Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-hiep-bat-dau-bi-diet-tuyet-lao-ni-truy-sat.jpg

Võ Hiệp: Bắt Đầu Bị Diệt Tuyệt Lão Ni Truy Sát

Tháng 2 4, 2025
Chương 520. Hệ thống cởi trói, Đoàn Phong thành thánh Chương 519. Yêu Đế đền tội, Ma Phật Vô Thiên
onepiece-bang-hai-tac-bach-thu-duc-than-long.jpg

Onepiece: Băng Hải Tặc Bách Thú Dực Thần Long

Tháng 2 12, 2025
Chương 358. Mặt Trời Chương 357. Thế giới mới
vo-lam-than-thoai-vo-dich-toan-bo-nho-nhat.jpg

Võ Lâm Thần Thoại: Vô Địch Toàn Bộ Nhờ Nhặt

Tháng 2 4, 2025
Chương 110. Trời ạ, mình vậy mà dạng này... Chương 109. Là cần tranh
cu-tuyet-nguoi-tho-lo-nguoi-dem-ta-khue-mat-nhat-ve-nha.jpg

Cự Tuyệt Ngươi Thổ Lộ, Ngươi Đem Ta Khuê Mật Nhặt Về Nhà?

Tháng 3 28, 2025
Chương 490. Chu Hằng đồng học, chúng ta nên đi ôn tập á! Chương 489. Chỉ cần ngươi một mực tại liền tốt, đồ đần
vo-thuong-thanh-thien.jpg

Vô Thượng Thánh Thiên

Tháng 2 4, 2025
Chương 763. Đại kết cục, chư thiên phía trên Chương 762. Tinh Tôn chủ Cổ Phàm
nu-ton-co-duyen-cua-ta-moi-tuan-doi-moi.jpg

Nữ Tôn: Cơ Duyên Của Ta Mỗi Tuần Đổi Mới

Tháng 2 4, 2026
Chương 111: Ở chung Chương 110: Hai nữ nhân đánh nhau!
ta-tai-the-gioi-huyen-huyen-nhat-thuoc-tinh

Ta Tại Thế Giới Huyền Huyễn Nhặt Thuộc Tính

Tháng mười một 21, 2025
Chương 501: Đại kết cục. Chương 500: Sinh Mệnh Pháp Tắc.
cao-vo-sai-luyen-ta-cong-vo-dich-thien-ha.jpg

Cao Võ: Sai Luyện Tà Công, Vô Địch Thiên Hạ

Tháng 2 1, 2026
Chương 602: Chẳng lẽ lại xảy ra chuyện rồi? Chương 601:
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 105: Nhân Quả
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 105: Nhân Quả

. Con đường họ đi không còn là lối mòn của con người, mà là những dải đất bị xé rách bởi sức mạnh vô hình.

Không khí đặc quánh, linh khí đảo lộn, ánh sáng bầu trời chập chờn như sắp sụp đổ. Dưới bước chân họ, mặt đất thỉnh thoảng run rẩy, như đang thở.

Trên con đường mịt mù khói bụi, Hải Long vừa đi vừa lắng nghe Vân Tuyết kể về những mảnh ký ức vụn vỡ.

Giọng nàng nhẹ như sương, mà mỗi lời lại thấm một nỗi cô độc khó gọi tên.

“Ta… ta không nhớ được ta là ai, cha mẹ ta là ai.”

“Ta chỉ nhớ có một nơi rất lạnh, rất tối. Cứ nhắm mắt lại, ta lại thấy mình đang chạy trốn khỏi thứ gì đó khổng lồ… như một cơn ác mộng chưa bao giờ kết thúc.”

Hải Long im lặng. Gió lướt qua, tóc nàng lay động, ánh mắt ươn ướt phản chiếu những khối pha lê giữa trời.

Nàng nói tiếp, giọng run rẩy:

“Hòa thượng Thuận nói rằng… ký ức của ta bị phong ấn để linh hồn không tan rã. Nhưng… nếu mất ký ức nghĩa là được bảo vệ, vậy ta còn là ta nữa không?”

Hắn hiểu có những mất mát không thể gọi tên, chỉ có thể chấp nhận như một phần định mệnh.

Phía trước, Hòa thượng Thuận vẫn đi chậm rãi. Mỗi bước chân ông gõ xuống, chiếc bát đồng cũ trong tay khẽ rung lên “keng” một tiếng. Mỗi tiếng ngân vang tỏa ra làn sóng năng lượng mềm mại, làm dịu không gian hỗn loạn.

Những con quái vật ẩn trong sương sợ hãi, lẩn đi như bóng ma bị ánh sáng xua tan.

Ba người vượt qua hàng trăm dặm hỗn độn. Càng đi sâu về Nam, thế giới càng trở nên méo mó.

Những thân cây hóa thành pha lê tím, dòng sông chảy ngược lên trời, và núi non tan chảy như sáp.

Giữa cảnh tượng ấy, nhân tính lại càng bị thử thách đến cực hạn.

Họ gặp những nhóm người sống sót, ánh mắt rực lửa, sắc lạnh, không còn hơi ấm con người.

Ở một khe núi, hai người đàn ông tranh nhau một quả linh quả nhỏ như hạt ngọc. Cả hai lao vào giết chóc, tiếng gào thét vang vọng giữa đá núi. Cuối cùng, cả hai cùng rơi xuống vực, chỉ để lại linh quả lăn tròn trong vũng máu.

Ở một bãi đá khác, một kẻ giả vờ bị thương để được người khác dìu đi. Khi qua vách đá, hắn ta ra tay sát hại chính ân nhân mình để cướp túi lương khô.

Ánh mắt hắn trước khi rời đi trống rỗng đến đáng sợ, như một con thú không còn nhận thức về thiện và ác.

Hòa thượng Thuận đứng nhìn tất cả, không can thiệp. Ông chỉ lặng lẽ chắp tay, khẽ lắc đầu, môi mấp máy:

“A di đà Phật. Thế gian vô thường. Tham – sân – si là cội nguồn của khổ đau. Tiểu thí chủ Hải Long, hãy nhớ… mọi hành động đều có nhân, mà quả thì chẳng bao giờ mất đi.”

Hải Long trầm ngâm. Ánh mắt hắn khẽ tối lại, giọng khàn khàn:

“Nhưng nếu không tranh, thì chẳng phải chết sao?”

“Đúng. Không tranh, dễ chết. Nhưng tranh trong mê muội, thì chết càng nhanh hơn,” Hòa thượng Thuận đáp, giọng hiền mà lạnh “Phật không ngăn con người sinh tồn. Phật chỉ dạy họ biết đi qua bóng tối mà không trở thành bóng tối.”

Lời ấy như đâm sâu vào tâm trí Hải Long.

Vân Tuyết nắm chặt tay áo hắn, khẽ nói:

“Thế giới này thật đáng sợ. Nếu có thể, ta muốn được sống yên bình, trồng hoa, nấu ăn… như một người bình thường.”

Hải Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt hướng xa xăm:

“Ngươi giống một người ta từng quen trưởng làng của ta. Ông ấy cũng từng nói, ‘dù trong tận thế, con người vẫn phải giữ một chỗ cho lòng nhân.’”

Nói đến đây, hắn khẽ siết nắm tay, nhớ về Đình Hiền bạn cũ hắn cùng với Thái Đức.

Hắn tin vẫn còn sống, ở đâu đó ngoài vòng hỗn độn này.

Hắn quay sang hòa thượng:

“Nhưng đại sư, nếu cái ác vượt quá giới hạn, ta sẽ không khoanh tay. Ta phải dùng sức mạnh để bảo vệ thứ mình tin. Đó là nghiệp của ta.”

Hòa thượng Thuận cười hiền:

“Nếu tâm ngươi sáng, nghiệp nào cũng hóa thiện. Tâm bất động giữa gió bão, ấy là đạo.”

Một tiếng “keng” nữa vang lên. Ánh sáng từ bát đồng lan rộng, bao phủ ba người giữa cơn gió bão linh khí.

Suốt dọc đường, Hải Long dần hồi phục hoàn toàn. Cỏ Kim Tinh và linh dược của Hòa thượng Thuận khiến vết thương trên người hắn lành lại, thậm chí khí tức còn mạnh mẽ hơn xưa.

Hắn bắt đầu cảm nhận được những nguyên lý ẩn dưới lời giảng của lão hòa thượng.

Mỗi bài giảng không chỉ là đạo lý, mà là quy luật sinh diệt của thế giới.

Từ nhân quả đến luân hồi, từ hành thiện đến tự ngộ tất cả đều phản chiếu trong từng hành động nhỏ nhất.

Đôi khi, trên đường, lão Thuận chỉ ngồi xuống bên gốc cây, nhắm mắt tụng kinh.

Làn gió quanh lão lặng lại, linh khí vốn hỗn loạn bỗng chảy theo nhịp thở.

Thậm chí bầy quái thú trong bóng tối cũng dừng lại, không dám tiến gần.

Hải Long nhìn cảnh đó, cảm thấy như đang chứng kiến sự hoà hợp giữa con người và vũ trụ.

Hắn không phải người tu Phật, nhưng hắn bắt đầu hiểu sức mạnh thật sự không nằm ở bạo lực, mà ở sự tĩnh tâm trước hỗn mang.

Cảnh vật quanh họ ngày càng siêu thực.

Những dãy núi hóa thành khối pha lê tím khổng lồ, phản chiếu hàng ngàn luồng sáng ngũ sắc.

Dưới chân, đất nứt ra thành những vực sâu hun hút, phun trào linh khí xoáy tròn như sóng nước.

Từ xa, từng đàn chim bằng năng lượng bay lượn, để lại vệt sáng lấp lánh trong không gian như sao băng.

Nhưng càng đẹp, càng ẩn chứa nguy hiểm.

Nếu không có Hòa thượng Thuận, có lẽ họ đã bị xé nát bởi dao động linh khí từ lâu.

Sau nhiều ngày đi không nghỉ, họ đến được nơi cuối cùng .

Cảnh tượng trước mắt khiến cả ba người sững lại.

Không còn là sự yên tĩnh chết chóc của trước kia, mà là một chiến trường hỗn độn.

Tiếng nổ vang trời.

Những luồng sáng vàng kim và tím sẫm va chạm, xé rách không gian.

Mặt đất rung chuyển, từng tảng đá khổng lồ bị hất tung lên trời, vỡ nát trong tiếng rít.

“ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG!”

Hàng chục tu sĩ đang giao chiến xung quanh miệng vực.

Khói, máu, và linh quang hòa vào nhau thành một bức tranh tận thế.

Hải Long nhìn thấy Lâm Thanh, thân mặc giáp sáng chói, đang dùng Thương Trấn Hồn đối đầu với bốn tu sĩ phe Tà.

( gọi phe tà nhưng trong suy nghĩ của Hải lOng thôi, gọi vậy cho nó chung chung)

Mỗi lần hắn vung thương, mặt đất nứt ra, linh khí cuộn trào.

Phía bên kia, những bóng áo đen tung ra từng trận pháp, tạo thành mạng lưới ma khí đen đặc bao quanh vực thẳm.

Rõ ràng, bọn họ đang tranh nhau một lối đi hoặc một vật gì đó nằm sâu trong vực.

Hòa thượng Thuận khẽ nhíu mày, lần đầu tiên giọng ông mang theo chút nặng nề:

“Ta cảm nhận được một dị biến.”

Không khí dày đặc đến mức khó thở. Từng sợi tóc trên người Hải Long dựng đứng lên vì áp lực năng lượng khổng lồ tỏa ra từ vực.

Hắn siết chặt tay, ánh mắt sáng rực như lửa:

Hòa thượng Thuận nhìn hắn, không ngăn cản.

“Mỗi người đều có nghiệp. Ngươi đã chọn con đường của mình, hãy đi với tâm không oán hận.”

Ông gõ nhẹ vào bát đồng. Tiếng ngân vang lan ra, lớp màng bảo hộ quanh họ tan biến như khói.

Linh khí tràn vào, thổi tung áo choàng của Hải Long.

Hắn quay lại nhìn Vân Tuyết.

Ánh mắt nàng run run, nhưng vẫn cương nghị:

“Đi đi. Ta tin ngươi. Có lẽ trong vực thẳm đó, cũng có câu trả lời cho ta.”

Hải Long mỉm cười, khẽ gật đầu.

Rồi hắn bước tới, nhảy vào ánh sáng xoáy tròn giữa vực thẳm.

Từng tầng linh quang cuộn quanh thân hắn, nuốt trọn hình dáng.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng chuông của Hòa thượng Thuận vang lên lần cuối trầm, sâu và vang vọng giữa bầu trời đang sụp đổ.

“Nhân quả không xa.

Mỗi linh hồn đều sẽ gặp lại chính mình trong luân hồi.”

Ánh sáng tím cuồn cuộn, cuốn theo tất cả vào bóng tối.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-chan-the-gioi-lao-ho.jpg
Tu Chân Thế Giới Lão Hổ
Tháng 12 10, 2025
ma-toc-qua-yeu-lam-sao-bay-gio.jpg
Ma Tộc Quá Yếu Làm Sao Bây Giờ
Tháng 5 13, 2025
Trọng Sinh Chi Toàn Diện Phục Hưng
Bắt Đầu Bái Sư Tam Tinh Động
Tháng 1 15, 2025
tu-hokage-bat-dau-lam-hau-truong-hac-thu.jpg
Từ Hokage Bắt Đầu Làm Hậu Trường Hắc Thủ
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP