Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Next
ta-that-khong-phai-tuyet-the-hung-ma.jpg

Ta Thật Không Phải Tuyệt Thế Hung Ma

Tháng 2 5, 2026
Chương 122: Nơi đây có long-2 Chương 122: Nơi đây có long
tong-vo-the-gioi-ta-la-tai-hoa-da.jpg

Tổng Võ Thế Giới: Ta Là Tái Hoa Đà

Tháng 1 10, 2026
Chương 0090: Rút thưởng —— Ma Kiếm Chương 0089: Đến tiếp sau ảnh hưởng
ton-tho-roi-lao-to-lai-lai-lai-tiep-tuc-cuoi-vo-be.jpg

Tổn Thọ Rồi, Lão Tổ Lại Lại Lại Tiếp Tục Cưới Vợ Bé!

Tháng 2 1, 2025
Chương 16. Nhiều một dùng tốt khôi lỗi Chương 15. Mệnh trong có không cách nào trốn tránh
tro-thanh-phan-phai-kich-hoat-van-lan-tang-cuong.jpg

Trở Thành Phản Phái, Kích Hoạt Vạn Lần Tăng Cường!

Tháng 2 1, 2025
Chương 158. Chư thiên vạn giới, ta đến rồi! Chương 157. Huyền Thiên giới đệ nhất đạo vực, Trung Châu Đạo Vực!
dao-khoi-hoang-thanh.jpg

Đạo Khởi Hoàng Thành

Tháng mười một 26, 2025
Chương 75. Âm Cực Khôi thành (4. 0K chữ... Miễn phí) Chương 74: Ngưng Ngũ Ý Tháp, đi quyền thần đạo (6. 6K chữ... Cầu đặt mua) (3)
cuu-duong-thien-ton.jpg

Cửu Dương Thiên Tôn

Tháng 1 19, 2025
Chương 1133. Nhất thống Càn Khôn, chương cuối Chương 1132. Luyện hóa Lý Thiên Tinh
group-chat-ta-tai-chu-thien-co-rat-nhieu-ma-giap.jpg

Group Chat: Ta Tại Chư Thiên Có Rất Nhiều Mã Giáp

Tháng 2 9, 2026
Chương 596: người xa lạ Chương 595: thiên kiêu chú mục
vu-su-abe.jpg

Vu Sư Abe

Tháng 2 5, 2025
Chương 1512. Thế giới không gian Chương 1511. Nghiền ép
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 1: Thiên Tài Hay Tai Họa?
Next
Đang tạo... 0%

Chương 1: Thiên Tài Hay Tai Họa?

Chương 1: Thiên Tài Hay Tai Họa?

Trong một ngôi làng nhỏ bé nằm khuất sâu trong lòng Đại Nam Thiên Quốc, nơi núi non hùng vĩ ôm trọn lấy những mái nhà tranh đơn sơ, tạo nên một bức tranh thủy mặc non sông hữu tình. Từng dòng suối trong vắt uốn lượn quanh co, trăm hoa đua nở khoe sắc thắm, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian.

Non xanh nước biếc, mây trắng lững lờ trôi, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một vẻ đẹp lên thơ, thoát tục. Tiếng chim ca hót líu lo khắp nơi, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng rộn rã, tô đậm thêm vẻ vốn có của sự bình yên và tươi đẹp của ngôi làng.

Trong buổi sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn đang len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống mặt đất ẩm ướt, tại một ngôi nhà trong ngôi làng, một khung cảnh trái ngược hoàn toàn với vẻ đẹp bên ngoài hiện ra.

Đó là một căn nhà sập xệ, tan hoang đến không thể nào tả nổi. Mái ngói thủng lỗ chỗ, tường đất nứt toác, cột kèo xiêu vẹo như sắp đổ sập bất cứ lúc nào. Trong căn nhà ấy, nam chính Đồng Hải Long (lúc này mới 13 tuổi) với thân hình gầy gò nhưng đã bắt đầu lộ rõ những đường nét rắn rỏi của một thiếu niên, đang vươn mình đón ánh nắng ban mai. Hắn vừa vặn vẹo, xoay người qua lại, cố gắng giãn lại gân cốt sau một đêm dài say ngủ trên chiếc giường tre ọp ẹp.

Một tiếng “rắc!” khô khốc đột ngột vang lên từ bên trong cột sống, ngay đốt sống thứ hai của hắn.

Hải Long đột nhiên mặt từ vui vẻ chuyển sang xệ như chó, vẻ mặt nhăn nhó, bực tức kêu lên: “Cái rắm gì đây?! Ông mày vừa dậy chưa được bao lâu, chưa được hưởng tinh hoa của đất trời, chưa kịp hít thở khí thiêng mà đã bị trọng thương! ” Hắn ôm lấy lưng, nhăn nhó, cảm giác đau nhói chạy dọc sống lưng khiến hắn không thể cử động thoải mái.

Vừa bực vừa tức mà lại không thể làm gì, bụng hắn lại kêu lên “ung ung” những tiếng biểu tình dữ dội, khiến cho thanh niên trẩu tre phải xách cái bụng lép kẹp đi tìm kiếm thức ăn. Hải Long tìm qua tìm lại trong nhà, lục tung mọi ngóc ngách, nhưng vẫn không có gì để vào bụng. Cuối cùng, hắn đành phải rời nhà đi kiếm ăn.

Ý định trong đầu vừa hiện lên, thanh niên lập tức hành động. Hắn vừa đi được hai bước tới trước cửa, định mở cửa ra ngoài, nhưng cánh cửa gỗ mục nát lại kẹt cứng, mở mãi không ra. Cơn bực mình vừa nãy chưa kịp tiêu tan mà đã tới một sự việc khác khiến cho thanh niên bực bội không thôi. Khuôn mặt hắn đỏ bừng bừng, gân xanh nổi lên trán, cơn tức giận của anh tới mức cực điểm, như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Hải Long lùi lại ba bước, hít một hơi thật sâu, định lấy đà đạp cửa. Nghĩ như vậy, thanh niên lập tức làm ngay. Với hết sức bình sinh mà mình có được và cộng thêm cơn tức giận vừa nãy, khiến cho Hải Long thêm phần tự tin vào cú đá này. Hắn tin rằng cú đá này sẽ khiến cánh cửa phải vỡ tan tành, giải tỏa hết sự bực bội trong lòng.

Hải Long hét lên một tiếng đầy khí thế: “Xem sự lợi hại của ông đây! Hahaha!”

Hắn nhảy cao, chân phải vung lên, chuẩn bị tung ra một cú đá sấm sét. Cái chân vừa chạm nhẹ vào cánh cửa, thì đột nhiên, một cách kỳ lạ, cánh cửa lại “két” một tiếng rồi tự động mở toang ra. Mặt của Hải Long tái mét hơn cả đít nồi cháy, ánh mắt hắn mở to kinh hoàng. Trước cửa là một thân ảnh cao ráo, mảnh khảnh của một thiếu niên ngang tuổi với hắn, với khuôn mặt hiền hòa, nước da trắng mịn màng, trên mặt hiện lên vẻ nhu hòa, vui vẻ, và một nụ cười tươi rói.

Thanh niên này vừa mở cửa ra, định nói: “Hải Long, đi ra ngoài…”

Chưa nói hết câu, chân của Hải Long như thấy gái đẹp liền “tiếp xúc” trực tiếp với khuôn mặt với cái nước da mềm mại ấy. Một tiếng “bốp!” vang lên chói tai. Hải Long hận không thể cầm con dao chặt phăng cái chân của mình ngay lập tức.

Cú đá đó, dường như mang theo một chưởng lực nào đó, sức mạnh uy lực vô cùng, khiến cho thanh niên kia văng ra khoảng 3 mét, đập mạnh xuống đất. Khuôn mặt và hàm răng của cậu ta tiếp xúc trực tiếp với mặt đất một cách thảm khốc, tạo nên một thảm trạng nhìn vô cùng thống khổ. Nếu Hải Long kêu nói không cố ý, liệu có ai tin không nhỉ? Chắc chắn là không!

Hải Long nhìn thấy cảnh tượng đó, lòng hắn tràn ngập sự áy náy và bối rối. Hắn liền tiến tới định đỡ thanh niên dậy. Bước tới thể xác thảm trọng ấy khiến cho anh cảm thấy vô cùng áy náy, không biết giải thích thế nào với thanh niên này. Hải Long đỡ thanh niên dậy, đặt lên đùi của mình, xoay thân thể tàn tạ ấy lại.

Hải Long với khuôn mặt ngạc nhiên như nhận ra người quen. Thanh niên này tên là Thái Đức, cũng 10 tuổi. Khuôn mặt với làn da mềm mại, trắng trẻo của cậu giờ đây lại hiện lên với nhiều đất đá lẫn vào cả mồm, trông vô cùng khó coi, như vừa chui ra từ đống đổ nát. Trên mắt còn vài giọt nước mắt vì quá đau khi tiếp xúc với mặt đất, mồm và mắt sưng vù, trông vô cùng bi thương và tội nghiệp.

Thái Đức lấy hết sức bình sinh của mình, cố gắng nói gì đó, giọng nói đứt quãng, thều thào: “Hải Long… tao có ý tốt… định kêu mày… lên núi kiếm… thức ăn… mà mày không… biết… thương… hoa… tiếc… ngọc… gì cả…” Cậu ta vừa nói vừa ho sù sụ, phun ra vài hạt đất.

Chưa kịp dứt lời, lại thấy một thân ảnh khác vừa chạy tới trước cổng nhà nam chính. Thân ảnh này không ai khác chính là bạn tốt của Hải Long, cũng như người thanh niên trong vòng tay của hắn, tên là Đình Hiền. Thân ảnh này hiện lên với khuôn mặt sắc nét, góc cạnh vô cùng, đôi mắt tinh anh, cộng thêm với vẻ mặt bất ngờ đến tột độ khi chứng kiến cảnh tượng này. Hắn đứng sững sờ, mắt mở to, miệng há hốc, không thể tin vào những gì mình đang thấy.

Bây giờ, trong đầu Hải Long với dòng suy nghĩ rằng, liệu mình nói không cố ý, liệu Đình Hiền và Thái Đức dưới đất có tin không nhỉ? Suy nghĩ vừa lóe lên liền bị dập tắt một cách phũ phàng, bởi vì không cố ý thế nào mà khuôn mặt bây giờ của Thái Đức như bị tra tấn trong 3 ngày liên tục như vậy, chết cũng không rửa hết tội. Não Hải Long hoạt động hết công suất như uống thuốc kích thích, cố gắng tìm một lý do hợp lý nhất. Một ý nghĩ lóe sáng lên trong đầu của mình, hắn liền quyết định thực hiện.

Trước khi thực hiện, hắn ghé sát tai Thái Đức thì thầm: “Xin lỗi nhé, ủy khuất cho mày rồi!”

Cái tay của Hải Long trước giờ vẫn luôn để ở gáy của Thái Đức, tay còn lại của hắn mò mẫm xung quanh, tìm xem có hòn đá nào vừa vặn không. Mò mẫm mãi, bây giờ tay của hắn liền đụng phải một cục đá to bằng cái nắm tay, tròn trịa, nhẵn nhụi. Hải Long thầm nghĩ: “Đá này đập vào liệu hắn có còn sống không nhỉ, hay là thôi?”

Đầu hắn suy nghĩ một đằng mà tay hắn lại làm một nẻo. Cái tay cầm đá nhanh thoăn thoắt liền truyền tới cái tay đang đặt sau gáy của Thái Đức. Cái tay lùi lại, không chần chừ liền vung cục đá đập mạnh vào sau gáy Thái Đức. Dường như ngay lúc này, tốc độ của hắn quá nhanh và lực quá mạnh, khiến cho Thái Đức chưa kịp kêu ca gì cả mà liền ngất lịm ngay tại chỗ, đầu gục xuống, mồm của hắn liền phun ra thứ bọt màu trắng và xùi lên, nhìn vô cùng tang thương và đáng sợ.

Đình Hiền thấy cảnh như vậy, tưởng là ngộ sát, liền đi tới do hỏi xem thanh niên kia là ai. Hắn vội vàng chạy đến, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Hải Long thấy vậy liền giả vờ đánh túi bụi vào lưng vào mặt của Thái Đức, nhưng không gây thương tích gì vì hắn có ý định của mình. Hắn vừa đánh vừa lẩm bẩm những lời mắng mỏ, cố gắng tạo ra vẻ tức giận tột độ.

Lúc này, Đình Hiền liền đi tới trước mặt Hải Long, do hỏi: “A… có án mạng! Ngươi giết người à? Sao nhà lại có xác người vậy Hải Long?!” Giọng hắn ta run rẩy, ánh mắt đầy sự kinh hoàng.

Hải Long: “Ngươi nói bé cái mồm thôi! Án mạng cái gì! Hắn chưa có chết! Để ta từ từ giải thích!” Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại hoảng loạn tột độ.

Nhưng trong tâm trí của Đình Hiền lúc này, có cảm giác cái xác nằm trên mặt đất vô cùng quen thuộc, không biết đã gặp qua ở đâu. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sưng vù, dính đầy đất cát của Thái Đức, cố gắng nhận ra.

Câu hỏi của Đình Hiền khiến cho Hải Long vô cùng áy náy và chột dạ, giật mình vì tưởng hắn phát hiện ra. Nhưng hắn có một tâm lý vô cùng bình tĩnh, hít lấy một hơi thật sâu xong trả lời: “À… sáng sớm ta thấy hắn rình mò nhà ta, tưởng trộm cắp. Nhưng không may cho tên này gặp phải người uy phong thần vũ, võ công cái thế, anh dũng tiêu sái như ta đây! Ta đánh cho hắn không nhận ra người thân luôn!” Hải Long vừa nói vừa khoa tay múa chân, cố gắng diễn tả sự “uy phong” của mình.

Đình Hiền khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên: “Chỉ là tưởng thôi mà đánh hắn ra nông nỗi này liệu có đáng?” Hắn nhìn cái xác bất động của Thái Đức, lòng không khỏi cảm thấy thương xót.

Hải Long giật mình: “À thì…” Hắn ngập ngừng vài nhịp thở, không biết phải giải thích thế nào cho hợp lý.

Thì đúng lúc đó, cái xác lúc này ngọ nguậy như muốn bật người tỉnh dậy. Hải Long vô cùng lo lắng, vì nếu cái xác tỉnh dậy vào lúc này, làm sao hắn có thể thanh minh được đây? Nghĩ đến đấy đã khiến hắn rùng mình, một ý niệm trong đầu hắn nảy ra. Hải Long cố gắng diễn ra vẻ vô cùng tức giận, hai tay xoa vào nhau khởi động, liền quát: “Cái tên trộm nhà ngươi dám rình mò nhà ta, bây giờ lại dám ngọ nguậy?!”

Tay chân Hải Long lúc này nhanh thoăn thoắt, tay đấm chân đá, nhiều tiếng “bịch bịch” vang lên vô cùng ghê người, như tiếng đấm vào bao cát. Người nào không biết tưởng tên điên nào đang sửa mái nhà vào lúc sáng sớm thế này.

Cái xác lúc này lại có thêm nhiều vết bầm tím, không động đậy được nữa liền nằm im bất động, khuôn mặt hắn dường như lại có thêm vài giọt nước mắt chảy xuống, trông vô cùng ủy khuất và tội nghiệp, như một con chó nhỏ bị đánh đập.

Đình Hiền trông thấy cái xác lúc này khiến hắn không khỏi cảm thương, liền khuyên can: “Này thôi đi, ngươi trông cái xác lúc này có thể gây hại cho ngươi không?”

Next

YOU MAY ALSO LIKE

dia-cau-de-nhat-kiem.jpg
Địa Cầu Đệ Nhất Kiếm
Tháng 1 22, 2025
goblin-theo-dao-kiem-chat-toi-sung-phao.jpg
Goblin, Theo Đao Kiếm Chặt Tới Súng Pháo
Tháng 2 4, 2026
dau-pha-tu-tieu-loi-de
Đấu Phá: Tử Tiêu Lôi Đế
Tháng 2 6, 2026
dau-la-ta-co-the-boi-duong-hon-thu-con-co-the-sieu-tien-hoa.jpg
Đấu La: Ta Có Thể Bồi Dưỡng Hồn Thú, Còn Có Thể Siêu Tiến Hóa
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP