Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
di-gioi-gap-go-nhi-thu-nguyen-nu-than.jpg

Dị Giới Gặp Gỡ Nhị Thứ Nguyên Nữ Thần

Tháng 1 19, 2025
Chương 1129. Phiên ngoại thiên chi Muse thiên: Vĩnh viễn Muse Chương 1128. Phiên ngoại thiên Saber thiên: Chỉ cần ngươi bồi tiếp ta
mot-cap-mot-cai-hoang-kim-muc-tu-noi-ta-trieu-hoan-su-yeu.jpg

Một Cấp Một Cái Hoàng Kim Mục Từ, Nói Ta Triệu Hoán Sư Yếu?

Tháng 1 18, 2025
Chương 206. Đại kết cục Chương 205. Pháp tướng hiển hóa! Xi Vưu!
thien-khai-chi-da.jpg

Thiên Khải Chi Dạ

Tháng 1 26, 2025
Chương 1147. Bản hoàn tất cảm nghĩ! Chương 1146. Phiên ngoại 6 cuối cùng
khong-can-tu-luyen-ta-truc-tiep-mua-qua-internet-tu-vi-canh-gioi

Không Cần Tu Luyện! Ta Trực Tiếp Mua Qua Internet Tu Vi Cảnh Giới!

Tháng 2 6, 2026
Chương 541: Đại kết cục Chương 540: Thành chủ cho mời
nhat-duoc-mot-quyen-tam-quoc-chi.jpg

Nhặt Được Một Quyển Tam Quốc Chí

Tháng 1 21, 2025
Chương 991. Đại Hán Thiên Thư Chương 990. Tế bái trung liệt
linh-thach-tien-toc

Linh Thạch Tiên Tộc

Tháng 1 31, 2026
Chương 323: Chúng ta thời đại đã kết thúc Chương 322: Mọi nhà có nỗi khó xử riêng
fairy-tail-ma-dao-thuong-nhan.jpg

Fairy Tail Ma Đạo Thương Nhân

Tháng 1 21, 2025
Chương 193. Trở về cùng truyền thuyết Chương 192. Lịch sử chân tướng
tu-hokage-bat-dau-truoc-gio-thuc-hien-tuong-lai

Từ Hokage Bắt Đầu Trước Giờ Thực Hiện Tương Lai

Tháng 10 11, 2025
Chương 250: tinh hệ trong lòng bàn tay, thiên ngoại! ( đại kết cục ) Chương 249: Vũ trụ chân tướng, nguy cơ trước đó chưa từng có
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 106: Khốn Khổ Giữa Tâm Bão
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 106: Khốn Khổ Giữa Tâm Bão

Ánh sáng tím vẫn quẩn quanh trong không trung.

Giữa tàn khói, Hải Long rơi xuống một bề mặt đất đá nứt nẻ, bụi bay mù mịt. Hắn thở dốc, tim đập như trống trận. Mỗi hơi thở dường như chứa hàng ngàn sợi linh khí ngược chiều đang cắn xé lẫn nhau.

Bên tai, vẫn vang vọng tiếng chuông Phật xa xăm của Hòa thượng Thuận trầm và an định, như tiếng gọi của cõi khác.

Hải Long đứng dậy. Bên hông, hạt phật châu màu hổ phách tỏa ra ánh sáng dịu, giữ cho tâm hắn không bị rối loạn.

Trước khi chia tay, Hòa thượng Thuận đã trao cho hắn viên phật châu đó, nói rằng:

“Nó không có sức mạnh chiến đấu, nhưng sẽ giữ tâm ngươi thanh tịnh giữa hỗn loạn. Nhân quả đã định nếu ngươi vượt qua được kiếp này, hãy nhớ: tâm tĩnh là lưỡi gươm sáng nhất.”

Lời nói ấy cứ lặp lại trong đầu Hải Long, giữa những tiếng nổ và gào thét vang dậy quanh miệng vực.

Trên cao, bầu trời đã tan nát. Lâm Thanh và Huyền Mạc đang giao chiến kịch liệt. Linh quang vàng kim và hắc khí đan xen, mỗi lần va chạm lại nổ tung thành những cơn chấn động khiến không gian rạn vỡ.

“Huyền Mạc! Ngươi không được phép bước vào vực thẳm này!” Lâm Thanh gầm lên, thương Trấn Hồn trên tay xoáy thành lốc sáng.

“Trấn Hồn Tịch Diệt!”

Một thương khổng lồ bằng ánh sáng vàng kim xuyên thủng tầng mây, lao thẳng tới Huyền Mạc.

Tên kia cười khẩy, rút Bình Huyết Thạch, từ đó tuôn ra luồng sương đen ngưng tụ thành Trận Hành Nguyện Linh Phận trận pháp dùng hàng vạn oán linh để chắn thương.

Tiếng nổ rền vang. Cả hai bị hất lùi, nhưng chẳng ai lùi bước.

“Ngươi vẫn cố chấp như xưa!” Huyền Mạc cười the thé. “Còn nhớ cô gái ngươi từng không cứu được không, Lâm Thanh? Nàng vẫn đợi ngươi trong vực đấy!”

Câu nói như mũi dao đâm sâu.

Lâm Thanh giận dữ, mắt đỏ rực, khiến phòng ngự của hắn mở sơ hở. Huyền Mạc chớp cơ hội, tung hắc khí đánh thẳng vào vết thương cũ. Ánh sáng vàng bị nuốt chửng một phần.

Cả chiến trường trở nên hỗn loạn. Và Hải Long kẻ không thuộc về hai phe lại xuất hiện đúng lúc này.

Hắn cúi thấp người, định lợi dụng cơ hội để lẻn vào miệng vực. Nhưng số phận chưa bao giờ buông tha hắn dễ dàng như thế.

Một tu sĩ phe Tà bị thương, đang lảo đảo rút lui, bất ngờ trông thấy hắn.

“Phàm nhân? Ngươi dám bén mảng đến đây sao?!”

Tiếng gào ấy vang lên như mồi lửa châm vào thùng thuốc nổ. Tất cả ánh mắt trên chiến trường +đồng loạt hướng về Hải Long.

“Hắn! Hắn mang Lệnh Bài Khai Thiên!”

Không khí chùng xuống, rồi vỡ tung trong cùng một nhịp hô.

Cả hai phe tạm ngừng đánh nhau. Hàng chục tu sĩ lập tức bay về hướng hắn.

Hải Long trợn tròn mắt:

“Đệch! Lại nữa sao?!”

Một làn linh khí quét qua, đá vụn văng tung tóe. Hắn bật người tránh, lăn qua một vách đá sụp.

Một chưởng hắc khí giáng xuống, nổ tung ngay nơi hắn vừa đứng.

Sóng xung kích hất hắn bay đi, toàn thân rát bỏng.

“Ta có làm gì nên tội đâu trời ơi!”

Tiếng hét của hắn lẫn trong gió bụi. Nhưng không ai nghe hoặc chẳng ai muốn nghe.

Cùng lúc ấy, tại căn cứ ẩn sâu trong rừng linh thạch phía tây, Bạch Hạo Thần mở mắt.

Trên bàn, chiếc La Bàn Tinh Quỹ phát ra ánh sáng lập thể, xoay tròn như một cơn lốc nhỏ, phản chiếu quỹ đạo của từng sinh mệnh trong vùng hỗn độn.

“Minh Nguyệt, tọa độ nhân quả bắt đầu dịch chuyển,” Hạo Thần nói, giọng hắn trầm mà sắc như lưỡi kiếm. “Hồng Hoang Cổ Loa sắp khởi động. Nếu chúng ta sai lệch dù một khắc.”

Minh Nguyệt đặt tay lên tâm la bàn.

Những dòng ký tự cổ chạy loạn, rồi dừng lại tại một điểm sáng rực.

“Và khi đó,” Bạch Hạo Thần kết giọng, “tất cả sẽ rơi vào luân hồi đảo ngược. Cả thế giới bị xóa, để bắt đầu một vòng mới.”

Hắn đứng dậy, ánh mắt lóe lên.

“Chuẩn bị thôi. Ta sẽ tự đi. Không ai ngoài ta có thể khống chế tọa độ nhân quả lần này.”

La bàn phát sáng dữ dội, bầu trời phía xa rạn nứt.

Trở lại chiến trường, Hải Long đang bị dồn vào đường cùng.

Hắn bị thương, máu rỉ xuống tay, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa.

Hắn lăn qua những tảng đá, dùng từng mảnh vụn làm lá chắn tạm bợ.

“Ta nói rồi! Lệnh bài này không thuộc về ai cả!” hắn hét, giọng khàn đặc.

Một tu sĩ phe Tà cười gằn:

“Thế để ta lấy thay ngươi!”

Hắn tung ra chưởng pháp, linh khí đen ngập trời.

Hắn thấy phía sau một khe nứt sâu hút dẫn xuống vực thẳm, xoáy như miệng rồng há rộng.

“Các ngươi muốn nó à? Được thôi!” Hải Long gào lên.

“Hãy xuống đó mà lấy!”

Hắn giơ cao Lệnh Bài Khai Thiên, ánh sáng từ vật ấy chói lòa, khiến cả chiến trường khựng lại trong một giây.

Hắn định ném nó xuống vực nhưng mặt đất rung chuyển dữ dội.

Một tiếng “ÙNG!” vang lên như trời sụp.

________________________________________

Từ xa, mặt đất tách ra, bốc lên một mảng lục địa khổng lồ như một hòn đảo biết bay.

Trên đó, một người đàn ông cao lớn khoác chiến giáp cổ, tóc bạc nhưng gương mặt lại trẻ như tuổi ba mươi.

Hai con mắt như hai hòn than cháy rực, vừa cổ xưa vừa tràn sinh khí.

Hắn cưỡi trên lưng một sinh vật khổng lồ nửa thú nửa đá mình phủ vảy đồng, cánh rộng như vân sơn, mỗi sải đập là một cơn lốc.

Đó là Phủ Mạch đại tướng quân Đại Việt.Người ta tưởng hắn đã chết, nhưng giờ đây hắn trở lại.

Trên tay hắn là Khải Sâm, một dị thảo cổ xưa tỏa ra ánh sáng đỏ như máu. Hình dạng nó không khác gì một đóa sen bằng ngọc đang thở cánh hoa run rẩy, rỉ ra những sợi sương đỏ tựa huyết quang. Mỗi khi Phủ Mạch khẽ xoay dị thảo ấy, đất đá dưới chân rung động, những mạch linh khí cổ xưa trong lòng lục địa dường như thức tỉnh, gầm vang như dã thú sắp thoát cũi.

Phủ Mạch cười trầm, giọng hắn vọng như sấm giữa trời:

“Thứ dưới vực kia… chỉ kẻ đủ tư cách nhìn thấu nhân quả mới dám gọi tên nó.”

Lời vừa dứt, Khải Sâm rực sáng. Từ cánh hoa toát ra hàng vạn hạt phấn đỏ, từng hạt bay lượn rồi hóa thành luồng năng lượng mảnh như tơ máu, trói lấy miệng vực thẳm đang gầm thét bên dưới.

Ngay tức khắc, mặt đất toàn Hoàng Thành cũ chấn động dữ dội. Từng khối đá cổ khổng lồ vỡ vụn, cuộn lên không trung rồi tan thành tro bụi. Trong làn tro mờ, người ta thấy một bóng hình khổng lồ dần trỗi dậy từ vực sâu bị Khải Sâm dẫn dụ bằng hương vị sinh mệnh của nó.

“Đây là… lực khống chế địa mạch!” Lâm Thanh sững sờ. “Hắn điều khiển cả mạch đất Đại Việt!”

Huyền Mạc cười lớn:

“Hay lắm! Vậy để xem địa mạch chống lại Tà mạch thế nào!”

Hắn vung Bình Huyết Thạch, phóng ra hàng trăm luồng sương đen đan thành mạng lưới. Cả bầu trời nhuốm đỏ.

Phủ Mạch giơ Khải Sâm, mặt đất mở ra vô số hoa văn cổ xưa Phủ Văn Linh Trận, xưa kia dùng để phong ấn yêu long.

Hai nguồn sức mạnh chạm nhau. Ánh sáng đỏ và đen hòa lẫn, xoáy thành một tâm bão khổng lồ giữa bầu trời.

Hải Long bị cuốn vào tâm bão đó. Hắn cố bám vào vách đá, nhưng sức hút khổng lồ kéo hắn trượt dần xuống vực.

Phật châu trong tay phát sáng liên hồi, giữ cho hắn không hóa điên bởi áp lực linh lực khủng khiếp.

Mắt hắn hoa lên.

Phía trên, Phủ Mạch như vị thần cổ, khống chế cả đất trời.

Phía dưới, vực thẳm như miệng rồng, đang há rộng, hút lấy tất cả.

“Không… phải thế này chứ!” Hải Long gào lên. “Ta chưa xong chuyện với thế giới này!”

Hắn cố giữ Lệnh Bài Khai Thiên, nhưng cơn bão xoáy khiến tay hắn run dữ dội.

Một tia chớp trắng loé lên. Ánh sáng bùng nổ.

Trong khoảnh khắc, Hải Long thấy mình trôi lơ lửng giữa hai thế giới trên là ánh sáng của nhân quả, dưới là bóng tối của hư vô.

Phật châu trong tay phát sáng cực độ, tạo ra một đường ranh mờ ngăn hắn bị nuốt trọn.

Rồi, mọi thứ nổ tung.

Bạch Hạo Thần nhìn la bàn. Điểm sáng trung tâm bắt đầu di chuyển loạn xạ.

“Không… tọa độ đang sụp! Cổ Loa đã kích hoạt sớm!”

Minh Nguyệt thở gấp:

“Hắn đang ở giao điểm luân hồi! Nếu hắn chết bây giờ, nhân quả sẽ bị đảo lộn!”

“Không. Hắn không chết đâu,” Bạch Hạo Thần thì thầm

Trong cơn xoáy, Hải Long bỗng cảm nhận tiếng tim đập khác –không phải của mình, mà của thế giới.

Từng nhịp, từng nhịp vang vọng trong đầu: “Sinh… Diệt… Sinh… Diệt…”

Hắn mở mắt, thấy trước mặt là hình ảnh mờ ảo của hàng ngàn linh hồn người, thú, quỷ, thần đang chìm nổi như sương.

Một giọng nói xa xăm vang lên:

“Ngươi đã bước vào Tọa Độ Nhân Quả. Mỗi hành động của ngươi, mỗi lựa chọn của thế giới này, đều tụ lại đây…”

“Nếu ngươi chọn sai, Đại Việt sẽ biến mất cùng kỷ nguyên này.”

Hải Long nắm chặt Phật châu.

Trong ánh sáng hổ phách, hắn thấy bóng Hòa thượng Thuận mỉm cười, nhẹ gật đầu.

“Tâm tĩnh… là lưỡi gươm sáng nhất,” giọng hòa thượng vang vọng trong hư không.

Ánh sáng hổ phách bùng lên, xuyên qua tầng xoáy.

Cơn bão tách đôi. Vực thẳm run chuyển.

Phủ Mạch khựng lại, Khải Sâm trong tay nứt rạn.

Huyền Mạc lùi bước, kinh hãi.

Tất cả nhìn thấy giữa tâm bão, Hải Long vẫn đứng đó, thân thể đầy máu, nhưng ánh sáng Phật châu quanh hắn lại hóa thành một vầng thái dương nhỏ.

Hắn mở mắt, nhìn thẳng lên bầu trời đỏ rực:

“Nếu nhân quả định sẵn, ta sẽ viết lại nó!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ai-dem-thi-the-cua-ta-giau-roi
Ai Đem Thi Thể Của Ta Giấu Rồi!
Tháng 10 25, 2025
tu-hon-sau-su-ty-chu-dong-muon-cung-ta-song-tu.jpg
Từ Hôn Sau, Sư Tỷ Chủ Động Muốn Cùng Ta Song Tu
Tháng 1 27, 2026
tay-du-bat-dau-de-quan-am-lua-chon-ba-cai-thach-hau.jpg
Tây Du: Bắt Đầu Để Quan Âm Lựa Chọn Ba Cái Thạch Hầu
Tháng 1 25, 2025
ngao-the-cuu-trong-thien
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tháng 10 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP