Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
con-khong-len-phong-vay-ta-bi-ep-hoang-dao-cau-sinh

Còn Không Lên Phòng Vay Ta, Bị Ép Hoang Đảo Cầu Sinh!

Tháng 10 22, 2025
Chương 959: Ta, hình như trúng thưởng! (hết trọn bộ) Chương 958: Đầy khắp núi đồi mãnh thú!
ta-that-khong-phai-vong-linh-thanh-phap-su-a.jpg

Ta Thật Không Phải Vong Linh Thánh Pháp Sư A!

Tháng 1 7, 2026
Chương 324: Tiến giai Nguyên Tố đá, Ellen vương kiếm Chương 323: Sa Mãn Tứ Phúc
tan-the-cau-sinh-ta-co-the-thang-hoa-van-vat

Tận Thế Cầu Sinh: Ta Có Thể Thăng Hoa Vạn Vật

Tháng 2 4, 2026
Chương 1106: Mạnh bạo Chương 1105: Ma đạo mới là chính thống
van-gioi-tong

Vạn Giới Tông

Tháng 12 4, 2025
Chương 891: Chương cuối (xong) Chương 890: Chương cuối bảy
ta-my-nu-bang-son-lao-ba

Ta Mỹ Nữ Băng Sơn Lão Bà

Tháng mười một 24, 2025
Chương 4297 chương đại kết cục hạ Chương 4296 chương đại kết cục bên trong
linh-nguyen-tien-do-ta-nuoi-linh-thu-qua-hieu-cam-an

Linh Nguyên Tiên Đồ: Ta Nuôi Linh Thú Quá Hiểu Cảm Ân

Tháng 1 31, 2026
Chương 1133: Trường Thanh giới Chương 1132: Xích Minh, lên đường
lich-su-bi-benh.jpg

Lịch Sử Bị Bệnh

Tháng 2 9, 2026
Chương 271: Sáng tạo Hỗn Độn thân thuộc, săn thú Cựu Thần (2) Chương 271: Sáng tạo Hỗn Độn thân thuộc, săn thú Cựu Thần (1)
mat-mu-than-bo-giang-ho-the-gioi-vo-hiep.jpg

Mắt Mù Thần Bộ Giang Hồ Thế Giới Võ Hiệp

Tháng 1 12, 2026
Chương 86: Cương thi lão quỷ Chương 85: 18 thi nhân
  1. Huyết Mạch Thần Nông: Thiên Hồ Xuất Thế
  2. Chương 36: Bày mưu giết người
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 36: Bày mưu giết người

Kiến lâu chủ xem xong cũng không khỏi tán thán, thứ này tuy khá vô dụng với người tu hành nhưng lại cực kỳ quan trọng trong xây dựng thành trì, nhà cửa hay thậm chí là trận pháp, đây có thể nói là một cuộc cách mạng trong xây dựng. Vậy nên hắn cũng không dài dòng mà đóng dấu cái cộp rồi giấu ngay vào áo như sợ ai đó cướp đi mất. Kiến Long điều chỉnh lại nhịp thở của mình và nói:

– Vừa đủ chi phí! Trần trưởng lão quả là một người sòng phẳng.

– Vậy là ổn, bây giờ ta cần một món vũ khí dài, mỏng như sợi tơ và có thể điều khiển được! Không biết Minh Nguyệt lâu có bán không?

– Có một món như vậy!

Kiến Long nghe xong yêu cầu của Trần Cảnh thì liền gật đầu, hắn búng tay một cái để gọi quản sự, sau một lúc thì quản sự liền mang lên một cái khay, bên trong là một cái nhẫn trữ vật.

– Đây là Thiên Ti nhẫn, bên trong chứa mười vạn sợi lông đuôi của một cường giả đạo nô Cửu Vĩ tộc. Những sợi lông này đã được luyện hóa, mỏng hơn tơ lụa, bền hơn Linh Thiết, sắc hơn dao cạo! Hơn nữa có thể kết nối lại với nhau để tạo thành bất cứ loại hình dạng nào mà người dùng mong muốn. Đây là một trong mười món vũ khí tốt nhất ở nơi này.

Sau khi nghe Kiến lâu chủ thao thao bất tuyệt về cái nhẫn này thì Trần Cảnh lập tức chốt đơn:

– Ta lấy! Trừ vào tiền lương hàng tháng của ta.

– Thành giao!

Sau khi ký kết hợp đồng xong xuôi, Trần Cảnh nhỏ máu lên cái nhẫn, nó lập tức từ màu trắng chuyển thành màu tím titan. Khi đeo lên ngón tay, Trần Cảnh cảm thấy vật này thực sự quen thuộc, cứ như nó được tạo ra là để dành cho anh vậy. Trong cơ thể Trần Cảnh lúc này giống như có một thứ gì đó đang liên kết với nó, đang khao khát nó, dường như nó đang hối thúc Trần Cảnh hãy mau sử dụng cái nhẫn này để giết chóc, tàn sát…

Đó chỉ là cảm giác thoáng qua rồi biến mất ngay nên Trần Cảnh cũng chẳng thèm để ý, anh vui vẻ ngắm nghía nó rồi xuống lầu, bá vai Trần Thừa và quay về Thanh khâu sơn.

Sau khi an vị trong động phủ, Trần Thừa mới kể lại tình huống của mình:

– Lúc đó ta thấy hắn đang vô cớ đánh đập một tu sĩ nhân tộc trước mặt mọi người thì liền chạy tới xem, ai ngờ khi vừa nhìn thấy ta tên tu sĩ kia chỉ vào ta mà nói: “Chính hắn, hắn đã sai tiểu nhân ám sát thánh tử!” vậy là ta bị một nhóm người lạ mặt vây vào đánh hội đồng, ta liền giết chết mấy tên và toan bỏ chạy nhưng tên thánh tử đó quả thật mạnh, sau khi hắn tra tấn ta thì bỏ lại cái tên Lưu Tiểu Nhân rồi đi mất!

– Thật là một vở kịch hay! Quá hay rồi!

Trần Cảnh nghe vậy thì liền nắm chặt tay lại, kìm nén sát khí và hỏi:

– Ngươi có chắc hắn chính là Lưu Tiểu Nhân?

– Ta chắc, đám người hôm nay đi theo ta cũng khẳng định đó là hắn và tùy tùng của hắn.

Trần Cảnh nghe vậy thì mặt giãn ra, anh ngả người về sau mà nói:

– Phạm Minh và các em trong những ngày này tuyệt đối không được ra ngoài. Trần Thừa, giờ theo ta đi vả mặt Hiên Viên sơn!

– Rõ!

Mọi người đồng thanh đáp lại Trần Cảnh mà không một lời oán thán, với họ lời của Trần Cảnh là thiên lệnh, nếu bảo họ chết họ cũng không từ!

Trần Cảnh bá vai Trần Thừa đi xuống núi, Trần Thừa gặp lại tiểu cô nương láo toét kia và khoe với Trần Cảnh:

– Đây là Lý Linh, là một y sư và cũng là đạo lữ của ta! Còn đây là Trần cảnh, bạn thân chí cốt của ta.

Sau một hồi giới thiệu qua lại thì mọi người cũng đã quen nhau.

“Trần Thừa ơi Trần Thừa, ngươi vác phải một cái nóc nhà cứng rồi!” Trần Cảnh thầm than cho số phận của người anh em mình, con gái Lý thị nổi tiếng bạo lực! Trên chiến trường giết người không ghê tay, về đến nhà thiến chồng như thiến lợn. Bảo sao dám tát Trần Cảnh hộc máu mồm, vậy mà Trần Thừa còn dám dây vào thì quả là…

Sau khi bàn bạc, cả đám quyết định dựng lên một màn kịch để đáp lại Lưu Tiểu Nhân, một màn kịch thấm đầy mùi máu!

Sáng hôm sau, lúc Lưu Tiểu Nhân vừa xuống chân núi thì vô tình va vào một vị nữ tử, vị nữ tử này ngay lập tức ôm chân hắn mà bù lu bù loa lên là Lưu thánh tử ăn bánh không chịu trả tiền liền kéo theo rất nhiều sự chú ý. Hắn thấy vậy thì chán ghét toan rút kiếm ra chém nàng thì Trần Cảnh từ trong đoàn người bước ra, nhổ nước bọt vào mặt hắn và nói:

– Lưu thánh tử, ngươi thật vô sỉ! Ăn bánh xong còn không chịu trả tiền giờ lại muốn giết người diệt khẩu sao? Hiên Viên người quả là cùng một đức tính, vô sỉ đến cực điểm.

Lời nói này như một thùng thuốc nổ, đám người vây quanh vốn rất ức chế vì Hiên Viên các nay lại có người đứng ra làm khiên chắn thì bọn họ lập tức hùa theo mà phát tiết:

– Phải đấy lũ Hiên Viên toàn là loại vô sỉ!

– Phải, bọn chúng là lũ thương ngắn, yếu sinh lý…

– Trả tiền đi!

– Trả tiền đi!

Lưu Tiểu Nhân thấy đám đông có vẻ giận giữ thì liền chột dạ, hôm nay hắn không mang theo cận vệ vì nghĩ rằng sau chuyện giết người mấy hôm trước thì nào có ai dám động đến hắn chứ, nhưng đây lại là quyết định sai lầm nhất mà hắn chọn.

Trước áp lực đám đông, hắn không dám manh động nên đành phải nuốt cục tức mà ném túi tiền cho cố gái kia mặc dù mình chẳng làm gì cả. Nhưng hắn không biết, trò vui chỉ mới bắt đầu.

Hôm sau, hắn xuống núi thì bắt gặp Trần Cảnh đang đứng đó quét sân, xung quanh vắng lặng không một bóng người. Lần này hắn mang theo đầy đủ cận vệ nên cũng không thèm để ý không khí có vẻ kỳ lạ xung quanh mà gầm lên:

– Giết hắn, giết tên khốn kiếp này cho ta!

Cả đám cận vệ nghe lệnh thì liền rút kiếm ra và lao tới. Khi tới gần Trần Cảnh tầm trăm mét thì bất ngờ từ dưới khe đá có một sợi dây cực kì mảnh, gần như trong suốt bung ra, chặt cụt chân của đám người đang tiến lại. Trần Thừa và Lý Linh bắt được cơ hội thì từ hai bên sườn lao tới, hai người song kiếm hợp bích, tay vung tay chém trong thoáng chốc đã giết sạch toàn bộ đám cận vệ của Lưu Tiểu Nhân, không lưu lấy một người nào!

Thấy vậy, Lưu Tiểu Nhân toan rút kiếm thì bỗng khựng lại, cả cơ thể đều không thể cử động được. Lúc này Trần Cảnh và Trần Thừa mới tiến tới, hắn thấy Trần Thừa còn sống, lành lặn thì lắp bắp nói:

– Ngươi, ngươi…

– Ta làm sao? Ta cảm ơn Lưu thánh tử vì món quà lần trước nhé, nay ta đích thân đến đáp lễ đây!

Lưu Tiểu Nhân nghe vậy thì sợ sanh mặt, hắn không thể cử động còn Trần Cảnh thì chỉ nhìn hắn mà cười cười. Ngày hôm qua nhân lúc ôm chân, Lý Linh đã lén đưa một sợi Thiên Ti vào trong giày của hắn. Sợi lông này nếu không được chủ nhân kích hoạt thì chỉ là sợi lông bình thường khiến hắn không cách nào đề phòng được.

Vậy nên hôm nay hắn đã lọt vào bẫy rập của vợ kịch giết chóc này, hắn hiện là con rối và Trần Cảnh là người giật dây! Khi tới thời điểm hắn tức tối nhất chính là thời điểm hắn ít phòng bị nhất, Trần Cảnh kích hoạt Thiên Ti đâm xuyên chân hắn chui vào trong cơ thể mà làm loạn. Linh khí của anh chính là lôi, vậy nên toàn bộ hệ thần kinh của Lưu Tiểu Nhân bị đánh sập ngay lập tức khiến hắn muốn cử động hay vận khí còn khó hơn lên trời.

Trần Thừa đứng trước mặt hắn tay phải vung lên, lưỡi kiếm lướt qua cổ hắn tạo thành một vết cắt nhỏ rướm máu. Lưu Tiểu Nhân thấy cảnh thấy cảnh này thì không tự chủ được mà tè cả ra quần. Trần Cảnh thấy vậy thì bước tới góp vui, anh cởi quần hắn ra, dùng dao rạch một vết trên kim thương của hắn rồi đổ một loại dịch lỏng và sệt vào.

Chất dịch đó chính là máu của một người nhiễm phải căn bệnh lây qua đường tình dục nổi tiếng ở thế giới này: “Đào hoa khai”. Người nghiễm bệnh sẽ bị lở loét thành từng vết tròn năm cánh nhìn giống hoa đào, cứ như thế cho đến khi bị thối rữa mà chết, không có thuốc chữa. Bệnh này cực kỳ phổ biến ở Nhân tộc nhưng với các tộc khác thì không.

Sau đó Lý Linh bắt đầu điểm huyệt phong bế cơ thể, sau đó đặt một miếng nhân sâm vào miệng hắn, Trần Cảnh cũng rút Thiên Ti ra. Sau đó ba người cùng rút linh hồn của hắn ra đặt vào trong một kết giới không ngừng thiêu đốt, bỏ cơ thể hắn lại trong đó mà đi mất. Một tuần sau, kết giới dựng lên vì hết năng lượng mà vỡ vụn, người ta lúc này tìm thấy xác của vị thánh tử mất tích này.

Mọi người đều kinh hãi, vì thấy thảm trạng của hắn. Quần bĩ tụt xuống, trên cơ thể chi chít các vết lở loét hình hoa đào, sâu tới tận xương. Gọi người tới sưu hồn để xem đã xảy ra chuyện gì thì cũng không tìm thấy hồn phách hắn.

Mọi người bắt đầu bàn tán ồn ào về câu chuyện này, từ quán trà cho đến tửu lâu, từ đường lớn cho tới ngõ cụt đâu đâu cũng nghe thấy vô vàn giả thuyết. Nhưng kỳ lạ là những giả thuyết này đa phần đều là nói xấu Hiên Viên sơn nên danh tiếng của Hiên Viên các ở Trấn Yêu thành thấp tới cực điểm.

– Tên khốn Trần Cảnh, hắn đang tát vào mặt ta! Hắn đang tát vào mặt tất cả chúng ta đấy ngươi có biết không!

Ở đâu đó trên Hiên Viên sơn, vị thánh tử béo ú kia gầm lên giận dữ khi nghe được thông báo khẩn từ Trấn Yêu thành. Ở bên này, trong sơn cốc, Lưu Tiểu Hoa cũng nhận được tin tức trên, nàng không giấu được nụ cười đắc thắng mà nói:

– Tốt, loan truyền tin này tới mọi nơi, làm xấu thanh danh của con lợn kia tới cực điểm. Hắn muốn làm đao vậy thì ta sẽ không ngại mà dùng hắn để giết tên Trần Cảnh chết toi kia. Tốt nhất là cả hai bọn chúng nên cắn nhau chết hết, như vậy mới là tuyệt mỹ!

– Rõ!

Hắc Ảnh đưa tin lập tức nghe lệnh và biến mất, để lại một mình nàng ở lại nơi thâm sơn cùng cốc này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngao-the-cuu-trong-thien
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tháng 10 20, 2025
tien-boi-cuu-ta.jpg
Tiền Bối Cứu Ta
Tháng mười một 25, 2025
huyen-huyen-vo-dich-tien-thien-thanh-the-dao-phoi-bat-dau
Vô Địch Theo Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Phôi Bắt Đầu
Tháng mười một 4, 2025
ta-mot-ngoc-hoang-tu-nguoi-so-do-cai-gi
Ta Một Ngốc Hoàng Tử, Ngươi So Đo Cái Gì
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP