Chương 114: Ám Ảnh và Giới Hạn
Hải Long ôm chặt Bạch Linh, lao đi như một tia sáng cuối cùng trong đêm đen. Tiếng bước chân hắn dội vang giữa khe núi vỡ, hòa cùng tiếng gầm rú xa xăm của Lạc Khứ vọng lại như tiếng vọng của địa ngục.
Gió quất vào mặt, mang theo mùi khói và sắt gỉ. Mỗi hơi thở hắn hít vào như lưỡi dao rạch trong lồng ngực. Nhưng Hải Long không dừng. Hắn biết chỉ cần khựng lại nửa nhịp, bóng tối kia sẽ nuốt chửng cả hai.
“Cố lên… chỉ một chút nữa…” hắn nghiến răng, siết chặt vòng tay quanh thân thể đang mềm dần trong tay mình.
Họ vừa lách vào một khe nứt giữa lòng sườn núi, nơi ánh sáng gần như không còn chiếu tới, thì Bạch Linh khẽ run lên. Một luồng khí lạnh lan ra từ người nàng. Nàng đẩy nhẹ hắn, giọng khàn đặc:
“Hải Long… tránh ra…”
Hải Long sững lại. “Gì vậy, tỷ”
Chưa dứt câu, một ngụm máu phun ra từ môi Bạch Linh. Nhưng thứ nhuộm đỏ không phải máu người. Nó ánh lên màu bạc, lấp lánh trong bóng tối như những tinh thể băng đang tan chảy. Dòng máu rơi xuống đất, lập tức tỏa hơi lạnh mờ, khiến mặt đất bên dưới đóng thành sương giá.
“Tỷ!” Hải Long hoảng hốt, đỡ lấy nàng.
Nàng gượng cười, khuôn mặt tái nhợt như tuyết đầu mùa.
“Không sao…”giọng nàng đứt quãng, yếu ớt như chỉ cần gió thổi cũng tan. “Nhưng… chúng ta… phải đi… ngay… hắn… sắp quay lại…”
Hải Long siết chặt tay nàng, đôi mắt lóe lên quyết liệt.
“Được. “
Hắn cúi xuống, nhấc nàng lên một lần nữa. Bạch Linh không còn sức để phản kháng. Thân thể nàng nhẹ như sợi khói, hơi thở mờ nhạt nhưng vẫn còn nhịp.
Con đường trước mặt tối đen, chỉ có ánh sáng bạc từ máu nàng lấp lánh trên vai hắn như chỉ đường trong đêm.
Hải Long lách qua từng mảng đá vỡ, băng qua những tinh thể sắc nhọn phản chiếu ánh lửa tàn. Mỗi lần bước, vết thương trên vai lại rách thêm một chút, máu hòa với mồ hôi, chảy thành vệt dài phía sau. Nhưng hắn không dừng.
Phía sau, tiếng hắc vụ gào thét. Không gian rung lên như có ai đó đang xé toạc thực tại. Một cơn gió lạnh lướt qua, cuốn theo giọng nói khe khẽ của Lạc Khứ điềm báo của cái chết đang đuổi sát.
“Chạy đi… chạy nữa đi… Ta muốn xem ngươi gục xuống đến bao giờ.”
Hải Long không ngoái lại.
Hắn chỉ cúi thấp người hơn, che Bạch Linh trong ngực, đôi mắt đầy máu nhưng kiên định.
Phía trước, khe núi dẫn xuống một vùng ánh sáng mờ mịt, như miệng của một vực sâu đang mời gọi.
Không còn lựa chọn nào khác.
Hải Long nghiến răng, lao thẳng xuống, ôm chặt lấy Bạch Linh.
Bóng hai người biến mất trong làn sương bạc, để lại phía sau tiếng cười điên loạn của Lạc Khứ vang vọng giữa không trung lạnh lẽo, kéo dài, và tàn nhẫn.
Hải Long cảm nhận được cơ thể mình đã đến giới hạn tột cùng. Hắn chạy, chạy mãi, cho đến khi cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung.
Dập!
Hải Long gục ngã, một tay vẫn ôm chặt Bạch Linh. Hắn phun ra một ngụm máu đỏ tươi vì kiệt sức.
“Buông ta… ra rồi chạy… tiếp,” Bạch Linh khản giọng, nước mắt tuyệt vọng trào ra. Nàng dùng hết sức lực cuối cùng, đẩy hắn ra. “Nhớ… đừng quay lại…”
Hắn chưa bao giờ cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự khao khát có sức mạnh lớn đến thế. Hắn hận sự bất lực của chính mình.
“Tỷ đừng lo, ta vẫn có thể…” Hải Long gầm lên, cố gắng chống tay đứng dậy.
Nhưng màn hắc vụ đã đuổi kịp. Nó cuộn xoáy sau lưng họ, mang theo sự tuyệt vọng và cái chết. Lạch Khứ bước ra, nụ cười điên dại của hắn ta giờ đây càng thêm ranh mãnh.
“Đến giới hạn của ngươi rồi sao… tên phàm nhân.”
Lạch Khứ điềm nhiên tiến tới. Hắn ta không vội vàng, ánh mắt hắn ta đầy vẻ nhàm chán và khinh thường.
“Lúc nãy ta cố tình để cho các ngươi chạy thoát để xem các ngươi diễn tuồng ra sao… Ta muốn xem các ngươi dùng chút mưu mẹo nhỏ nhoi đó để làm gì… vậy mà các ngươi khiến ta thất vọng quá nhỉ.”
Bàn tay Lạch Khứ như kim sắt lạnh lùng, móng vuốt khựng lại trên da mặt Hải Long. Hắn cào nhẹ không phải để chém toạc, mà để đánh dấu, khiến một đường máu mảnh rỏ xuống như một sợi mạch đỏ thẫm. Máu loang ra, mùi sắt thoảng lên, nhưng không có cảnh tượng rùng rợn .
“Ngươi mang theo thứ gì đó rất ngon, rất tinh khiết, nhưng bên ngoài lại chỉ là vỏ thối rữa.” Lạch Khứ thì thầm, giọng như rít dao.
Hắn túm tóc Hải Long, kéo đầu hắn ngẩng lên. Mắt Hải Long đầy căm phẫn, nhưng cũng cạn khô hi vọng cảm giác bị phản bội, bị dẫn dắt, bị chơi một vở kịch đã được dàn cảnh sẵn. Sự nhận thức về mưu kế của kẻ thù quét qua trái tim hắn như một hòn đá lớn đè nát.
Lạch Khứ cười, nụ cười khô, không chút nhân tính. Bàn tay ghê rợn của hắn ấn mạnh vào trán Hải Long. Làn hắc vụ bùng lên không ồn ào, không ánh sáng, mà như một luồng băng lạnh thắt vào tâm trí. Nó không chém thịt, mà xâm nhập, ăn sâu vào khe nứt ký ức, len vào tận những góc tối của tâm hồn.
Hải Long cảm nhận sự xâm nhập đó giống như một con sông băng, lạnh thế đến mức xương sống tê dại, kéo theo những kỷ niệm cũ những thất bại, những nỗi hổ thẹn, bóng dáng người mà anh hận sâu sắc nhất. Những lời trong đầu hắn trở thành tiếng thì thầm vọng lại:
“Ta hận ông lão Gia Hỏa!”
Những câu nói ấy không còn là trí nhớ đơn thuần nữa chúng bị hắc vụ khuếch đại, trở thành móc câu, kéo từng lớp ý chí của hắn xuống vực.
Dòng Chảy Luân Hồi hỗn loạn mà Khuyết Vũ Long từng vô tình xáo trộn giờ đồng loạt được khởi động. Không phải là luân hồi an yên mà người ta ca ngợi đó là một cơn xoáy ngược, nơi hình ảnh quá khứ và tương lai chồng chéo, nơi tiếng kêu thống khổ của những kiếp sống cũ vọng lên cùng lúc với cảm giác tan rã của bản ngã. Hải Long thấy mình bị cuốn đi hình ảnh người thân, trận chiến, những khuôn mặt lạ mọi thứ bốc cháy và tan ra trong một màn sương lạnh.
Cơn đau không chỉ do thể xác. Nó là sự giằng xé nội tâm cảm giác như bị bóp nghẹt, rồi lại bị xé thành từng mảnh, từng mảnh bị tráo đổi bằng ký ức của kẻ khác. Mỗi ký ức như một mũi kim châm vào tim, khiến ý chí của hắn lung lay. Anh cố tóm lấy từng mảnh thực tại, nhưng chúng lăn qua tay anh như nước.
Trong lúc Hải Long chao đảo giữa những làn ký ức, Phật Châu trên vai hắn lắc lư, phát ra một ánh sáng dịu không chói, không rực rỡ, mà âm thầm, ấm áp như hơi thở cuối cùng của bình minh. Viên châu cảm nhận được luồng hắc vụ, phản ứng bằng một mạch năng lượng thô sơ, cố chống lại sự nhiễm bẩn. Ánh sáng ấy như một mảnh vỏ mỏng giữa hai đại dương: không đủ để chặn toàn bộ, nhưng đủ để làm chậm đà cuốn trôi.
Ở mé ngoài khe nứt, Bạch Linh, dù xanh xao vì phản phệ, vẫn còn tỉnh táo đủ để nhìn thấy biến cố. Trái tim nàng co thắt khi chứng kiến Hải Long bị vắt kiệt bên bờ vực tinh thần.
Bạch Linh cố gắng đứng dậy, tay run rẩy chạm vào vai Hải Long. Một tia sáng bạc bé nhỏ thoát ra từ lòng bàn tay nàng không đến mức tái sinh kỳ diệu, chỉ một xung lực dịu vừa đủ làm chậm bước tiến của hắc vụ, đủ để che chắn tạm thời cho cả hai. Sức lực ấy không phải không tốn kém: ngay khi phát ra, nàng cảm nhận một luồng phản phệ như kim châm xuyên qua lồng ngực; mắt nàng mờ đi, đầu óc lâng lâng.
Cái chạm ấy ngắn ngủi, mỏng manh đủ để khiến Lạc Khứ rít một tiếng, một tràng cười khinh bỉ thoáng qua rồi biến thành tiếng gằn. Hắn tạm thời bị buộc phải rút hơi, vì kết giới nhỏ của Bạch Linh xô lệch nhịp xâm nhập vào tâm trí Hải Long.
Trong khoảnh khắc bị lung lay ấy, Hải Long cảm thấy một luồng ý chí nhỏ không phải sức mạnh của hắn, mà là thứ gì đó tự nhiên, gắn với viên Phật Châu và với sự hy sinh âm thầm của Bạch Linh kéo anh về nửa thực tại. Anh gắng nắm lấy sợi dây nhỏ đó, siết chặt trong lòng. Mắt anh, tuy còn mờ, chợt đỏ lên vì khó thở và vì một quyết tâm tuyệt vọng: không buông.
Lạc Khứ không chịu thua lâu. Hắn cắn răng, nở một nụ cười man rợ, và dồn thêm hắc vụ đen đặc, lạnh, có mùi thuốc độc. Dòng Luân Hồi hỗn loạn quặn mạnh như một cơn sóng dữ, cố xé rách sự liên kết mong manh ấy.
Cảnh tượng dồn dập như bị đóng băng rồi vỡ tung ánh sáng bạc loang, hắc vụ quay cuồng, tiếng tim đánh mạnh trong lồng ngực Hải Long, tiếng thở yếu ớt của Bạch Linh. Và ở mé ngoài vùng tối, tiếng cười của Lạc Khứ vang lên, trầm đục như tiếng chuông báo tử.
Nhưng ở rìa ranh giới giữa ý thức và hư vô, có một khoảnh khắc mỏng như tơ khoảnh khắc mà mọi quyết định có thể lật ngược số phận. Hải Long nắm lấy tay Bạch Linh, dường như chỉ để cảm thấy rằng một người vẫn đứng đó, còn Bạch Linh, bằng mảnh sức lực còn lại, ép vào tay hắn một mệnh lệnh im lặng
“Cố lên.”
Tâm trí Hải Long nổ tung không phải bằng âm thanh, mà bằng ánh sáng và bóng tối va chạm như sét giữa hai cõi.
Mọi giác quan vỡ vụn. Hơi thở bị hút đi. Không gian trước mắt vặn xoắn thành một cơn bão màu chàm, trong đó Lạch Khứ đứng sừng sững như một thực thể ngoài quy luật.
Bàn tay hắn ta ấn chặt lên thái dương của Hải Long, và hắc vụ quanh đó đặc quánh lại như dầu đen.
Giọng hắn vang lên, nặng nề và u ám, như một tiếng chuông đồng bị kéo từ đáy vực:
“Nhìn đi, phàm nhân… đây là thế giới linh hồn ngươi khát khao nhất.”
Một luồng sáng vàng kim nổ bùng.
Rồi Hải Long rơi không phải vào đất, mà vào một ảo vọng hoàn hảo.
Chiến trường tan biến. Mùi máu tanh và tiếng kim loại chạm nhau cũng biến mất.
Chỉ còn bình minh ánh sáng hổ phách ấm áp đổ xuống một cánh đồng lúa vàng, gió nhẹ thổi mơn man qua da.
Hải Long khẽ hít sâu, cảm giác nhẹ bẫng như vừa được xóa sạch mọi tội lỗi.
Gió mang theo mùi lúa non và đất ẩm, thứ hương vị chỉ có ở quê hương mà hắn từng thề phải quay về… dù chỉ là trong hình hài của một cái bóng.
“ Mày về rồi!”
Giọng nói trong trẻo khiến tim hắn thắt lại.
Đình Hiền chạy đến, vẫn là nụ cười ấy, trong sáng, hồn nhiên không còn vết thương, không còn sợ hãi. ( Hơi Gay Lọ nhỉ)
Thái Đức đứng sau lưng nàng, nụ cười rạng rỡ:
“Ta đã bảo rồi mà! Mâm rượu chờ ngươi cả buổi rồi đó!”
Hải Long khựng lại.
Tay hắn khẽ chạm ngực.
Lệnh Bài Khai Thiên vẫn ở đó, tỏa ra thứ ánh sáng thanh khiết không còn là vết sẹo của hắc khí, mà như huân chương của một anh hùng được thế giới tôn vinh.
Phía xa, Thượng Quan Hùng trong bộ giáp sáng rực bước tới cùng đoàn binh cúi đầu:
“Tướng quân, Đại Việt đã được cứu. Người là ánh sáng của chúng ta.”
Tiếng hò reo dâng lên như sóng.
“Hải Long! Hải Long! Người Được Chọn!”
Và trong khoảnh khắc đó, hắn tin thật.
Tin rằng mọi vết thương đã khép lại, mọi mất mát chỉ là giấc mơ.
Một vết nứt âm thanh xé toạc bầu trời.
Tiếng hò reo biến mất.
Không khí đông cứng.
Ánh sáng vàng chuyển thành xám chì, nặng như tro.
Hải Long chớp mắt và thế giới đổi khác.
Không còn là cánh đồng.
Hắn ngồi trong một căn phòng pha lê lạnh lẽo, sang trọng đến giả tạo.
Mọi vật phản chiếu ánh sáng, nhưng không có hơi ấm.
Đình Hiền vẫn ở đó.
Nụ cười vẫn nguyên vẹn, dịu dàng và quen thuộc cái nụ cười mà năm xưa, giữa bùn đất và máu, từng khiến Hải Long tin rằng thế giới này vẫn còn chỗ cho ánh sáng.
Nhưng khi hắn bước lại gần, tim chợt lạnh đi.
Bàn tay của Đình Hiền đặt lên vai hắn lạnh ngắt.
Không phải sự lạnh của da thịt, mà là thứ lạnh của một vật thể vô hồn.
Ánh mắt cậu nhìn hắn, không còn tia tinh nghịch hay sự ấm áp năm xưa. Chỉ là hai hốc mắt trong suốt như thủy tinh, phản chiếu lại khuôn mặt hắn trống rỗng.
“ Bọn tao vẫn chờ mày.”
Giọng nói vang lên, đều đặn, vô cảm, như một đoạn ghi âm bị lặp đi lặp lại trong không gian kín.
Hải Long sững sờ, môi run run:
“Hiền… mày nói gì vậy? Là tao đây mà…”
Cậu vẫn mỉm cười. Nhưng nụ cười ấy bắt đầu méo đi, méo đến mức kinh khủng, như có một bàn tay vô hình đang kéo giãn các thớ thịt trên khuôn mặt.
Rồi rắc!
Một đường nứt nhỏ xuất hiện trên cánh tay Đình Hiền.
Chỉ một cái chớp mắt, cả cánh tay ấy đã nứt toác, vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh pha lê trong suốt.
Những mảnh vỡ rơi xuống sàn, phát ra thứ âm thanh khô khốc, lách tách như tiếng thời gian đang tan rã.
Ở góc phòng, Thái Đức ngồi im như tượng.
Ánh mắt hắn đục ngầu, môi mấp máy, lặp đi lặp lại một câu duy nhất, giọng nói khàn đặc, méo mó:
“Chúng ta về thôi… chúng ta về thôi…”
Câu nói vang vọng, va đập vào tường pha lê, dội lại thành nghìn lớp âm thanh nhiễu loạn, chồng chéo lên nhau cho đến khi không còn nghe được gì ngoài tiếng “về thôi” méo mó và chói tai.
Không gian bắt đầu vặn xoắn.
Trần nhà pha lê rạn nứt, từng đường nứt lan rộng như những vết sét, tỏa sáng một thứ ánh sáng trắng chói lòa.
Từ các mảnh vỡ phản chiếu, Hải Long nhìn thấy chính mình nhưng không phải là hắn của hiện tại.
Một kẻ tiều tụy, mắt hõm sâu, da nhợt nhạt, môi tím tái, và trên ngực là một vết thương há toác.
Một giọng nói vang lên từ sâu bên trong chính hắn.
Giọng nói đó không thuộc về ai khác, mà là của chính Hải Long, trầm hơn, tuyệt vọng hơn, như thể linh hồn hắn tách đôi ra để tự phán xét:
“Ngươi đã bỏ rơi họ.”
“Ngươi đã đổi tự do của họ… lấy vinh quang cho riêng ngươi.”
Hắn lắc đầu, gào lên, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Không khí xung quanh đặc quánh lại, như một lớp nhựa trong suốt đang siết dần lấy cổ họng.
Trần nhà sụp xuống.
Cả căn phòng tan chảy thành những dòng pha lê lỏng, cuộn xoáy, kéo tất cả xuống một hố đen đang mở ra giữa nền.
Trong tích tắc cuối cùng, trước khi bị nuốt trọn.
Và rồi hắn rơi.
Rơi mãi vào vực thẳm không đáy, giữa những tiếng vọng méo mó của quá khứ.
Mỗi tiếng “hạnh phúc” giờ đây biến thành một nhát dao đâm ngược vào tim.
Cả thế giới ảo tan biến, chỉ còn lại sự thật trần trụi và nỗi tội lỗi đang mở rộng miệng, nuốt chửng linh hồn hắn.
Dưới vực, chỉ còn tro, máu và lửa.
Ngọn núi lửa gào thét, khói đen bốc cao, mang theo tiếng khóc của hàng vạn linh hồn.
Từ tro tàn, từng bộ xương binh sĩ mà hắn từng chôn cất bò dậy, chậm chạp, khập khiễng.
Ánh mắt họ cháy sáng bằng ngọn lửa xanh lục oán hận.
“Ngươi đã bỏ rơi chúng ta, Hải Long!”
“Ngươi sống để làm gì? Để bước lên xương máu của đồng đội sao?!”
Hắn lùi lại, run rẩy:
“Không… không phải thế…”
Khói đen tách ra, để lộ Thái Đức khuôn mặt nát bét, máu chảy ròng ròng, nụ cười méo mó:
“Mày hứa sẽ trở về cùng tao… Vậy sao tao đã chết mà mày vẫn sống? mày phản bội lời thề rồi, Long à.”
Hải Long quỵ xuống. Nước mắt, máu, tro hòa làm một.
Xa xa, ngôi làng thân yêu cháy rực.
Lão trưởng làng hắn ngồi bên giếng, ánh nhìn hiền từ năm xưa giờ hóa lạnh:
“Long à… con đã quên lời hứa rồi.”
Rồi mặt đất nứt toác.
Từ khe hở đen ngòm, Bạch Linh bước ra, gương mặt bị bóng tối bóp méo.
“Ngươi yếu đuối.”
Trên đỉnh cột lửa, Lạch Khứ đứng đó, tay cầm Lệnh Bài Khai Thiên, cười vang:
“Phàm nhân mãi mãi chỉ là phàm nhân! Ngươi không có quyền lựa chọn số phận!”
Tiếng hắn rít lên, mỗi từ như một nhát búa giáng vào tâm trí.
Hải Long gào lên trong câm lặng, máu trào ra từ mũi và miệng.
Hắc vụ siết chặt lấy hắn, nghiền linh hồn thành mảnh vụn.
Nhưng giữa địa ngục ấy.
một tia sáng yếu ớt lóe lên.
Không phải từ ngoài, mà từ bên trong hắn.
“Nếu ta có thể sống lại…ta thà mất tất cả,còn hơn sống trong ảo vọng hèn nhát này!”
Ánh sáng ấy bung nở, xuyên thủng tầng hắc vụ, thổi tung bóng tối như một quả tim đang đập lần đầu tiên sau cơn chết lâm sàng.