Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ton-kinh-cuoi-choi-ky-si-dai-nhan

Tôn Kính Cưỡi Chổi Kỵ Sĩ Đại Nhân

Tháng 12 23, 2025
Chương 945: Ám Dạ nữ thần thí nghiệm Chương 944: Gezar kia rực rỡ huyết mạch
ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien

Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên

Tháng 12 25, 2025
Chương 851: Tiên binh-2 Chương 851: Tiên binh
trong-ruong-dai-minh.jpg

Trong Rương Đại Minh

Tháng 2 2, 2025
Chương 1454. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 1453. Cao Nhất Diệp thiên (4)
noi-xong-luyen-vo-nguoi-luyen-duoc-kim-than-phap-tuong.jpg

Nói Xong Luyện Võ, Ngươi Luyện Được Kim Thân Pháp Tướng?

Tháng 1 20, 2025
Chương 205. Đại kết cục Chương 204. Đại kết cục trước
ta-ten-hoang-thien-thuong-thien-da-chet-cai-quy-gi-vay.jpg

Ta Tên Hoàng Thiên, Thượng Thiên Đã Chết Cái Quỷ Gì Vậy?

Tháng 12 25, 2025
Chương 185, giấu sơn hải tại tấc vuông, kim chất ngọc cùng, Bạch Lộc ô ô (2) Chương 185, giấu sơn hải tại tấc vuông, kim chất ngọc cùng, Bạch Lộc ô ô
ma-y-tuong-su.jpg

Ma Y Tướng Sư

Tháng 1 19, 2025
Chương 2511. Đều là đại vui mừng Chương 2510. Vì sao là phụ lòng
e135c17a4def9656e08c69beaa4d0b4d

Hồng Hoang Chi Thanh Xà Thành Đạo

Tháng 1 15, 2025
Chương 760. (đại kết cục cuối cùng)1 cắt chung kết vĩnh nối tiếp Chương 759. (đại kết cục một) Hồng Mông nằm, vạn giới cộng sinh!
6fe75bdd39a43ca20caa2d3aa262a393

Ta Có Thể Vô Hạn Phóng Thích Đại Chiêu

Tháng 1 16, 2025
Chương 1316. Chương cuối Chương 1315. Đánh không lại, thật đánh không lại
  1. Huyết Mạch Thần Nông - Thiên Hồ Xuất Thế
  2. Chương 85: Tin xấu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 85: Tin xấu

Đầu xuân năm Tiểu Cửu thứ năm, trước sự tấn công dữ dội của Long tộc, Hiên Viên sơn đã đánh mất sáu trong tổng số mười một thành. Trấn Yêu thành cũng vì thế mà có thêm được nửa năm chuẩn bị quân trang.

Ngồi trước hiên nhà, nhìn ra sân lớn nơi Trần Thừa đang hò hét luyện quân. Trần Cảnh cầm lá thư mới nhận từ Thanh Tuyền thành chủ trên tay mà lòng nguội lạnh. Lá thư này mới được tiểu lão sư bí mật đưa cho anh sáng nay. Bên trên chỉ viết có vài dòng ngắn ngủi:

“Hiên Viên bỏ sáu thành nhỏ, giữ lại năm thành lớn. Bọn chúng đang hợp quân từ các thành đã thất thủ, dự tính hơn bốn mươi vạn người, cộng với quân viễn chinh chủ lực tầm hai mươi vạn. Hiện đang tập trung ở Vong Ưu thành, cách Trấn Yêu thành ba tháng xe ngựa.”

– Miêu Nhị, tập hợp tướng lĩnh, chúng ta cần họp khẩn!

Miêu Nhị đang uống trà gần đó nghe Trần Cảnh ra lệnh như vậy liền biết có chuyện chẳng lành, vội quẳng chén trà lại và chạy đi thông báo với mọi người.

Rất nhanh, tất cả tướng lĩnh cùng những người đứng đầu Thần Nông các đã được tập hợp đầy đủ. Trần Cảnh cũng không dài dòng, anh đưa tờ giấy kia cho mọi người xem, xem xong ai cũng phải hít vào một ngụm khí lạnh.

Trần Cảnh sau khi thấy mọi người đã nắm được đại khái tình hình thì mới mở miệng nói:

– Mùa đông ở hoang địa rất khắc nghiệt, Hiên Viên sơn sẽ không mạo hiểm mà hành quân lúc này. Nhưng hiện tại thời tiết đang ấm lên, khi băng tuyết bắt đầu tan, bọn chúng nhất định sẽ đánh đến đây. Đến lúc đó, có thể số lượng sẽ còn tăng thêm nhiều hơn nữa chứ không chỉ dừng lại ở con số mà bên tình báo cung cấp. Trần Thừa, việc luyện binh thế nào rồi?

Trần Thừa thấy Trần Cảnh hỏi thì liền đứng dậy nói:

– Tây Sơn quân tổng cộng một vạn bốn ngàn người đã sẵn sàng chiến đấu, chỉ cần ngươi ra lệnh là có thể xuất binh ngay lập tức. Tuy vậy ba phần tư số này là tân binh, chưa từng giết người bao giờ nên sẽ rất khó để tổ chức một cuộc tấn công quy mô lớn.

Mọi người trong phòng nghe xong liền rơi vào trầm mặc, vấn đề tân binh chưa từng giết người là một vấn đề không nhỏ. Những binh sĩ này thường sẽ la hét nhiều hơn chiến đấu, sợ hãi máu tươi mà buông vũ khí, không có kinh nghiệm…Nhìn chung nếu đánh trực diện với quân viễn chinh Hiên Viên sơn thì nhất định toàn quân bị diệt.

Trần Cảnh nghe vậy thì trầm mặc. Anh suy nghĩ một hồi rồi nói:

– Cứ cho là Hiên Viên sơn sẽ tung ra một trăm vạn binh đi, nhưng lấy đâu ra nhiều tu sĩ đến vậy. Cho nên ắt hẳn là chúng sẽ chiêu mộ thêm dân thường, với súng thì chuyện huấn luyện sẽ trở nên dơn giản hơn nhiều. Chúng dễ sử dụng, có thể tấn công ở khoảng cách xa, uy lực mạnh, hơn nữa có thể nhanh chóng giết người chỉ với một phát bắn. Điều này làm giảm đi cảm giác sợ hãi khi giết người. Có lẽ chúng ta cũng nên áp dụng.

Mọi người trong phòng nghe Trần Cảnh nói vậy thì khá ngạc nhiên, rõ ràng là ban đầu anh phản đối việc sử dụng súng và điều động dân thường rất gay gắt nhưng sao bây giờ lại quay mặt nhanh như chớp rồi!

Trần Cảnh hình như cũng nhận ra điều này, anh liền nói:

– Hình như mọi người hiểu lầm ý ta, chúng ta sẽ không lôi dân thường vào chuyện này. Dù đã mở rộng mô hình giảng dạy và giáo dục quốc phòng. Tuy vậy thế hệ tu sĩ mới chưa ra đời, ít nhất phải vài chục năm nữa, Hoang Thần con đường dù sao cũng sử dụng rất ít ngoại vật nên chi phí tu tập khá rẻ, tuy vậy thời gian tu hành, tấn cấp thì khá lâu. Khi nào mà nhà nhà đều tu hành, người người là tu sĩ thì chúng ta mới có thể kêu gọi chiến tranh toàn dân. Chứ bây giờ không thể áp dụng được.

– Nhưng thưa công tử! Bên Hiên Viên sơn vẫn cho dân thường không có sức mạnh ra trận đó thôi? Nếu họ làm được thì chúng ta cũng vậy.

Một giọng nói trong trẻo bất ngờ vang lên, người nói câu này chính là Mi Mi, cô nương Hồ tộc ngày nào giờ đã là tu sĩ Hoang Thần cảnh thứ tư. Được sắc phong thành phó tướng dưới trướng Trần Thừa.

Trần Cảnh nghe vậy thì thở dài, Lý Linh thấy vậy bèn giải thích:

– Nhân tộc rất yếu nhưng lại mắn đẻ, chỉ cần có đủ lương thực là sinh sản rất nhanh. Yêu tộc và Thần tộc thì không như vậy, tuy rất mạnh mẽ nhưng khó sinh sản, khả năng thụ thai rất thấp nên phải giao hợp liên tục. Thời gian hoài thai cũng rất lâu. Đứa trẻ thường sẽ chết non nếu người mẹ không cung cấp đủ năng lượng khi hoài thai vậy nên mới có cái chuyện ăn thịt bạn tình… Cuối cùng để đảm bảo số lượng cá thể cho tộc đàn mọi người, Trần thánh tử mới kiên quyết không đồng ý việc dùng dân thường trong chiến đấu.

Sau khi nghe Lý Linh giải thích thì mọi người mới vỡ lẽ, hóa ra trong lúc nguy nan Trần Cảnh vẫn luôn tính toán về việc bảo toàn nòi giống của bọn họ. Vậy là Trần Cảnh lại một lần nữa vô tình được cộng điểm trong mắt mọi người.

Trần Cảnh thấy mọi người bắt đầu hiểu chuyện liền nói:

– Vị thánh nhân bên kia viết Thiên Đạo kinh, nó viết rằng Yêu tộc và Thần tộc tính bản dâm, lại thêm sự khát máu khi ăn thịt bạn tình, là loài thấp kém, tội đáng tru diệt. Điều này chính là căn cơ phát triển của Hiên Viên sơn. Nhưng sự thật thì không phải vậy. Mới đây ta đã đạp đổ cái suy luận cổ hủ này bằng hai cuốn sách kia, gây ảnh hưởng không nhỏ đến tòa thiên hạ Nhân tộc. Tuy Đào Đô đã cố bảo vệ bí mật này nhưng Hiên Viên sơn đã đánh hơi được. Vậy nên cuộc chiến này trên danh nghĩa là vì tài nguyên nhưng thực tế là sự va chạm của hai luồng tư tưởng…

Trần Thừa nghe vậy thì liền không nhịn nổi mà rùng mình, hn81 nhìn Trần Cảnh bằng một ánh mắt đầy cảm phục và sợ hãi. Trần Cảnh rõ ràng chỉ là một tên yếu nhớt, suốt ngày chỉ biết tụt quần, ghẹo gái vậy mà lại có thể khiến hai tòa thiên hạ nổi lên sóng gió. Trần Thừa không nhịn được nữa mà hỏi:

– Vậy cuộc chiến này…

– Chúng ta phải thắng! Chúng ta thắng thì sẽ chứng minh được lý luận của ta là đúng, từ đó Nhân tộc sẽ mất đi vị thế của mình. Ngược lại, các tòa thiên hạ khác trước nay bị Nhân tộc ăn hiếp sẽ có được lý do để kích động quần chúng, bắt đầu các cuộc tấn công quy mô lớn vào Nhân tộc thiên hạ. Ta trước đây từng nói sẽ dẫn đại quân lên Hiên Viên sơn thăm hỏi còn gì, đây mới chỉ là bước đầu tiên thôi.

Mọi người lúc này kích động không thôi, đặc biệt Trần Thừa. Hắn rất muốn thực hiện ý tưởng dẫn quân đạp phẳng Hiên Viên sơn này từ lâu lắm rồi. Tuy vậy có một người không vui vẻ lắm, đó là Lý Linh. Nàng lo lắng nói:

– Trần Cảnh, chúng ta cũng là Nhân tộc nên sau chuyện này, liệu có…

Trần Cảnh nghe nàng lo lắng như vậy thì nói:

– Các đại thế gia Lý, Trần, Phạm ở Đào Đô vì phản loạn nên đã bị diệt tộc, không một ai sống sót. Chúng ta ở Trấn Yêu thành này là những thế hệ Nhân tộc Đào Đô cuối cùng rồi. Chúng ta còn sống là vì chúng ta là con cháu của những người đã nằm lại Táng Thần sơn, đến bây giờ vẫn đời đời kiếp kiếp trấn thủ ở Trấn Yếu thành, cửa ngõ Đào đô này đây.

Trần Cảnh ngừng lại một lúc, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục nói:

– Ở Nhân tộc thiên hạ, Thần Nông, Phục Hy chúng ta đâu được coi là người. Ở Đào Đô thì sao, bọn họ chỉ biết đến Lý, Trần, Phạm ba đại thế gia kia chứ nào ai nhớ tới ở cái biên giới xa xôi này cũng có người họ Lý, Trần, Phạm chỉ vì một lời hứa mà đời đời âm thầm thủ giữ một phương chứ. Chúng ta chỉ cần chiến thắng thì sẽ chẳng bị sao đâu, Đào Đô còn ra sức bảo vệ chúng ta là khác! Nếu ta là bọn họ, ta sẽ tôn vinh Nhân tộc ở Trấn Yêu thành, và tách chúng ta ra thành một chủng tộc mới, dùng điều này để chèn ép Nhân tộc bên tòa thiên hạ bên kia, biến bọn họ thành một chủng loài thấp kém…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-bac-luong-the-tu-vo-dich-rat-binh-thuong-a.jpg
Ta, Bắc Lương Thế Tử, Vô Địch Rất Bình Thường A?
Tháng 2 23, 2025
bat-dau-tro-thanh-tram-tuoi-truong-tam-phong
Bắt Đầu Trở Thành Trăm Tuổi Trương Tam Phong
Tháng mười một 14, 2025
pha-an-thanh-thuan-nu-cap-tren-moi-ngay-cung-muon-bat-giu-ta.jpg
Phá Án: Thanh Thuần Nữ Cấp Trên Mỗi Ngày Cũng Muốn Bắt Giữ Ta
Tháng 1 21, 2025
di-gioi-ta-co-mot-cai-dia-cau-tieu-de
Dị Giới: Ta Có Một Cái Địa Cầu Tiểu Đệ
Tháng mười một 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved