Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cb394574ad8b1826b03f3ce5eb0f5a4f

Hồng Hoang: Bái Sư Thông Thiên, Ta Mọi Việc Đều Thuận Lợi

Tháng 1 15, 2025
Chương 113. Thần thông đại cương độn Chương 112. Hỗn Độn Bàn Vương, nhân tộc nhị thánh
557e8a5da670e442c5c7d0cc27e0a776

Ta Được Yêu Ma Quyển Dưỡng

Tháng 1 15, 2025
Chương 549. Thế gian 1 gần gũi gặp gỡ, cũng là xa cách từ lâu về sau gặp lại Chương 548. Trước đây mưu đồ
nu-nhan-cua-ta-nguoi-khong-choc-noi.jpg

Nữ Nhân Của Ta Ngươi Không Chọc Nổi

Tháng 1 21, 2025
Chương 1398. Đến tiếp sau Chương 1397. Chỉ có phương pháp được lòng người
mo-lai-lam-chu-nha

Mở Lại Làm Chủ Nhà

Tháng mười một 11, 2025
Chương 481: Mộng tỉnh Chương 480: Đại hôn
len-bo-tram-ta-tham-gia-luyen-tong-nong-nay-toan-mang.jpg

Lên Bờ Trảm Ta? Tham Gia Luyến Tổng Nóng Nảy Toàn Mạng!

Tháng 1 31, 2026
Chương 194: Xông lầm Thiên gia Chương 193: Đại nhân vật
tuy-duong-ta-chuyen-dau-duong-quang-ly-nhi-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Tùy Đường: Ta Chuyển Đầu Dương Quảng, Lý Nhị Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 2 10, 2026
Chương 965: Nhật nguyệt chiếu, đều vì đại Võ (đại kết cục) Chương 964: Lý gia triệt để xong xuôi
anh-gioi.jpg

Ảnh Giới

Tháng 1 15, 2026
Chương 310: Hết Chương 309: Như Mộng Luân Hồi
cu-tuyet-lam-liem-cau-nam-thang-sau-do-tuc-dien-nu-chinh.jpg

Cự Tuyệt Làm Liếm Cẩu, Nằm Thẳng Sau Đó Tức Điên Nữ Chính

Tháng 1 18, 2025
Chương 209. Nữ chính thiên kết cục Chương 208. Đại kết cục
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 104: Thế giới bé thôi?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 104: Thế giới bé thôi?

Hang Động Ấm Áp

Hải Long cuối cùng cũng được an toàn trong hang động ấm áp, nơi ánh lửa lay lắt phản chiếu lên những bức tường đá phủ rêu. Sau cái tát tỉnh người của Thượng Vân Tuyết, hắn mới thật sự nhận ra mình vẫn còn sống. Cảm giác sống sót sau cơn thập tử nhất sinh khiến toàn thân hắn run lên vừa sợ hãi, vừa nhẹ nhõm đến mức tim như rớt xuống rồi lại được nhặt lên.

Vân Tuyết, mái tóc trắng mềm xõa nhẹ bên vai, vẫn giữ gương mặt kiên cường, song trong ánh mắt nàng vẫn còn chút run rẩy khó giấu. Bên ngoài, gió rít gào len qua khe đá, tiếng vọng của những linh thú xa xăm vẫn thi thoảng gầm lên nhắc họ rằng, thế giới ngoài kia chưa hề yên bình.

Khi hơi thở dần ổn định, họ bắt đầu nói chuyện.

Hải Long kể cho Vân Tuyết nghe về cuộc sống trước đại biến, khi hắn còn là một chỉ huy nhỏ trong quân, nơi ngày ngày đối mặt với chiến loạn, nhưng vẫn còn ánh sáng của tình bằng hữu. Hắn kể về Thái Đức, người bạn cùng thề sống chết bảo vệ Đại Việt, và về khoảnh khắc hắn chứng kiến đất nước sụp đổ như một ngọn nến bị gió dập tắt. Trong giọng kể của hắn, có niềm tiếc nuối, có khát vọng, và có cả sự bất lực của một con người phàm tục giữa cơn xoáy của thần quyền và quái lực.

Vân Tuyết chăm chú lắng nghe, đôi mắt hổ phách phản chiếu ánh lửa. Nàng kể lại những chuyến phiêu lưu bất đắc dĩ cùng “Sư phụ Lười Biếng,” kể về những nơi kỳ dị mà họ đã đặt chân tới, một khu rừng mà cây cối biết hát, một con suối có thể soi thấy ký ức, và những kẻ điên loạn vì linh khí hỗn loạn.

“Ngươi thật sự đã đẩy lùi được hai tên tu sĩ kia sao?” – nàng ngạc nhiên thán phục.

“Thật là tuyệt vời! Ta chưa từng thấy ai liều mạng và mưu mẹo như ngươi. Ngươi khác hẳn những kẻ chỉ biết tranh giành sức mạnh.”

Hải Long cười nhẹ, giọng pha chút châm biếm:

“Ta chỉ cố gắng sống sót thôi, tỷ tỷ. Còn ngươi thì sao? Một tiểu tiên như ngươi mà cứ chạy theo ông sư lười ấy làm gì?”

“Ông ta không lười như ngươi nghĩ đâu,” nàng đáp, hơi mím môi. “Ông ấy biết rất nhiều… đôi khi còn biết những điều vượt ngoài trí tưởng tượng của ta.”

Đang khi câu chuyện trở nên thân mật, một tiếng “uể oải” vang lên từ cửa hang.

“Ô hô, các ngươi kể chuyện gì mà vui thế? Không chờ ta sao?”

Bóng người lùn mập bước vào, tay cầm cái bát đồng méo mó, miệng vẫn ngậm một cọng cỏ dại.

Hải Long lập tức nhận ra đây hẳn là người mà Vân Tuyết gọi là Sư phụ Lười Biếng.

Đó là một vị hòa thượng trung niên với gương mặt tròn, sáng bóng như trăng rằm, đầu trọc lóc phản chiếu ánh lửa lập lòe. Bộ áo nâu của ông ta sờn vai, dính vài vết bùn, song từng bước đi vẫn mang vẻ ung dung của người đã nhìn thấu hồng trần.

Hắn cười ha hả:

“À, tiểu thí chủ đã tỉnh! Tốt, tốt. Pháp danh Thuận, tính cách cũng thuận, ăn ngủ cũng thuận, không tranh với đời. Cứ gọi ta là Lão Thuận, hoặc ‘Sư phụ Lười Biếng’ cũng được, ta nghe quen rồi!”

Hải Long lập tức đứng dậy, cúi người thật sâu:

“Đại sư đã cứu mạng, ân này khắc ghi trong lòng, xin nhận một lạy.”

“A di đà phật, đừng đa lễ thế.” Lão Thuận phẩy tay, cái bụng phệ rung rung như sắp cười ra tiếng. “Ta cứu ngươi là vì duyên phận thôi. Nhất là khi ngươi đang nắm giữ một món đồ… có duyên cực lớn với Đại Việt.”

Ánh mắt lão Thuận lướt qua chiếc Lệnh Bài Khai Thiên đang nằm cạnh Hải Long, sáng lên trong giây lát rồi dịu lại. Cái cười hiền hòa kia, thoáng chốc trở thành sự sâu thẳm khó dò.

“Tiểu thí chủ,” Lão Thuận nói, giọng chậm rãi, “ngươi có biết vì sao con Thánh Long Hư Vô lại lao về phía Nam không?”

Hải Long lắc đầu: “Ta nghĩ là do linh khí hỗn loạn phía Bắc.”

“Đúng, nhưng chưa đủ.”

Lão gãi đầu. “Sức mạnh hắc ám nguyên thủy mà Khuyết Vũ Long từng phong ấn đã bắt đầu rò rỉ. Khi hai luồng năng lượng đối nghịch va chạm một thuần khiết, một tha hóa thì thiên địa sẽ tự điều chỉnh. Thánh Long chỉ là công cụ.”

“Vậy tức là Khuyết Vũ Long đã thành công…?” – Hải Long rùng mình.

Lão Thuận thở dài: “Đúng là ngươi lanh trí. May thay, sự thanh lọc của Thánh Long giúp trì hoãn tai họa. Nhưng nhớ lấy đó chỉ là tạm thời. Sắp tới, dị biến sẽ xảy ra ở khắp nơi. Những dị bảo cổ xưa sẽ thức tỉnh, và cả những tồn tại mà người đời quên lãng cũng sẽ trở mình.”

Hắn nói xong, bỗng phất tay, làm hiện ra một luồng khói trắng hình… con mèo béo. Nó uốn éo quanh lão rồi biến mất.

Hải Long chớp mắt: “Đó là pháp thuật gì thế?”

“Pháp thuật à?” lão Thuận cười khà khà “Không, đó là ‘linh khí an thần’ để ta khỏi buồn ngủ khi nói chuyện triết lý. Giờ thì tỉnh rồi.”

Vân Tuyết khẽ thở dài: “Con nói rồi mà, Sư phụ chỉ cần đứng im là hài hước rồi, đừng cố.”

Sau khi kể xong chuyện thiên cơ, lão Thuận lại cười vui vẻ:

“Thượng Vân Tuyết đây chính là cơ duyên lớn nhất của ta đó!”

Nói đến đây, Vân Tuyết đỏ mặt, khẽ nghiến răng.

Lão Thuận hắng giọng kể tiếp:

“Hồi đó ta đang hành thiền, bỗng thấy một lỗ hổng không gian mở ra, gió hút ta vào. Rơi cái ‘rầm’ một cái xuống trúng đầu con bé này. Ta tỉnh dậy, thấy nó đang khóc, ta liền nghĩ: ‘A, duyên phận tới rồi!’ Thế là thu nhận làm đồ đệ.”

“Ông là đồ lười, chỉ biết sai ta đi hái linh thảo thôi!” – Vân Tuyết bực tức nói.

“Thì đó cũng là rèn luyện tâm tính. Hái linh thảo mà gặp quái thú, né được là sống, né không được thì… hết duyên, ha ha.”

Câu nói khiến Hải Long phì cười, dù đang mệt vẫn không nhịn được.

Lão Thuận lấy ra chiếc bát đồng, gõ “keng keng”. Một màn chắn vô hình bao phủ toàn hang, tỏa ánh sáng vàng nhạt.

“Đó, màn bảo hộ ‘Tự Thuận Thiên’. Không mạnh lắm, nhưng đủ để ta ngủ ngon.”

Rồi giọng ông trở nên nghiêm nghị hiếm thấy:

“Tiểu thí chủ Hải Long, cuộc chiến sắp tới không còn thuộc về phàm nhân. Lão khuyên ngươi nếu có thể, hãy ẩn mình. Đại Việt chỉ là một mảnh đất nhỏ trong biển trời vô tận. Ngoài kia, có những thế lực đủ để bóp nát cả tinh cầu này như bóp một hạt dẻ.”

“Nhưng ta không thể trốn,” Hải Long đáp, ánh mắt sáng lên.

Lão Thuận nhìn hắn thật lâu, rồi nở nụ cười buồn:

“Ngươi cố chấp y như ta năm xưa. Được, vậy sáng mai ta sẽ đưa ngươi tới cửa vực thẳm. Sau đó… duyên phận tùy thiên.”

Đêm đó, Hòa thượng Thuận rời hang, nói đi “kiếm chút cơ duyên cho bữa sáng.” Nghe đâu lần trước lão cũng “tìm cơ duyên” như thế và lạc mất ba ngày ba đêm.

Chỉ còn lại Hải Long và Vân Tuyết. Lửa trong hang cháy khẽ, ánh sáng đỏ hồng phủ lên gương mặt nàng, khiến vẻ cứng rắn trở nên dịu dàng.

“Ông ấy nói đúng đấy,” Vân Tuyết khẽ thì thầm. “Đại Việt chỉ là ngọn đèn nhỏ trong biển trời mênh mông. Ngoài kia có những lục địa bay, có thần cổ còn sống… và cả những quy tắc chúng ta chưa từng hiểu.”

Nàng lấy ra bình gốm, rót cho Hải Long chén thuốc đen kịt. Mùi hăng đến mức hắn suýt ngất.

“Uống đi, giúp lành thương.”

“Cái này… có độc không?” hắn nghi ngờ.

“Nếu có, ngươi đã ngất từ chén đầu tiên ta pha hồi trưa rồi.”

“Ờ, hợp lý.” Hải Long nhăn mặt nuốt xuống, cảm giác như vừa uống bùn pha tiêu.

Nhưng chưa kịp than, thì một tiếng “rắc” khẽ vang ngoài hang. Rồi hàng loạt tiếng cào cấu dồn dập. Màn chắn vàng chấn động như mặt nước bị ném đá.

“Chết rồi, lũ quái thú bị linh khí hút tới!” Vân Tuyết hoảng hốt, ôm chặt lấy tay hắn.

Cánh tay nhỏ của nàng run lên, hơi thở gấp gáp, song ánh mắt vẫn ánh lên sự cứng cỏi. Nàng không hét lên như một cô gái yếu đuối, mà cố giữ bình tĩnh chỉ có bàn tay là không giấu được nỗi sợ.

Hải Long mỉm cười, giọng trầm lại:

“Đừng sợ. Ta không có linh lực, nhưng ta có đầu óc.”

Hải Long liếc ra ngoài, nơi màn chắn vàng vẫn tỏa ánh sáng dịu, linh khí dao động nhưng không bị xuyên thủng. Hắn hiểu ngay lũ quái vật kia tuy hung hãn nhưng tuyệt đối không thể vượt qua được lớp kết giới .

Một ý nghĩ tinh nghịch lóe lên.

Hắn nhìn sang Vân Tuyết gương mặt nàng tuy cố giữ bình tĩnh nhưng ngón tay vẫn run nhẹ, ánh mắt dõi ra ngoài như con thú nhỏ đang cảnh giác.

Hải Long mỉm cười:

“Đừng sợ, ta có cách khiến chúng sợ chạy tán loạn.”

Nói xong, hắn nhặt một viên đá nhỏ, dùng một chút tiểu xảo định lừa gạt

“Xem đây… Lực Định Hư Vô!”

Hắn ném viên đá về góc hang tối. Một luồng khí lạnh nhẹ tỏa ra, nhưng thay vì đánh ra ngoài, nó khiến ngọn lửa trong hang phụt tắt cái “xoẹt”. Cả không gian lập tức chìm vào bóng tối mịt mù.

“Á!” Vân Tuyết kêu khẽ, giật mình, lập tức nắm chặt tay Hải Long. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ truyền qua, khiến tim hắn khẽ loạn nhịp.

“Ngươi… ngươi làm gì thế!?” giọng nàng run run.

Trong bóng tối, Hải Long cười khẽ, cố giấu vẻ thích thú:

“Ta chỉ thử… hù cho vui thôi, “

“Ngươi dám lừa ta à!” Vân Tuyết tức giận, giọng pha lẫn sợ hãi và xấu hổ.

Hắn chưa kịp đáp, thì nàng đã bất ngờ ôm chầm lấy hắn bản năng phản xạ trước bóng tối và tiếng rít bên ngoài. Khoảng cách quá gần, hơi thở nàng phả lên cổ hắn nóng rực, khiến tim hắn đập loạn nhịp như trống trận.

Một lúc sau, ngọn lửa nhỏ được thắp lại bằng viên thảo tinh trong túi của nàng

“Khụ… ta chỉ đùa thôi,” Hải Long gãi đầu. “Không ngờ viên đá lại khiến lửa tắt thật.”

“Đồ đáng ghét,” Vân Tuyết mím môi

“Nếu không vì ta sợ bóng tối, ta đã đánh ngươi một chưởng rồi.”

“Ta nghĩ ôm ta còn hiệu quả hơn chưởng đấy,” Hải Long đáp tỉnh queo, khiến nàng đỏ mặt hơn nữa.

Ngay lúc ấy, Ầm! một tiếng nổ lớn vọng từ xa, vang dội cả lòng núi. Cát đá rơi lả tả từ trần hang. Màn chắn của Hòa Thượng Thuận rung lên, ánh sáng vàng nhấp nháy dữ dội.

“Là linh thú tụ lại rồi!” Vân Tuyết nói nhanh, ánh mắt trở lại cảnh giác.

Hải Long vội giúp nàng gom lại đống củi, cả hai cùng nhóm lại ngọn lửa. Ánh sáng lan tỏa khắp hang, đẩy lùi bóng tối vừa nuốt chửng họ.

Sau khi hơi yên, Vân Tuyết lấy ra túi linh thảo, giọng nàng dịu lại:

“Ngươi xem, mấy loại thảo dược này đều biến dị rồi. Trước đây chúng chỉ có ở vùng Đông Thủy, nhưng nay lại mọc cả trong lòng núi Bắc Phong. Dị biến Đại Việt làm cho linh thảo cũng thay đổi theo. Có loại chứa cả hắc linh, có loại lại tự phát sáng vào ban đêm.”

Hải Long tò mò nhìn những cành cây tím nhạt, vài chiếc lá tỏa mùi hương thanh mát xen lẫn hăng hắc.

“Thế loại này dùng để làm gì?”

“Loại này là Tử Vân Diệp, giúp ổn định huyết khí nhưng nếu pha sai sẽ khiến người uống ngủ ba ngày ba đêm liền.”

“Ngủ ba ngày? Vậy chắc hợp với sư phụ ngươi lắm.”

Vân Tuyết bật cười, nụ cười trong trẻo vang vọng trong hang, hòa lẫn tiếng gió rì rào ngoài kia.

Khoảnh khắc đó, cả hai như quên đi tiếng gầm thét của quái vật, chỉ còn lại ánh lửa ấm và tiếng cười nhẹ như gió xuân.

Nàng nhìn hắn, cười khúc khích, nụ cười xua tan cái lạnh.

“Ngươi thật… khác lạ đấy.”

“Khác lạ tốt hay xấu?”

“Tạm thời là tốt,” nàng đáp, giọng nhỏ dần.

Khi tia nắng đầu tiên len qua khe đá, chiếu lên khuôn mặt đang say ngủ của Vân Tuyết, Hải Long mở mắt. Cơn đau biến mất, chỉ còn lại cảm giác bình yên kỳ lạ.

Ngoài kia, Hòa thượng Thuận đã ngồi xếp bằng trên tảng đá, tay cầm bát đồng, bên trong là… mấy con nấm cháy đen.

“Chào buổi sáng, tiểu thí chủ!” lão nói, giọng vui vẻ. “Ngươi ngủ ngon chứ? Ta thấy ngươi canh màn chắn tốt lắm, lũ quái vật chẳng dám bén mảng.”

Hải Long đỏ mặt. “Đại sư… ngài thấy hết rồi à?”

“Thấy chứ! Lão này mà không thấy thì sao gọi là ‘Thuận Thiên Nhãn’ được. À mà… cái cảnh con bé Vân Tuyết ôm tay ngươi ấy, ta định ho khan cho có phép tắc, nhưng thôi, phá duyên người khác là tội nặng.”

“Đại sư…” Hải Long nghẹn lời.

“Thôi, thôi.” Lão khoát tay. “Ta đùa thôi. Hôm nay ta sẽ đưa ngươi đến cửa vực thẳm. Từ đó trở đi, là do ngươi chọn, an phận hay bước tiếp. Ta chỉ thuận theo ý trời.”

Lão quay về phía Nam, đôi mắt hiền hòa bỗng lóe lên tia sáng của người từng chứng kiến quá nhiều sinh tử.

“Nhớ lấy, Hải Long. Duyên phận không phải thứ để chạy trốn, mà là để đi cùng dù nó dẫn ngươi đến thiên đường hay vực sâu.”

Hắn gật đầu, cúi chào thật thấp.

Phía sau, Thượng Vân Tuyết tỉnh dậy, chạy theo họ. Nụ cười nàng rạng rỡ dưới ánh bình minh, còn lão Thuận thì vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Hy vọng lần này ta không ‘thuận miệng’ mà gây thêm rắc rối cho thiên hạ nữa.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-menh-do-ta.jpg
Tiên Mệnh Do Ta
Tháng 2 3, 2026
tu-tien-ta-tai-hien-dai-di-du-hoc.jpg
Tu Tiên: Ta Tại Hiện Đại Đi Du Học
Tháng 2 1, 2026
84085b2b31228d8b84443e8dbdb5b57c
Hồng Hoang: Bắt Đầu Gạt Hậu Thổ Làm Nàng Dâu
Tháng 1 15, 2025
tu-hokage-bat-dau-lam-nguoi-lam-cong.jpg
Từ Hokage Bắt Đầu Làm Người Làm Công
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP