Chương 112: Âm Mưu Băng Giá
Chiếc đinh hắc ám xuyên qua vai Hải Long, ghim chặt hắn vào thân cây tinh thể như thể muốn đóng chặt linh hồn vào chính thứ ánh sáng đang tắt dần trong rừng. Một âm thanh khô khốc vang lên
phập! rồi im bặt, chỉ còn tiếng máu nhỏ giọt đều đặn xuống nền đá lạnh.
Từng giọt máu đỏ sẫm hòa cùng ánh sáng lam của thân cây, bốc lên làn hơi mờ, mùi tanh nồng quyện với vị khói kim loại. Cánh tay phải hắn run lên, gân cốt căng cứng, nhưng chiếc đinh như có sinh mệnh riêng càng vùng vẫy, nó càng ăn sâu, cắm rễ vào da thịt.
Hải Long nghiến răng, tiếng rít bật ra qua kẽ môi. Hắn cố xoay người, cố trút linh khí để đẩy lùi ma lực đang xâm nhập, nhưng thứ năng lượng ấy chỉ khiến vết thương cháy bỏng, đau nhói đến tận tim. Cảm giác tê lạnh len từ vai lên cổ, tràn qua sống lưng, khiến đôi mắt hắn dần mờ đi.
Hắn ngẩng đầu, giữa làn hơi máu đỏ, nhìn thấy Lạc Khứ khuôn mặt hắn ta méo mó, nửa người chìm trong bóng tối, nửa còn lại rực sáng bởi lệnh bài phát quang trong tay. Nụ cười điên dại ấy khiến Hải Long thấy lòng mình trĩu nặng. Không phải sợ hãi, mà là bất lực. Một nỗi bất lực tột cùng, khi biết mình không thể bảo vệ người đang sắp bị nghiền nát ngay trước mắt.
Lạc Khứ nắm cổ Bạch Linh, bóp chặt đến mức không khí quanh họ dường như đông lại. Cổ nàng bị ép cong, mái tóc bạc buông rơi, lay động yếu ớt trong gió. Mặc dù khuôn mặt bị che bằng khăn, nhưng đôi mắt hổ phách của nàng đã nói lên tất cả ánh nhìn đó, giữa cơn nghẹt thở, vẫn sáng rực niềm kiên cường và khinh bỉ.
“Ngươi tưởng mình có thể chống lại ta sao?” Lạc Khứ gằn giọng, âm thanh khàn khàn như tiếng lửa cháy trong đêm. Hắc khí quanh hắn cuộn lên, quấn lấy cổ Bạch Linh như những sợi dây độc.
Cơ thể nàng run lên, nhưng ánh mắt vẫn không hề chùn. Trong nhịp thở gấp gáp, tay nàng lặng lẽ lướt xuống thắt lưng, rút ra một thanh kiếm ngắn.
Lưỡi kiếm ấy mảnh như sợi sương, ánh sáng từ thân kiếm mang màu lam nhạt, mờ mà lạnh như băng tuyết đầu đông. Hơi lạnh tỏa ra khiến không khí xung quanh run rẩy, mặt đất đóng băng mỏng dưới chân nàng.
Bạch Linh gom chút sức lực cuối cùng, vung tay đâm thẳng vào yết hầu hắn.
“Vút!”
Một đường sáng lam xé toạc bóng đen. Nhưng Lach Khứ chỉ khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên. Nụ cười hắn cong như lưỡi liềm, méo mó và đầy khoái trá. Hắn không buông cổ nàng, chỉ khẽ vẩy tay còn lại, luồng hắc khí tuôn ra như roi da vô hình.
“Choang!”
Thanh kiếm bị đánh bật, văng xoay trong không trung, kéo theo dải sương đen quấn lấy lưỡi thép.
“Xoẹt!”
Thanh kiếm cắm phập xuống đất, chỉ cách chân Hải Long nửa sải tay. Từ vết cắm, sương đen và hàn khí lan tỏa, bò như sinh vật sống về phía hắn. Đất dưới chân rạn nứt, từng đường gân hắc ám ăn sâu vào thân cây tinh thể, khiến nơi đó run lên, kêu răng rắc như sắp gãy.
Hải Long nhìn thanh kiếm, rồi nhìn Bạch Linh đang bị bóp nghẹt trong tay Lạc Khứ đôi vai nàng run lên, ánh sáng trong mắt dần yếu. Trong lồng ngực hắn, một luồng giận dữ và tuyệt vọng cháy bừng, như ngọn lửa bị dồn ép sắp phá vỡ xiềng xích.
Đúng lúc ấy, trên cao, nơi đỉnh rừng ngập trong sương, Huyên Linh mà Bạch Linh ném đi trước đó bỗng nổ tung. Một làn khói tím đậm đặc lan ra như tấm màn u huyền phủ khắp không trung. Từ giữa lớp khói ấy, tỏa ra mùi hương ngọt nhưng nồng, xen lẫn với thứ năng lượng linh khí hỗn loạn gây ngứa ngáy cả đến những sinh vật ẩn sâu dưới lòng đất.
Không khí chuyển động. Mặt đất rạn nứt. Những khe sâu giữa các tảng đá bắt đầu rung lên lạch cạch, rồi nứt toác như có vật gì đang bò ra từ trong lòng đất.
“Ú… ú… ú!!!”
Tiếng gầm rú vang dội bốn phương. Từng bóng đen khổng lồ phun hơi nóng, nhô lên khỏi khe nứt những Bạo Long Thính Giác, sinh vật dị biến không có mắt, thân phủ đầy vảy xám sần sùi như sắt cháy, miệng dài ngoằng lộ ra hàng răng nhọn tua tủa.
Chúng không nhìn bằng mắt, mà “nghe” bằng dao động linh khí trong không khí. Và lúc này, giữa bão năng lượng hỗn loạn, nguồn kích thích mạnh nhất chính là Bạch Linh và Lạc Khứ.
Chỉ trong nhịp thở, hàng chục con Bạo Long lao tới, thân thể nặng nề va vào nhau tạo nên tiếng động như sấm dội. Móng vuốt của chúng cắm sâu vào đá, để lại những rãnh sâu cháy xém, còn tiếng gầm rền như xé toang cả màn sương.
“Phiền phức!” Lạc Khứ gầm lên, khóe môi nhếch thành nụ cười quái gở. Trong cơn điên, hắn vẫn giữ chặt cổ Bạch Linh, bàn tay kia vung nhẹ, một luồng hắc ám rít lên như roi sắt.
Dòng hắc khí tạt vào lũ quái vật, thấm sâu vào lớp da dày của chúng. Ngay lập tức, nơi lẽ ra là hốc mắt trống rỗng của chúng bỗng lóe sáng lên màu đen đặc, tựa hai hố sâu không đáy. Chúng gào thét điên loạn hơn, cơ bắp căng cứng, móng vuốt đập loạn, không còn phân biệt bạn hay thù.
“Ha… ha ha ha! Các ngươi đều là công cụ của ta!” hắn bật cười, giọng cười chát chúa, nứt toác như tiếng kim loại cọ vào đá.
Thế nhưng sức mạnh tà ác ấy lại khiến lũ quái vật mất kiểm soát hoàn toàn. Chúng bắt đầu lao vào cắn xé nhau, gầm rú, nghiền nát cả đồng loại. Tiếng va đập vang rền như sấm, đất đá vỡ tung, không gian biến thành một lò mổ hỗn loạn, nơi máu, khói, và tiếng gào hòa thành một bản nhạc điên cuồng.
Bạch Linh chớp thời cơ. Đôi mắt nàng ánh lên sự quyết liệt pha chút tuyệt vọng. Nàng biết rõ chính mình đang là mồi nhử. Tất cả những gì nàng cần, là khiến Lạc Khứ phân tâm, dù chỉ trong một nhịp thở.
Chiếc Lệnh Bài Khai Thiên trong tay hắn phát sáng dữ dội giữa hỗn loạn, như ngọn đèn giữa bầy thiêu thân, cũng là tâm điểm ánh nhìn của nàng.
Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.
Giữa tiếng gầm rú hỗn loạn, Lạch Khứ đột ngột khựng lại. Nụ cười méo mó của hắn vỡ tan, đôi mắt trợn trừng. Bàn tay bóp cổ Bạch Linh chợt thả lỏng, rồi rời hẳn ra.
“A… a… AHHH!!!”
Hắn gào thét, hai tay nắm chặt đầu, những đường gân nổi lên như sợi dây đang muốn đứt. “Ta đã nói rồi…! Đưa cho ta! Toàn bộ! Linh hồn, sức mạnh… tất cả của ngươi!”
Giọng hắn méo mó, hòa lẫn tiếng cười và tiếng rít. Cơ thể hắn lảo đảo, ánh sáng hắc ám quanh người chập chờn loạn nhịp, như một ngọn lửa bị gió đánh vặn.
Trên cổ hắn, chiếc Chuông Đồng Cổ Xưa khẽ ngân lên một âm thanh trầm đục
Boong… boong…
Mỗi nhịp vang ra là một luồng sóng linh lực nặng nề. Nhưng thay vì tiếp sức cho hắn, chuông bắt đầu phản lại chủ nhân của mình.
Linh khí tinh khiết của Bạch Linh thứ năng lượng trong sáng đến mức khiến cả không gian xung quanh dịu đi khi bị nén ép và kích thích bởi nỗi giận dữ, đã va chạm trực diện với luồng tà khí bên trong chuông cổ. Hai dòng năng lượng đối nghịch xung đột mãnh liệt, như lửa và nước bị trộn cưỡng bức.
Khuôn mặt Lạc Khứ méo mó vì đau đớn, máu từ mũi và tai hắn bắt đầu rỉ ra.
“Ta sẽ có tất cả! Linh hồn, sức mạnh… và cả Hahaa!!!” hắn gào lên, rồi dùng hai tay đập mạnh vào đầu, như muốn nghiền nát cơn đau đang gào thét trong tâm trí.
Trong cơn hỗn loạn đó, Bạch Linh đã không còn sức chống đỡ. Cổ họng nàng rát bỏng, hô hấp ngắt quãng. Đôi mắt hổ phách mở lớn trong khoảnh khắc cuối cùng, phản chiếu bóng hình Hải Long còn bị ghim nơi xa rồi nàng ngất lịm, thân thể rơi xuống đất nhẹ như chiếc lá, để lại trong không trung vệt sáng mờ từ dấu ấn đèn lồng trên tay.
Lạch Khứ vẫn đứng đó, điên loạn và bị chính sức mạnh mình thao túng. Quanh hắn, lũ Bạo Long Thính Giác vẫn đang cắn xé, gào rú. Còn trong ánh sáng tím mờ từ thân cây tinh thể, Hải Long mở mắt ra, hơi thở nặng nề và một điều gì đó trong hắn đang bắt đầu thức tỉnh.
Ngay lúc Bạch Linh rơi xuống, một sự kiện bất ngờ khác xảy ra.
Chiếc đoản kiếm của Bạch Linh cắm sâu xuống nền đất thẫm tà khí, run rẩy như thể đang thở. Một tia sáng mỏng manh lóe lên rồi toàn bộ thanh kiếm tan vào mặt đất, như thể bị hút bởi một dòng chất lỏng vô hình đang chờ sẵn từ bên dưới.
Ngay lập tức, mặt đất xung quanh rung chuyển dữ dội. Đất đá không sụp đổ ngẫu nhiên mà dịch chuyển theo một quy luật kì lạ, như bị ai đó đang thao túng từng tấc đất, từng mạch năng lượng. Những đường nứt xé toạc mặt đất tỏa ra hình xoáy trôn ốc, ánh sáng tím uốn lượn trong đó như linh hồn bị gọi dậy.
Giữa cơn hỗn loạn, Hải Long quỳ gối, bả vai hắn bị chiếc đinh hắc ám ghim sâu, máu thấm vào áo như những cánh hoa tàn. Cơn đau dội lên từng nhịp thở, nhưng đôi mắt hắn không hề run.
Hải Long đặt tay lên ngực. Hạt Phật Châu nơi đó khẽ rung, tỏa ra một thứ ánh sáng dịu mà mạnh mẽ như sấm ngầm. Làn hơi nóng từ tà khí lập tức bị đẩy lùi. Trong giây phút ấy, tâm trí hắn sáng trong như gương nước.
“Bật!”
Một tiếng quát ngắn, như sấm nổ giữa trời đêm.
Toàn thân Hải Long căng ra, cơ bắp nổi lên như đá tạc, đường gân run rẩy trong ánh sáng vàng nhạt từ Phật Châu. Một luồng năng lượng bùng lên chiếc đinh hắc ám bật khỏi vai hắn, rơi xuống đất kêu choang một tiếng lạnh buốt.
Máu trào ra, nhưng hắn không quan tâm. Mỗi bước hắn đi, dấu chân như in lại những tia sáng tàn lụi của Phật Châu.
Hải Long lao tới như một mũi tên ánh sáng, vươn tay đỡ lấy thân thể Bạch Linh đang bất tỉnh giữa khói bụi. Động tác ấy vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng chuẩn xác như một chiến binh, và nhẹ như sương trên cánh hoa.
Không một giây do dự.
Hắn bế nàng lên trong tư thế công chúa, đôi mắt ngẩng lên nhìn thoáng qua Lệnh Bài Khai Thiên đang lăn lóc giữa mặt đất rạn nứt. Ánh sáng xanh từ nó chớp lên, mang theo một lời cám dỗ chết người.
Nhưng Hải Long chỉ khẽ siết môi.
“Không phải lúc này.”
Hắn xoay người, bế Bạch Linh lao về phía khe núi vừa sụp mở ra nơi dòng năng lượng từ thanh kiếm vừa tan vào vẫn còn xoáy mạnh.
Một thân ảnh vàng sáng vụt qua làn bụi đen, để lại vệt sáng cong uốn như lưỡi trăng.
Rồi cả hai biến mất trong bóng tối sâu thẳm.
Trên mặt đất nứt toác, Lạch Khứ ngã vật xuống, toàn thân co giật trong cơn phản chấn dữ dội. Chuông Đồng Cổ Xưa trên ngực hắn rung lên từng hồi trầm trầm, như tiếng gào thét của hàng nghìn linh hồn. Từng lớp khói đen bốc lên, xoáy quanh hắn như những cánh tay muốn kéo hắn xuống địa ngục.
Một lúc lâu sau, hắn mới chống tay gượng dậy. Gương mặt nhợt nhạt, mép môi rướm máu, nhưng ánh nhìn lại sáng lên bằng thứ ánh sáng bệnh hoạn và đắc ý.
“Ta nói rồi…” giọng hắn khàn đặc “…ngươi không thể cản ta.”
Hắn liếc nhìn hướng Hải Long và Bạch Linh vừa biến mất đôi đồng tử co lại, ánh nhìn sâu như vực. Rồi chậm rãi, ánh mắt hắn dừng lại trên Lệnh Bài Khai Thiên đang nằm trơ trọi giữa tro tàn và khói bụi.
Nhưng hắn chưa vội nhặt.
Từ xa, những con Bạo Long Thính Giác vẫn đang gào rống, tàn sát lẫn nhau trong cơn hỗn loạn của tà khí. Lạc Khứ bước về phía chúng, từng bước chậm, giọng cười nhỏ dần nhưng vang vọng như âm ngân ma mị.
Một con trong số đó quay đầu lại, ánh mắt đỏ rực, gầm lên.
Lạc Khứ chỉ giơ tay, một luồng hắc khí xoáy ra từ lòng bàn tay hắn, quấn chặt lấy đầu con thú. Trong nháy mắt, ánh sáng trong đôi mắt nó tắt ngấm. Cả cơ thể khổng lồ của nó run rẩy rồi đổ gục, năng lượng trong cơ thể bị hút ngược về phía Lạc Khứ.
Lạc Khứ dùng một tay móc ngay đôi mắt của con quái vật, hắn ta không kịp kêu lên, và Lạc Khứ ăn tươi nuốt sống con mắt đó. Máu đen và chất dịch nhớp nháp dính đầy miệng hắn.
Một cơn gió lạnh quét qua. Ánh sáng tím từ Chuông Cổ hòa với làn hắc khí quanh tay hắn, rực lên như một ngọn lửa đen đang sống dậy.
Hắn nghiêng đầu, mỉm cười.
“Năng lượng… tinh khiết… ta cảm nhận được rồi.”
Giọng hắn chỉ còn là tiếng thì thầm, nhưng lạnh đến mức cả không gian dường như đông lại.
Hắn quay đầu, nhìn về hướng khe núi nơi hai người kia đã biến mất.
“Con nhãi kia…. Nhưng ngươi nghĩ chạy được sao?”
Bóng hắn cúi xuống, bàn tay vươn ra nhặt lấy Lệnh Bài Khai Thiên. Ánh sáng xanh lập tức bùng lên, bao quanh thân hắn.
Một nụ cười méo mó lan rộng.
Rồi cả người hắn hóa thành luồng hắc quang, tan vào gió, để lại chiến trường rực sáng bởi tàn tro, tiếng chuông đồng vang vọng, và những xác thú không còn linh hồn.