Chương 110: Dấu Ấn
Hải Long và cô gái bí ẩn người hắn đã biết tên là Bạch Linh rời khỏi hang động. Khung cảnh phía trước họ là một bức tranh hỗn loạn và lạnh lẽo. Vùng đất này bị băng tuyết bao phủ, tàn dư từ cuộc chiến của Thánh Long Hư Vô, tạo thành một lãnh địa băng giá rộng lớn.
Từng con quái vật dị biến vẫn còn lảng vảng, bay khắp bầu trời. Đám tu sĩ Thần Tà đã rút lui sau sự can thiệp của Bạch Hạo Thần và Khuyết Vũ Long. Tuy nhiên, sự hỗn loạn vẫn tiếp diễn Lệnh Bài Khai Thiên trong tay Hải Long cứ phát sáng yếu ớt, như một ngọn hải đăng thu hút tai họa.
Hải Long bị buộc phải duy trì tốc độ cao. Dù cơ thể hắn được rèn luyện nghiêm ngặt trong quân ngũ và cả lúc ở trong Lục Gia (nhờ 10 bài quyền cơ bản) nhưng không thể so bì được với sự nhanh nhẹn phi thường của Bạch Linh.
Bạch Linh vận dụng một thứ thân pháp tinh xảo. Nàng không chạy trên đất, mà như một chiếc lá, nhún nhảy từ tảng băng này sang tảng tinh thể khác. Cử động của nàng không gây ra tiếng động, uyển chuyển và nhẹ nhàng, nhanh đến mức tạo ra những vệt sáng trắng mờ.
Hải Long cố gắng bám theo, nhưng nhanh chóng thở dốc vì mệt. Hắn vừa bị thương, lại phải dùng hết sức lực thể chất để duy trì tốc độ.
“Này! Chờ ta một chút!” Hải Long gọi với.
Bạch Linh dừng lại, quay đầu nhìn hắn. Đôi mắt hổ phách của nàng ánh lên vẻ ngạc nhiên chân thành.
“Ôi, ta xin lỗi,” Bạch Linh nói, giọng nàng đầy sự vô tư. “Quên mất ngươi là người thường.”
Hải Long trừng mắt nhìn nàng, vừa tức vừa buồn cười. “Ta đúng là người thường! Ngươi cứ nhún nhảy như một con linh miêu bị điên thế kia, ta không thở nổi!”
Bạch Linh cười khúc khích, rồi nàng đi chậm lại, kéo tay Hải Long. Dù nàng nhỏ bé, nhưng sức lực của nàng lại kinh người, gần như kéo hắn đi trên địa hình hiểm trở.
Trong lúc đó, tại căn cứ bí mật, Khuyết Vũ Long ngồi giữa làn hắc vụ bao quanh. Hắn và các thuộc hạ Huyền Mạc và Âm Lưu đang thảo luận.
“Bây giờ Bạch Hạo Thần đã bị thương nặng sau cú bắn tên đó, hắn ta không dám manh động nữa,” Khuyết Vũ Long nói, giọng hắn đầy sự tính toán. “Dòng Chảy Luân Hồi đã được cân bằng lại, nhưng chỉ là tạm thời. Chúng ta không cần phải vội vàng nữa.”
Huyền Mạc gật đầu: “Thánh Long Hư Vô đã thanh trừ nguồn Hắc Ám Nguyên Thủy. Nhưng sự hỗn loạn vẫn còn đó. Chúng ta chỉ cần đợi cho đến khi các Linh Tụ mới xuất hiện, rồi dùng sức mạnh tàn dư của ta để kiểm soát chúng. Việc bắt Thái Đức đã giao cho Âm Lưu. Bây giờ chúng ta chỉ cần đợi nữa thôi.”
Âm Lưu im lặng đứng bên cạnh, như một cái bóng.
Đột nhiên, Khuyết Vũ Long biến sắc. Hắn ta cảm nhận được một sự kiện kinh khủng đang xảy ra trong tâm linh hắn.
Hắn đã từng dùng Máu Hắc Ám Nguyên Thủy để khắc ba phù văn bảo vệ lên tâm trí mình: Thiên, Minh, Bằng. Ba phù văn này đột nhiên biến mất! Chúng bị xóa sổ không dấu vết.
Ngay sau đó, một tiếng động khủng khiếp vang lên. “ĐÙNG! ĐÙNG!” Âm thanh đó không đến từ bên ngoài, mà từ chính bên trong tâm trí của Khuyết Vũ Long và toàn bộ thuộc hạ.
Một giọng nói uy nghi, cổ xưa vang vọng, không chỉ vào tai, mà vào toàn bộ tâm trí của Khuyết Vũ Long, Bạch Hạo Thần, và bất cứ ai đã can thiệp vào Đại Việt Lục bằng sức mạnh ngoại lai.
“CÁC NGƯƠI NGHĨ MÌNH LÀ AI MÀ DÁM PHÁ VỠ SỰ CÂN BẰNG NÀY?”
“TO GAN!”
Toàn bộ những người sử dụng sức mạnh từ bên ngoài để can thiệp vào thế giới này bao gồm cả Khuyết Vũ Long, thuộc hạ của hắn, và cả những người bên phe Bạch Hạo Thần đều bị tấn công dữ dội. Họ cảm nhận được một sự dày vò thống khổ về linh hồn.
Đặc biệt, Khuyết Vũ Long, Huyền Mạc, và Bạch Hạo Thần, những người đã dùng sức mạnh quá mức và cố gắng thao túng Luân Hồi, đều nôn ra máu đen hoặc vàng kim vì sự phản phệ của quy tắc vũ trụ.
Đồng thời, một hình ảnh mờ ảo hiện hữu trong đầu mỗi người: một ông già mặc áo choàng rộng lớn, bao phủ cả người. Ông ta cầm một cây gậy thô ráp, phía trên cây gậy là một chiếc đèn lồng cổ kính, phát ra ánh sáng mờ ảo. Chỉ có hình ảnh đó, không có thêm chi tiết nào khác, nhưng nó khiến Khuyết Vũ Long phải run rẩy tột độ.
Khuyết Vũ Long, lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo. Hắn ta khụy một gối xuống nền đất đá, run rẩy và kính sợ.
“Tiền bối, không biết Khuyết Vũ Long đã đắc tội gì, xin lượng thứ!” Giọng hắn ta lắp bắp.
Giọng nói uy nghi kia vang vọng, đầy sự khinh miệt và áp đặt.
“LƯỢNG THỨ? NGƯƠI NGHĨ NGƯƠI LÀ AI MÀ ĐÒI TA LƯỢNG THỨ?”
Máu nóng trào ra từ miệng Khuyết Vũ Long.
“TA KHÔNG PHẢI LÀ KHÔNG BIẾT CÁC NGƯƠI ĐÃ LÀM NHỮNG GÌ MÀ LÀ TA CHƯA ĐẾN LÚC PHẢI HÀNH ĐỘNG.”
Sự thật kinh hoàng được tiết lộ, làm tan vỡ mọi sự che đậy.
“TA BIẾT CÁC NGƯƠI ĐỀU KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG NHÂN VẬT TẦM THƯỜNG Ở HẰNG SA THẾ GIỚI.”
Sự kinh hãi lan tràn trong tâm trí các thuộc hạ. Họ nhận ra, mọi kế hoạch và tranh giành của họ đều nằm trong sự kiểm soát của một thế lực tối cao hơn.
Giọng nói kết thúc bằng một lời cảnh báo lạnh lùng, trực tiếp nhắm vào gốc gác của Khuyết Vũ Long.
“NHƯNG NGƯƠI NGHĨ VẬY LÀ ĐỦ? PHỤ THÂN NGƯƠI CŨNG ĐẾN ĐÂY CŨNG KHÔNG CỨU NỔI NGƯƠI ĐÂU!”
Khuyết Vũ Long ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn mất đi sức mạnh và ý chí chiến đấu. Lời cảnh báo đã đánh thẳng vào nguồn gốc bí ẩn và sự tự tin của hắn ta, đặt ra một mối đe dọa không thể vượt qua..