Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chung-ta-nhan-vat-phan-dien-moi-khong-muon-lam-da-dat-chan

Chúng Ta Nhân Vật Phản Diện Mới Không Muốn Làm Đá Đặt Chân

Tháng 2 3, 2026
Chương 3324: Luyện hóa thần thụ Chương 3323: Thần minh chi chiến
a445dda4393d5a4cf18b1bf4c36fd6e9

Bắt Đầu Một Thanh Phá Đao? Quan Ta Võ Thánh Chuyện Gì

Tháng 3 23, 2025
Chương 213. Cổ Sương phái Chương 212. Chúng ta còn biết gặp lại
vong-du-ta-trieu-hoan-kho-lau-tat-ca-deu-la-vi-dien-chi-tu.jpg

Võng Du: Ta Triệu Hoán Khô Lâu Tất Cả Đều Là Vị Diện Chi Tử?

Tháng 8 26, 2025
Chương 828. Hết thảy đều kết thúc Chương 827. Chung cuộc
tu-rut-dao-bat-dau-hokage-the-gioi.jpg

Từ Rút Đao Bắt Đầu Hokage Thế Giới

Tháng 2 3, 2025
Chương 435. Xuất phát Chương 434. Giương buồm
binh-chung-cua-ta-vo-han-tien-hoa

Binh Chủng Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 10 17, 2025
Chương 817:Thời không chi chiến, chúng sinh chi nguyện, cuối cùng (4) Chương 817:Thời không chi chiến, chúng sinh chi nguyện, cuối cùng (3)
thuc-tinh-that-bai-ta-tai-tan-thu-thon-ben-trong-loai-yeu-quai

Thức Tỉnh Thất Bại, Ta Tại Tân Thủ Thôn Bên Trong Trồng Yêu Quái!

Tháng 2 9, 2026
Chương 921: Long Môn Chương 920: Thái Huyền Đạo Minh
marvel-dong-vai-kizaru-toc-do-anh-sang-tan-ca.jpg

Marvel: Đóng Vai Kizaru, Tốc Độ Ánh Sáng Tan Ca

Tháng 1 12, 2026
Chương 486: Né tránh "Justice League" đuổi bắt! Chương 485: Bên trên đá lót đường!
dau-la-chi-bang-hoang.jpg

Đấu La Chi Băng Hoàng

Tháng 2 24, 2025
Chương 345. Giang hồ gặp lại Chương 344. Cuối cùng 1 chiến! 1 chiến bình định Đấu La Đại Lục!
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 113: Tà Khí Truy
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 113: Tà Khí Truy

Gió lạnh rít qua khe đá như tiếng gào của vực sâu.

Hải Long lao đi, ôm chặt Bạch Linh trong tay, đôi chân hắn gần như không còn chạm đất mà chỉ còn là những vệt mờ giữa màn sương tà khí đang cuộn trào.

Từng bước chạy của hắn để lại những vệt sáng hổ phách nhạt nhòa, hòa cùng ánh sáng yếu ớt phát ra từ viên Phật Châu đang đập theo nhịp tim hắn.

Vai trái đau nhói, máu nóng rỉ qua từng mạch giáp, nhưng hắn không dừng.

Phía sau, tiếng đất sụp, tiếng đá vỡ, tiếng gầm mơ hồ của những sinh vật đang truy lùng tất cả hòa thành một khúc hỗn loạn, đẩy hắn càng chạy càng nhanh.

Giữa nhịp thở gấp gáp ấy, mùi hương dịu ngọt từ người Bạch Linh len vào từng hơi thở.

Thanh khiết. Mong manh. Nhưng cũng là thứ khiến tim hắn khẽ chao đảo.

Giọng hắn khàn đi giữa tiếng gió, đôi mắt ánh lên tia kiên định.

Cổ nàng vẫn hằn rõ vết bầm tím do Lạc Khứ để lại, dấu tích lạnh lùng của một bàn tay tàn độc.

Một thoáng giận dữ vụt qua ánh mắt Hải Long, nhưng ngay sau đó là sự tĩnh lặng:

“ Quả thật liều lĩnh, Tỷ tỷ…”

Hắn hiểu rồi.

Nàng không hề vô vọng như vẻ ngoài.

Tất cả từ việc ném Huyên Linh, đến cây kiếm bị đánh rơi, đều là một chuỗi toan tính tinh vi.

Huyên Linh, hương khí ấy không chỉ để thu hút lũ quái vật, mà là một nút khởi động ẩn. Nàng tự biến mình thành vật thu hút đám vật nhưng thực chất muốn thu hút sự tập trung của LẠch Khứ nhắm vào nàng.

Còn thanh kiếm ngắn, không phải vũ khí tầm thường mà là một pháp khí cảm ứng khi có nguồn năng lượng đối lập xâm nhập tự khắc nó biến thành vũ khí lợi hại biến đổi vật chất xung quanh.

Sức mạnh của Lạch Khứ vốn dĩ hắn đã mang sức mạnh hắc ám đối lập với nguồn sức mạnh tinh khiết của Bạch Linh.

Khi nó cắm xuống vùng đất bị tà khí xâm thực, luồng phản ứng giữa năng lượng và hắc ám đánh thức mạch đất cổ, khiến bề mặt lún xuống như bị hút cạn linh lực.

Cành cây giam chặt Hải Long từ từ lún xuống, tan vỡ khiến cho cây đinh gắn trên vai hắn cũng được hóa giải.

Cùng lúc ấy chính là cánh cổng trốn thoát duy nhất mở ra đúng khoảnh khắc Hải Long cần.

Hắn nhảy qua một tảng đá nứt, vạt áo quét mạnh trong gió.

Phía sau, ánh sáng mờ từ Lệnh Bài Khai Thiên còn phản chiếu nơi mặt đất.

Lúc đó, hắn thoáng nhìn thấy Lạch Khứ khựng lại, ánh mắt kẻ điên lóe lên sự hỗn loạn.

Giờ nghĩ lại, hắn mới hiểu đó không phải ngẫu nhiên.

Khi Phật Châu trong người Hải Long cộng hưởng với ánh sáng của Lệnh Bài, một dao động vi tế đã truyền đến Chuông Đồng Cổ trên ngực Lạc Khứ.

Một nhịp rung mờ như tiếng vọng, nhưng đủ để làm rạn vỡ tâm thức vốn đã méo mó của hắn cũng khiến cho tâm trí hắn bị xung đột dữ dội.

Chính khoảnh khắc đó

“Nếu hắn không do dự…” Hải Long thầm nghĩ “…có lẽ chúng ta đã chỉ còn là tro bụi.”

Một cơn đau buốt xé vai trái, khiến hắn khẽ nghiến răng.

Luồng năng lượng đen đặc từ chiếc đinh tà ám vẫn chưa tan, nó bò dọc theo gân máu như muốn chiếm lấy cơ thể hắn.

Ngay khi màu đen chạm đến cổ, Phật Châu bừng sáng, phát ra luồng ánh hổ phách ấm rực, như ngọn lửa giữa đêm đông.

Ánh sáng ấy chạy khắp thân thể hắn, thiêu rụi bóng tối đang lan tràn.

Mồ hôi thấm đẫm, hơi thở nặng trĩu.

Bạch Linh vẫn nằm yên trong tay hắn, hơi ấm mong manh như sợi tơ.

“

Hắn cúi đầu, ôm chặt nàng hơn, rồi phóng vọt về phía trước.

Phía xa, bóng tối vẫn mở ra vô tận, như chiếc miệng khổng lồ của thế giới cũ.

Ánh sáng từ viên Phật Châu trong ngực hắn dao động không ngừng, như một ngọn đèn nhỏ dẫn lối giữa vực sâu, giữa ranh giới của sinh tồn và diệt vong.

Một luồng hắc vụ lạnh buốt bất ngờ tràn đến từ phía sau, như dòng nước lũ của bóng đêm. Sương đen xoáy tròn, mang theo hơi lạnh đến tê tim và mùi tanh của tử khí.

“Dập!”

Hải Long cố hét lên, dùng chút sức lực cuối cùng thúc đẩy bước chân. Nhưng cơ thể hắn đã tới giới hạn.

Hắn khuỵu xuống, hai đầu gối cắm mạnh xuống nền đá. Bạch Linh vẫn được ôm chặt trong vòng tay, hơi thở nàng yếu ớt nhưng tim vẫn đập, như tàn tro còn giữ chút nhiệt.

