Chương 71: Trận chiến quy nhất
Tại Giới Bích Chi Cùng, tia sáng chói lòa xuyên thủng căn phòng, tỏa ra luồng sức mạnh vô cùng kinh khủng.
Cột sáng dần thu lại vào cơ thể Ngô Tụ, hắn mở mắt ra.
Cảm nhận năng lượng mới của cảnh giới Phân Tử Cực cuộn trào trong cơ thể. Thấy sức lực dùng không hết, thân thể vô khuyết, hoàn mỹ.
Bốn người đi ra từ phía sau. Trong đó hai người Sa Kim và Ngô Quyết là người quen cũ. Hai người còn lại lần lượt tên Minh Thuận, Minh Hồn. Tất cả ánh mắt mệt mỏi, nhưng nụ cười không tắt.
“Cảm thấy thế nào.”
Ngô Tụ gật đầu.
“Rất tốt, chưa bao giờ tốt như bây giờ.”
Hắn nhận thấy điều gì, hướng ánh mắt lên đỉnh đầu, đôi mắt đỏ to lớn quen thuộc đã có mặt từ lúc nào.
Lắc đầu, Ngô Tụ cảm thán: đúng là như chó, mũi thật thính.
Lần này, Ngô Tụ muốn đối mặt, tuyên chiến với tên ‘đó’.
Thứ nhất để xóa bỏ gông xiềng trói buộc.
Thứ hai, trả thù cho Nghịch Thần, Bạch Đằng, và nhiều người khác đã ngã xuống dưới tay tên ‘đó’.
Cầm kiếm trên tay, hắn chỉ vào đôi mắt vô cảm, sức mạnh bùng nổ không giữ lại chút gì. Sóng năng lượng tỏa ra cũng đủ để mọi thứ xung quanh bị bóp méo tồn tại, phá vỡ trật tự. Kết hợp cùng một thân sức mạnh, hắn giơ cao vũ khí tuyên chiến.
Không cần hò hét, gầm thét. Chỉ đơn giản cho kẻ thù thấy chiến ý cuồn cuộn của bản thân.
Đôi mắt vẫn không chút lay động, tương tự những lần trước, hai ngón tay che trời hạ xuống, muốn kẹp lấy Ngô Tụ.
Ngô Tụ nhảy lên, đã có mặt trước hai ngón tay, vận sức chém ra một nhát. Nhát chém đơn giản không hoa lệ, nhưng sức mạnh lại không thể đong đếm. Hai ngón tay, bóng hình chỉ nhìn cũng gợi bao ký ức bi thương trong tích tắc vỡ vụn. Như lâu đài cát, từ nơi tiếp xúc với kiếm, kéo lên cao ầm ầm sụp đổ.
Bốn người theo sau, cùng nhau bùng phát sức mạnh.
Tuy vì giúp đỡ Ngô Tụ mà suy yếu đi nhiều, nhưng cũng không thể ngăn cản họ tham chiến.
Tất cả tồn tại còn sống ở Giới Bích Chi Cùng, nhìn về phía chiến trường của đám Ngô Tụ.
Dù thấy ngón tay của kẻ ‘đó’ bị đánh nát, không một ai có hành động đến tiếp sức. Không phải vì thờ ơ, mà bọn hắn đang theo dõi, đánh giá. Coi thật sự có thể đặc cược tất cả vào Ngô Tụ.
Tất cả không sợ hi sinh, chỉ sợ ngã xuống khi không có giá trị.
Họ im lặng theo dõi.
…….
Đôi mắt thấy đòn tấn công của bản thân bị đánh tan, cũng chẳng có chút bận tâm nào.
Đưa tay, hàng nghìn đầu ngón tay hạ xuống chỗ Ngô Tụ.
Tất cả ngón tay tụ lại tạo thành chiếc lồng giam kiên cố, nhốt Ngô Tụ vào bên trong.
Minh Thuận và ba người còn lại dù cố gắng hết sức, nhưng lúc bản thân ở đỉnh cao chiến lực còn chẳng đánh phá nổi hai ngón tay.
Trước hơn nghìn ngón tay, tất cả bất lực nhìn lồng giam đưa Ngô Tụ về trời cao.
Những người quan sát từ xa, ánh mắt đầy bi ai.
“Chưa kết thúc đâu!” Tiếng hét vang lên.
Từ chiếc lồng giam, một mũi kiếm vàng phá tan, xuyên ra ngoài. Ngô Tụ cơ thể không một vết thương xuất hiện trở lại. Tắm mình trong ánh hào quang vàng chói mắt, thân ảnh cầm kiếm tựa thần linh, in sâu vào mắt tất cả mọi người.
Giơ thanh kiếm chảy xuôi năng lượng màu vàng rực rỡ, Ngô Tụ lao vút về phía đôi mắt.
Hắn giơ cao kiếm, chém mạnh.
Kiếm quang vẽ ra một đường tuyệt mỹ đánh vào đôi mắt. Sức mạnh rạch một đường lớn cắt sâu vào đôi mắt, để lại vết thương to lớn.
Đôi mắt tự như chúa tể, lần đầu tiên tỏ ra tình cảm khác trước mọi người, đó là sự ngạc nhiên.
Một cự thủ xuất hiện, sờ vào vết thương nơi mắt.
Giọng nói đầy lạnh lẽo vang lên.
“Ta đã coi thường rồi. Không ngờ ngươi lại lấy được mảnh vỡ Thạch Đà của ta. Nhưng đã sao, đã sinh ra trong cơ thể của ta, số mệnh vô duyên chiến thắng ta.”
“Thạch Đà?”Ngô Tụ nghe nó đề cập tới thứ kỳ lạ, liền nghi ngờ.
“Không biết cũng tốt cho ngươi. Giờ chịu chết đi.”
Đôi mắt không trả lời nghi vấn của Ngô Tụ, lập tức ra tay.
Cự thủ mang sức mạnh còn lớn hơn gấp nhiều lần lồng giam nghìn tay nắm về phía Ngô Tụ.
Ngô Tụ không kém cạnh, đưa kiếm lên cao, tập trung tinh thần, gợi sóng cảm xúc tràn ra rồi tụ lại vào thanh kiếm trên tay.
“Nhất định tất sát.”
Trong linh hồn, ba mảnh vỡ ngân vang, đòn tấn công của Ngô Tụ hạ xuống.
Kiếm quang bùng phát dao động sức mạnh kỳ dị, như là nguồn sức mạnh cốt lõi của tất cả, phá vỡ mọi trướng ngại, kể cả cự thủ cũng bị xóa sạch trước nó.
Mang uy năng khủng khiếp, đánh mạnh vào đôi mắt.
Đôi mắt lại thêm một vết thương sâu mà lớn.
Nó cũng nhận ra điều kỳ lạ, nhìn kĩ lại Ngô Tụ.
Rồi nó nhận ra, Ngô Tụ thật sự đang cầm giữ ba mảnh Thạch Đà, mà không phải là một mảnh theo hắn nghĩ, trong người.
Thạch Đà là tâm của hắn, cũng là cốt lõi của thế giới này. Vì muốn duy trì ổn định, hắn chia tách thành mười ba mảnh, rải ra khắp nơi. Mỗi mảnh lại cầm giữ các khái niệm tạo lên thế giới.
Việc có kẻ nắm giữ một cái đã khó, ở đây, ngay trước mắt hắn, có kẻ chứa nổi ba mảnh. Đây là người thứ hai sinh ra trong đây mà nó gặp được, mang thiên phú mạnh mẽ như vậy.
Thạch Đà chỉ chọn người, chứ không phải người cho nó.
Ba mảnh vỡ Thạch Đà này đã chứng tỏ tên trước mắt nắm giữ sáu khái niệm về chúng còn mạnh mẽ hơn hắn.
Nó có chút ghen ghét lại xen chút thèm muốn.
Đây không phải là cơ hội vô cùng hiếm có sao. Một nguyên liệu còn cực phẩm hơn cái trước đó hắn thu được. Bệnh của mẹ vẫn không khỏi từ khi uống thuốc, chứng tỏ dược liệu vẫn chưa đủ.
Nếu nắm được kẻ này làm chủ dược, chắc chắn sẽ luyện ra thuốc trị khỏi bệnh cho mẹ.
Đôi mắt dần thu nhỏ, xung quanh bóng tối tụ lại.
Bóng tối tan biến, nơi đôi mắt ngự trị đã thay bằng một thanh niên với đôi mắt đỏ đặc trưng, đứng ở trên cao nhìn xuống, miệt thị.
“Cũng được, nhưng tất cả vô ích.”
Nó cuối cùng cũng vận dụng sức mạnh của bản thân, từ trong cơ thể Ngô Tụ những năng lượng vốn dĩ chỉ bị kiểm soát bởi Ngô Tụ, trở nên mất kiểm soát, như ngựa mất dây cương, xông tán loạn.
Ngô Tụ ánh mắt kinh ngạc, miệng phun máu tươi, tiếp theo từ khắp cơ thể máu thoát ra tạo thành màn sương thoát ra.
Cơ thể mất đi kiểm soát, khiến Ngô Tụ ngã xuống.
Nhìn về phía thanh niên cũng là tên ‘đó’ hóa thân, Ngô Tụ lên tiếng:
“Đinh La Sa, bạn cũ. Không ngờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.”
Nó chỉ vào cơ thể bản thân lấy dùng tạm, ánh mắt đầy giễu cợt.
“Không ngờ ngươi lại quen tên này. Hắn có chút mạnh mẽ, giữ năm mảnh Thạch Đà. Anh dũng một mình gặp ta, nhưng cả một thân sức mạnh hắn tu luyện điều bắt nguồn từ ta. Dù Thạch Đà có chọn hắn, hắn cũng vô pháp phát huy ra sức mạnh của nó. Bị ta nghiền nát linh hồn thành dược liệu. Thân xác trở thành công cụ, con rối của ta.”
Ngô Tụ dành một chút thời gian mặc niệm tiễn biệt cho người bạn thân.
Nó không quan tâm đến tâm trạng của Ngô Tụ, đưa tay chuẩn bị nắm lấy cơ thể không thể di chuyển của Ngô Tụ.
Nhưng một quả cầu hỗn hợp sức mạnh từ vô số đòn tấn công lao tới đánh thẳng vào nó.
Tuy không đủ gây ra vết thương, nhưng làm tâm trạng nó có chút trùng xuống, hướng ánh mắt về đám gia súc không biết thân biết phận.
Người dẫn đầu nhìn về phía Ngô Tụ, kiên quyết nói:”Không ngờ hi vọng lại thật sự có, mà ta lại diễm phúc thấy được. Dù hi sinh cái mạng này, hôm nay cũng phải bảo toàn cho ngươi thoát khỏi.”
Nó cười, những lời của đám gia súc làm nó có chút cảm thấy ngu muội.
Đưa tay ra trấn áp qua loa, nó quay người đưa tay về phía Ngô Tụ.
Đám người đứng trước đòn tấn công hời hợt của kẻ thù, đối với tất cả lại như một con quái vật không thể đánh bại lao tới.