Chương 8: U Sâm Tượng
Trong đầu lướt qua nhiều ý nghĩ. Cuối cùng cậu cũng nghĩ ra một cách hợp lý.
” Này cô bé. Ta nhớ ở U Sâm Tượng có một gốc thần dược tên là Trọng Tượng. Nó có công dụng chữa mọi loại bệnh.
Nhưng ta không biết U Sâm Tượng ở đâu. Cô bé có biết nơi này không. Nếu biết, có lẽ ta sẽ lấy được thần dược cho cô bé. ”
Cô nghe xong, tinh thần như rót vào một nguồn năng lượng mới.
Dắt tay hắn chỉ về một hướng.
” Thật không. Em biết, em biết… Nó cách nơi đây cũng không xa. Em đưa anh đến đó. ”
Hắn cũng gấp, lập tức mang theo cô bé phi về hướng cô bé chỉ.
Thực chất, hắn cũng giấu tâm tư. Nhưng mục đích chính vẫn giúp cô bé, còn mục tiêu phụ. Ừm, tất nhiên là tìm thứ có năng lượng để hấp thu rồi. Cảm giác thiếu thốn, luôn là cảm giác khiến người ta lo lắng.
Chạy qua nhiều địa hình hiểm trở. Có lúc còn thoáng đụng độ với một đoàn MACHI đang di chuyển.
May mắn, cậu vẫn ứng phó được. Sau bao hiểm nguy, đứng trước một ngọn núi lớn đen như mực. Cậu nhìn nó, rồi hỏi cô bé đang ngồi trên vai.
” Đây là U Sâm Tượng??? ”
Cô bé gật đầu, ” Đúng đấy. U Sâm Tượng một trong chín tiểu địa đồ. Nổi tiếng với đám quái ăn như đá. Tất nhiên là không thể không kể đến độ nguy hiểm của nó. Khi đến cả cảnh giới [ Quang Khải ] đi vào, không cẩn thận cũng mất mạng. ”
Như nhớ điều gì đó. Mặt cô bé lo lắng nhìn hắn.
” Nếu thần dược anh bảo trong đây. Thì nguy hiểm sẽ rất lớn. Em cũng không bắt anh phải mạo hiểm vì em đâu. Anh muốn từ bỏ bây giờ cũng được. Em cũng không trách gì anh cả. Việc anh làm em bất tỉnh cũng bỏ qua. ”
Hắn không để ý lắm đến lời khuyên của cô bé. Bởi từ Quang Khải đã thu hút hết tinh thần của cậu.
Nhất quay sang hỏi: ” Cảnh giới Quang Khải mạnh mẽ như thế nào. Có hơn cảnh giới Tập Quang nhiều không. ”
Cô bé từ vẻ mặt lo lắng chuyển sang hoài nghi.
” Ê. Anh hỏi câu này. Làm em lo lắng liệu thần dược anh bảo có thiệt không đó. Thật sự anh chỉ đùa, hay không biết thật. ”
Nhất ngãi đầu, gật đầu đồng ý không biết. Thật sự chẳng hiểu sao, tra cảnh giới của nơi này tốn rất nhiều sức mạnh. Nên dù trong không gian trùng điệp, cậu cũng chưa dám đụng đến quá sâu.
Cô bé vẻ mặt ủ rũ lại giảng giải.
” Cảnh giới đầu tiên là Nhập Quang. Tiếp theo từ thấp đến cao là Tập Quang, Phát Quang, Quang Khải, Sơ Quang, Bản Nguyên Quang, Nhập Thần Quang, Thiên Hoàng Quang. Ừm… còn cảnh giới thứ chín. Nghe nói rất kinh khủng, đến giờ chỉ duy nhất một người đạt tới được. Tên của nó là Vô Địch Quang.
Tên gọi như ý nghĩa của nó. Lên được cảnh giới thứ chín, địch thủ không còn ai. ”
Nhất càng nghe càng u say. Nghe đến sức mạnh của cảnh giới thứ chín lại càng thêm ao ước.
Nhưng như thế vẫn chưa đã nghiền. Có vẻ cô bé này biết rất nhiều. Không lợi dụng hỏi thêm thì thật là lãng phí. Mà lãng phí là tội.
” Khụ khụ…vậy em biết đám MACHI phân cấp như nào không. Cô bé đáng yêu, xin xắn, dễ thương đây liệu có thể giúp anh giải đáp thắc mắc. ” Nhất hắng giọng nói với cô bé. Chính cậu còn cảm thấy hơi xấu hổ.
Cô bé nghe lời khen, vẻ mặt đã có chút vui vẻ trở lại. Chỉ lên U Sâm Tượng nói.
” Tất cả những thứ không phải con người. Điều được phân cấp hay cảnh giới gần giống như nhau. Đám MACHI cũng có cảnh giới. Gồm chín cảnh giới như sau.
Thứ nhất là Tinh Tượng, tiếp theo là Hấp Tượng, Tha Hóa Tượng, Gai Cai Tượng, MOTA Tượng, Bá Thiên Tượng, Khiển Tượng, Vương Tượng, Chí Cao Tượng. ”
Nghe thế, Nhất như có điều suy nghĩ. Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu mới nhận ra bản thân chỉ gần đạt tới cảnh giới Phát Quang. Điều chú ý nhất, cậu chỉ mới có 14 cấp.
Như thế suy đoán, cậu sẽ nhanh trở thành bá chủ một phương.
Trong vô thức cậu cười: ” Hehehe… ”
Đến khi có ánh mắt đầy phán xét nhìn cậu. Cậu mới ngừng điệu cười lại.
” Em không cần phải lo. Anh tuy tri thức không nhiều. Nhưng đã nói, nhất định sẽ làm được. Nếu hứa lấy cho em thần dược là lấy được. ”
Xong Nhất nhìn cô bé rồi nói: ” Giờ em muốn vào chung. Hay ở ngoài đây đợi. ”
Cô bé băn khoăn một lúc, vẻ mặt đầy nghiêm túc nói: ” Em sẽ đi cùng. Em không sợ. ”
Thấy tinh thần quyết tâm của cô, cộng thêm sự tự tin bản thân có thể bảo vệ an toàn cho cô bé.
Nhất mang theo cô bé phi người lao thẳng vào U Sâm Tượng phía trước.
Tiến vào chân núi, Nhất cảm thấy bản thân đã đi vào một chiều không gian khác. Bầu trời giờ đây chỉ toàn màu đen, cả mặt đất và mọi thứ xung quanh điều như vậy.
Kèm đó là cảm giác lạnh gáy, nó khiến tinh thần của cậu căng thẳng lại.
Đi chậm mà chắc, cậu từ từ di chuyển vào sâu hơn. Cô bé thì mất hết vẻ mặt tự tin, ánh mắt nhắm chặt. Tay cô giữ chặt lấy câu. Từ sự run rẩy ở cơ thể cô bé, cho thấy cô đang rất sợ hãi.
Nếu còn thừa nhiều năng lượng, cậu có nhiều cách để giúp cô bé xua tan sợ hãi, nhưng giờ thì bó tay.
Đi sâu vào trong được ít phút, phía trước mặt cậu một bãi đá xuất hiện. Chúng nằm lộn xộn, cản trở con đường phía trước.
Cậu vốn cẩn thận, liền di chuyển sang bên cạnh tìm lối đi khác.
Nhưng càng đi, cậu càng thấy quỷ dị. Hầu như vị trí của cậu với bãi đá không hề có thay đổi.
Thử thêm nhiều lần, sau khi xác định thật sự đúng như suy đoán. Cậu đành lay động cô bé rồi hỏi.
” Em có biết cách qua bãi đá này không.?”
Cô bé nghe hai từ “bãi đá” cơ thể liền co lại. Giọng nhỏ như muỗi nói thì thầm vào tai cậu.
” Anh sao xui xẻo thế. Bãi đá trong đây là quái vật đấy. Thường chân núi chỉ gặp một hai đống đá, anh đây thì chơi cả bãi đá rồi. ”
Cậu chỉ biết cười trừ.
Cô bé nói tiếp: ” Nhưng vẫn có cách giải quyết, quái vật trong đây chỉ cần không tiến quá gần là được. Anh coi chỗ nào trống thì đi vào.”
Nhất nhìn quanh, nhìn lại lần nữa cho chắc. Rồi mới trả lời.
” À…ừm. Phía trước không có lối đi trống nào cả, còn lối khác cũng không đi được. ”
Như nghe được điều khó tin, cô bé mất một lúc mới trả lời.
” Em nói thật. Một là chỉ có cách phá vây xông lên. Hai là quay về cho nhanh. ”
Cậu chỉ nghĩ ngợi trong chốc lát, cơ thể đã tiến lên phía trước, thể hiện đáp án bản thân chọn lựa.
Hít một hơi, do phải ngụy trang là kẻ dị biệt. Từ bên hông cậu lấy ra cây sáo đen mọc đầy hoa. Cơ thể cùng lúc sáng lên ánh sáng chói mắt. Không nói một lời, xông thẳng vào bãi đá phía trước.
Khi vừa tiến lại gần, đồng loạt từng cục đá như có lại sức sống. Chúng tranh nhau hợp lại thành từng con quái vật đá to lớn, mạnh mẽ.
Gào thét về phía cậu, một con quái vật xông lên, hai chân đạp vào cậu.
Cậu nhanh chóng né sang bên, một góc áo rách. Không chờ đợi, cậu lao lên phía trước. Liên tiếp từng quái vật nhảy ra chặn đường. Nhưng nhờ thân pháp uyển chuyển và nhanh nhẹn, cậu đã thoát được hầu hết quái vật. Tuy vẫn bị chúng đánh cho ruột gan cuộn trào.
Càng tiến lên, vẻ mặt cậu càng nhăn lại. Vì phía trước chỉ thấy toàn là đá, không hề có một dấu hiệu nào là kết thúc.
Tệ hơn, năng lượng của cậu không còn nhiều. Nếu chọn tiến lên mà vẫn không thoát được, cậu bắt buộc phải giảm cấp để chiến đấu. Việc đó là điều cậu rất né tránh.
Khi đang phân vân lên tiến lên hay rút lui về lại. Từ đằng xa, một ánh sáng giống cậu xuất hiện. Thứ ánh sáng đó đi đến đâu, từng con người đá bị đập cho nát bét hết.
Như nhận thấy cậu, ánh sáng tiến lại gần. Cậu suy nghĩ một lúc, không rút lui mà chọn tiến lại gần ánh sáng.
Vừa đến gần, một giọng nói nam tính kêu lên.
” Kẻ dị biệt. Các ngươi ở đây làm gì. “