Hắc vụ lập tức khép lại như miệng quái thú, phủ kín cả bầu trời trên đầu họ. Bóng tối tụ lại thành hình người Lạc Khứ, thân ảnh cao gầy, mái tóc rối loạn, đôi mắt trắng dã lấp lánh tà quang.

“Ngươi và ngươi… sao không chạy nữa?”

Hắn nở nụ cười méo mó, từng chữ như đâm thẳng vào tai, vừa giễu cợt, vừa điên loạn.

Hắn bước đến, dừng ngay trước mặt Hải Long. Mùi hắc khí quanh hắn tanh và lạnh như kim loại ngâm trong máu.

Một tay hắn đưa lên, không hề nhìn Phật Châu đang khẽ phát sáng nơi vai Hải Long. Trong mắt Lạc Khứ, nó chẳng khác gì một viên đá trang sức vô tri thứ duy nhất hắn quan tâm là nguồn năng lượng đang reo gọi trong cơ thể hai người trước mắt.

“Ta đúng là đã coi thường các ngươi…” Hắn nhếch môi, giọng nhẹ nhưng chứa gai. “Đặc biệt là ngươi, thằng phàm nhân.”

Hắn định giẫm lên thân thể Bạch Linh, chân đã nâng lên… nhưng đột nhiên dừng lại.

Đôi mắt trắng dã của Lạc Khứ quét qua gương mặt đầy máu của Hải Long, rồi tối sầm lại như vừa phát hiện điều gì khó chịu.

“Hửm? Chiếc lệnh bài… vì sao lại chọn ngươi?” Giọng hắn khàn đi.

Hắn cúi người xuống, nhìn sát vào mắt Hải Long, có thể thấy rõ những tia máu đỏ trong tròng mắt hắn ta. “Ta không cảm thấy một chút linh lực nào trong người ngươi. Ngươi chỉ là một cục bùn may mắn còn sống sót. Vậy rốt cuộc… ngươi có gì đặc biệt?”

Máu tràn ra bên khóe môi, nhưng Hải Long vẫn giữ ánh mắt tỉnh táo. Hắn hiểu, chỉ cần khiến đối phương nói thêm một lời, chính là kéo dài thêm một nhịp thở cho cả hai.

“Ta không có gì đặc biệt.”

Hắn đáp, giọng khàn nhưng kiên định. “Nhưng… đủ để đối phó ngươi.”

Khoảnh khắc đó, dù thân thể hắn run rẩy, ánh mắt hắn lại như lưỡi gươm, phản chiếu ánh sáng từ Phật Châu.

Sự ngạo mạn bị thách thức Lạch Khứ cứng người trong một giây rồi bật cười điên dại.

“Tốt! Ha! Tốt lắm!” Hắn gầm lên, tiếng cười như dao cào lên đá. “Hàng ngàn năm nay, chưa ai dám nói thế trước mặt ta! Ngươi là kẻ đầu tiên!”

Bàn tay của Lạc Khứ siết chặt lấy cổ Hải Long, từng ngón tay dài ngoằng như vuốt quỷ in hằn lên da thịt. Tiếng xương cổ kêu rắc… rắc… nhẹ, khiến cả không khí xung quanh như nghẹn lại.

Không bóp đến gãy hắn ta cố tình như vậy chỉ siết vừa đủ để cảm nhận hơi thở của kẻ sắp chết đang dồn dập trôi đi giữa những kẽ ngón tay mình.

Không khí bị hút cạn, phổi Hải Long cháy rát. Hắn cố gắng nuốt không khí, nhưng thứ hắn hít vào chỉ là khí lạnh và mùi tanh của hắc vụ. Cơ bắp cổ hắn căng cứng, gân xanh nổi lên từng sợi. Mạch máu bên thái dương giật mạnh, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, như thể thế giới đang tan chảy trong màn đêm.

Ánh sáng Phật Châu trên vai hắn chập chờn, như một đốm nến sắp tắt.

Thế nhưng hắn không hề né tránh.

Hắn cố gắng mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt trắng dã của Lạc Khứ. Một ánh nhìn lạnh, cố tình khiêu khích, thách thức, buộc đối phương dù trong cơn điên dại cũng phải chú ý toàn bộ vào hắn.

Đôi môi Hải Long run lên, nhưng vẫn nhếch nhẹ một nụ cười yếu ớt, khinh khỉnh.

Lạch Khứ thoáng khựng lại, rồi nheo mắt. Nụ cười của hắn ta cong lên như một vết cắt bằng thép, méo mó và tàn bạo.

“Được.” hắn nói khẽ, giọng như thép cọ vào đá. “Để ta xem hôm nay các ngươi còn trò gì nữa… HAHAHAHAHA!”

Tiếng cười vang vọng, xoáy vào hắc vụ như tiếng trống trận của quỷ. Không gian rung lên, đất nứt toác, những mảnh vụn đá bay lả tả quanh hai người.

Hải Long cố vùng vẫy, nhưng vô ích.

Hắn cảm thấy cổ họng mình bị nghiền nát dần, máu dồn lên mặt, hai mắt đỏ rực. Mạch đập của hắn đập loạn, từng nhịp như búa giáng vào thái dương.

Tầm nhìn co lại, chỉ còn thấy bóng đen của Lạc Khứ như một con ác linh đang nuốt dần thế giới.

Trong khoảnh khắc đó hắn nghĩ mọi thứ đã kết thúc.

Nhưng một bàn tay yếu ớt bất ngờ siết lấy cổ tay hắn.

Hải Long khẽ mở mắt.

Bạch Linh.

Đôi mắt nàng vừa hé mở ánh nhìn mờ đục nhưng chứa tia sáng lạ lùng, một thứ ánh sáng pha giữa linh lực thuần khiết và cảm xúc tuyệt vọng.

“Đủ rồi…” nàng thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy.

Không khí bỗng đổi khác.

Từ lòng bàn tay Bạch Linh, một vầng sáng bạc mờ tràn ra không dữ dội, không bạo liệt, mà dịu dàng như dòng suối, nhưng lại mang theo sức mạnh ép hắc vụ phải co lại.

Lạch Khứ giật mình. Hắn buông tay, lùi nửa bước. “Cái gì…?”

Luồng sáng bạc cuộn quanh Hải Long và Bạch Linh, tạo thành một kết giới lấp lánh. Trên làn da nàng, những hoa văn linh khí bừng sáng từng nhịp, như vẽ ra từ chính máu và linh hồn nàng.

“Không phải sức mạnh ta từng luyện,” nàng nói khẽ, môi tái nhợt. “Nhưng… là phần cuối cùng ta giữ lại, để bảo vệ ngươi.”

Một luồng gió bùng lên ánh sáng nổ tung, cuốn cả hai vào trong vầng sáng bạc.

Lạch Khứ hét lớn, hắc vụ bị đẩy lùi, mái tóc hắn tung lên dữ dội. Khi hắn đưa tay ra chụp lại, chỉ còn khoảng trống lạnh ngắt.

Hải Long và Bạch Linh đã biến mất.

Lạch Khứ gầm lên, tiếng gào xé gió, khiến những mảnh đá trên mặt đất bay loạn.

“Các ngươi tưởng trốn được à!? Cứ trốn đi… ta sẽ xé toạc cả thế giới này cho đến khi tìm thấy các ngươi!”

Trên chiến trường ngập khói đen, tiếng cười điên dại của hắn vang vọng, hòa cùng tiếng chuông đồng cổ vỡ nát báo hiệu một chương khác của địa ngục sắp mở ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-pha-ngo-tinh-nghich-thien-bat-dau-gia-nhap-chat-group.jpg
Đấu Phá: Ngộ Tính Nghịch Thiên, Bắt Đầu Gia Nhập Chat Group
Tháng 1 20, 2025
vong-du-chi-bat-dau-thu-hoach-duoc-truong-thanh-thien-phu.jpg
Võng Du Chi Bắt Đầu Thu Hoạch Được Trưởng Thành Thiên Phú
Tháng 2 4, 2025
ta-la-tien.jpg
Ta Là Tiên
Tháng 2 23, 2025
tu-hon-cung-ngay-vo-thuong-de-toc-phu-mau-tim-toi.jpg
Từ Hôn Cùng Ngày, Vô Thượng Đế Tộc Phụ Mẫu Tìm Tới
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP