Chương 111: Dấu Ấn (2)
Bạch Hạo Thần, người vốn đã bị thương nặng sau cú bắn và bị thương tích trước Khuyết Vũ Long, giờ đây hứng trọn sự dày vò từ sức mạnh Vô Pháp của ông lão bí ẩn. Hắn ta quỵ gối, cơ thể run rẩy dữ dội.
“Ư… Hằng Sa Thế Giới…” Bạch Hạo Thần nghiến răng, máu vàng kim trào ra từ khóe môi.
Trong đầu hắn và tất cả những kẻ can thiệp từ thế giới bên ngoài, hình ảnh ông lão áo choàng, tay cầm đèn lồng, càng lúc càng rõ ràng.
“Ta sẽ cho các ngươi một bài học.” Giọng nói uy nghiêm ấy vang vọng.
Ông lão dùng cây trượng đập mạnh một cái xuống nền đất hư vô. Sức mạnh đó không phải là hủy diệt vật chất, mà là sự áp đặt quy luật. Ngay lập tức, trên tay của tất cả những người từ thế giới bên ngoài bao gồm Khuyết Vũ Long, thuộc hạ, và cả phe Bạch Hạo Thần đều xuất hiện một dấu ấn nhỏ có hình chiếc đèn lồng cổ. Dấu ấn này không gây đau đớn, nhưng nó là một vòng kim cô vô hình, kiểm soát và giới hạn sức mạnh của họ, khiến họ không thể tùy tiện sử dụng năng lượng ngoại lai trên Đại Việt Lục.
Bạch Linh, người đã cứu Hải Long, cũng cảm nhận được giọng nói của ông lão trong đầu, nhưng không hề mạnh mẽ. Nàng chỉ thấy một cảm giác tê nhẹ ở lòng bàn tay, có lẽ do nàng không can thiệp quá nhiều vào dòng chảy của Đại Việt.
Hải Long và Bạch Linh đang đi trên một phiến lục địa lơ lửng. Lệnh Bài Khai Thiên trên tay Hải Long lúc này lại nứt ra một chút, nhưng vết nứt đó lại phát ra ánh sáng đỏ máu sáng hơn trước, như thể lệnh bài đang thích nghi với sự kiểm soát quy tắc mới.
Hải Long đã hồi phục khá nhiều. Hắn nhìn Bạch Linh đang nhún nhảy nhẹ nhàng trên các tinh thể băng.
“Này, tỷ tỷ,” Hải Long nói, giọng hắn đầy sự chân thành. “Ta thấy tỷ có thân pháp quá nhanh nhẹn, lại hiểu biết nhiều về linh khí. Tỷ có thể dạy ta vài chiêu thức để tu luyện được không? Ta hứa sẽ dùng sức mạnh đó để bảo vệ tỷ.”
Bạch Linh dừng lại, quay đầu nhìn hắn, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ suy nghĩ. Nàng cười khúc khích: “Ngươi lại muốn làm anh hùng rồi, tiểu đệ. Ngươi có biết ngươi là phàm nhân, muốn tu luyện còn khó hơn lên trời không?”
“Ta biết. Nhưng ta có ý chí. Và ta có Lệnh Bài Khai Thiên,” Hải Long đáp, giọng hắn mang theo sự kiên định không lay chuyển.
“Được thôi,” Bạch Linh nháy mắt, một nụ cười tinh nghịch hé mở trên môi. “Ta sẽ dạy ngươi vài chiêu thân pháp cơ bản để không bị ta bỏ rơi nữa.”
Lời hứa vừa được đưa ra, bầu không khí đột nhiên thay đổi.
Một nguồn sức mạnh cực kỳ quỷ dị, như một bóng đen lướt qua với tốc độ kinh hồn, xẹt ngang qua Lục Địa mà họ đang đứng. Nó mang theo mùi tà khí mục nát, nhưng lại pha lẫn sự tinh khiết điên loạn, khiến không gian bị bóp méo.
“Cái gì thế?” Hải Long cảnh giác.
“Đuổi theo!” Bạch Linh gắt, nàng lập tức phóng đi.
Hải Long cố gắng bám theo. Dù đã được rèn luyện, hắn vẫn phải thở dốc vì mệt, cố gắng không bị bỏ lại.
Cả hai đuổi theo vào một nơi vô cùng tối tăm, không gian bị bao phủ bởi sương mù tím sẫm, những khe nứt địa chất mở ra liên tục. Nơi đây là trung tâm của sự hỗn loạn còn sót lại.
Nguồn sức mạnh ấy đột nhiên dừng lại. Một tiếng nói khàn khàn, đầy vẻ man rợ và điên dại vang lên:
“Đuổi theo ta? Tự đâm đầu vào chỗ chết.”
Một tia sức mạnh đen đặc, sắc bén như lưỡi dao, sượt qua vai Hải Long. Hắn kịp thời né được, nhưng cú vụt mạnh mẽ đó đã hất văng Bạch Linh bay ra xa, đâm mạnh vào một phiến lục địa trôi nổi khác.
“Tỷ tỷ!” Hải Long hét lên tuyệt vọng.
Bóng đen ấy dần ngưng tụ lại, đứng chắn trước mặt Hải Long.
“Phàm nhân, ha ha! Ngươi đây rồi! Ông trời cũng muốn giúp ta!” Tiếng cười man rợ vang vọng.
Hắn ta lộ diện. Đó chính là Lạc Khứ.
Lạc Khứ bây giờ người không ra người, ngợm không ra ngợm. Cơ thể hắn ta trương phềnh, da thịt tím tái, nhưng trên ngực hắn là chiếc Chuông Đồng Cổ Xưa phát sáng rực rỡ, đồng thời đôi mắt hắn ta trắng dã, không có đồng tử, chỉ còn lại sự điên loạn và khao khát.
Lạc Khứ lao tới, tốc độ kinh hồn. Hắn ta không đánh, mà dùng bàn tay bóp chặt cổ Hải Long.
Hải Long cảm thấy sức nặng của Tử Thần. Hắn bất lực hoàn toàn.
Lạc Khứ cười một cách đầy đáng sợ. Hắn dùng một tia sức mạnh đen đặc sắc lạnh dí vào yết hầu của Hải Long, chỉ là để dọa và tận hưởng sự sợ hãi.
“Ngươi sợ hãi sao? Nhưng đừng sợ. Ta không giết ngươi vội.”
Hắn ta nhìn xuống tay Hải Long, nơi Lệnh Bài Khai Thiên đang nằm. “Cái thứ xấu xí này… nó lại làm ta bồn chồn.” Lạc Khứ dùng tay kia nắm lấy chiếc Lệnh Bài, ngó qua ngó lại. Phía trên khắc chữ “Khai Thiên”.
Chiếc lệnh bài đột nhiên phát sáng rực rỡ trong tay Lạc Khứ, như muốn phản kháng.
“Tốt, tốt lắm, tốt lắm! Cuối cùng cũng thấy!” Lạc Khứ gào lên điên cuồng. “Lão già chết tiệt ngươi cũng không ngăn nổi được ta! Với chiếc chuông này và chiếc lệnh bài này, ta sẽ là bá chủ của Đại Việt Lục!”
Hắn ta muốn chiếc lệnh bài hơn bất cứ thứ gì khác. Ánh mắt Lạc Khứ lóe lên tia điên cuồng khi hắn khẽ vung tay. Từ giữa lòng bàn tay, một luồng u khí đen sẫm cuộn trào như khói độc, rồi xoắn lại, đặc quánh thành một chiếc đinh hắc ám dài bằng cổ tay. Bề mặt nó gợn sóng, ánh lên thứ sắc tím lạnh như thép chạm vào xương người.
Hắn gằn giọng
“Ở yên đó cho ta!”
Chiếc đinh xé gió lao đi, để lại vệt sáng đen như vệt sét đảo ngược. Tiếng “xoẹt!” vang lên, rồi “phập!” đinh xuyên qua vai Hải Long, ghim chặt hắn vào thân cây tinh thể phía sau. Cây tinh thể rung lên bần bật, từng mảnh sáng rơi như pha lê vỡ, tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt lạnh lẽo.
Hải Long nghiến răng, dòng máu đỏ tươi hòa với ánh tím ma quái từ đinh hắc ám, chảy loang trên lớp vỏ cây lấp lánh. Hắn cố giật mình ra nhưng vô ích nguồn sức mạnh hắc ám ấy không chỉ trói buộc thân thể mà còn ăn sâu vào linh mạch, khiến khí lực trong người hắn loạn xạ.
Trên tay Lạch Khứ, chiếc lệnh bài chợt phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, như đáp lại dòng ma khí hắn đang điều khiển. Ánh sáng ấy phản chiếu lên khuôn mặt gầy guộc, nửa người hắn bị bao phủ bởi bóng tối, nửa kia rực lên màu tà quang, tạo nên vẻ nửa người nửa quỷ.
Từ xa, Bạch Linh vừa bị hất văng đã lảo đảo đứng dậy. Nàng thở gấp, mái tóc lòa xòa phủ trước mắt, nhưng ánh nhìn vẫn sắc lạnh. Khi trông thấy Hải Long bị ghim chặt vào thân cây, trong lòng nàng nhói lên không chỉ là sợ hãi, mà còn là cơn giận pha lẫn lo lắng.
Bàn tay nàng run nhẹ. Ở lòng bàn tay ấy, dấu ấn hình đèn lồng của ông lão bí ẩn khẽ phát sáng, tỏa ra hơi nóng mơ hồ như lửa địa ngục. Nàng biết rõ nếu sử dụng quá giới hạn sức mạnh này, hậu quả sẽ tàn khốc hơn cả cái chết.
Nhưng …
Bạch Linh cắn môi, ánh mắt chuyển sang lạnh như băng. Nàng quỳ xuống, bàn tay một nhánh Huyên Linh thứ thảo mộc hiếm hoi chỉ mọc nơi linh khí bất ổn. Lá của nó mỏng như tơ, viền ánh tím run rẩy trong gió, chứa đựng sức mạnh có thể gây nhiễu linh mạch cả một vùng.
“Xin lỗi… ta mượn ngươi một lần thôi.” nàng thì thầm.
Nàng truyền vào đó một luồng linh lực, khiến nhánh thảo mộc bừng cháy bằng ánh sáng tím rực rỡ, rồi ném mạnh lên không trung.
“Bạo linh – tán diệt!”
Một tiếng nổ trầm vang dội. Nhánh Huyên Linh vỡ tung giữa không, phát tán làn sóng linh khí hỗn loạn cực mạnh. Không khí như bị xé toạc. Đất đá rung chuyển, sương mù quanh rừng bỗng xoắn lại thành từng cơn lốc nhỏ.
Nàng không tấn công Lạc Khứ mà tấn công chính môi trường.
Chỉ trong chốc lát, toàn bộ linh thú trong khu vực bắt đầu rít lên, gào rú. Chúng cảm nhận được nguồn năng lượng hỗn loạn này như tiếng gọi bản năng điên loạn. Từ trong rừng sâu, từ lòng đất, từ đầm lầy xa xa hàng chục cặp mắt đỏ rực sáng lên.
Bạch Linh đứng giữa cơn hỗn loạn, đôi mắt nghiêm nghị, ánh sáng tím của vụ nổ phản chiếu lên gương mặt nàng, vừa đẹp, vừa nguy hiểm, như ngọn đèn sắp tắt nhưng vẫn cháy hết mình.
“Đến đây đi, lũ quái vật… ta cần chút thời gian thôi.”
“Trẻ con,” Lạch Khứ gầm lên, hắn ta lập tức biến mất và xuất hiện ngay trước mặt Bạch Linh. Hắn ta dùng tay bóp chặt cổ nàng. “Ta sẽ giết ngươi trước!”
Lạc Khứ bóp chặt cổ Bạch Linh, ánh mắt hắn ta đầy sự điên loạn và khao khát chiếm đoạt.
“Thả cô ấy ra!” Hải Long gào lên, giọng hắn khản đặc. Hắn chưa bao giờ bất lực như lúc này. Vai của hắn nhói lên vì chiếc đinh hắc ám ghim hắn vào thân.
Lạc Khứ phớt lờ hắn ta, hắn dí sát mặt vào Bạch Linh, đôi mắt trắng dã của hắn ta nhìn chằm chằm.
“Trong người ngươi có cái gì đó, ta cảm nhận được nó rất tinh khiết, ha ha!?” Giọng Lạc Khứ đầy vẻ điên loạn, nhưng cũng mang theo sự tính toán tà ác.
( Main nó phế lúc đầu thông cảm, về sau cũng hơi phế nhưng không sao)
̣