống chiến của các tộc thợ rèn cổ xưa đang trỗi dậy.
Và rồi, từ rìa trời phía tây, một ánh sáng lạ xuất hiện. Không thuộc linh lực, không thuộc vật chất, mà như là sự kết tinh của một ý niệm chưa từng tồn tại. Vầng sáng đó mở rộng, hóa thành một màn sương ngũ sắc, chậm rãi hé lộ một vùng đất xa lạ. Núi của nó đen như thép, sông chảy ngược, và trên bầu trời là một vầng trăng đỏ lơ lửng. Lục địa đó, cái tên mà muôn đời chưa từng được ghi vào bất cứ thư tịch nào Thiên Canh.
Tất cả sinh linh trên Đại Việt đều ngẩng đầu nhìn. Không ai nói gì. Gió thổi qua, mang theo tiếng rền vang của cõi trời như đang báo hiệu một kỷ nguyên mới bắt đầu. Trong lòng Khuyết Vũ Long, Lâm Thanh, Đồng Hoàng, và cả những kẻ ẩn trong bóng tối, chỉ còn lại cùng một ý niệm.
Tới rồi.