Chương 108: Tỉnh Giấc
Từ trên cao, Bạch Hạo Thần giương cung. “Cung Kim Nhật Mũi Tên Cân Bằng!”
Âm thanh đó vang lên như một bản nhạc cổ xưa, xuyên qua mọi tầng linh khí, hòa vào gió và ánh sáng.
Mũi tên vàng kim lao vút xuống vực thẳm Hoàng Thành, ánh sáng của nó chói lòa đến mức cả không gian như đông cứng lại. Trong tích tắc, mọi cảm giác hỗn loạn, mọi rối loạn tâm trí do Khuyết Vũ Long gây ra đều bị ép lùi.
ĐÙNG!!!
Ánh sáng bùng nổ, thổi tung lớp bụi thời gian.
Một vòng xung kích linh khí khổng lồ được sinh ra nó không chỉ lan tỏa ra khắp mặt đất mà còn xuyên sâu xuống lòng đất, nơi tầng tối sâu nhất chưa từng được khai phá.
Nhưng thay vì phong ấn vực thẳm như Bạch Hạo Thần dự định, sóng xung kích ấy lại vô tình đánh thức những sinh vật cổ xưa đang ngủ yên.
Từ bên dưới, mặt đất bắt đầu thở. Những khe nứt đen ngòm rạch ngang lòng vực, phun lên từng luồng khí trắng như hơi thở của thú dữ.
Rồi… tiếng gầm đầu tiên vang lên.
Một Địa Long Băng Cốt trồi lên thân dài cả trăm trượng, lớp vảy xanh xám phủ đầy rêu linh khí, lấp lánh ánh lam. Mỗi lần nó cử động, đá tảng quanh thân vỡ vụn như hạt cát.
“Gràoooo!” tiếng gầm như búa nện vào ngực người nghe.
Theo sau nó, hàng chục Phi Điểu Hắc Linh lao ra khỏi vực. Sải cánh của chúng kéo dài hàng chục mét, cấu tạo từ khói đen và xương khô, ánh mắt rỗng tuếch nhưng sáng lên ánh lục địa ngục. Chúng kêu the thé, như tiếng hàng ngàn linh hồn bị ép phải bay.
“Còn nữa…” Huyền Mạc khẽ nói, giọng hắn trầm xuống.
Dưới chân hắn, đất nứt toác, rồi Cự Nhân Thạch Anh xuất hiện . thân thể như tường thành, mỗi bước đi là một tiếng “BÙM” khiến cả mặt đất nảy lên.
Trước mắt mọi người, Hoàng Thành Cũ giờ chẳng khác gì một chiến trường nguyên thủy, nơi con người nhỏ bé đứng giữa đại dương của quái vật cổ.
Phủ Mạch, gã tướng quân đội áo giáp
“Đây… chính là thứ ta cần.”
Trong tay hắn là Khải Sâm vật dùng để dẫn dụ sinh vật cổ thức tỉnh. Bề mặt nó ánh lên sắc đỏ như máu, từng mạch sáng xoáy quanh, rung theo nhịp tim của quái thú dưới vực.
Hắn vung Khải Sâm lên, hét:
“Lũ thú ngủ say! Hãy tỉnh giấc! Kẻ dâng tế các ngươi đã ở đây!”
Khải Sâm gầm lên như tiếng tù và. Sóng năng lượng đỏ rực phóng ra, đâm xuyên vào bầu trời và đất đá. Những Địa Long lập tức phản ứng, đôi mắt chúng chuyển từ trắng đục sang đỏ máu.
Cả lũ bắt đầu quay đầu về phía Phủ Mạch như bị thôi miên.
Nhưng hắn không ngờ, Khải Sâm dẫn dụ, nó khiến các sinh vật phát cuồng.
Một con Địa Long gầm lên, nuốt chửng luôn con thú cưỡi của Phủ Mạch, kéo cả hắn rơi xuống giữa bầy quái.
.
“Ta sẽ để bọn thú thay ta thử sức các ngươi!”
Rồi hắn tự phá vỡ vách băng, dùng luồng linh khí ngược chiều tạo cơn lốc xoáy, biến mất vào khe nứt sâu thẳm, để lại chiến trường ngập tiếng gào.
Trong khoảnh khắc ấy, một làn hắc vụ như khói đen sống trườn qua miệng vực. Từ trong màn khói, một bóng người bước ra, tay cầm bút lông bạc.
Khuyết Vũ Long.
Mỗi bước của hắn như xóa nhòa cả không gian.
“Ngươi đã thất bại, Huyền Mạc.” Giọng nói hắn trầm lạnh, lan ra như sóng âm.
Hắn vẽ một chữ – Triển trên không trung, linh văn lập tức xoay tròn, mở thành cánh cổng nhỏ. Thân ảnh hắn dịch chuyển, xuất hiện ngay trước mặt Lâm Thanh chỉ trong một hơi thở.
Không khí đông lại.
“Lâm Thanh, về nói với Bạch Hạo Thần… nếu còn dám động đến Luân Hồi, ta sẽ khiến cả dòng của hắn không còn chỗ trở về!”
Mắt hắn lóe sáng như sao chổi, hàn khí tỏa ra đóng băng cả mặt đất quanh chân.
Lâm Thanh giận dữ, dựng thẳng Thương Trấn Hồn:
“Ngươi dám lấy mạng người ra đe dọa ta?”
Hắn đâm thương, ánh sáng vàng nổ tung.
Khuyết Vũ Long chỉ cười nhạt, nghiêng bút, phẩy một nét. Linh văn hóa thành một vòng tròn chặn toàn bộ thương kình, nổ tung như pháo hoa giữa không trung.
Biết không thể thắng trong hỗn chiến, Lâm Thanh quát lớn:
“Lâm Phong! Rút về phía Tây”
Một tu sĩ trẻ tóc nâu, mắt sáng, xuất hiện như gió. Hắn gật đầu, hai thanh Kiếm Bạc vẽ thành hai đường sáng, cắt đôi một Phi Điểu Hắc Linh đang lao tới.
“Rõ!”
Đoàn người lập tức chia đội, từng người để lại trận đồ phong ấn phụ trợ. Ánh sáng trận pháp chiếu lên bầu trời, tạo thành mạng lưới vàng kim giữ bầy thú lại.
Lâm Thanh một mình ở lại.
Hắn quát, “Thương Trấn Hồn Thất Tầng Long Ảnh!”
Ngọn thương hóa thành bảy bóng rồng vàng, gào lên, lao thẳng vào Địa Long và Cự Nhân Thạch Anh.
Bùm! Bùm! Bùm!
Tiếng nổ vang rền, ánh sáng và khói hòa vào nhau thành cơn bão linh lực.
Còn ở một góc vực khác, Hải Long đang nằm trong khe đá, người đầy máu và bụi. Cô gái bí ẩn người vừa cứu hắn nhẹ nhàng đỡ đầu hắn dậy.
“Ngươi còn thở không?”
Hắn mở mắt, giọng khàn khàn, “Nước… ta cần nước…”
Cô khẽ thở dài, lấy trong túi ra bình linh tuyền nhỏ, áp vào môi hắn. Hải Long uống ừng ực, rồi vô thức nắm lấy tay nàng.
Một cơn ấm lan khắp người.
“Được rồi, uống chậm thôi”
Chưa kịp nói hết, Hải Long bất ngờ kéo nàng sát lại, đầu gục vào vai.
“Ngươi… ngươi làm gì thế!?”
Gò má cô đỏ ửng, bàn tay nhỏ định đẩy hắn ra nhưng hắn đang mê man.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Hải Long mơ hồ lẩm bẩm:
“Hương này… là mùi tuyết đầu mùa à…”
“Ngươi nói cái gì đó hả!?” cô bật cười, vừa xấu hổ vừa bực mình
Nàng khẽ đẩy hắn ra, nhưng vì trượt chân, cả hai ngã đè lên nhau, môi gần như chạm.
Trong tích tắc, thế giới ồn ào bên ngoài như biến mất, chỉ còn tiếng tim hai người đập loạn xạ.
Cô bật dậy, gương mặt đỏ lựng: “Không… không có gì hết! Ta chỉ… cứu mạng ngươi thôi!”
Xa xa, tiếng gầm của Địa Long lại vang lên, kéo cả hai trở về thực tại.
Trên bầu trời Hoàng Thành, ánh sáng và bóng tối quấn lấy nhau.
Khuyết Vũ Long vẫn đứng lặng, ánh mắt như xuyên qua mọi lớp thời gian.
Hắn khẽ nói, “Luân Hồi này… chẳng còn cân bằng nữa rồi.”