Chương 103: Tiếng Tặc Lưỡi
Tiếng “két… két…” vang vọng trong lòng hố sâu, như tiếng móng tay cào lên đá.
Con Nhện Huyết Tinh khổng lồ đang tiến gần, thân thể nó cao đến ba trượng, tám chân tinh thể như những mũi giáo ánh lên sắc đỏ thẫm trong ánh chớp.
Từng giọt dịch đen rơi xuống từ miệng nó, hòa vào nền đá và bốc khói xì xèo. Mùi tanh nồng nặc đến mức khiến Hải Long muốn nôn.
Hắn nằm đó, bất động.
Cơ thể đã cạn kiệt linh lực, vết thương chằng chịt.
Giờ đây, trước con quái vật này, hắn chẳng khác gì một con cá mắc cạn.
“Thái Đức… “
Hải Long khẽ nhắm mắt, buông tay.
Bóng tối từ từ trùm xuống, chỉ còn tiếng thở khò khè yếu ớt.
Một tiếng tặc lưỡi nhẹ vang lên.
Không lớn, nhưng rõ ràng đến mức con nhện cũng khựng lại.
“Ôi chao… ta lại đãng trí mất rồi. Biết vậy nãy không nên bới đống phế liệu kia làm gì cho bẩn tay.”
Giọng nói vang lên từ phía tảng đá đổ nát.
Âm điệu vừa chậm rãi, vừa có chút bỡn cợt, pha lẫn một nét tiếc nuối… và một sự tự tin lười biếng khó tả.
Con nhện quay đầu, sáu con mắt máu mở to, nhìn về phía giọng nói.
Một người đàn ông mập mạp bước ra từ làn khói.
Đầu hắn trọc lóc, sáng bóng như quả trứng luộc. Khuôn mặt tròn vo, miệng luôn treo nụ cười hiền lành.
Trên người hắn chỉ là một bộ trường bào nâu sờn, vá chằng vá đụp.
Tay hắn cầm một chiếc chén đồng cũ kỹ thứ trông chẳng khác gì vật dụng của một kẻ ăn xin.
“A di đà Phật. Thế gian lắm thị phi, còn ngươi thì… lắm mùi tanh hôi.”
Hắn nhăn mặt, đưa chén đồng che mũi. “Được rồi, ta đành hành hiệp trượng nghĩa vậy. Dù sao thì… ngươi đang chắn đường đi tìm ‘duyên’ của ta.”
Không động thủ rườm rà, hắn hất nhẹ cổ tay.
Chiếc chén đồng bay đi không một luồng khí linh lực, không một ánh sáng, không một tiếng nổ.
Bốp!
Một âm thanh khô khốc vang lên khi chén đồng chạm trán con Nhện Huyết Tinh.
Trong khoảnh khắc, toàn thân con nhện run bần bật.
Những chiếc chân tinh thể rạn nứt, rồi vỡ tan thành bụi sáng, cuốn bay trong luồng gió xoáy.
Thân thể khổng lồ của nó tan chảy như sáp gặp lửa, hóa thành một vũng dịch đen sền sệt, bốc khói nghi ngút.
“Haizz… lại làm bẩn chén đồng của ta rồi.”
Người đàn ông lắc đầu, tặc lưỡi, rồi phủi tay như vừa làm rơi một con ruồi.
Hắn tiến lại gần, nhìn thấy Hải Long nằm co quắp dưới đất.
Ánh mắt hắn thoáng lóe lên một tia hứng thú hiếm hoi.
“Nhìn ngươi thảm thật. Nhưng mà… hình như có chút ‘duyên’ với đất phía Nam.”
Hắn ngáp dài, rồi bế xốc Hải Long lên như bế một bao gạo.
“Thôi thì… tiện tay cứu người. Biết đâu mai sau lại là nhân quả.”
Nói rồi, hắn rạch không gian bằng tay trần. Một khe sáng nứt ra, nuốt trọn cả hai, rồi khép lại trong im lặng.
Chỉ còn lại chén đồng rơi lăn lóc, khẽ rung lên một tiếng “coong” trong bóng tối.
Khi Hải Long mở mắt, hắn đang nằm trong một hang động ấm áp, ánh sáng từ những viên tinh thạch trên vách chiếu rọi lung linh.
Mùi hương thảo dược dìu dịu lan khắp không gian.
Cơ thể hắn đã được băng bó cẩn thận, từng vết thương đã được thoa thuốc, chỉ còn cảm giác tê nhức nhẹ.
Hắn khẽ động đậy, thở ra một hơi dài.
“Thái Đức…? Là mày à…?”
Bên cạnh, một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi nghiền thuốc.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Hải Long tưởng đó là bạn mình.
Nụ cười nhẹ thoáng qua môi, hắn khẽ nâng người dậy, cúi đầu, định hôn lên má đối phương như lời cảm ơn.
CHÁT!
Một tiếng tát giòn tan vang lên.
Cơn đau lan rát cả nửa mặt, kéo Hải Long tỉnh hẳn.
Trước mặt hắn là một cô gái tầm mười ba, mười bốn tuổi, gương mặt bầu bĩnh nhưng tinh tế lạ thường.
Đôi mắt màu hổ phách trong veo nhưng sắc bén, mái tóc đen được tết gọn, làn da trắng như tuyết.
“Ngươi… ngươi làm gì thế hả!”
Cô hét lên, mặt đỏ bừng. “Đồ biến thái!”
Hải Long sững người.
“Xin lỗi! Ta… ta tưởng là bạn ta. Ta nhầm thôi!”
“Bạn ngươi là con gái à?”
“Không, là… là con trai!”
“Vậy mà ngươi định hôn hả?!”
Cô gái trừng mắt, rồi khoanh tay, giận dữ quay đi.
“Ta là Thượng Vân Tuyết. Ông ta thấy ngươi bẩn thỉu quá nên vứt đại vào đây. Ngươi biết ta đã phải dùng bao nhiêu nước sạch để lau rửa cho ngươi không?”
Hải Long khẽ mỉm cười, cúi đầu cảm ơn, trong lòng lại dấy lên một thoáng nghi hoặc:
“Thượng Vân Tuyết…”
Cái họ ấy… gợi nhớ đến Chỉ huy người từng chỉ huy hắn năm xưa.
Vân Tuyết ngồi xuống, vừa thay thuốc cho hắn vừa hỏi đầy nghi ngờ:
“Ngươi bị thương nặng như vậy, lại còn mang theo cái lệnh bài xấu xí này làm gì?”
Nàng chỉ vào Lệnh Bài Khai Thiên đang nằm cạnh giường đá, thứ đang phát ra ánh sáng xám mờ.
“Ta đang tìm bạn ta, Thái Đức. Chúng ta bị tách nhau trong trận chiến.”
“Hừ! Dám mò tới tận vùng Tinh Thể Kim Cương này mà nói là ‘bị lạc’? Nơi này nguy hiểm nhất phía Nam đó!”
“Ngươi biết rõ vùng này sao?”
“Tất nhiên! Ta đi theo sư phụ suốt một tuần rồi!”
Ánh mắt Hải Long sáng lên.
“Vậy ngươi có thể chỉ cho ta đường tới Nam Cấm Địa không? Ta cần tìm người.”
“Ngươi điên à?! Nơi đó vừa bị Thánh Long Hư Vô quét qua, linh khí hỗn loạn, đi vào chỉ có chết!”
“Ta phải đi. Có người đang chờ ta ở đó.”
Cô gái bặm môi, do dự.
“Ông ta sẽ không cho ngươi đi đâu cả.”
“Ông ta?”
“Sư phụ ta. Người ta gọi là… Sư phụ Lười Biếng.”
Hải Long bật cười thành tiếng:
“Cái tên… thật hợp với người đã cứu ta.”
“Đừng có mà cười!” Vân Tuyết chống nạnh. “Ông ấy tuy lười nhưng rất mạnh. Một cái hắt hơi cũng đủ làm nổ tung cả sơn cốc đấy!”
Hải Long gật gù, rồi nhẹ giọng:
“Nếu ngươi giúp ta xuống vực sâu, ta sẽ kể cho ngươi nghe về trận chiến ta đã sống sót. Những kẻ ta đối đầu… không chỉ là Tà Giới, mà còn cao hơn thế.”
Vân Tuyết tròn mắt, tò mò hiện rõ:
“Thật sao?! Ngươi từng đánh với tu sĩ?”
“Thậm chí hơn thế.”
“Vậy… được. Nhưng ngươi phải kể cho ta nghe tất cả trên đường đi. Và… không được hôn ta nữa!”
Hải Long bật cười, xoa má:
“Ta thề. Một lần là quá đủ rồi.”
Tiếng sột soạt khẽ vang lên ngoài cửa hang.
Giọng nói ngái ngủ nhưng có phần cảnh giác cất lên:
“Vân Tuyết? Con lại giấu thứ gì trong đó nữa à?”
Vân Tuyết giật mình, cuống quýt kéo chăn phủ lên người Hải Long.
“Không có gì đâu! Con… con đang kiểm tra thuốc thôi! Ông đi hái linh thảo đi!”
Giọng nói ấy tặc lưỡi, kéo dài như tiếng mèo ngáp:
“Hừm… đừng để ta phải dọn thêm xác sinh vật lạ nữa đấy.”
Bước chân xa dần.
Trong bóng tối, Hải Long nằm im thin thít, nghe tim mình đập rộn ràng.
Vân Tuyết vẫn còn đỏ mặt, khẽ thì thầm:
“Ngươi nợ ta một chuyện kể. Nhớ đó.”
Hải Long mỉm cười.
“Nhớ rồi.”
Ngoài kia, một luồng khí áp nặng nề vừa thoáng qua.
Trong khoảnh khắc, Hải Long cảm nhận được một sức mạnh vượt xa những gì hắn từng thấy, đang ẩn trong người đàn ông mập mạp kia.
Và ở đâu đó trong sâu thẳm Nam Cấm Địa, một luồng linh khí hư vô lại khẽ rung động… như gọi tên hắn.
Cuộc hành trình chưa kết thúc.
Nhưng lần này, hắn không đi một mình.