Chương 74: Ngoại truyện( Tổng kết )
Nhận ra khí tức của Nhất tan biến, Khánh Huyền mới biết cậu đã nói dối.
Cô tức giận lao tới vung mạnh quyền vào mặt Ngô Tụ.
Ngô Tụ choáng váng, dùng sức mạnh ra đòn.
Ba cột sáng lao tới khóa chặt cử động của Khánh Huyền.
Tay ngọc của cô cử động, cánh hoa tuyệt đẹp nhưng đầy sắc bén chém đứt trói buộc.
Cánh hoa dày đặc, lao tới Dũng.
Dũng đưa tay, tạo ra lớp màn từ ánh sáng chặn lại tất cả.
Hai bên lao tới, từng chiêu mạnh mẽ lại cố kỵ, không thể có đột phá.
……
Tại chiến trường của đám Ngô Tụ.
Mọi người bất lực, chờ đợi bị khí tức đen nhấn chìm.
Ngô Tụ, tâm trí chìm vào khoảng không kỳ lạ, ở đó hắn thấy được một ông lão quen thuộc nắm chặt chiếc xe lăn.
“Đức lão, có phải ông không?”
Ngô Tụ kêu gọi.
“Hoàng tử, lâu rồi cận thần mới gặp lại người. Xin lỗi vì khoảng thời gian qua không thể giúp đỡ ngài được.”
Ngô Tụ đi tới gần Đức lão, giọng đầy sự cảm thán.
“Không sao, ta hiểu thứ ông phải gánh vác… rất nặng nề. Ta tha thứ cho ông.”
Đức lão đứng dậy, tay vẫn không rời bỏ chiếc xe lăn.
Ngô Tụ chú ý, thắc mắc hỏi:”Chiếc xe lăn này?”
“Đây là Thần bảo,..ngài tạm thời không nhớ nó. Nhưng ngài sẽ nhớ lại nhanh thôi.”
Đức lão ánh mắt đầy hồi ức, vuốt ve chiếc xe.
“Ngài còn chặng đường phía trước chưa đi hết, để ta tiễn hoàng tử thêm một đoạn. Về sau, thứ lỗi cho cận thần không thể bầu bạn cùng người được nữa.”
Đức lão ánh mắt đầy sự tự trách, không nỡ, nhìn Ngô Tụ.
Ngô Tụ chưa kịp hiểu chuyện gì, đã thấy bản thân ngồi trên chiếc xe lăn.
Đức lão đứng phía sau đẩy hắn đi, giọng buồn buồn.
“Nhớ lần đầu ta được giao trọng trách chăm sóc ngài. Ngài đã tự ý nhảy khỏi xe, làm ta bị trách phạt.”
“Nhưng về sau, ngài không còn làm vậy nữa, ngoan ngoãn ngồi im trên xe để ta đẩy đi. Lúc đó, ta biết mình đã chọn đúng người để phò tá.”
Ánh mắt ông rời khỏi ký ức xa xăm, nhìn vào hắn bây giờ.
“Mới đó, cậu đã đủ lớn, có thể tự mình gánh vác được mọi thứ. Điều đó làm ta rất hạnh phúc.”
Đi dần về phía trước, thân ảnh ông dần mờ đi.
Nhưng ông không quan tâm, vẫn tiếp tục tiến lên.
Từ đầu, tới thân và hai chân, cuối cùng là bàn tay tan biến. Lời nhắn nhủ trước khi đi của ông còn quanh quẩn chưa tan.
“Chúc con đường phía trước của ngài luôn thuận lợi. Gặp được nhiều quý nhân và cơ duyên. Giúp ngài tìm về hoàng vị của bản thân. Cận thần tuy không thể tiếp tục đồng hành bên ngài, nhưng sẽ luôn luôn dõi theo ngài từ nơi xa.”
……
Ánh mắt Ngô Tụ mở ra, ánh sáng trắng khiếp người bộc phát.
Khí tức đầy thánh khiết, không nhiễm tạp chất nhảy vào trấn áp khí tức đen tà ác.
Khí tức đen nhanh chóng bị áp chế lại hoàn toàn trở về cơ thể hắn.
Không dừng lại, luồng khí tức trắng hóa thành thực thể tái tạo lại hoàn toàn cơ thể cho Ngô Tụ.
Hắn cảm nhận thân xác mới. Mọi áp chế đều đã biến mất.
Ký ức bị phong ấn cũng được giải khai hoàn toàn.
Nhìn về phía những người xung quanh.
Hắn biết tiếp theo bản thân cần thu hồi lại mảnh Thạch Đà, quy về bản thân.
Nhờ đó mới đánh bại được kẻ địch cuối cùng.
Ngô Tụ lên tiếng:”Ta muốn mảng Thạch Đà trong người mỗi người, để đối phó với kẻ địch.”
Tất cả đều là người thông minh, hiểu ý Ngô Tụ.
Hưởng ứng đầu tiên là A Bình.
“Mọi việc dần vượt tầm kiểm soát của ta rồi. Ta thấy vẫn nên giao lại trọng tránh này cho ngươi. Mong ngươi không làm ta thất vọng.”
A Bình quay sang nhìn mọi người, nói giúp Ngô Tụ.
“Mọi người cũng thấy, trong cơ thể tên này ẩn chứa sức mạnh vượt qua tất cả. Việc giao lại mảnh Thạch Đà cho hắn, ta thấy là phương án khả thi nhất hiện nay.”
“Ta chỉ góp ý, quyền quyết định vẫn nằm ở mọi người.”
A Bình lần mò một lúc theo hướng dẫn của Ngô Tụ, cuối cùng cũng tìm thấy mảnh Thạch Đà, hắn lấy ra giao cho Ngô Tụ.
Ngô Tụ nhìn những người khác đang suy nghĩ, hắn có cách để cưỡng ép thu hồi, nhưng hắn không muốn làm vậy.
Quyền lựa chọn nên thuộc về họ.
Cuối cùng tất cả đều nhất trí giao tất cả mảnh Thạch Đà cho Ngô Tụ.
Người áo choàng lẩm bẩm:”Chúng ta sống đến giờ phút này, mấy thứ lợi ích hay âm mưu đã quá chán gấy rồi. Đây, giao cho ngươi. Mong ngươi sẽ phát huy được sức mạnh của nó.”
Tên bốn mắt: “Được, cầm lấy đi.”
Kẻ nắm chiến chùy: “Giữ cẩn thận đấy, nhóc.”
A Cẩu, Tô Hiệu, Cô Lang:”Ngô Tụ, ta đã theo dõi ngươi từ lâu. Vì sư phụ từng kể, người bị ngươi cho ăn một vốn đau. Nhưng vì thế ta biết rõ tính cách và con người của ngươi. Đây, giữ lấy, mọi hi vọng của chúng ta đặt cả vào ngươi.”
……
Lời nói ẩn chứa và thể hiện sự tin tưởng của tất cả mọi người dành cho Ngô Tụ.
Hắn để từng mảnh Thạch Đà một hòa vào cơ thể.
Vì hắn thực chất từng có thứ này hoàn chỉnh. Nên việc thu nạp những mảnh vỡ này lần nữa không hề bị bài xích.
Có được mười một mảnh Thạch Đà, hắn nhẹ gật đầu tạm biệt tất cả.
Vận dụng sức mạnh, kết hợp cùng mười một mảnh Thạch Đà. Hắn xông phá lớp phòng vệ cuối cùng, tiến thẳng tới chỗ kẻ địch trú ngụ thật sự.
Lúc Ngô Tụ đến nơi, hắn thấy được nơi ý thức của cơ thể này cụ thể hóa.
Là một chàng trai, gương mặt tuấn tú, từng đường nét cơ thể săn chắc, hoàn mỹ.
Chàng trai mở mắt, đôi mắt đỏ quen thuộc hiện ra.
“Không ngờ bản thân lại sơ xuất để ngươi lọt vào được đây – Hoàng Tử của Sưi Mao Trầm Quốc, Vũ Đình Thái.”
Vũ Đình Thái không mấy ngạc nhiên khi tên trước mặt nhận ra bản thân.
Dù sao đất nước của hắn là một trong ba thế lực đứng đầu.
“Nếu đã biết, sao không ngoan ngoãn giao hai mảnh Thạch Đà cuối cùng. Ta hứa sẽ bỏ qua cho ngươi.”
Dũng cười:”Ha ha… Không hổ là hoàng tử của nước lớn, khí phách không bao giờ chịu thua kém.”
“Nhưng dù sao ngươi cũng rơi vào tình cảnh bây giờ, chứng tỏ bản thân đã đến nước đường cùng.”
“Ngươi nghĩ ta có sợ ngươi nữa hay không!”
Vũ Đình Thái biết rõ mọi chuyện sẽ không thuận lợi, chĩa mũi kiếm về phía Dũng.
“Đã không đầu hàng. Vậy cầm vũ khí lên, chúng ta quyết chiến phân thắng bại.”
Hoàng Mộc Thức – Tâm Kiếm Quyết
Vũ Đình Thái chém về phía trước, một dải tinh quang lóe lên, chớp mắt tới gần Dũng.
Dũng lấy thanh kiếm bên hông, cũng chém xuống.
Kinh Môn Kiếm – Can Kim
Ảnh kiếm mang màu vàng chói lóa lao tới chạm trán với dải tinh quang.
Hai người, hai lý do, hai số phận, lại giao thoa cùng nhau.
….
Khánh Huyền ngã xuống, tay chân bị giam cầm hoàn toàn.
Dũng bước tới, bế cô lên, mang cô trở về, đặt lên vị trí cô từng nằm ban đầu.
Nhìn cô, ánh mắt hắn trìu mến.
“Em không cần phải sợ. Bệnh của em, ta sẽ sớm muộn tìm ra cách giải. Trong lúc đó, ủy khuất em phải chịu đựng.”
“Anh hãy tỉnh táo lại đi, bệnh của em đã khỏi rồi. Đừng tiếp tục lún sâu vào con đường sai trái.”
“Sai trái? Em không biết gì cả, đây mới là con đường thật sự có thể cứu dỗi em và ta.”
Khánh Huyền im lặng, có vẻ cô đã nhận ra. Đây đã không còn là Dũng, người chồng luôn tươi cười thân thiện, biết suy nghĩ cẩn thận.
Mà đã trở thành một người chồng tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng, sa đọa, thuyết phục cũng vô ích.
Cô nhìn bóng lưng chồng rời đi, cánh cửa khép lại.
Ý thức cô chìm sâu vào trong, hận bản thân một lần nữa lại không thể cứu được chồng. Cũng hận vì đã không bảo vệ được ân nhân.
Cánh cửa khép kín lại được mở ra. Nhưng cô đã không còn có chút hi vọng gì để quan tâm.
Một giọng nói lạ lẫm vang lên:”Cô là vợ tên này? Nếu đúng, chúng ta có lẽ cần có một cuộc trò chuyện dài. Để giải quyết đống rắc rối.”
Ý thức của cô trở lại, mở mắt ra.
Một chàng trai, đứng bên cạnh cô. Trên tay cầm theo linh hồn của chồng cô.
Cô nhìn hắn, hỏi:”Ngươi là ai?”
Chàng trai vừa giải khai trói buộc cho cô vừa nói:
“Cô nếu muốn biết, vậy ta cũng giới thiệu qua. Vũ Đình Thái, hoàng tử của Sưi Mao Trầm Quốc.”
–End–